61 Chứng cư vi toàn

 

Trong ngự thư phòng một mảnh yên tĩnh, Duyên Hi đế ngồi trên long ỷ, lại lật xem tấu chương của tả Thừa tướng cùng Quân Thừa Vinh, biểu cảm nghiêm túc hiển nhiên là không định kéo dài thêm.

 

Hợp tấu sớ lại, Duyên Hi đế nói với tả Thừa tướng, “Chuyện Quân Thừa Tích buôn bán tư diêm bắt đầu từ khi nào?”

 

“Hồi bẩm Hoàng Thượng. Cụ thể thời gian vi thần cũng không rõ, chỉ biết người phát hiện chuyện này sớm nhất mà đã bị diệt khẩu chính là Triệu Khánh Nam Tri phủ của Hoài Phong ba năm trước. Ngũ Hoàng tử vẫn luôn lấy Trần gia của Hoài Phong để che giấu, hợp tác cùng phủ Cung Liêm Hầu, trong ba năm  giành được lãi kếch sù hơn ngàn vạn hai.” Tả Thừa tướng nói chi tiết.

 

“Trần gia của Hoài Phong,” Duyên Hi đế nhíu mày suy tư.

 

“Khởi bẩm Hoàng Thượng, Trần gia của Hoài Phong là mẫu gia của phu nhân Dung tướng quân.” Hữu Thừa tướng nói. Mọi người đều biết, Dung tướng quân cùng phu nhân tình cảm rất tốt, Dung phu nhân không phải là nữ nhi nhà quan lại, mà là nữ nhi nhà phú thương, lúc ấy Dung tướng quân cũng mới có 17-18 tuổi, tuổi trẻ khí thịnh, thích mang binh đánh giặc. Một lần do quyết định sai lầm, gặp mai phục, bị thương. Vừa lúc được Trần gia tiểu thư dâng hương trở về nhìn thấy, cứu lên. Dung tướng quân sau khi đắc thắng, tìm bà mối đặt sính lễ, tưng bừng lấy Trần tiểu thư về nhà làm Dung phu nhân.

 

“Nói như vậy, phủ Dung tướng quân cũng có tham dự?” Duyên Hi đế hỏi.

 

Tả Thừa tướng chi tiết nói: “Hoàng Thượng, theo điều tra, phủ Dung tướng quân vẫn chưa tham dự trong đó.”

 

“Cho dù không tham dự, Quân Thừa Tích có thể nối tuyến Trần gia này, trẫm không tin bọn họ không cảm kích chút nào.” Buôn bán tư diêm dù sao cũng là tội lớn mất đầu, nếu không có nhân mạch mười phần, Trần gia cũng sẽ không chịu mạo hiểm như vậy.

 

“Hoàng Thượng thánh minh.” Mọi người đáp.

 

“Hảo hảo điều tra cho trẫm, phàm là có liên lụy,đều tra hỏi rõ ràng, không được oan uổng họ, cũng tuyệt đối không thể buông tha!” Lời Duyên Hi đế rất có khí phách, sau đó lại hỏi mấy Hoàng tử, “Các con thấy thế nào?”

 

Quân Thừa Diễn trước đứng dậy, nói: “Nhi thần trăm triệu lần không ngờ Ngũ đệ lại làm chuyện thế này, thật sự sợ hãi. Bất quá Ngũ đệ thân là Hoàng tử, không lo áo cơm, sao lại đi buôn bán tư diêm? Có thể là có người xúi giục hoặc là có ý định hãm hại?”

 

“Nó đã trưởng thành như vậy, nếu thật sự không có đầu óc bị xúi giục, vậy chỉ có thể cchứng tỏ nó căn bản không coi trẫm ra gì, biết rõ là tử tội, còn muốn thông đồng làm bậy. Về phần ý định hãm hại, trẫm sẽ điều tra rõ.” Nói đến đây, Duyên Hi đế lại liếc nhìn Quân Thừa Diễn, nói: “Phủ Cung Liêm Hầu là mẫu gia của mẫu phi con, con không tham dự trong đó, trẫm cũng thấy vui mừng. Nhưng việc này con nên kiêng kị mới phải. Trước khi sự tình chưa hết, con cứ đợi ở trong phủ, đừng chạy loạn.”

 

“Vâng.” Quân Thừa Diễn thấp giọng đáp. Đôi mắt hạ thấp chớp chớp, cũng không biết là bất mãn với lời Duyên Hi đế nói, hay đối phẫn nộ vì phủ Cung Liêm Hầu liên lụy hắn, hay cả hai đều có.

 

“Các con thì sao?” Duyên Hi đế lại hỏi những người khác.

