Chương 136 Không còn cách nào

 

Giọng nói đạm mạc từ tửu lâu truyền ra, trong nháy mắt tràn ngập thành Thiên Nhai, bao trùm thiên lý.

 

Bất luận là ẩn thân trong hay ngoài thành Thiên Nhai, hoặc thế lực gia tộc ở ngoài ngàn dặm đang chạy đến, không một ai không nghe được giọng nói này, mờ ảo lại ẩn hàm uy áp khiến mọi người đều kinh hãi.

 

Sự chấn nhiếp kinh thiên khiến toàn bộ cường giả dậy sóng, bao gồm cả các cường giả của gia tộc nhận được tin tức không quản thiên lý chạy tới.

Chẳng ai ngờ, thành Thiên Nhai nho nhỏ thế mà ẩn giấu một cường giả siêu cấp, giọng nói bao trùm thiên lý lại có lực rúng động như vậy, chủ nhân của giọng nói tuyệt đối không phải cường giả Thần Tôn, có thể là một cường giả Thần Thiên, không biết là thế lực phương nào lại chơi trội đến vậy, ngay cả cường giả Thần Thiên cũng mời ra.

 

Chín vị Đại Thần Thiên của Trung Vực mặc dù uy danh hiển hách, nhưng không dễ dàng xuất thủ, bởi vì có ước định với nhau.

 

Chức trách của chín vị Đại Thần Thiên là thủ hộ tháp Thần Ma, trừ phi vạn bất đắc dĩ, cũng chính là một khắc sinh tử tồn vong của gia tộc, bằng không chín vị Đại Thần Thiên không có khả năng xuất thủ, trước đây con Tinh Thử thú là tự mình nhảy vào lòng Phong Vân Đại Thần Thiên, nên không tính là vi phạm ước định, bởi vậy bọn họ có thể chắc chắn, cường giả Thần Thiên ở thành Thiên Nhai tuyệt đối không phải chín vị Đại Thần Thiên!

 

Nhưng cũng không thể là người chín vị Đại Thần Thiên phái ra, Trung Vực cách nơi này hết sức xa xôi, cho dù dùng truyền tống trận cũng không có khả năng lập tức đến, theo tin tức họ nhận được, núi Thanh Long có mạch khoáng mới truyền ra chưa nửa tháng, nên tuyệt đối không có khả năng.

 

Huống hồ quan trọng nhất là, cường giả Thần Thiên cực kỳ quan trọng đối với một gia tộc, tổn thất rồi muốn bồi dưỡng lại không tốn mấy trăm năm là không thể, không ai lại ngả con bài quyết định của mình ra sớm cả, nên dù là mạch khoáng cấp cao cũng sẽ không có gia tộc nào đồng ý phái cường giả Thần Thiên ra.

 

Bởi vậy một ít thế lực gia tộc vốn có lòng tin khi nghe giọng nói này, ai cũng trầm mặt.

 

Chênh lệch giữa cường giả Thần Thiên và cường giả Thần Tôn to lớn không gì sánh được, một cường giả Thần Thiên có thể đồng thời đối kháng bốn năm người Thần Tôn chín sao đỉnh mà không thua, có thể thấy sự lợi hại của cường giả Thần Thiên, nhưng, lợi ích trước mặt, luôn sẽ có người thích liều mạng, mạch khoáng hấp dẫn một cường giả Thần Thiên đến làm sao có thể là mạch khoáng cấp thấp hay trung được, nhìn lại thời gian núi Thanh Long hình thành, nếu thật sự có mạch khoáng, tối thiểu cũng là mạch khoáng cấp cao!

 

Một mạch khoáng cấp cao đối với một gia tộc có ý nghĩa gì, điểm ấy ai cũng rõ, bằng không Đế Nặc gia tộc cũng sẽ không bí mật phái hai cường giả Thần Tôn lẻn vào thành Thiên Nhai.

 

Cường giả Thần Thiên lợi hại, nhưng không phải không thể đối địch!

 

Trước lợi ích thật lớn, các thế lực gia tộc ở xa ngàn dặm chỉ dừng chốc lát rồi tiếp tục chạy đến thành Thiên Nhai, nếu như bọn họ biết nguyên nhân thật sự là một con Tinh Thử thú kỳ trưởng thành, sợ rằng chẳng thèm do dự, lập tức bay tới, nhưng bọn họ không biết, đám cường giả ở trong thành Thiên Nhai và vùng ngoại ô đang giống như chó nhà có tang thất kinh thoát khỏi thành Thiên Nhai, cường giả Thần Thiên cho dù lợi hại hơn nữa cũng không có khả năng đồng thời làm trọng thương mọi người, người kia là cấp bậc Đại Thần Thiên!

 

Tửu lâu an tĩnh chỉ còn lại một ít tiếng rên rỉ khẽ, linh hồn bị thương nặng không phải nhất thời có thể khỏe được.

 

Nghe nam nhân uy hiếp, rất nhiều người mặc dù bị thương ngã xuống đất cũng sợ chạy khỏi tửu lâu, Tinh Thử thú tất nhiên là hấp dẫn, thế nhưng mất mạng thì còn giành nó làm gì, mê hoặc lớn hơn nữa cũng so ra kém quan trọng bằng mạng của mình.

