Chương 134 Nhận lỗi

 

Lời này mang tính đả kích hủy diệt.

 

Nét mặt Lạc Nam Thư và mọi người không nhịn nổi phải co giật, chịu thua cái trò oẳn tù tỳ đơn giản, so với trực tiếp bị đánh bại còn mất mặt hơn vạn phần, Lạc Nam Thư từ trước đến nay không quá để ý thắng thua, thế nhưng vị tổ phụ luôn luôn tự hào về hắn rồi khắp nơi khoe khoang với rất nhiều người kia thì đi đâu tìm lại thể diện đây chứ.

Nếu để tổ phụ biết hắn còn không thèm bắt đầu đã nhận thua, hắn không hề hoài nghi giây kế tiếp tổ phụ sẽ xuất hiện trước mặt hắn, sau đó trực tiếp bóp chết cái thứ mất mặt là hắn.

 

“Không cần, đại trượng phu phải thắng đường đường chính chính, thua cũng phải thua đường đường chính chính, còn chưa bắt đầu đã chịu thua, không phải việc đại trượng phu làm, nên… Phiền ngươi giải thích oẳn tù tỳ là gì là được.” Lạc Nam Thư mặt không đổi sắc nói.

 

“Thật đúng là đáng tiếc!” Phượng Hi cảm thán, biểu cảm thất vọng không nói ra được.

 

Biểu cảm của Lạc Nam Thư lại không thể khống chế, đáng tiếc cái gì, đáng tiếc hắn không trực tiếp chịu thua sao?

 

Đích thật là vậy, với hiểu biết của Dạ Xoa Thần về Phượng Hi, không khỏi thương cảm nhìn Lạc Nam Thư, từ một hán tử hào khí can vân, hiện tại đã bị đánh cho hấp hối, nói không thương cảm là giả, hắn nghĩ giờ Lạc Nam Thư tuyệt đối sẽ không thấy “thú vị” nổi nữa đâu.

 

Tiếc nuối xong, Phượng Hi không thể làm gì khác hơn là giải thích oẳn tù tỳ là gì, để tỏ lòng công bằng, hắn còn cố ý làm mẫu một chút, mãi đến khi Lạc Nam Thư cái hiểu cái không gật đầu, sau đó hai người rốt cuộc bắt đầu thi đấu oẳn tù tỳ theo cách mở lối đi riêng, tiền đặt cược một trăm vạn tử tinh.

 

Nhưng trên đời quả nhiên không có chuyện dễ như vậy, luôn có người tới quấy rối.

 

Ngay khi Phượng Hi và Lạc Nam Thư xoa xoa tay chuẩn bị “Đại chiến”, một tiếng hô tức giận từ bên ngoài tửu lâu truyền vào, “Khốn nạn, là ai, là ai đả thương huynh đệ của ta, có gan con mẹ nó lăn ra đây cho lão tử!”

 

Người của Đế Nặc gia tộc nghe được giọng nói này, thoáng chốc lộ ra biểu cảm mừng như điên, như nhìn thấy cứu tinh, ra khỏi tửu lâu như thể phía sau có ôn dịch truy đuổi, chạy về phía một người trung niên lưng hùm vai gấu, trên mặt đầy râu mép xuất hiện bên cạnh Mạc Lan, miệng hô bốn chữ “Mạc Đạo trưởng lão”.

 

Tả hộ pháp thấy Mạc Đạo, lập tức thở phào một cái, nhưng rất nhanh đã thay bằng biểu cảm bi phẫn, quỳ gối trước mặt Mạc Đạo, lớn tiếng hô: “Mạc Đạo trưởng lão, ngài nhất định phải thay Mạc Lan lão nhân báo thù.”

 

“Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Đứng lên rồi nói.” Mạc Đạo tức giận, khiến cho khuôn mặt bình thường đã có vẻ bất nộ tự uy càng thêm uy nghiêm.

