63 Cừu hận vi báo

 

Đêm khuya  địa lao có vẻ âm trầm đáng sợ, qua bao nhiêu đời, không biết có bao nhiêu vong hồn tẫn mệnh ở đây. Mà kiếp trước Quân Ly Xuân cũng chết ở trong này……

 

Nhìn nơi quen thuộc lại xa lạ này, Quân Ly Xuân thấy thật may mắn, may mắn mình còn có cơ hội trọng sinh, may mắn cuộc đời này mình không còn phụ Lăng Kì Ương. Có lẽ đúng như Thanh Nhất đại sư nói, chỉ có lấy nam thê, mới có thể bảo đảm y một đời yên vui. Bất quá, nếu một đời này nam thê không phải Lăng Kì Ương, vậy y tình nguyện chết lại một lần.

 

“Bổn vương sai người chuẩn bị rượu và thức ăn cho các ngươi, các ngươi xuống ăn đi, nơi này đã có bổn vương thủ.” Quân Ly Xuân ngồi trên ghế dài nói. Lúc này Quân Ly Uyên đã đưa người vào, y ở bên ngoài đuổi hết ngục tốt đi, cũng tiện cho Tam ca nhà mình động thủ.

 

“Đa tạ Vương gia.” Ngục trường cúi đầu khom lưng cười tạ ơn, liền đưa mấy ngục tốt gác đêm rời đi. Nếu Hoàng Quý phi đã rơi đài, vậy trong cung về sau ai có quyền đã rõ ràng, tiểu quan bọn họ cũng không dám đắc tội chủ tử. Hơn nữa, đã vào nơi này là định tử tội, chưa thấy ai có thể sống tiếp đi ra ngoài, cho nên mặc kệ mấy vị chủ tử này muốn làm cái gì, bọn họ đều làm như không phát hiện, không biết cũng tốt.

 

Sau khi nhóm ngục tốt rời đi, Mính Lễ bưng trà lên cho Quân Ly Xuân, sau đó đứng phía sau, không nói nhiều.

 

Cuối hành lang, ẩn ẩn có thể nghe được tiếng kêu thảm thiết, nhưng bởi vì nơi này thật sự trống trải, cho nên nghe cũng không rõ ràng.

 

Quân Ly Uyên ngồi trên ghế gỗ lim sạch sẽ trước đó đã chuẩn bị trong nhà lao, thủ hạ đang giữ La Đỉnh Thăng trên mặt đất, bẻ gãy từng ngón từng ngón tay hắn. La Đỉnh Thăng cái loại ăn chơi trác tang đó làm sao chịu được kiểu tra tấn này, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh đã tẩm ướt áo tù, tóc hỗn độn rơm rạ xoã trước mắt, tiếng kêu thảm thiết bị tiếng rên rỉ khàn khàn thay thế, hình như đã kêu không nổi nữa.

 

Nghe thấy con mình kêu thảm thiết, Cung Liêm Hầu ở phòng ngục bên cạnh ngay cả hỏi cũng không có hỏi một tiếng, chỉ ngồi lui bên cạnh đống cỏ khô, không có nửa phần khí thế Hầu gia.

 

Quân Ly Uyên giống như đang nhìn một con kiến mà nhìn La Đỉnh Thăng, từ ngữ khí đến đáy mắt đều không có độ ấm, “Ngươi giết hại mạng người bổn vương không rảnh tính, chỉ tính phần ngươi đã làm với Mạc Thanh Ca. Bổn vương hiện tại cũng chỉ là ăn miếng trả miếng, ngươi nên thấy may mắn Phụ hoàng chỉ phán cho ngươi tự sát, cho nên bổn vương cũng không thể khiến ngươi chịu ngoại thương. Nếu không cho dù lăng trì ngươi, cũng chưa tiêu được mối hận trong lòng.”

 

“Ha ha……” La Đỉnh Thăng vô lực quỳ rạp trên mặt đất, cười thảm nói: “Không ngờ đường đường Dịch Vương gia, lại đi thích một tên cầm linh.”

