62 Kết cục vi định

Từ khi cảm nhận được thai đạp ngày ấy, Quân Ly Xuân lại thêm nhiệm vụ, chính là mỗi ngày đều phải ghé vào bụng Lăng Kì Ương nghe động tĩnh. Có điều hài tử của hai người không phải khi nào cũng đều nể mặt y, đa số thời điểm vẫn là im lặng nằm ở trong bụng Lăng Kì Ương.

Cô Diệu mỗi ngày đều sẽ tới bắt mạch cho Lăng Kì Ương, mạch hướng vẫn vững vàng, không có vấn đề gì.

So với Lăng Kì Ương cùng Quân Ly Xuân nhàn nhã, Quân Ly Uyên cùng Quân Ly Triệt lại xem như bận tối mắt. Vì điều tra chuyện Quân Thừa Tích có đóng quân hay không, Quân Ly Uyên tự mình đưa người chạy tới Hoài Phong. Quân Ly Triệt cũng an bài nhân thủ, âm thầm điều tra.

Để Quân Ly Uyên an tâm ra ngoài làm việc, Quân Ly Xuân đưa Mạc Thanh Ca vào phủ, cũng coi như làm bạn cùng Lăng Kì Ương.

Ngủ trưa thức dậy, Lăng Kì Ương cùng Mạc Thanh Ca ngồi ở trong viện vẽ tranh, hai người đều vô cùng thích tranh thuỷ mặc, rất hứng thú với phong cách màu sắc khoáng đạt này. Hôm nay vừa dịp cảnh thu, hai người liền cùng vẽ. Vẽ ước chừng nửa canh giờ, tiểu thị tiến vào dâng trà quả, hai người mới dừng lại nghỉ ngơi.

Lăng Kì Ương đi qua xem bức của Mạc Thanh Ca, Mạc Thanh Ca có thể nói là tranh như người, đều lộ ra một cảm giác quạnh quẽ, hạ bút quyết đoán, đường cong đơn giản mà lưu loát, không phiền phức, lại đem cảnh ý phác hoạ vừa đúng. Có câu từ tranh có thể thấy được tâm tình cùng suy nghĩ của một người, Lăng Kì Ương cảm thấy rất có lý, cảnh thu của Mạc Thanh Ca mang theo một loại hiu quạnh cô độc, gần như cô đơn thương cảm, nhưng cũng cô đơn cũng có cái thú của cô đơn.

So sánh ra, tranh của Lăng Kì Ương có vẻ ấm áp hơn nhiều. Mọi chi tiết đều ẩn hiện ý thu dạt dào, cảm giác tự tại thích ý thỏa mãn, cũng khắc hoạ thỏa mãn hiện tại của hắn.

“Tranh của ngươi rất đẹp, tặng ta được không?” Lăng Kì Ương cười nói.

Mạc Thanh Ca nhìn nhìn hắn, hỏi: “Ngươi thích sao?” Kỳ thật tranh này ngay cả chính hắn cũng không thích, không phải bởi vì tranh không được như ý, mà vì tranh này phóng thích tình tự của hắn rất rõ ràng, khiến hắn sau khi nhìn tranh của mình, đột ngột cảm thấy rất mỏi mệt.

“Ừ, có thể sử dụng một bức tranh thuyết minh một loại tâm tình, nói khó không khó, nói đơn giản cũng không đơn giản. Ngươi có lẽ không thích loại tiêu cực này, nhưng về sau lấy ra xem, cũng có thể thành một loại hồi ức.” Đối với loại sự tình này, Lăng Kì Ương lại thấy rất thản nhiên, nhân sinh không thể lúc nào cũng như ý, cũng sẽ có lúc không như mong muốn.

Mạc Thanh Ca cười nhìn hắn, “Ngươi hiện tại sống quá hạnh phúc, có Vương gia yêu thương, lại có hài tử, cha cũng bồi ở bên cạnh ngươi, cho nên cho dù đắng, ngươi ăn cũng thành ngọt.”

“Kỳ thật so sánh với trước đây, ngươi cũng coi như không tồi. Dịch Vương phủ vẫn tự tại hơn so với Phong Nhã các.” Lăng Kì Ương ngồi vào bên cạnh bàn, bưng chén trà, gạt gạt bã trà nổi phía trên, “Có một số việc có thể từ bỏ thì từ bỏ đi, coi như là vì Tam ca.”