 

Mạc Đạo và Mạc Lan là song sinh, nhưng hai người hoàn toàn không giống nhau, một người thon gầy, một người lưng hùm vai gấu, bộ dáng một trời một vực, nhưng không ảnh hưởng đến sự ràng buộc giữa hai người, tâm linh song sinh tương thông vẫn thể hiện, bởi vậy, Mạc Đạo xuất hiện ở đây bởi vì mấy ngày hôm trước tâm thần cứ không yên, ảnh hưởng đến tu luyện.

 

Bình thường có tình huống này chính là dấu hiệu Mạc Lan gặp chuyện xui xẻo, nên Mạc Đạo lập tức dẫn người chạy tới, kết quả vừa đến thành Thiên Nhai lìn thấy Mạc Lan bị đánh thành bộ dáng thê thảm, Mạc Đạo lập tức tức giận, hận không thể tìm hung thủ xé thành mảnh nhỏ.

 

Mạc Đạo và Mạc Lan khác nhau, hai người mặc dù là song sinh, thế nhưng tu vi lại khác biệt vài sao, bởi vì Mạc Đạo đam mê võ nghệ tiêu chuẩn, tu vi đã là Thần Tôn chín sao đỉnh, có thể nói là người đệ nhất dưới cấp Thần Thiên, nên nhóm Tả hộ pháp thấy Mạc Đạo mới kinh hỉ vạn phần, lập tức mồm năm miệng mười kể lại chuyện của Mạc Lan lão nhân và thiếu gia, nhưng đoạn giữa lại lược bỏ phần tự tìm phiền toái.

 

“Nực cười, thật sự cho rằng Đế Nặc gia tộc của ta không còn ai sao?” Mạc Đạo càng nghe càng giận, hai mắt đỏ ngầu quét về phía tửu lâu, phẫn nộ cuồng bạo như muốn phun ra ngoài, khuôn mặt vặn vẹo như một con sư tử bị mắc chứng nóng nảy, lúc nào cũng có thể bạo phát.

 

Tả hộ pháp lại tiếp tục nói: “Mạc Đạo trưởng lão, hung thủ ở ngay bên trong tửu lâu, chính là hai người kia.”

 

Mạc Đạo theo hướng Tả hộ pháp chỉ nhìn sang, thấy thiếu niên nhìn qua, khuôn mặt tươi cười rất rực rỡ, lửa giận trong lòng tăng thêm vài lần, đẩy người chắn trước mặt ra, tăng tốc đi vào tửu lâu, đằng đằng sát khí tới chỗ thiếu niên, khi chỉ còn cách chưa đến hai thước, lão ta không nói hai lời liền giơ trọng đao phía sau lên chém vào thiếu niên.

 

Trọng đao xẹt qua không khí tạo ra từng trận kình phong sắc bén, người đứng gần một chút lập tức bị ảnh hưởng, mặt bị tạt cho đau đớn, cả đám lập tức kinh hãi lui về phía sau vài bước.

 

Tuy đã sớm nghe nói về Mạc Đạo, nhưng không ngờ lão ta thật sự trực tiếp động thủ.

 

“Mạc Đạo, ngươi tốt nhất đừng quá đáng.” Lạc Nam Thư tức giận cổ đỏ ngầu rống lên.

 

Nhưng đã quá muộn, hơn nữa thực lực của hắn kém hơn nhiều so với Mạc Đạo, cứng đối cứng nhất định sẽ chịu nội thương, nhưng hắn cũng không thể trơ mắt nhìn Mạc Đạo trước mặt hắn gây tổn thương đến nhóm Phượng Hi, hắn hoàn toàn đã quên vừa nãy Minh Vương chỉ dùng một chiêu đã giải quyết Mạc Lan, giữa lúc đang định xông qua ngăn cản, Tông Vô Tình cách gần nhất lập tức tay mắt lanh lẹ kéo hắn.

 

“Lạc Nam Thư, đừng nóng!”