 

“Cầm linh cũng là người. Mà ngươi, ngay cả người cũng không xứng.” Mạc Thanh Ca xuất thân cũng không cao, nhưng thế thì sao, hắn vẫn thích, không quan tâm thân phận thế nào.

 

“A……” La Đỉnh Thăng cùng khí, nói: “Ngươi thích thì thế nào…… Hoàng Thượng căn bản sẽ không đồng ý……”

 

“Cái này không cần ngươi lo lắng, có thời gian, không bằng chừa chút khí lực, xuống địa ngục có thanh tỉnh thì tự biện giải cho mình vài câu.” Ánh mắt Quân Ly Uyên nhìn La Đỉnh Thăng như đang nhìn người chết.

 

La Đỉnh Thăng gắt gao nhìn Quân Ly Uyên, nhưng khi ngón tay cuối cùng bị bẻ gãy, La Đỉnh Thăng cũng không có tinh lực nhìn Quân Ly Uyên nữa, tiếng kêu nghẹt trong cổ họng, khiến nét mặt tái nhợt cũng nghẹn ra một tia huyết sắc. Bàn tay sưng đỏ vô lực thoát khỏi giam giữ rớt trên mặt đất, xem như đã phế.

 

Sau đó, Quân Ly Uyên thị vệ lấy ra một viên dược hoàn, nhét vào miệng La Đỉnh Thăng, ép nuốt xuống.

 

“Cái gì vậy?” La Đỉnh Thăng dùng một tia khí lực cuối cùng, hỏi.

 

“Thứ khiến ngươi chết, nhưng sẽ không chết quá nhanh.” Quân Ly Uyên đứng lên, từ trên cao nhìn xuống.

 

Không bao lâu, La Đỉnh Thăng liền cảm thấy cổ họng phát ngọt, tiếp theo bắt đầu không ngừng nôn ra máu, đồng thời, trong bụng cũng truyền đến đau đớn kịch liệt, như là có người lấy đao phá mở bụng, sau đó cắt từng mảnh từng mảnh nội tạng……

 

La Đỉnh Thăng đau co rúm lại thành một cục, mười ngón tay bị gãy buông thong bên cạnh, ngay cả muốn ôm bụng cũng không thể, máu vẫn không ngừng nôn ra, như không có điểm dừng.

 

“Ngươi……” La Đỉnh Thăng còn muốn nói, nhưng bị nhụm máu phun ra cắt ngang, hàm răng nhuộm màu máu nhìn cũng cực kỳ dọa người.

 

“Thuốc này sẽ không để ngươi mất mạng tức khắc, sẽ chỉ làm ngươi chậm rãi nôn hết máu trong thân thể ra, cuối cùng mất sạch máu mà chết. Coi như dùng máu của ngươi đến tế những người đã bị ngươi hại chết đi.” Đây là dược hắn xin riêng ở chỗ Cô Diệu, dược hiệu khiến hắn vô cùng vừa lòng.

 

La Đỉnh Thăng đã nói không nên lời chỉ có thể co rúm ở đó chờ chết, hơn nữa còn sống không bằng chết.

 

“Coi chừng hắn.” Quân Ly Uyên nói với thị vệ. Sau đó ngay cả nửa ánh mắt cũng lười bố thí cho La Đỉnh Thăng, không quay đầu lại đi ra.

 

Một khắc sau, thị vệ báo lại, nói La Đỉnh Thăng đã chết. Không phải bởi vì mất máu, mà là máu không kịp nôn ra, chảy ngược vào phổi, sặc tươi mà chết.

 

Lúc Quân Ly Xuân hồi phủ, Lăng Kì Ương đã ngủ. Nghĩ đến mùi máu tươi nồng nặc trong địa lao, Quân Ly Xuân liền sai người chuẩn bị nước ấm, tắm rửa qua, chắc chắn trên người không có mùi gì khác, mới khẽ trở về phòng.

 

Trong phòng ánh sáng mờ ám, Quân Ly Xuân đi đến bên giường, phát hiện Lăng Kì Ương nằm nghiêng trên giường, cau mày, ngón tay cầm chăn, miệng hừ nhẹ, thoạt nhìn không thoải mái lắm.

