Tìm kiếm

Trình Anh

Anh hùng vô nại na kham mệnh~***~Sấu diện trần ai thế lệ hòa

TNBLCNTNN chap 20


Chương 20

 

Leo đưa Lục Sướng đến chỗ giống cái tụ cư rồi rời đi, nghe nói y còn phải đi chuẩn bị tế phẩm, để bái tế Thần Đá. Nghe nói tế phẩm này vốn nên là lễ ra mắt do Lục Sướng mới gia nhập bộ lạc chuẩn bị để  biểu lộ quyết tâm của mình, đưa cho Thần Đá, bất quá đều bị Leo giành làm.

 

Lúc gần đi y nháy nháy mắt vài cái với Lục Sướng, y hệt đang tán tỉnh, khiến cho mười mấy thú nhân đồng thời nôn ra một trận. Continue reading “TNBLCNTNN chap 20”

TNBLCNTNN chap 19


Chương 19

 

Leo bế Lục Sướng dạo qua một vòng, xem như đi thăm cả bộ lạc. Kỳ thật Lục Sướng chỉ có thấy từng gốc cây cổ thụ, cái gì khác cũng chưa nhìn. Da thú thật dày bao lấy, làm cho hắn rất không thoải mái.

 

“Mang ta quay về nhà cây của ngươi.” Lục Sướng có chút lạnh lùng nhìn Leo.

 

“Như vậy… Ban ngày ban mặt, không tốt lắm thì phải?” Leo mặt có chút đỏ lên, trong đầu loạn chuyển một vài hình ảnh không trong sáng. Continue reading “TNBLCNTNN chap 19”

BKTL tiết tử


Trên đường cái phồn hoa.

 

Một thư sinh khuôn mặt thanh tú ngồi xổm giữa đám người náo nhiệt, than thở nhìn thi thể nằm ngang dưới chân.

 

Mặt của thi thể của bị đâm nát đến vô cùng thê thảm, hai vết máu dài từ hai mắt hắn chảy ra, dưới mũi cũng chảy hai đường, hai mắt trừng trừng như mắt cá chết,vừa kinh khủng vừa buồn cười.

 

“Ngươi thật là xui xẻo, đi đâu không đi, hết lần này tới lần khác đi giữa đường, giờ thì hay rồi, bị xe ngựa đụng chết không nói, còn bị chết uất ức như vậy, nếu như để ai đó quen biết nhìn thấy, nói không chừng có thể khiến ngươi tức giận đến nhảy từ trong mộ ra luôn ấy.”

 

Thư sinh cực kỳ không chịu thua kém chỉ trích thi thể trên đất, mắng xong rồi lại thở dài.

 

“Ai, không còn cách nào, ai bảo ngươi ngốc chứ, hết lần này tới lần khác cứ muốn lừa bọn họ, chạy đi trộm khối ngọc bội phượng hoàng kia, kết quả không bị bắt, trái lại bị xe ngựa đụng chết, sao mà bất hạnh!”

 

Thư sinh trợn tròn mắt, vẫn không nhìn người vây xem xung quanh, lại bổ sung một câu, “Ta thật cảm thấy mất mặt thay ngươi luôn!”

 

Đúng lúc này, một đám quan sai chạy tới, đám người vây xem lập tức ầm ĩ tản ra…

 

Thư sinh thấy quan sai thì y như con nít thấy mèo vậy, nhanh chân bỏ chạy.

 

Đây là phản xạ có điều kiện nhiều năm qua dưỡng thành, hắn đã quen chạy trốn.

 

Đạp giày đen nhanh chóng chạy vào trong ngõ hẻm không người, thấy quan binh không truy đuổi, thư sinh không khỏi thở dài một hơi.

 

“May quá may quá, có vẻ sự kiện kia còn chưa truyền ra, đám quan binh cũng không phải tới bắt ta, bất quá… Hắc hắc…”

 

Thư sinh trong miệng phát sinh một nụ cười giả tạo mờ ám, sau đó liền ưỡn ngực lên.

 

“Thế này rất hay, có một người giống ta như đúc gánh tội thay ta, những người đó nhất định sẽ cho rằng ta đã chết, sẽ không phái người tới bắt ta nữa, thực sự là trời cũng giúp ta!”

