Tìm kiếm

Trình Anh

Nhà tui KHÔNG coi trọng trinh tiết, công với thụ có sạch hay không tui không quan tâm. Và tui ghét nhất là ai hỏi tui vấn đề đó. Tui đã đưa câu này lên tận cửa nhà rồi, còn ai hỏi thì đừng trách tui không khách khí == THỈNH CÁC BẠCH LIÊN HOA TRÁNH XA NHÀ TUI RA!

BKTL chap 45


Chương 45 Lãnh ý của Bạch bá

 

Nghe giọng, phản ứng duy nhất của Phượng Hi là thôi toi rồi.

 

Nghe giọng, phản ứng của Thương Minh Thần Vương như bị sét đánh trăm ngàn đợt, thoáng chốc bị bổ cho trong ngoài khét lẹt, hồn bay khỏi thân, hoàn toàn dại ra.

 

Không cần quay đầu lại nhìn, Thương Minh Thần Vương cũng đoán được chủ nhân của giọng nói là ai.

Continue reading “BKTL chap 45”

BKTL chap 44


Chương 44 Mông đau?

 

Thương Minh Thần Vương cao cao tại thượng, luôn vô cùng chú ý bề ngoài và hình tượng.

 

Thương Minh Thần Vương chuyên sĩ diện, hôm nay trước đại môn Thần điện Thiên Phong, bị một thiếu niên dễ dàng làm ngã, đó cũng chưa phải nhất, cái nhất chính là, phần mông tôn quý chấm đất đầu tiên!

Continue reading “BKTL chap 44”

BKTL chap 43


Chương 43 Mông chấm đất

 

Không cho đi đâu hết?

 

Không phải là cấm túc trong truyền thuyết đó sao!

 

Lão đại thật quá hẹp hòi, hắn mới đi ra ngoài được có hai lần, tuy rằng cả hai đều chọc phải phiền phức, hơn nữa mỗi lần đều cần lão đại tự mình đến cứu hắn, mặc dù phiền toái một chút, thế nhưng tiểu đệ nhà mình bị người khác đánh, làm lão đại, ra mặt giúp hắn giáo huấn người ta cũng là chuyện đương nhiên a!

Continue reading “BKTL chap 43”

BKTL chap 42


Chương 42 Vui quá hóa buồn

 

Phượng Hi cho rằng lão đại muốn để Môi Thần bám trên người hắn, liền kéo Thư Thần ở giữa không trung qua ngăn trước mặt.

 

Thư Thần đáng thương dù thoát khỏi xui xẻo trước đó, hiện tại lại gặp báo ứng.

 

Bị Phượng Hi kéo đến trước mặt làm tấm chắn, nhưng nó tuyệt đối không lo lắng Minh Vương Bệ hạ sẽ làm như vậy, từ những lời Minh Vương Bệ hạ vừa nói, rõ ràng là muốn Môi Thần nhận đại nhân làm chủ.
Continue reading “BKTL chap 42”

TNBLCNTNN chap 35


Chương 35

 

Sáng sớm hôm sau, Leo ra ngoài chuẩn bị điểm tâm, biểu cảm trên mặt y là như thế này —v—

 

Ai, nói thế nào được nhỉ, vi diệu vậy ta! Vi diệu đến không biết nên dùng ngôn ngữ thế nào để biểu đạt.

 

Tóm lại là y nhìn cái gì cũng cảm thấy cái đó rất được.

 

Lấy đại đám mây xám xịt to đùng trên trời kia đi, màu xám đó sáng tạo cỡ nào nội hàm cỡ nào a! Hôm nay trời âm u xinh đẹp cỡ nào a!

Continue reading “TNBLCNTNN chap 35”

TNBLCNTNN chap 34


Chương 34

 

Leo không phải đang trách Lục Sướng, cũng không phải ghét bỏ, ngay từ đầu, y chỉ có trách bản thân, tự trách mình không có năng lực cứu hắn, tự trách mình đưa hắn cho người khác.

 

Lục Sướng nắm tay y không buông, chờ Leo kể xong, hắn vẫn không buông tay.

 

“Ta muốn kể cho ngươi một câu chuyện cổ, có lẽ có những điểm ngươi nghe không hiểu, bất quá ý tứ đại khái ngươi sẽ hiểu.”

Continue reading “TNBLCNTNN chap 34”

TNBLCNTNN chap 33


Chương 33

 

Leo không tới.

 

Lục Sướng nhìn chằm chằm vào cửa nhà cây, hy vọng sẽ có một bóng người cao lớn đá văng cửa, nhưng từ chính ngọ mãi cho đến hoàng hôn, vẫn không nhìn thấy bóng dáng mình chờ mong.

