Chương 135 Minh Vương cảnh cáo

 

Hí kịch chuyển biến lại dồn Đế Nặc gia tộc đến tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

 

Mạc Đạo không phải ngu ngốc, chuyện này Đế Nặc gia tộc sợ rằng chỉ có hai chữ thoả hiệp.

 

“Các hạ yêu cầu thật quá đáng, tuy rằng ngay từ đầu là cháu ta trêu chọc các ngươi trước, thế nhưng nó đã bị các ngươi phế, về sau thành phế nhân, đệ đệ ta cũng bị các ngươi đánh trọng thương, hai chuyện này đã hòa nhau, thấy thế nào cũng là các ngươi quá đáng, hôm nay còn muốn gia tộc ta nhận lỗi, là không thể!” Đè nén lửa giận trong cơ thể, Mạc Đạo trầm mặt nói.

“Đại tinh tinh ngươi lại nói sai.” Phượng Hi lắc đầu, lớn tiếng nói.

 

“Ta lại sai chỗ nào?” Mạc Đạo tức giận đến râu mép bay lên, mắt gắt gao nhìn chằm chằm Phượng Hi.

 

Phượng Hi nói: “Đệ đệ ngươi bị thương nặng không phải là lỗi của chúng ta, nếu như lão không phải không phân tốt xấu chạy tới tìm chúng ta, không phải không phân tốt xấu rút đao với chúng ta, cũng sẽ không thụ thương, này, ngươi đừng nói là chúng ta đả thương lão nhé, biết cái gọi là tự vệ không? Lão động thủ trước, chúng ta đánh lại rồi làm lão bị thương, rất bình thường, nên xét đến cùng thì ngươi biết rồi đó.”

 

Câu cuối cùng có tính chất tức chết người không đền mạng.

 

Mạc Đạo giận đến một chữ cũng nói không nên lời, biết rồi, không phải muốn nói đệ đệ lão ta là gieo gió gặt bão đó sao, “Vậy ý của các hạ là?”

 

“Ta đang chờ ngươi hỏi đó, một câu tóm lại, từ cháu đến đệ đệ ngươi chúng ta chẳng ai nợ ai hết, nhưng… Ngươi thì không thể chống chế, vô duyên vô cớ lại rút đao với chúng ta, coi đây là thất lễ cũng được! Hù dọa ta thì nhỏ, thế nhưng hù dọa lão Đại ta thì chính là đại sự, nên các ngươi nhận lỗi là chuyện đương nhiên, ta nói đúng không?” Phượng Hi tiếp tục tức chết người không đền mạng.

 

Nghe thiếu niên nói câu đầu, Mạc Đạo đã tức giận đến thổi bay râu mép trừng mắt, phế đi một cháu một đệ đệ, bây giờ lại thành không ai nợ ai, đã đủ tức chết người, kết quả nghe câu sau, Mạc Đạo đã không thở nổi, cả người run run như cây dương trong gió điên, máu trong người chảy ngược lên đỉnh đầu, từ khuôn mặt đến cổ, đỏ bừng hết, ai không biết còn tưởng là con vịt bị đun sôi chết.

 

Đúng đúng đúng, một người chết!

 

Mạc Đạo nỗ lực dẹp loạn tức giận dâng lên trong cơ thể, nhưng thiếu niên nói như mở đập nước ấy, bô bô lại một tràng, ý tổng thể vẫn là muốn Đế Nặc gia tộc nhận lỗi, đặc biệt là hai chữ nhận lỗi, cứ như đang thử vàng bạc thật, ngay lúc lão ta sắp bị niệm cho nổi bão, thiếu niên đột nhiên nhả một câu.

 

“Không nhận lỗi cũng được!”

 

“Thật không?” Mạc Đạo tựa như nắm được một cọng rơm cứu mạng, vội vàng bò lên.

 

“Đương nhiên!” Phượng Hi cười híp mắt gật đầu, nói tiếp: “Chỉ cần ngươi nói cho ta biết, mục đích các ngươi tới nơi này làm gì là được.”

 

Một câu không chỉ khiến Mạc Đạo sửng sốt, ngay cả nhóm Huyễn Dạ cũng đồng loạt sửng sốt, chỉ có Lạc Nam Thư biểu cảm cổ quái nhìn Phượng Hi, vẫn là Dạ Xoa Thần rõ ràng nhất, hắn tuy đã sớm hoài nghi Đế Nặc gia tộc có thể đã phát hiện chuyện mạch khoáng ở núi Thanh Long, nhưng không ngờ Phượng Hi cũng phát hiện.

 

Mạc Đạo sắc mặt âm tình bất định, cuối cùng lúc mọi người soi mói tự tiếu phi tiếu nói: “Người tới đây là vì trong rừng rậm con ma thú có huyết mạch Thần thú kia, các hạ chẳng lẽ không biết điểm này sao?”

 

“Không nói thì thôi.” Phượng Hi ngoài dự đoán lại bày ra thái độ không hứng thú, khiến mọi người không hiểu ra sao.

