64 Tự tác vi nghiệt

 

Khi ba người đến cung Doanh phi, Doanh phi đang hấp hối nằm trên giường, đã đau đến hôn mê bất tỉnh. Hoàng Thượng cùng Hoàng hậu ngồi ở một bên, Quân Thừa Vinh canh giữ ở trước giường, vẻ mặt lo lắng. Dù sao cũng là mẫu phi của mình, nào có đạo lý không lo lắng.

 

Nhóm thái y chờ ở một bên, cúi đầu không nói. Tỳ nữ tiểu thị trong cung quỳ trên mặt đất, hu hu híc híc nhỏ giọng khóc, như là cảm thấy Doanh phi đã không qua khỏi. Tình thế này tuy rằng so ra thì kém lúc Dung tần sinh non, nhưng giống nhau vô cùng nghiêm trọng.

 

“Hoàng Thượng, Lân Vương gia tới rồi.” Thị vệ canh cửa tiến đến thông truyền.

 

“Thỉnh bọn họ tiến vào.” Duyên Hi đế nói, chữ “Thỉnh” này hiển nhiên là dành cho Cô Diệu.

 

Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương hành lễ, Cô Diệu như trước đứng ở một bên, không tỏ vẻ gì, Duyên Hi đế cũng không để ý, chỉ nói: “Đến xem Doanh phi, thái y cũng hết cách, trẫm đành phải gọi các con tới.”

 

Cho dù hắn không có tình cảm gì mấy đối với Doanh phi, cũng phải hết sức cứu chữa, dù sao hậu cung cùng tiền triều đều không thể phân, nếu để nhóm cựu thần biết Hoàng Thượng căn bản không cần, khó tránh khỏi lạnh tâm.

 

“Vâng.” Lăng Kì Ương nói, đi đến bên giường.

 

Quân Thừa Vinh đang ngồi bên giường, kéo còn cắm ở bụng Doanh phi, Quân Thừa Vinh đang dùng khăn trắng đè chặt miệng vết thương bên cạnh, nhưng hiển nhiên không hiệu quả cầm máu gì, máu đã thấm đỏ khăn trắng, thoạt nhìn vô cùng nguy cấp.

 

Mùi máu tươi khiến Lăng Kì Ương hoài thai có chút khó chịu, Cô Diệu cũng lại, nói với hắn: “Ra bên ngoài chờ.”

 

Lăng Kì Ương cũng không miễn cưỡng, gật đầu, liền lui ra ngoài.

 

Cô Diệu xem mạch cho Doanh phi, tới nhìn chỗ thương một chút, nói: “Miệng vết thương rất sâu, tốt nhất là khâu lại. Nàng mất máu quá nhiều, không nên trì hoãn nữa, nếu không khó giữ tính mạng.”

 

Nói đến khâu lại, chúng thái y đều sửng sốt. Loại phương pháp này không phải chưa ai dùng, chỉ là rất ít dùng. Có đôi khi thời điểm cắt chỉ không đúng, không phải miệng vết thương không kết vảy, mà chỉ sút ra. Huống gì lần này không chỉ có ngoại thương, bên trong cũng cần khâu lại, lại càng thêm khó.

 

Thấy Cô Diệu có biện pháp, Quân Thừa Vinh lập tức nói: “Thỉnh tiền bối cứu mẫu phi ta.”

 

Cô Diệu quay đầu nhìn về phía Duyên Hi đế, nói: “Nơi này không cần nhiều người như vậy, lưu lại hai người lớn gan một chút là được.”

 

Duyên Hi đế gật gật đầu, để lại một vị thái y cùng một người hầu, tự mình đưa mọi người đến chính điện chờ tin tức.

 

Cô Diệu bảo Lăng Kì Ương viết đơn thuốc tê, sai tiểu thị sắc thành một chén. Hắn cắt mở y phục Doanh phi, chấm cao thuốc tê dùng ngoài bôi lên vết thương, sau đó lại dùng ngân châm ghim mấy đại huyệt của Doanh phi, làm chậm lượng máu chảy ra. Đợi thuốc tê được sắc xong, Cô Diệu sai người hầu đút cho Doanh phi, chờ sau khi dược hiệu phát tác, lại lau sạch cao thuốc tê, dùng rượu mạnh tiêu độc. Lúc này mới lấy kéo, được thái y hiệp trợ, mở ra miệng vết thương một chút, ở đủ để thấy rõ bên trong, dùng chỉ đặc chế bắt đầu khâu lại từ bên trong.