 

“Lão thiên gia cũng thật là có mắt, bị xe ngựa đụng chết còn có thể trọng sinh một lần, không biết hiện tại mình cho xe ngựa đụng tiếp, có thể lại chết, sau đó lại trọng sinh thêm một lần hay không?”

 

Thư sinh vui vẻ rạo rực lẩm nhẩm, nhất thời không phát hiện, chỗ hẻm nhỏ hắn đang đứng có một thứ vặn vẹo hiện lên.

 

“Không đâu, bởi vì ngươi đã chết.”

 

Một giọng nói đột ngột chen vào, như một vũng nước chết lạnh băng băng lạnh lùng vang lên bên tai thư sinh.

 

Thư sinh quay phắt đầu, trong đôi kính hắc bạch phân minh chiếu ra một bóng bạch y nhân lạnh lùng âm u.

 

Trên mặt đối phương rõ ràng không có biểu cảm gì, tay phải cầm một khối vải tranh màu trắng, trên đỉnh treo một quả chuông, đinh đinh đang đang, đang rung hết sức nhiệt tình, như hối thúc linh hồn vậy!

 

Thư sinh nhìn xung quanh một chút, sau đó chỉ mình, “Ngươi đang nói chuyện với ta?”

 

“Chuông chỉ vào ngươi, chính là ngươi!” Bạch y nhân băng nghiêm mặt, thế nhưng nếu nhìn kỹ, trong đôi mắt băng lãnh đang cực lực che giấu vẻ mong mỏi.

 

Thư sinh nghe không hiểu, vẫn chăm chú nhìn, liền phát hiện cái chuông thật có chút quỷ dị, miệng chuông tà tà chỉ vào hắn, rõ ràng không ai rung nó, thế nhưng tự nó vẫn đang dùng sức rung động, nhìn lâu một chút, sẽ cảm nhận được một lực hấp dẫn, choáng váng thiếu chút nữa thất thần.

 

“Ngươi gọi ta có chuyện gì không?” Hàng mày tú khí của thư sinh giật giật.

 

“Thu hồn của ngươi!”

 

Bạch y nhân nhìn thẳng vào mắt của thư sinh, nói mỗi chữ mỗi câu đều cáu kỉnh, một chút trắng còn sót lại trong mắt cũng bị sắc tối chiếm cứ, giống như một người chết, trống rỗng làm cho người ta kinh sợ.

 

Theo động tác của người kia, chuông rung càng ngày càng lợi hại, giống như là muốn làm vỡ nát linh hồn người vậy.

 

Thư sinh chỉ cảm thấy trước mắt bỗng tối đen, hình ảnh cuối cùng nhìn thấy là khuôn mặt cắn răng nghiến lợi của bạch y nhân, cứ như thể hắn thiếu tiền người kia ấy!

 

Hắn muốn nói, ta không có nợ ngươi tiền nha!


Chỉ up văn án thôi nha :v :v :v

Chính văn và PN khi nào hoàn bộ Thú nhân rồi công khai nha :v :v :v

TNBLCNTNN chap 18


Chương 18

 

Lục Sướng trong lòng ngầm bực, không khỏi nâng chân lên, hung hăng đạp xuống khuôn mặt tuấn tú của sư tử rõ ràng đã tỉnh, lại còn giả bộ ngủ.

 

Khi mắt thấy sẽ đạp trúng tên khốn kiếp này, mắt sư tử bỗng dưng mở, giơ tay cầm bàn chân Lục Sướng, nắm ở lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt.

 

“Buông tay!” Lục Sướng chịu đựng từng trận tê dại từ gan bàn chân truyền đến, cắn răng nói. Continue reading “TNBLCNTNN chap 18”

TNBLCNTNN chap 17


Chương 17

Đại thể là nếu các thím muốn tuôi hoàn bộ này nhanh thì comt cổ vũ tuôi đi :v :v :v Không là t ngâm á, sắp vô học dồi á :v :v :v


Yên lặng lau đi bọt nước trên mặt, trong lòng Leo có chút khổ sở. Lục Sướng đã chán ghét y đến trình độ này sao? Y nhấc chân, định trở lại nhà cây của mình. Quên đi, chờ ngày mai tế bái Thần Đá rồi hãy đưa “nàng” đến chỗ giống cái đi, hôm nay thoạt nhìn, “nàng” cùng các giống cái quan hệ phi thường tốt, hẳn là không cần mình quan tâm.