 

Quân Ly Xuân hành lễ nói: “Phụ hoàng, trong lòng nhi thần lại nghi vấn.”

 

“Nói đi.” Duyên Hi đế nhìn về phía y.

 

“Ngũ Hoàng huynh trong phủ không tính là xa hoa, hắn bình thường cũng không có ham mê gì phí bạc, chi tiêu trong phủ tuy rằng lớn, nhưng cũng không vượt qua bổn phận của Hoàng tử. Cho nên nhi thần suy nghĩ,  khoản lợi nghìn vạn hai bạc trắng kia, rốt cuộc đi về nơi nào?” Quân Ly Xuân thấp giọng nói.

 

Nghi vấn này khiến tất cả mọi người cả kinh, đây đúng thật là vấn đề, nhiều bạc như vậy chẳng những không khiến Ngũ Hoàng tử sống tiêu tiền như nước, ngược lại tương đối tiết kiệm, rốt cuộc là Ngũ Hoàng tử nhàn rỗi thích đếm bạc chơi, hay chỗ bạc buôn bán lời này, kỳ thật sớm đã dùng cho nơi khác?

 

“Phụ hoàng, Ly Xuân nói có lý. Nhiều bạc như vậy, xin thứ nhi thần nói lời đại bất kính, trừ phi là nuôi quân đội, nếu không cần dùng chi tiêu gì mà lớn như thế?” Quân Ly Triệt hành lễ nói.

 

Duyên Hi đế nhìn Lục tử nhà mình, lời này cũng chỉ có Quân Ly Triệt nói, hắn mới không cảm thấy tức giận, nếu là người khác, nhắc tới chuyện tư dưỡng quân đội, hắn chắc chắn giận tím mặt, đây tuyệt đối là tạo phản!

 

“Thần đồng ý quan điểm của Sùng Vương gia cùng Lân Vương gia.” Hữu Thừa tướng nói.

 

Sau đó chúng thần bàn lại.

 

Duyên Hi đế suy nghĩ một lát, nói: “Việc này cần phải điều tra rõ, cứ giao cho Uyên Nhi làm. Uyên Nhi làm việc lão thành công chính, trẫm tin được.”

 

“Vâng, nhi thần sẽ dùng hết khả năng, điều tra rõ chân tướng.” Quân Ly Uyên đáp.

 

Nói xong chuyện tư diêm, Duyên Hi đế lại nói với Đại Hoàng tử: “Trước đó con nói Quân Thừa Tích cấu kết cổ sư, mưu hại hoàng tự, là thế nào?”

 

Quân Thừa Vinh tiến lên một bước, quỳ trên mặt đất, nói: “Khởi bẩm Phụ hoàng, việc này tương đối phức tạp, xin cho nhi thần chậm rãi thuyết minh. Nhi thần ngày đó theo Thất Hoàng đệ xuất chinh, nhưng không biết vì sao, từ lúc ra khỏi kinh thành, thân thể vẫn không khoẻ, thường xuyên phát sốt đau đầu, thậm chí có một lần mộng du đả thương người. Nhưng kỳ quái là thái y không tra ra chứng bệnh, chỉ nói nhi thần có thể là khí hậu không quen, quá mức mệt nhọc gây nên. Mãi đến một ngày, nhi thần trên chiến trường, bởi vì ngực đột ngột đau đớn mà thiếu chút nữa chết, mới giật mình cảm thấy sự tình không phải đơn giản như vậy. Sau đó may mắn được cao nhân chỉ điểm, nói nhi thần có thể là trúng cổ, cổ trùng này hẳn là đã hạ từ lúc ở trong kinh. Còn phải tìm được người hạ cổ, mới có thể bảo mệnh.” Quân Thừa Vinh nói rất thành khẩn, bởi vì không muốn để Quân Ly Xuân chia công lao, cho nên chuyện Y thánh cùng Lăng Kì Ương cho hắn biết thi tuyến cổ, đều bị hắn cố ý giấu đi.

 

“Việc này thật sao?” Duyên Hi đế bất động thanh sắc liếc mắt nhìn Quân Ly Xuân.

 

Quân Ly Xuân trả lời: “Phải Đại Hoàng huynh từ lúc ra kinh vẫn không khoẻ, nếu không cũng sẽ không thỉnh hồi cung. Hơn nữa triệu chứng giống như những người trong quân trước đây, Kì Ương cũng có hoài nghi. Nhưng Đại Hoàng huynh vẫn có thái y tùy thị, Kì Ương không tiện nhúng tay, hơn nữa Đại Hoàng huynh tuy rằng mộng du đả thương người, lại bình yên vô sự, cũng không nguy hiểm tính mạng, cho nên Kì Ương cảm thấy có thể là đa tâm thôi.” Chuyện kê đơn hãm hại Quân Thừa Vinh, y tuyệt đối sẽ không thừa nhận, dù sao cũng là không có kiểm chứng.