 

Mạc Đạo đoán không ra suy nghĩ của Phượng Hi, thế nhưng vấn đề của đối phương lại làm nội tâm lão ta sinh cảnh giác, ba người này thật sự muốn biết họ là vì sao mà đến, bằng không sẽ không đột nhiên hỏi vấn đề này, Mạc Đạo hoài nghi lẽ nào tình báo của họ bị tiết lộ ra ngoài?

 

Đúng lúc này, trên người Phượng Hi đột nhiên truyền ra một loạt tiếng kỷ kỷ tra tra rất nhỏ, nhưng trong tửu lâu an tĩnh lại đặc biệt vang dội, sự chú ý của mọi người bị âm thanh đó hấp dẫn, một con Tinh Thử thú lớn chừng nắm tay chui ra từ trong lòng thiếu niên, bề ngoài màu vàng vô cùng chói mắt, trên người như thể dát từng mảnh lân vàng, đây là màu tiêu chí đặc hữu chỉ có con trưởng thành mới có.

 

“Tinh Thử thú?” Mạc Đạo thoáng chốc trừng lớn hai mắt, giật mình rống lên, nhưng nhìn kỹ, ánh mắt càng ngày càng đỏ.

 

Theo tiếng rống to của Mạc Đạo, toàn bộ tửu lâu thoáng chốc sôi trào, tiếng hít không khí liên tiếp vang lên, ngày càng nhiều người đỏ mắt nhìn chằm chằm Tinh Thử thú trong lòng Phượng Hi.

 

Đại danh của Tinh Thử thú ở Thần Ma đại lục có thể nói là vang dội, bởi vì nó đại biểu cho tài phú vô tận, bất luận là dân du cư hay là thế lực siêu cấp lớn đều đỏ mắt tìm Tinh Thử thú, cho dù chỉ sơ sinh hay trưởng thành, một khi xuất hiện sẽ bùng nổ chiến tranh cướp đoạt hiếm có, máu chảy thành sông là chuyện thường, xác chết vạn dặm cũng không phải không thể!

 

Cuộc chiến tranh đoạt một con Tinh Thử thú gần nhất là hai trăm ba mươi năm trước, lúc đó cường giả các thế lực lớn ùn ùn, để tranh đoạt con Tinh Thử thú kia, ngay cả cường giả Thần Thiên cũng kinh động, chẳng biết đã chết bao nhiêu người, chẳng biết thế nào nó chạy đến Trung Vực, ngay lúc mấy cường giả gần bắt được, con Tinh Thử thú kia mới xuất hiện liền nhảy vào trong lòng Phong Vân Đại Thần Thiên lúc đó rảnh rỗi đi ra tản bộ.

 

Phong Vân Đại Thần Thiên là tổ phụ của Lạc Nam Thư, cũng là một trong chín vị Đại Thần Thiên tiếng tăm lừng lẫy Trung Vực, đừng thấy thái độ ôn hòa, một khi nổi tính tình, có dù là tám vị Đại Thần Thiên nổi tiếng ngang hàng cũng phải tạm lánh bão tố.

 

Cảnh tượng lúc đó kỳ quặc đến cực điểm, cường giả đuổi bắt Tinh Thử thú như thể bị cố định lại, mắt tuy vẫn cuồng nhiệt nhìn chằm chằm Tinh Thử thú trong lòng Phong Vân Đại Thần Thiên, nhưng không ai dám tiến lên, kết quả người khác tranh đoạt mù trời, Phong Vân Đại Thần Thiên không cần tốn nhiều sức đã có được con Tinh Thử thú kia, đây cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng nhất khiến Cổ Ni Lạc Thương hội có thể trở thành đế chế thương nghiệp đệ nhất Thần Ma đại lục.

 

Có người nói lúc đó con Tinh Thử thú kia vẫn chỉ đang lớn, nhưng bây giờ Tinh Thử thú trước mặt bọn họ đã trưởng thành, hai con cách nhau một trời một vực.

 

Vòng đời Tinh Thử thú tổng cộng có ba giai đoạn, theo thứ tự là kỳ ấu sinh, kỳ lớn và kỳ trưởng thành, màu sắc bề ngoài chia thành tím nhạt, tím đẫm và tím ánh kim, ba giai đoạn màu sắc cũng thay đổi dần, nhưng Tinh Thử thú muốn lớn lên cực kỳ trắc trở, rất nhiều Tinh Thử thú không kịp đạt được kỳ trưởng thành đã tử vong, khiến loài Tinh Thử thú càng ngày càng ít, tới bây giờ đã lác đác không còn mấy.

 

Vậy mà hôm nay ở nơi hẻo lánh này gặp được một con Tinh Thử thú, hơn nữa còn là kỳ trưởng thành, truyền đi thì toàn bộ thế lực của Thần Ma đại lục sẽ điên cuồng!

 

Trước đây Cổ Ni Lạc Thương hội chỉ có một con Tinh Thử thú đang lớn đã trở thành đế chế thương nghiệp đệ nhất Thần Ma đại lục, nếu sở hữu một con Tinh Thử thú kỳ trưởng thành, đây chẳng phải là…

 

Nghĩ tới đây, người người hô hấp nặng nề!