 

Một câu nói làm hắn bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn qua, thân ảnh của Mạc Đạo đã cứng còng bất động, trọng đao trong tay giơ lên thật cao, bị cố định trên không trung, mà sắc mặt cũng hết sức khó coi như ăn phải thạch tín, giọt mồ hôi to như hạt đậu từ trên trán lão ta chảy xuống, hai mắt Mạc Đạo trừng như chuông đồng, kinh hãi khủng khiếp nhìn nam nhân trước mặt.

 

Minh Vương bình thản uống trà nóng, mặc dù chỉ dùng để giải khát, nhưng vẫn là trà ngon.

 

Phượng Hi rất tự giác tiếp tục châm trà, sau đó hứng thú nhìn Mạc Đạo cứ giơ đao mà đầu đầy mồ hôi, khuôn mặt lộ nét cười càng xán lạn, như đang nhìn một con khỉ diễn trò, à, không đúng, chắc là đại tinh tinh, sau đó thêm mắm thêm muối.

 

“Lão đại, lão ta làm sao vậy? Lẽ nào trật thắt lưng rồi?”

 

“Có lẽ!” Minh Vương phối hợp nói.

 

Phượng Hi nhanh chóng thở dài, “Lão nhân quả nhiên khó sống, rút đao thôi cũng có thể trật thắt lưng, nếu là ta… Thẳng thắn trốn trong nhà luôn khỏi ra ngoài.”

 

“Nếu như Tiểu Hi làm được thế, ta có thể lập tức cho ngươi thành lão đại.” Minh Vương tự tiếu phi tiếu nhìn hắn.

 

Phượng Hi sờ sờ mũi, ngượng ngùng nói: “Ầy… Không cần không cần, nếu phải giống lão ta, ta tình nguyện mười tám năm sau lại làm một hảo hán!”

 

Có người nhịn không được cười ra tiếng, bị ngữ khí vô tư của hắn làm cho tức cười, bầu không khí cuối cùng hòa hoãn đi một ít.

 

Mạc Đạo bị bọn họ làm tổn hại thể diện chẳng thấy được ánh sáng, một bụng tức giận nhưng phát tiết không được, bất luận dùng sức như thế nào cũng không rút được trọng đao ra, rốt cuộc từ bỏ, đồng thời cũng phát hiện một sự thật, thực lực của nam nhân đạm mạc trước mắt căn bản là trên lão ta, lần này rốt cuộc cũng biết Đế Nặc gia tộc đã đá phải một khối thiết bản cực cứng rắn.

 

“Các hạ đến tột cùng muốn sao?” Mạc Đạo trầm mặt, cuối cùng cũng thu hồi thái độ cao ngạo cao cao tại thượng, chủ động hạ thấp tư thái.

 

Minh Vương vuốt mép chén trà, ngước mắt nhàn nhạt liếc nhìn, “Không sao cả.”

 

“Ngươi…” Mạc Đạo bị chặn họng nói không ra lời, cố tình lại bị cố định, bởi vậy chỉ có thể oán hận trừng mắt nhìn Minh Vương.

 

Phượng Hi kéo ống tay áo của Minh Vương một cái, mắt và răng hổ nhỏ đều lóng lánh.

 

Minh Vương mỉm cười nhìn hắn, trong nháy mắt liền tiếp thu tin tức do sóng điện não của thiếu niên nhắn nhủ, lại nhìn sang Mạc Đạo, ánh mắt lạnh xuống, y đặt chén trà xuống, cộp một tiếng, phun ra hai chữ không cho thương lượng, “Nhận lỗi!”

 

Mạc Đạo suýt nữa giận đến nổ tung, hai viền mắt đã sâu càng thêm ngoan lệ trừng trừng nhìn Minh Vương.

 

Rõ ràng bên bị đánh là người của Đế Nặc gia tộc, đánh người không xin lỗi là vô lễ còn chưa tính, trái lại còn yêu cầu họ nhận lỗi, đây không phải là nói cho thế nhân biết Đế Nặc gia tộc chỉ là miệng cọp gan thỏ, bị hai ba người lấn lên đầu cũng không dám phản kháng, truyền đi rồi Đế Nặc gia tộc chẳng phải là lấy thể diện mà quét rác, danh dự và danh vọng của Đế Nặc gia tộc sẽ xuống dốc không phanh!