 

Quân Ly Xuân nhanh chóng gọi hắn một tiếng, Lăng Kì Ương mở mắt ra, trong mắt còn có chút buồn ngủ nhẹ giọng nói: “Ngươi đã về?”

 

“Ừm, ngươi làm sao vậy? Chỗ nào không thoải mái?” Quân Ly Xuân khẩn trương hỏi han.

 

“Chân trái bị chút chuột rút.” Khi Quân Ly Xuân tiến vào, Lăng Kì Ương một chút cũng không phát hiện.

 

“Ta giúp ngươi xoa xoa.” Quân Ly Xuân để Lăng Kì Ương nằm ra, thoáng dùng sức xoa chân bị chuột rút của Lăng Kì Ương, “Đau không?”

 

Lăng Kì Ương lắc đầu, “Đau sẽ hết, lập tức khỏi.” Làm y giả, hắn biết người mang thai bị chuột rút là hiện tượng bình thường, hơn nữa lần này cũng không nghiêm trọng, hắn còn nhịn được.

 

“Ngày mai phải hỏi tiền bối, có biện pháp nào có thể phòng ngừa chuột rút.” Thấy trán Lăng Kì Ương đã toát ra một tầng mồ hôi ánh bạc, Quân Ly Xuân cảm thấy vô cùng đau lòng.

 

“Ta cũng là đại phu vậy, sao không hỏi ta.” Lăng Kì Ương cười nhìn y, độ ấm trên tay Quân Ly Xuân dán trên da hắn, ấm áp kiều diễm.

 

“Ngươi còn nhỏ, chờ lớn lên một chút nữa.” Phát hiện chân hắn không cứng ngắc nữa, Quân Ly Xuân cũng thoáng yên tâm.

 

Lăng Kì Ương cau mũi nhìn về phía y, lại xoa xoa bụng mình, hắn đã sắp làm cha, sao mà còn nhỏ được?

 

Vuốt làn da nhẵn nhụi của Lăng Kì Ương, Quân Ly Xuân tuy nói đang giúp hắn bóp chân, nhưng khó tránh khỏi có chút khác thường. Từ khi Lăng Kì Ương có thai, chuyện phòng the liền cấm. Theo lý qua ba tháng đầu, chuyện phòng the nhẹ nhàng sẽ không còn trở ngại, nhưng nghĩ hoài hài tử không dễ, hơn nữa lại là song thai, Lăng Kì Ương hoài thai vốn đã vất vả, nếu còn mệt thêm, hoặc là có cái gì sơ xuất, sẽ hối không kịp.

 

Cho nên Quân Ly Xuân tình nguyện chịu đựng, chứ không muốn Lăng Kì Ương cùng hài tử có nửa điểm nguy hiểm hay không khoẻ.

 

Dù sao ngày hai người kết phu phu cũng không ít, thấy đồng tử Quân Ly Xuân nhạt đi, Lăng Kì Ương đã biết chuyện gì. Làm thê khanh, thật sự không lý nào bắt của mình phu quân chịu đựng. Cho dù không viên phòng, cũng có biện pháp khác.

 

Nhấp hé khoé miệng, vành tai Lăng Kì Ương phiếm hồng nói: “Ta lấy tay giúp ngươi đi……”

 

Quân Ly Xuân nhìn về phía hắn, cười cười, hôn một chút trên vành tai hắn, nói: “Không cần, ta không nhẫn tâm để ngươi vất vả nửa phần.”

 

Lăng Kì Ương nhìn nơi rõ ràng đã có phản ứng của Quân Ly Xuân, nhỏ giọng nói: “Không vất vả……”

 

Quân Ly Xuân buông cẳng chân đã khôi phục như thường của Lăng Kì Ương, cười giúp hắn đắp chăn, một bàn tay che đôi mắt hắn, nói: “Đừng nhìn, ở trước mặt ngươi, định lực của ta còn chưa đủ. Ngoan ngoãn ngủ, lập tức sẽ hết.”

 

Lăng Kì Ương biết Quân Ly Xuân suy nghĩ cho mình, không tranh chấp thêm nữa. Bắt lấy tay Quân Ly Xuân, nhắm mắt lại. Không bao lâu, đã ngủ.