 

“Này! Ngươi chớ đi vội, ta còn có việc muốn hỏi!” Phát hiện Leo định đi, Lục Sướng vội vàng bỏ bàn chải đánh răng cùng cái chén xuống, túm lấy tay Leo, lại phát hiện trong lòng bàn tay luôn luôn thô dày của y lại có rất nhiều vết máu nhỏ. Continue reading “TNBLCNTNN chap 17”

TNBLCNTNN chap 16


Chương 16

 

“Chúng ta trở về đi.” Lục Sướng từ từ đi đến trước mặt Leo, thản nhiên nói.

 

“Các nàng…” Sư tử có chút do dự.

 

“Ngươi có biện pháp ngăn lại sao?” Lục Sướng liếc mắt nhìn y, “Hay là ngươi muốn trói hết mười mấy giống cái ‘mảnh mai’ trước mặt này lại, để giải cứu tiểu thanh xà kia?” Continue reading “TNBLCNTNN chap 16”

TNBLCNTNN chap 15


Chương 15

 

“Đây là cái gì?” Mấy quả đầu đầy dấu chấm hỏi nhìn chằm chằm hình Lục Sướng vẽ trên mặt đất.

 

Yếm a… Lục Sướng yên lặng nói trong lòng xong, ngoài mặt nghiêm trang nói: “Đây là đồ bảo vệ tim.”

 

“Có ích lợi gì?” Beatrix tò mò hỏi.

 

Lục Sướng liếc liếc mắt nhìn vết xước trên chân nàng một cái, đó là do vừa nãy đá tảng đá bị mảnh vụn sắc bén làm bị thương, cái này làm trong đầu hắn bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng, vì thế nói: “Các ngươi sau khi biến thành người, làn da còn dai cứng như da rắn trước kia không?” Continue reading “TNBLCNTNN chap 15”

TNBLCNTNN chap 14


Chương 14

 

Lục Sướng sờ sờ ngực, kỳ quái, hắn thế mà không có cảm giác gì, đối với chuyện mình thân là “giống cái”, còn lại là người tài kiệt xuất trong đó nữa, hắn thế mà không buồn bực, bi thương, phiền lòng, xem ra năng lực chịu đựng của hắn đã mạnh hơn hơn trước kia nhiều lắm. Đi vào thế giới này chưa đầy ba ngày, tố chất tâm lý lại thăng không phải chỉ một hai bậc.

 

Bất quá rõ ràng hắn thân là nam nhân, sao lại trở thành giống cái giỏi nhất chứ? Lục Sướng rất khó hiểu, chẳng lẽ trong thế giới này nam nữ tương phản? Hoặc là nói, mình thật sự quá yếu, yếu đến mức từ “đực” biến thành “cái”? Hắn nghĩ mãi không thông. Continue reading “TNBLCNTNN chap 14”

TNBLCNTNN chap 13


Chương 13

 

Thân thể mềm mại của Lục Sướng chấn động, hoa cúc căng thẳng, vội vàng lấy tay ngăn trở bộ vị quan trọng, thật sâu ngồi xuống lòng sông.

 

Nhưng đám giống cái bưu hãn kia sẽ không cứ như vậy buông tha hắn.

 

Làm một giống đực, khi đối mặt với giống cái cho dù có xúc động mấy, cũng sẽ không xuất hiện kiểu tình huống mười mấy người đặt một bóng người nhỏ xinh đáng yêu trên mặt đất, lột đi thứ che chắn duy nhất, líu ríu nghiên cứu cái thứ mọc dư ra kia. Continue reading “TNBLCNTNN chap 13”

TNBLCNTNN chap 12


Chương 12

 

Ước chừng nửa giờ trước, Lục Sướng cảm thấy mình giống như đang ở trong thiên đường, vui vẻ cùng Leo đi về hướng giống cái tụ cư. Nhưng hiện tại, tình hình trước mắt kéo hắn rớt về với sự thật, bất quá lực kéo hình như hơi lớn, trực tiếp kéo hắn xuống địa ngục luôn. Lục Sướng nghĩ, thiên đường cùng địa ngục hẳn là hàng xóm ha, nếu không làm sao hai bên lại chuyển hoán nhanh như vậy?