 

“Nhìn đủ chưa?” Rick cầm quần áo vứt cho hắn, trong giọng nói lộ vẻ không kiên nhẫn.

Continue reading “TNBLCNTNN chap 33”

TNBLCNTNN chap 32


Chương 32

 

Lục Sướng tìm không thấy Leo, hắn lật tung cả bộ lạc Viêm Hoàng, huyên náo cho gà bay chó sủa, trừ bỏ cái chỗ cho thú nhân “đã kết hôn” tụ tập trong truyền thuyết kia, hắn ngay cả nhà cây của Rick cũng đã bới móc rồi.

 

Rick lúc ấy nằm ở trong nhà gỗ toàn thân xích lõa vẻ mặt thú dục nhìn, hắn ngay cả cảm giác sợ cũng không có, chỉ phiền lòng nói câu “Không có thời gian nháo cùng ngươi đâu” rồi bước đi, càng thú vị là, đối với hành động gần như là tự đưa đến cửa này của hắn, Rick chỉ nhíu mày, không nhào lên hay làm chút chuyện rating cao gì, mặc dù thoạt nhìn từ vẻ mặt của người kia thì rất muốn làm như vậy.

Continue reading “TNBLCNTNN chap 32”

TNBLCNTNN chap 31


Chương 31

 

“Ta vì sao ở trong này?” Lục Sướng vẫn như trước chưa từ bỏ ý định, muốn hỏi rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

 

Người kia hơi hơi nghiêng đầu, không chút khách khí nói: “Leo ở bên ngoài, đi mà hỏi y.” Nói xong liền không thèm để ý đến hắn nữa, tiếp tục đảo qua trước cây cỏ hình thù kỳ quái.

Continue reading “TNBLCNTNN chap 31”

TNBLCNTNN chap 30


Chương 30

 

Giọng nói này làm cho thần trí Lục Sướng có chút mơ hồ vì tác dụng của dược vật hơi hơi thanh tỉnh, hắn giương mắt thấy một bóng dáng mơ hồ, ánh hoàng hôn chiếu trên người kia, xán xán lóa mắt.

 

Người nọ không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn dây leo một chút, dây leo tựa như sợ hãi cuộn lại xúc tua, ngoan ngoãn theo sát ở phía sau.

 

Người kia nhìn nhìn Lục Sướng, giơ tay vuốt ve trán hắn, bất chợt thu hồi.

Continue reading “TNBLCNTNN chap 30”

TNBLCNTNN chap 29


Chương 29

 

Ngày hôm sau đám thú nhân bị treo ngược ở trên cây không thấy đâu, cụ thể đã thoát ra thế nào Lục Sướng cũng lười quản, hắn chỉ tiếp tục ngồi ở dưới tàng cây nghiên cứu kia đám đồ không thể nói rõ hữu dụng hay vô dụng kia, suốt một ngày không có thú nhân nào dám tới gần.

Continue reading “TNBLCNTNN chap 29”

TNBLCNTNN chap 28


Chương 28

 

Cái gọi là vật dẫn cháy, bất quá chỉ là tẩm nhựa thông khô thôi, nhưng cũng đủ để bốc cháy rất nhanh. Nguyên bản Lục Sướng muốn sử dụng bình rượu trắng hắn mang theo, nhưng thứ nhất dịch cồn dễ bay hơi, thứ hai hắn cũng thật sự luyến tiếc, cũng may nơi này có cây thông, chỉ là hơi lớn. Khi mặt trời khuất núi cây thông sẽ nhỏ từng giọt từng giọt dầu trơn, vừa lúc dùng làm nhiên liệu.

Continue reading “TNBLCNTNN chap 28”

TNBLCNTNN chap 27


Chương 27

 

Kỳ thật hắn cũng không phải lợi hại gì, chỉ là quen với thế giới này, có cái nhìn thoáng qua về thiên nhiên thần kỳ.

 

Trong rừng rậm cái gì cũng tồn tại, có sinh cơ cũng có nguy cơ. Cho nên lúc Beatrix hơi sợ hãi nói cho hắn biết, loại hoa xuân màu tím này sẽ làm cho thú nhân toàn thân vô lực trong một đoạn thời gian, chỉ có thể nhận xâm lược, về sau ngàn vạn lần đừng đụng loạn, hắn trong lòng mừng thầm. Đừng đụng loạn ư? Thứ tốt như vậy không lợi dụng quả thật chính là có lỗi với bản thân. Các thú nhân quả nhiên đơn thuần quá mức, có thần vật bậc này không lấy mà đánh địch ngược lại e sợ tránh không kịp, thế không phải quá tiện nghi cho hắn sao?

Continue reading “TNBLCNTNN chap 27”

Blog at WordPress.com.

Up ↑