 

Phải biết rằng, thế lực to lớn như Đế Nặc gia tộc, người đã kết thù hận gần như có thể nhồi đầy một biển, hơn nữa rất nhiều thế lực nhỏ dựa vào bọn họ nên không dám lên tiếng cũng bởi vì danh dự và thế lực của gia tộc, nên một gia tộc khổng lổ tuyệt đối sẽ không thể để danh dự gia tộc bị nửa điểm tổn thương.

 

Nếu bây giờ trước mặt mọi người nhận lỗi, còn khó chịu hơn so với giết luôn Mạc Đạo.

 

Mạc Đạo mặc dù là một kẻ đam mê võ nghệ, nhưng không thể ngay cả điểm ấy cũng không biết, nên nhận lỗi là tuyệt đối không thể!

 

“Liên quan đến danh dự gia tộc, nhận lỗi là tuyệt đối không thể, huống hồ chuyện hôm nay, chẳng lẽ các hạ không có lỗi gì ư? Dựa vào cái gì muốn Đế Nặc gia tộc nhận lỗi?” Mạc Đạo không biết nguyên nhân gây ra, Tả hộ pháp cũng không thể khai hoàn chỉnh nguyên nhân là do thiếu gia khơi mào, nên chỉ trích lược một phần “sự thật” để nói, không biết bây giờ gậy ông đập lưng ông.

 

Phượng Hi nói: “Đại tinh tinh, ngươi nói sai rồi.”

 

“Ta nói sai chỗ nào.” Mạc Đạo tuy rằng rất không thoải mái với cách thiếu niên gọi, thế nhưng hiện tại không phải lúc tính toán điều này, lão ta vẫn không thấy mình nói sai, giọng nói của gia tộc là thứ mỗi một đệ tử của Đế Nặc gia tộc phải duy trì.

 

Phượng Hi không khách khí nói : “Ngươi chỗ nào cũng nói sai rồi, nguyên nhân gây ra tất cả xét đến cùng là do cái tên thiếu gia rất hèn mọn gì đó khơi mào, toàn bộ là lỗi của gã, không tin ngươi có thể hỏi người của ngươi, nhưng ngươi yên tâm, bọn họ dám đổi trắng thay đen, ta sẽ độc cho câm cả đám!”

 

Đây là uy hiếp, tuyệt đối là uy hiếp!

 

Mạc Đạo thiếu chút nữa thổ huyết, nhưng vẫn gọi Tả hộ pháp lên.

 

Người kia từ lúc nghe nhắc tới nguyên nhân gây ra đã trốn tiệt vào đoàn người, cuối cùng vẫn không thoát, sau tiếng hô của Mạc Đạo người kia sắc mặt cực kỳ mất tự nhiên đi ra, nhưng còn một người bị hắn kéo ra, chính là Xuân Sơn, bởi vì cả quá trình Xuân Sơn đều tự mình tham dự.

 

Đối mặt với Mạc Đạo trưởng lão đang phẫn nộ, Xuân Sơn đâu còn dám nói láo, kể toàn bộ quá trình ra, nhưng càng nói, sắc mặt của Mạc Đạo càng khó xem, nghĩ đến mình vừa rồi còn mang chuyện này ra, lão ta đã định đập đầu tự tử, thế nhưng hối hận không còn kịp, tìm thì đúng người, nhưng tình huống gặp phải đối thủ có thực lực mạnh hơn nhiều so với bọn họ, đối mặt với một cường giả sâu không lường được, chính sách kiêu ngạo của Đế Nặc gia tộc không có chỗ dùng.

 

“Thế nào, đại tinh tinh?” Phượng Hi cười híp mắt hỏi.

Advertisements