 

Sự tình là thế này, ngay sau khi Leo vừa mới nói mấy tiếng “Chúng ta sắp đến…” không đến một giây đồng hồ, trong bụi cỏ liền bay vụt ra một bóng người cao lớn. Bóng người kia lao ra, đu ở trên người Leo, đôi chân dài mạnh mẽ hữu lực cuốn lấy phần đùi màu đồng cổ của sư tử, bộ ngực vô cùng ảy nở dán trên khuôn ngực kiên cố của Leo, miệng thì thăm dò tìm hiểu, khẽ liếm trên cổ Leo. Continue reading “TNBLCNTNN chap 12”

TNBLCNTNN chap 11


Chương 11

Lục Sướng mới vừa đi, Leo đã nghĩ đến chuyện ngày hôm qua mình để hắn lại ở nhà cây kết quả bị White chiếm tiện nghi, cảm thấy có chút không ổn, bật người đi theo, gọi hắn trở về.

“Ngươi làm gì vậy?” Lục Sướng mơ hồ có chút không kiên nhẫn, hôm nay Leo có chút khác thường.

Sư tử khó trả lời, y biết ngày hôm qua hành vi của mình đã dọa tới Lục Sướng. Dĩ nhiên rồi, vừa mới bị tên White kia dùng phương pháp đê tiện bắt nạt, mình lại không quan tâm, “giống cái mảnh mai” giống Lục Sướng như vậy, làm sao chịu được.

Ngày hôm qua Lục Sướng phát tiết cảm xúc một trận, làm cho Leo có chút không biết làm sao, sợ tiếp cận quá mức sẽ tiếp tục làm thương tổn”nàng”, lại sợ hãi Lục Sướng một khi ở một mình sẽ bị ai đó không có ý tốt chiếm tiện nghi. Xa không nói, chỉ cần tên Rick kia, còn không biết ở nơi nào tiềm tàng chờ cơ hội đâu. Để Lục Sướng một mình ở trong nhà gỗ, Leo nghĩ thế nào cũng lo lắng. Continue reading “TNBLCNTNN chap 11”

TNBLCNTNN chap 10


Chương 10

 

Thời điểm Lục Sướng đi vào giấc ngủ là khoảng buổi chiều ba giờ, thẳng đến sáng sớm ngày hôm sau, hắn mới bị đói khát làm tỉnh lại. Mở mắt ra, Leo cũng không còn canh bên cạnh nữa, hắn lại cảm thấy có chút không quen.

 

Bên cạnh đặt mấy trái cây cỡ nắm tay (nắm tay của Leo) cùng một ít cái đĩa đá đựng nước trong, trái cây có điểm giống quả kiwi. Hắn tùy tay cầm lấy một quả bẻ ra, phát hiện bên trong là một lớp hạt giống gạo kê màu trắng, thử cầm lấy một hai hạt bỏ vào trong miệng, phát hiện hương vị gạo này lại gần như vị bánh chưng, nhớ ra đây là quả gạo theo như lời Leo. Lục Sướng không khỏi có chút ngạc nhiên, nhưng sau đó liền bình thường trở lại. Cùng là thực vật, nếu có thể mọc ra gạo tiểu mạch, vì sao không thể có quả gạo có thể trực tiếp dùng ăn như bánh chưng cơ chứ? Không phải là đồ sống cùng đồ chín khác nhau hả? Nơi này nóng bức như thế, gạo trực tiếp chín ở trong xác quả chẳng lẽ không thể sao? Continue reading “TNBLCNTNN chap 10”

TNBLCNTNN chap 9


Chương 9

Lại nói Leo sau khi đuổi Lục Sướng về nhà cây, đi ra ngoài chuyện đầu tiên chính là đến chỗ vừa rồi giáo huấn cái đám kia một chút. Một đám chưa đủ lông đủ cánh, liền e sợ cho thiên hạ bất loạn, vô công rồi nghề mỗi ngày nhìn lén giống đực cùng giống cái người ta làm chuyện bạn lữ, hiện tại thế mà còn tám đến tận trên đầu y, không giáo huấn một chút làm sao nuốt được cơn tức này. Đương nhiên, Leo kiên quyết phủ nhận lúc mới gặp Lục Sướng trước kia mình cũng là một trong số chúng, còn là đầu têu gây chuyện. Continue reading “TNBLCNTNN chap 9”

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

Up ↑