“Là tự tại hơn so với trước đây, nhưng loại này tự tại muốn duy trì lại nói dễ hơn làm, hắn là Hoàng tử, ta nếu không cẩn thận, nói không chừng sẽ liên lụy hắn.” Băn khoăn của Mạc Thanh Ca cũng không vì sáng tỏ tâm ý của Quân Ly Uyên mà thả lỏng, này tuy nói không hơn không tốt, nhưng cũng không thể nói rõ, tóm lại luôn có một tầng quan tâm ở trong.

“Tam ca làm việc từ trước đến nay có chừng mực, ngươi hẳn là nên tín nhiệm hắn một chút.” Lăng Kì Ương có thể hiểu tâm tư Mạc Thanh Ca, muốn từ bỏ tâm tư này phỏng chừng còn sớm.

“Tín nhiệm là một chuyện, không muốn trở thành phiền toái là một chuyện khác.” Mạc Thanh Ca uống ngụm trà, có chút cảm khái nói: “Có lẽ đợi đến một ngày, khi hắn có thể hoàn toàn vì làm chủ chuyện của mình, ta mới có thể hoàn toàn thôi băn khoăn.”

Về phần khi nào, ai cũng không nói được……

“Sẽ đến lúc.” Lăng Kì Ương nói.

Hai người trầm mặc một lát, Mạc Thanh Ca cười nói: “Không nói cái này nữa. Đợt trước phủ Vọng Dương Bá ồn ào huyên náo, hiện tại thế nào rồi?”

“Ta không hỏi thăm cụ thể, chỉ nghe Mính Lễ nói, đại phu nhân bị phạt quỳ trước phật thanh tu một năm, Lăng Phỉ Ngữ bị trả về Phủ Vọng Dương Bá. Về phần Lăng Giải Ngữ, hình như là thật sự bỏ trốn cùng người ta, đến nay tung tích không rõ. Người của phủ Vọng Dương Bá còn đang tìm.” Lăng Kì Ương nói. Kỳ thật chuyện nhà kia đã không còn liên quan gì đến hắn, nhưng dù sao cũng ở trong kinh thành, có đề tài câu chuyện trà dư tửu hậu gì, cũng sẽ truyền đặc biệt nhanh.

“Nghe ra không tốt rồi, thật không biết ngươi làm thế nào ở lại phủ đó nhiều năm như vậy.” Mạc Thanh Ca trước kia tuy rằng sống vất vả chút, nhưng tốt xấu gì người trong Phong Nhã các không nhiều hục hặc với nhau như vậy, mọi người chiếu ứng đến đỡ lẫn nhau, cũng không có ai đến mức như vậy.

“Ta cũng không biết.” Lăng Kì Ương bật cười.

“Ta vẫn hiếu kì, cha ngươi thiên tư xuất chúng như vậy, sao lại gả cho Vọng Dương Bá?” Đã nhiều ngày Mạc Thanh Ca cũng thường xuyên đến viện của Lăng đa đa, nói chuyện phiếm về một ít thi từ sách sử, cũng vô cùng kính nể với sự bác học của Lăng đa đa.

“Ta cũng không rõ. Bất quá ta có thời điểm ngẫm lại, may mắn mình không giống Vọng Dương Bá, nếu không cha chắc chắn phải phiền lòng.” Lăng Kì Ương cười nói. Lấy tính tình cha hắn, nếu là nhân phẩm không tốt, nói không chừng cha hắn cũng không nhận hài tử hắn đây.

“Nói đến……” Mạc Thanh Ca do dự một lát, cười nói: “Ta cảm thấy ngươi hình như giống Cô Diệu tiền bối hơn, tuy rằng không thể nói rõ cụ thể là chỗ nào, nhưng vẫn cảm thấy giống.”

Lăng Kì Ương cười nói: “Ta là đồ đệ người, sư phụ coi như nhìn ta lớn lên, tất nhiên sẽ giống.”

“Cũng phải.” Mạc Thanh Ca gật gật đầu, “Có câu ‘lớn lên với ai sẽ giống người đó’, đặt ở trên người ngươi rất đúng.”

“Ừ, cũng may có sư phụ quan tâm.” Lăng Kì Ương xoa xoa bụng, “Nếu trong hai đứa này có một đứa có chút thiên phú học y, đừng để y thuật của sư phụ thất truyền, vậy không thể tốt hơn.” Hắn cũng không cần hài tử của mình đi tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế kia, chỉ hy vọng bọn chúng sống bình an vui vẻ là tốt rồi.