 

Cảm nhận hô hấp bình ổn của hắn, Quân Ly Xuân lấy tay đặt trên đôi mắt Lăng Kì Ương xuống, hôn bờ môi hắn, sau đó thở dài thật dài, nhận mệnh đến dục phòng, chuẩn bị giải quyết xong rồi trở về.

 

Ngày kế, sau khi Quân Ly Xuân cho Cô Diệu biết chuyện Lăng Kì Ương bị chuột rút, Lân Vương phủ hạ nhân bắt đầu theo Cô Diệu phân phó, mỗi ngày hầm canh xương cho Lăng Kì Ương uống, giảm bớt hiện tượng chuột rút. Uống được mấy ngày, Lăng Kì Ương không còn bị nữa, mới khiến Quân Ly Xuân yên tâm.

 

Cung Liêm Hầu đúng hạn xử tử, thi thể cùng La Đỉnh Thăng, dùng chiếu cuốn lại, ném vào bãi tha ma. Quân Thừa Diễn làm ngoại tôn từ đầu tới đuôi không hỏi đến một câu, thậm chí cũng chưa tranh thủ nhập thổ vi an cho bọn chúng. Không biết là vì máu lạnh, hay căn bản là chưa từng có tình cảm gì với một nhà Cung Liêm Hầu.

 

Hiện tại đại bộ phận sự tình đã giải quyết, khúc mắc duy nhất trong lòng họ chỉ còn lại vị cổ sư không thấy bóng dáng kia. Nghe tiểu tư của Quân Thừa Tích nói, hai ngày trước khi Quân Thừa Tích bị bắt vào Hình bộ, cổ sư nói muốn ra ngoài làm việc, ngày về chưa định. Không may, Quân Thừa Vinh lại tố giác Quân Thừa Tích vào lúc này. Nếu vị cổ sư kia nghe được tin tức gì, chỉ sợ sẽ bứt dây động rừng.

 

Nhưng cứ thế, thánh chỉ đã hạ, cũng không thể thu hồi, chỉ có thể gia tăng phòng bị, cố gắng bắt được người kia.

 

Ngày hôm đó, Lăng Kì Ương cùng Quân Ly Xuân đang ngồi ở trong viện phơi nắng, Mính Lễ liền vội vàng chạy vào, nói: “Vương gia, Vương phi. Hoàng Thượng gọi ngài cùng Vương phi đưa Cô Diệu tiền bối tiến cung một chuyến.”

 

“Xảy ra chuyện gì?” Hoàng Thượng vẫn luôn để Lăng Kì Ương tĩnh dưỡng, đột ngột triệu, hẳn là có việc gấp.

 

“Tiểu nhân nghe người hầu tới truyền chỉ nói, Doanh phi chạy đến cung của Dung tần, không biết làm cái gì. Dung tần đột ngột cầm lấy kéo, đâm Doanh phi bị thương, Doanh phi hiện tại bị đe dọa tính mạng, thái y bó tay không có cách nào, mới đến thỉnh Vương phi cùng Y thánh tiền bối.” Tốc độ nói của Mính Lễ rất nhanh, nhưng nói rất rõ ràng.

 

Dung tần là Hoàng Quý phi trước đây, hiện giờ bị giáng vị, ngay cả phong hào cũng không có, hiển nhiên là thấp hơn Doanh phi một bậc.

 

Lăng Kì Ương nhìn về phía Quân Ly Xuân. Quân Ly Xuân suy nghĩ một lát, nói với Mính Lễ: “Chuẩn bị xe ngựa, sai người đến thỉnh tiền bối, đem hòm thuốc của Kì Ương theo luôn.”

 

Mặc kệ có thể cứu sống hay không, lần này vào cung là chắc chắn phải làm. Về phần Dung tần vì sao lại đâm Doanh phi bị thương, vẫn chưa biết được.

 

Hết thảy sau khi chuẩn bị thỏa đáng, xe ngựa rời khỏi Lân Vương phủ, chạy đến Hoàng cung……

Advertisements