 

“Con tiếp tục nói.” Duyên Hi đế gật gật đầu, tiếp tục hỏi Quân Thừa Vinh.

 

“Sau khi nhi thần hồi kinh, sai người lưu ý khắp nơi xem có ai khả nghi không, cũng lật xem một số lượng lớn bộ sách, thấy thế nào cũng rất giống trúng cổ. Công phu không phụ lòng người, cuối cùng để nhi thần phát hiện kẻ khả nghi. Nhưng người này nhưng vẫn trèo tường xuất nhập trong phủ Ngũ Hoàng đệ, nhi thần lúc trước cảm thấy hắn có thể muốn hại Ngũ Hoàng đệ, cho nên tăng nhân số theo dõi người này, nhưng không ngờ lại phát hiện Ngũ Hoàng đệ chẳng những biết người này tồn tại, hai người còn thường xuyên bàn bạc bí mật ở thư phòng. Không biết vì sao, khi hai người mật bàn, lại không đóng cửa. Có một lần nhi thần nghe được thủ hạ báo lại, nhanh chóng đuổi qua, tận mắt nhìn thấy hai người trò chuyện với nhau rất vui vẻ. Mà cách ăn mặc cùng ngữ điệu của người kia, đều rất giống người phía nam, hoàn toàn không phải người Nghiệp quốc.” Quân Thừa Vinh nói rất cẩn thận, mà theo như lời nói đều là có lợi cho mình.

 

“Người kia không phát hiện?” Duyên Hi đế hỏi.

 

“Nhi thần tự biết hộ vệ trong phủ võ công không tốt, cho nên chỉ có thể dùng biện pháp kém, mỗi ngày tiến hành an bài một người khác đi theo dõi, như thế cho dù hắn có tâm, cũng sẽ không nhận ra gương mặt giống nhau. Thay phiên như thế, ước chừng một tháng mới lặp lại một vòng, khi đó hắn đã sớm quên bộ dáng người, cho nên hắn không phát hiện cái gì.” Đối với cách thực hiện của mình, Quân Thừa Vinh vẫn rất đắc ý.

 

“Con có chắc có thể bắt được người kia?” Duyên Hi đế hiển nhiên cũng không yên tâm Quân Thừa Vinh sắp xếp làm việc, nhưng chuyện thi tuyến cổ cần biết rõ chân tướng.

 

“Ngũ Hoàng đệ tuy rằng bị cấm túc, nhưng người này vẫn xuất nhập trong phủ Ngũ Hoàng đệ như trước, Ngũ Hoàng đệ cũng thản nhiên cả ngày, hình như vẫn chưa bị ảnh hưởng, cũng không vì Hoàng Quý phi mất con mà cảm thấy khổ sở.” Quân Thừa Vinh nói rõ ràng, “Ngày ấy Hoàng Quý phi đột ngột sinh non, mẫu phi liền cảm thấy có điểm kỳ quái, nói nhi thần lưu ý một chút. Sáng sớm hôm sau khi, trời còn chưa sáng, hộ vệ phủ nhi thần liền đi theo xe rác của phủ Ngũ Hoàng tử đến nơi đốt, ở trong chỗ rác của phủ Ngũ Hoàng tử phát hiện hoa hồng đã bị ngâm, tam lăng tử cùng ích mẫu, còn có một ít thảo dược gây sưng hỏng còn sót lại.” Nói xong, Đại Hoàng tử sai người hầu bên người mình mang vật chứng lên, cái túi đựng thảo dược đã bị nước thuốc làm sẩm màu, nhưng biểu thị phủ Ngũ Hoàng tử trên đó vẫn vô cùng rõ ràng. Túi này hình như không được dùng, cho nên mới lẫn cùng rác.

 

Quân Thừa Diễn không biểu cảm nhìn hết thảy, không kinh ngạc, cũng không khủng hoảng, càng không biện giải một câu nào cho Ngũ Hoàng tử.

 

Ba người Quân Ly Xuân bọn họ cũng trầm mặc, dù sao việc này nếu mượn tay Quân Thừa Vinh, vậy mượn rất tốt.

 

“Phụ hoàng, vật chứng đầy đủ như thế, người làm công ở nơi đốt cũng có thể làm chứng, có thể thấy được Ngũ Hoàng đệ có ý định mưu hại Hoàng Quý phi cùng nhi thần, thỉnh Phụ hoàng vì nhi thần làm chủ, đừng buông tha kẻ ác độc.” Quân Thừa Vinh dập đầu nói.