 

Nên không được mười tiếng, tửu lâu trong nháy mắt đã vắng vẻ, chỉ còn lại nhóm người Huyễn Dạ và một nhóm bình dân bách tính từ đầu tới đuôi không biết chuyện gì xảy ra, đám tu luyện giả đơn độc và người của Đế Nặc gia tộc biến sạch sẽ, bọn họ không chút hoài nghi lời nam nhân nói, huống hồ mặc kệ thật hay giả, khi y đã thể hiện thực lực cường hãn như vậy, không ai dám thèm muốn Tinh Thử thú nữa.

 

Hoảng sợ nội tâm của ba người Lạc Nam Thư đã không thể dùng từ ngữ để biểu đạt.

 

Sở hữu một con Tinh Thử thú trưởng thành, chỉ cần là người đều biết phải giấu đi, nhưng bọn họ không chỉ không giấu, trái lại đưa theo trên người, hành vi này nếu như không phải tìm chết, thì chính là bọn họ sở hữu sự tự tin cực độ cường đại.

 

Thấy khí thế bộc phát trên thân nam nhân, ba người Lạc Nam Thư tuyệt đối tin tưởng, thực lực của nam nhân này có thể so với Đại Thần Thiên.

 

Thần Thiên cũng chia làm Tiểu Thần Thiên và Đại Thần Thiên, giữa hai cấp bậc cách một ranh giới, ranh giới này rất khó đột phá, nên rất nhiều người ả đời đều dừng lại ở cấp Tiểu Thần Thiên, bởi vậy Đại Thần Thiên là cảnh giới cao nhất mà toàn bộ tu luyện giả tha thiết ước mơ, nhưng cực ít có người biết, trên Đại Thần Thiên còn có một cực cảnh, cảnh giới này ngay cả Người Thủ Hộ tháp Thần Ma vị kia cũng không chạm tới, nên tương truyền vô cùng ít.

 

Trong mắt ba người Lạc Nam Thư, mặc dù không cách nào nhìn thấu thực lực của Minh Vương, nhưng từ khi y vừa xuất thủ, sức mạnh không kém chín vị Đại Thần Thiên.

 

Tin tức này tuyệt đối đáng kinh sợ, nên ba người đến bây giờ còn có chút mê man.

 

Phượng Hi nhìn tửu lâu trong chớp mắt trống trơn, ngẩng đầu mở to mắt nói: “Lão đại, mọi người chạy sạch rồi, hiện tại chúng ta đi đào mạch khoáng sao?”

 

“Chuyện đào mạch khoáng không vội, trước tiên phải xác định vị trí mạch khoáng.” Minh Vương rũ mắt xuống, lưu lại đường viền nhàn nhạt, cả người trở nên càng phiêu lãng, khí thế vừa bạo phát kia chớp mắt đã tản mác theo gió.

 

“Vậy còn chờ gì, cải lương không bằng bạo lực!” Lòng nhiệt tình của Phượng Hi hoàn toàn không bị chuyện xảy ra trước đó ảnh hưởng, vẫn hăng hái bừng bừng với việc đào mạch khoáng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn không ra chút lo lắng nào, như thể đã qua cơn giông bão, kế tiếp là ánh mặt trời xán lạn.

 

Minh Vương nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Phượng Hi chốc lát, thấy vẻ xán lạn mới nói: “Vậy đi thôi!” Nhưng trước khi đi y lại nhàn nhạt quét mắt nhìn ba người Lạc Nam Thư, sau đó đưa cái đuôi nhỏ nhà mình đi ra khỏi tửu lâu.

 

Dạ Xoa Thần đứng lên, nói với ba người: “Các ngươi có muốn đi chung không?”

 

Mặc dù là câu hỏi, nhưng Dạ Xoa Thần tựa như không định chờ đáp án, hỏi xong liền đuổi theo bước Minh Vương và Phượng Hi rời khỏi tửu lâu.

 

Ba người Lạc Nam Thư nhìn nhau, đều nghe ra ý Dạ Xoa Thần, không ai cự tuyệt.

 

Chuyện tốt cỡ này rơi xuống đầu mình, nếu còn cự tuyệt bọn họ chính là đầu đất.

 

Ba người nói thế nào đều là người thừa kế gia tộc, trong bụng không có chút mực đen là không thể, mặc dù không có tâm địa gian xảo, thế nhưng cong cong quẹo quẹo cũng biết không ít, nếu mạch khoáng núi Thanh Long bị bọn họ độc chiếm, với bề ngoài của núi, chỉ sợ mạch khoáng không nhỏ, với năng lực của ba người bọn họ, muốn độc chiếm sợ rằng không có khả năng.

 

Tin tức mạch khoáng tất sẽ truyền đi, đến lúc đó thế lực gia tộc từ bốn phương chạy tới tất nhiên không ít, nếu không có sức mạnh cường đại tuyệt đối để làm kinh sợ bọn họ, đến lúc đó phiền phức không ngừng đến, nên nếu như có thể hợp tác đồng minh với một vài thế lực lớn, chỉ cần thả tin ra, những người đó ít nhất sẽ kiêng kỵ danh vọng gia tộc mà không dám manh động.