 

Không ai biết Tinh Thử thú kỳ trưởng thành sẽ đạt tới độ cao nào, nhưng điểm duy nhất chắc chắn, tuyệt đối có thể siêu việt hơn cả Cổ Ni Lạc Thương hội bây giờ!

 

Nhưng tương lai tuy đẹp, những người này hiển nhiên đã quên, vì sao Cổ Ni Lạc Thương hội có thể bảo hộ con Tinh Thử thú kia, là vì lực chấn nhiếp của năm chữ Phong Vân Đại Thần Thiên, Cổ Ni Lạc Thương hội sở hữu một Đại Thần Thiên trấn giữ, cho dù có rất nhiều thế lực có chủ ý muốn chiếm con Tinh Thử thú, cũng phải xem xét phân lượng của mình, cùng một Đại Thần Thiên kết hận thù, cho dù giành được Tinh Thử thú, có mạng mà hưởng hay không cũng là vấn đề!

 

Nhưng hấp dẫn cực lớn trước mặt, cho dù thánh nhân cũng mất lý trí!

 

Gần như trong nháy mắt, Dạ Xoa Thần cảm giác rất nhiều đạo thần thức dò xét tới từ bốn phương tám hướng, có mấy đạo thần thức cực kỳ mịt mờ, nếu không phải Tu La tộc có một chút bí kỹ đặc biệt, sợ rằng hoàn toàn không phát hiện ra được, Dạ Xoa Thần bây giờ mới biết, ra thành Thiên Nhai nhiều cường giả ẩn giấu như vậy, về phần tại sao lại nhiều như vậy, chỉ sợ con ma thú với huyết mạch Thần thú kia không thể hấp dẫn cường giả, là tin tức dưới lòng đất núi Thanh Long có dấu hiệu mạch khoáng bị lộ!

 

Một mạch khoáng, bất kể là mạch khoáng đẳng cấp gì, luôn có cảnh người trước ngã xuống, người sau tiến lên chạy tới chen một chân.

 

Lúc mọi người ở đây như muốn mất lý trí xông lên đoạt Tinh Thử thú, tửu lâu tĩnh mịch đột nhiên vang lên một tiếng hừ lạnh như băng, không lớn không nhỏ, mọi người, bao gồm cả những cường giả dùng thần thức điên cuồng dò xét, đại não như bị vô số con ong hung hăng đốt đau đớn, cả đám trong nháy mắt trắng bệch mặt.

 

Những người khác Dạ Xoa Thần không biết, thế nhưng đám người trong tửu lâu này, đặc biệt là đám đỏ sậm hai mắt, như bị sét đánh, thống khổ ngã xuống, mặt đã vặn vẹo không rõ nguyên hình, té trên đất như phát điên run rẩy không ngừng.

 

Phượng Hi ngồi trong lòng Minh Vương, cho nên bất luận cái gì dò xét đều không thể vươn được đến người hắn.

 

Hắn mới chớp mắt một cái đã thấy trong tửu lâu rất nhiều người ngã xuống, chỉ rất ít người còn đứng được, kỳ thực bao gồm cả Huyễn Dạ, Tông Vô Tình và Lạc Nam Thư, ba người định lực rõ ràng tốt hơn nhiều so với những người khác, không vì Tinh Thử thú mà mất lý trí, nên không bị công kích, nhưng sắc mặt cũng không tốt lắm.

 

“Đại tinh tinh, mặc dù là lỗi của ngươi, nhưng ngươi cũng không cần thi triển đại lễ như thế mà!” Phượng Hi lộ vẻ kinh ngạc nhìn Mạc Đạo quỳ trước mặt hắn, không biết đây là đâu chẳng biết chuyện gì xảy ra, hoặc là giả bộ không biết.

 

Mạc Đạo đã đau đến nói không ra lời, lý trí cuối cùng cũng trở về, lão ta bây giờ mới biết, nam nhân ôm thiếu niên còn cường đại hơn so với tưởng tượng, thậm chí tạo cảm giác càng thâm trầm khó lường hơn so với gia chủ của Đế Nặc gia tộc, lúc này trong mắt lão ta không còn chút tham lam, chỉ còn lại sợ hãi sâu sắc, hàm răng run lên không nói rõ một chữ, càng mắt điếc tai ngơ với lời trêu chọc của thiếu niên, quỳ trên mặt đất run cầm cập.

 

Giữa một mảnh sợ sệt và kinh hãi…

 

Minh Vương ôm Phượng Hi chậm rãi đứng lên, dáng người cao dài trong nháy mắt như một ngọn núi sừng sững, khí thế nguy nga như thiên địa, như thể người xung quanh đều phải phủ phục, chỉ có thể thành kính quỳ lạy.

 

“Trong vòng 10 tiếng, nhanh chóng rời khỏi đây, bằng không —— giết không tha!”

Advertisements