 

Duyên Hi đế gật gật đầu, gọi thái y tới, thái y chứng thực dược này từ mùi cùng màu sắc, đúng thật là thứ trước khi Hoàng Quý phi sinh non nhiễm phải.

 

“Hay, hay lắm. Đây là hài tử trẫm nuôi ra!” Duyên Hi đế giận dữ cười, sau đó nghiêm mặt, lớn tiếng nói: “Người đâu! Đến phủ Quân Thừa Tích, giải hết toàn bộ người trong phủ vào Hình bộ đại lao, để Hình bộ Thị lang chủ thẩm. Nếu tìm được tên cổ sư kia, cũng trói lại luôn, nếu người không có ở trong phủ, cần phải hỏi ra tung tích và chuyện dược sảy thai. Ngày đó Y thánh nói dược là do kẻ tay mơ phối, trẫm còn hoài nghi, hôm nay muốn xem thử, tay mơ kia rốt cuộc là mơ tới trình độ nào!”

 

Sau đó Duyên Hi đế lại nói với người hầu bên người: “Sai thống lĩnh nội quân dẫn người đến lục soát phủ Cung Liêm Hầu, xem có tìm được chứng cứ khcá về buôn bán tư diêm không, Hoài Phong Trần gia niêm phong giam giữ, chờ xử lý.”

 

Quần thần đều tự lĩnh mệnh, Duyên Hi đế thở dài, “Sự tình phải điều tra rõ nhanh một chút, trước khi hoàng tôn của trẫm xuất thế, phải thanh lý hết những kẻ này.”

 

“Chúng thần tuân chỉ.” Mọi người hành lễ, lui ra ngoài.

 

Trong nhất thời kinh thành náo động. Phủ Cung Liêm Hầu bị niêm phong, phủ Ngũ Hoàng tử cũng một mảnh hỗn loạn…… Dân chúng nhìn từ xa xa, có người cảm thấy trừng phạt đúng tội, có người lại nói là Hoàng gia vô tình.

 

Quân Ly Xuân trở lại phủ, Lăng Kì Ương đang ngồi ở trước bàn ăn bánh chẻo. Hôm nay cũng không phải ngày tết gì, chỉ là hắn đột ngột muốn ăn.

 

Nhìn Lăng Kì Ương ăn cao hứng, Quân Ly Xuân cảm thấy một ngày mỏi mệt này đều trở thành hư không. Vì một đời an bình của hài tử, y phải dọn sạch toàn bộ chướng ngại trên con đường phía trước.

 

Thấy y trở về, Lăng Kì Ương cười vẫy tay với y, “Bánh chẻo mới vừa hấp xong, ngươi cũng đến ăn mấy miếng, lúc rời đi bữa còn chưa ăn.”

 

“Ừ.” Quân Ly Xuân cười ngồi qua, y không đói, chỉ là muốn cùng Lăng Kì Ương.

 

Lăng Kì Ương gắp cái bánh chẻo đưa đến bên miệng Quân Ly Xuân, Quân Ly Xuân mới vừa há miệng định cắn, Lăng Kì Ương liền kêu rên một tiếng, tay run lên làm đũa cùng bánh chẻo rơi xuống bàn.

 

“Làm sao vậy?” Quân Ly Xuân giật mình, nhanh chóng đỡ lấy hắn.

 

Lăng Kì Ương nhoẻn khóe miệng, đặt tay Quân Ly Xuân trên bụng mình. Quân Ly Xuân chỉ cảm thấy làn da dưới tay mình nảy lên, hình như là bị cái gì đá.

 

Quân Ly Xuân kinh ngạc nhìn Lăng Kì Ương.

 

Lăng Kì Ương cười nói: “Hài tử động, làm ta giật cả mình.” Đây là lần đầu tiên hài tử động, làm cha, Lăng Kì Ương cũng rất kinh hỉ.

 

“Ừm, động……” Quân Ly Xuân có chút sững sờ, nhưng kinh hỉ trong mắt rất rõ ràng, y lần đầu tiên cảm thấy sinh mệnh này cư nhiên cách y gần như vậy, cần y cẩn thận bảo hộ, yêu thương. Cúi đầu hôn hôn trán Lăng Kì Ương, Quân Ly Xuân thấp giọng nói: “Cám ơn ngươi……”

 

Lăng Kì Ương giương mắt nhìn y, khẽ cười nói: “Ngốc ạ……”

 

———————————————————–

Lời editor: sozzi mọi người tui lặn lâu quá :v :v Tại tui lười quá, lại chẳng có comt cảm nhận gì cho nên nản =))))))))))))))))))))))

Advertisements