 

Còn có một điểm chính là việc khai thác có độ khó nhất định, trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể khai thác hết, nên khu vực núi Thanh Long cần phái người ngày đêm trấn thủ, đề phòng người có ý gây rối nhân cơ hội đục nước béo cò.

 

Về phần tại sao lại là mình, chỉ có thể nói vận khí bọn họ không tệ.

 

Đi ra khỏi tửu lâu, Minh Vương không vội vã tiến vào núi Thanh Long, mà nhìn hướng cửa thành Thiên Nhai, đột nhiên vung tay về phía bãi đất trống đằng trước, một mảnh kim quang hiện lên, trên đất trống đột nhiên xuất hiện năm kim giáp nhân lóng lánh, kim giáp trên thân tản ra sự lạnh lẽo, không có khí tức sống, tựa như năm người gỗ, được Minh Vương bày mưu đặt kế, năm hình nhân hóa thành luồng sáng kim sắc cấp tốc bay ra phía cửa thành.

 

Mấy người Lạc Nam Thư từ tửu lâu đi ra thấy cảnh này, thoáng chốc minh bạch dự định của Minh Vương.

 

Bất luận kinh sợ thế nào, có vài người bị lợi ích mê hoặc sẽ mất lý trí, thay vì để phiền phức không ngừng tìm tới, không bằng trực tiếp chặn lại ngoài cửa thành, vốn bọn họ đã định làm vậy, nhưng bây giờ xem ra không cần nữa.

 

“Lão đại, mấy thứ kia là cái gì?” Phượng Hi quay đầu lại liếc mắt nhìn, cảm thấy thứ vừa bay đi có chút quen mắt.

 

“Đó là Kim Hình Nhân, thủ vệ của Thần điện.” Minh Vương đáp.

 

“Ra có thể mang chúng nó ra ngoài hả, phải làm thế nào mới sai sử được?” trên mặt Phượng Hi lập tức viết sáu chữ “Ta có ý đồ với chúng”, hắn trước đây cho rằng đám thủ vệ hình nhân kia chỉ có thể hoạt động ở Thần điện, nếu như sớm biết có thể mang đi, hắn sẽ lén giấu mấy con trên người.

 

Minh Vương đã sớm đoán được hắn sẽ hỏi như vậy, vươn tay nhéo mũi hắn một cái, cười nói: “Nếu như tu vi của Tiểu Hi có thể đột phá Thần Quân, ta liền tặng ngươi mấy con.”

 

“Ta đã là Thần Quân bốn sao.” Phượng Hi giơ nắm tay.

 

Trong khoảng thời gian này Phượng Hi để hoàn thành mộng tưởng đại quân ma thú của hắn, buổi tối mỗi ngày sẽ cùng Minh Vương ở trong biển hoa ngây ngốc thêm mấy ngày, không chỉ thuần thục Diệt Thần thương quyết, còn dùng Cửu Tấu quyền đánh với Minh Vương, mỗi ngày thực chiến, kết quả tu vi của hắn đã đề thăng hai sao, tốc độ này đã rất tốt.

 

Nhưng thu hoạch lớn nhất chính là Phượng Hi học thành luyện khí, nghe nói chức nghiệp luyện khí sư rất nổi tiếng, nên Phượng Hi liền quấn quít lấy Minh Vương đòi dạy, kết quả đương nhiên thành công học xong, chỉ tiếc không có mồi lửa tốt, mồi lửa đối với luyện khí sư là quan trọng nhất, nó có thể quyết định phẩm cấp của một luyện khí sư và luyện chế ra Huyền khí đẳng cấp.

 

Minh Vương nếu đã dạy Phượng Hi luyện khí, tự nhiên sẽ không quên mồi lửa, trên thực tế y từ lâu đax chọn trúng một con Thần thú thuộc tính Hỏa cực kỳ ổn, nhưng tạm thời không định nói cho Phượng Hi.

 

“Thần Quân bốn sao quá kém, cách Thần Tôn còn rất xa.” Minh Vương tự nhiên biết hắn rất nỗ lực, nhưng vẫn quá kém.

 

“Ta đã rất nỗ lực, nhưng nó vẫn ở Thần Quân thì ta còn cách nào? Nếu như có cái gì đó có thể khiến ta lập tức đến Thần Tôn thì tốt rồi.” Phượng Hi giơ nắm tay nhỏ lên kháng nghị, hắn hi vọng tu vi của mình có thể trực tiếp nhảy đến Thần Tôn cỡ nào chứ, nhưng hắn cứ có cảm giác ý nghĩ này hơi không thực tế.

 

Minh Vương đột nhiên thần bí cười nói: “Kỳ thực cũng không phải là không có cách.”

 

“Lão đại ngươi tốt nhất, mau nói cho ta biết.”

 

Phượng Hi nhảy tới trên người Minh Vương, răng hổ nhỏ được mặt trời chiếu lấp lánh.

Advertisements