“Nhất định. Từ khi hoài hài tử Cô Diệu tiền bối luôn chiếu cố, chờ sinh hạ cũng là ngươi ở bên, sẽ có điểm giống ngươi, cũng nhất định có thể kế thừa y thuật của tiền bối.” Mạc Thanh Ca cười nói.

“Hy vọng  thế.” Lăng Kì Ương nhẹ nhàng vỗ về bụng mình, hy vọng hai hái tử này đừng khiến hắn thất vọng.

Mười ngày sau, Quân Ly Uyên phong trần mệt mỏi trở về gấp, đại quân bắt được một đám quân lớn khoảng ba vạn người, chính như bọn họ sở liệu, Quân Thừa Tích đúng là có tư dưỡng một đội quân. Cùng lúc đó, hạ nhân của phủ Ngũ Hoàng tử cũng khai đúng là có một vị quái nhân ăn mặc kỳ xuất nhập phủ Ngũ Hoàng tử, Quân Thừa Tích nghiêm lệnh, không được truyền ra ngoài, bọn hạ nhân cũng không dám hỏi nhiều, chỉ biết mùi trên người người kia phi thường kỳ quái, không phân rõ, xác thực trên người cổ sư có mùi vị. Hơn nữa còn thú nhận Ngũ Hoàng tử trước khi Hoàng Quý phi sinh non đã thần thần bí bí ở cùng cổ sư, tiểu tư bên người nghe từ ngôn từ bọn hắn bàn bạc ra được cách dùng dược hoa hồng, cùng cách chế tạo dược hoàn vân vân.

Phủ Cung Liêm Hầu bên kia cũng rất có thu hoạch, chẳng những tìm được tư khoản, còn tìm được một lượng bạc lớn từ Hoài Phong đưa tới trong mật thất ngầm. Như thế, chuyện buôn bán tư diêm cũng là thật. Mà Dung gia tuy bị tình nghi giật dây ở giữa, nhưng thực tế lại không tham dự trong đó.

Nhìn chứng cứ, trong đôi mắt đen tối của Duyên Hi đế nhìn không ra cảm xúc, nhưng bởi vì nhìn không ra, mới càng đáng sợ, giống như sự yên lặng trước khi giông bão đến……

Một mình ngồi ở ngự thư phòng lúc nửa đêm, Duyên Hi đế đề hạ ý chỉ.

—— Ngũ Hoàng tử Quân Thừa Tích cấu kết ngoại tộc, giết hại hoàng tự, tư dưỡng quân đội, buôn bán tư diêm. Coi thường bề trên, đại nghịch bất đạo, có tâm mưu phản phản loạn, tội không thể thứ. Tước bỏ hoàng tịch, biếm làm thứ nhân, cả đời nhốt vào Hình bộ lao, bất luận ai cũng không được đến thăm hỏi. Gia quyến hạ nhân trong phủ, cùng với thân cận người giống nhau trượng sát, còn lại bán làm nô, trọn đời không được hồi kinh.

—— Thế tử Cung Liêm Hầu La Đỉnh Thăng, kết bè kết cánh, buôn bán tư diêm, cấu kết cùng Quân Thừa Tích, trợ giúp nuôi quân soán vị, tội không thể thứ. Cố bỏ tước vị, năm ngày sau xử tử. Gia quyến ai ngoài mười sáu đều xử tử, những người còn lại chờ sung quân làm nô.

—— Thế tử Dung tướng quân, coi thường cung quy, tư thụ cấm vật. Kiêu ngạo ương ngạnh, lừa trên gạt dưới, bất trung bất nghĩa bất nhân bất hiếu. Nhưng niệm tổ tiên có công với Tiên đế, không đành đuổi tận giết tuyệt, trên dưới Dung phủ biếm làm thứ nhân, lưu đày biên thùy phía tây, không có chiếu chỉ không được hồi kinh.

—— Hoàng Quý phi tư dùng dược vật, coi thường cung quy, âm thầm chịu thụ, không coi ai ra gì. Nhưng niệm tình phu thê nhiều năm, ưu khuyết điểm tương tự, giáng làm tần, dọn ra khỏi Cảnh Thái cung, an trí nơi khác.

—— Trần gia của Hoài Phong, người tuổi từ mười bốn trở lên, lập tức hành quyết. Những người còn lại bán làm nô.

Thánh chỉ hạ xuống, từ tiền triều đến hậu cung cũng thay máu một lần. Phàm là kẻ cùng Ngũ Hoàng tử, phủ Dung tướng quân cùng phủ Cung Liêm Hầu qua lại thân thiết, kết bè kết đảng, toàn bộ ngã ngựa.

Mà trong quá trình bè đảng của Hoàng Quý phi bị tận diệt, duy nhất không bị ảnh hưởng cũng chỉ có Tứ Hoàng tử Quân Thừa Diễn.

“Nghĩ gì vậy?” Tắm rửa qua, Lăng Kì Ương ngồi trên nhuyễn tháp, Quân Ly Xuân đang lau tóc cho hắn. Gần đây thân mình hắn càng ngày càng nặng, mà người có thai không nên ngồi bồn ngâm, cho nên chuyện tắm gội liền giao cho Quân Ly Xuân.

“Ta đang nghĩ, Tứ Hoàng tử sao lại có thể thoát được? Hắn biết sớm muộn gì chuyện cũng xảy ra, cho nên không tham dự, hay là Ngũ Hoàng tử bọn họ căn bản đã đề phòng hắn?” Lăng Kì Ương hơi nghi hoặc.

Quân Ly Xuân cười nói: “Thánh chỉ hạ xuống, Quân Thừa Tích sẽ cầu kiến Phụ hoàng. Mà lão Tứ sẽ cực lực ngăn cản, ta đoán hắn là sợ Quân Thừa Tích nói ra chuyện gì bất lợi với mình. Bất quá hiện tại Phụ hoàng rất không muốn thấy Quân Thừa Tích, cũng thỏa mãn tâm ý lão Tứ.”

“Ở vị trí Tứ Hoàng tử không thể không suy nghĩ, nhưng Hoàng Quý phi dứt khoát sẽ giúp hài tử của mình. Hiện giờ những người kia đều đã trừ, với hắn cũng không có chỗ nào hay.” Ngũ Hoàng tử còn thì Hoàng Quý phi sẽ không ủng hộ Tứ Hoàng tử, cũng đúng lý hợp tình. Nhưng hiện tại cả bè của Hoàng Quý phi đều đã rơi đài, cũng vẫn không ai ủng hộ Tứ Hoàng tử.

“Ai biết được?” Quân Ly Xuân không quá để ý, “Theo thái độ của lão Tứ, ta cảm thấy cần phải bảo vệ Quân Thừa Tích một chút, nếu Quân Thừa Tích biết gì đó, lão Tứ chắc chắn sẽ giết người diệt khẩu chứ?”

“Đúng vậy.” Lăng Kì Ương gật gật đầu, “Dù sao nếu có vấn đề, sớm muộn gì cũng sẽ lộ ra dấu vết.”

“Ừm.” Quân Ly Xuân xoa xoa mái tóc đã khô phân nửa của Lăng Kì Ương, ôm người đến giường, lại cầm mấy quyển sách cho hắn, nói: “La Đỉnh Thăng chạng vạng ngày mai xử tử. Tam ca tối nay muốn đến tặng lễ, ta đến trước che giấu cho hắn, chuẩn bị một chút. Ngươi nếu mệt mỏi ngủ trước đi, không cần chờ ta.”

“Được.” Lăng Kì Ương đáp: “Mọi việc cẩn thận.”

La Đỉnh Thăng ngày đó đối xử như vậy với Mạc Thanh Ca, hại hắn thiếu chút nữa mất mạng, Quân Ly Uyên nhẫn nhịn lâu như vậy, cuối cùng cũng lật đổ phủ Cung Liêm Hầu, tất nhiên phải hảo hảo chiêu đãi một chút, báo thù cho Mạc Thanh Ca. Về phần La Đỉnh Thăng chết sớm hay muộn một ngày, có ai thèm chú ý chứ?

“Ta biết. Ngươi cũng sớm đi ngủ.” Quân Ly Xuân hôn bờ môi hắn, thay hắn chỉnh chăn, mới xoay người ra khỏi tẩm ốc.

Bóng đêm dày đặc, hiện giờ kết cục đã định, chỉ đợi kết thúc cuối cùng, ngày qua cũng thật bình yên……

Advertisements