 

Trong chính điện, Hoàng Thượng cùng Hoàng hậu ngồi ở chủ vị, Quân Thừa Vinh, Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương phân biệt ngồi ở hai bên, ở giữa là người trong cung Doanh phi đang quỳ.

 

“Các ngươi nói cho trẫm, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!” Duyên Hi đế lạnh giọng nói.

 

Mấy hạ nhân run rẩy, một chữ cũng đáp không được.

 

“Hoàng Thượng bớt giận.” Hoàng hậu ở bên ôn nhu nói, sau đó lại nhìn về phía mấy người quỳ trên mặt đất, hỏi: “Các ngươi là ai đi theo Doanh phi đến chỗ Dung tần?”

 

“Là nô tỳ.”

 

“Là tiểu nhân.”

 

Thị tì cùng tiểu thị của hồi môn bên người Doanh phi quỳ tiến lên một bước, nói.

 

“Doanh phi vì sao đột ngột muốn đến chỗ Dung tần? Nói với Dung tần cái gì? Các ngươi nói cụ thể.” Hoàng hậu hỏi, tuy rằng ngữ khí bình thản, nhưng đủ khí thế chủ vị chính cung.

 

Hai người lại hèn nhát quỳ gối tại chỗ, không nói được gì.

 

“Các ngươi nói a!” Bị thái độ khúm núm của hai người làm cho cực kỳ mất kiên nhẫn, Quân Thừa Vinh lớn tiếng nói: “Nếu không nói cụ thể, bản cung sẽ sai người nghiêm hình khảo vấn, xem các ngươi nói hay không!”

 

“Làm càn! Trẫm còn ở đây, không đến lượt ngươi ra vẻ ta đây!” Duyên Hi đế cả giận nói. Ngữ khí Quân Thừa Vinh giống như trong cung này đã do hắn làm chủ, điều này khiến Duyên Hi đế rất không vui.

 

Quân Thừa Vinh thấy Duyên Hi đế tức giận, mới quỳ xuống: “Nhi thần lỗ mãng, thỉnh Phụ hoàng thứ tội.” Hắn vốn nghĩ lão Ngũ bị phế, quyền thế của Hoàng Quý phi cũng mất toàn bộ, Duyên Hi đế đối với con trưởng như hắn có thể sẽ coi trọng hơn, nhưng không ngờ, thái độ của Hoàng Thượng vẫn như trước……

 

“Thừa Vinh cũng là lo lắng cho Doanh phi, Hoàng Thượng đừng giận nó.” Hoàng hậu hảo tâm khuyên bảo.

 

Duyên Hi đế nhìn nhìn Quân Thừa Vinh cúi đầu, nói câu “Đứng lên đi”, liền không liếc mất nhìn thêm lần nào.

 

“Tạ ơn Phụ hoàng.” Quân Thừa Vinh đứng dậy ngồi trở lại.

 

Duyên Hi đế nhìn hai người hầu hạ Doanh phi, nói: “Dung tần tuy rằng tính tình có kiêu căng chút, nhưng không dám vô cớ đả thương người. Nàng hôm nay đâm Doanh phi bị thương, cũng nhất định có nguyên do của nàng. Các ngươi không nói, trẫm cũng có thể đến hỏi Dung tần. Có điều hai ngươi không cần ở lại nữa.”

 

“Hoàng Thượng tha mạng, Hoàng Thượng tha mạng a!” Tỳ nữ lập tức khóc lên, “Thật sự không liên quan đến nô tỳ, nô tỳ đã khuyên Doanh phi nương nương, nhưng nô tỳ hèn mọn, Doanh phi nương nương sao lại nghe nô tỳ được?”

 

“Rốt cuộc là chuyện gì?” Duyên Hi đế hỏi.

 

Tỳ nữ nhìn nhìn tiểu thị một bên. Tiểu thị mở miệng nói: “Hồi bẩm Hoàng Thượng. Hôm nay Doanh phi nương nương đột ngột nói muốn đến vấn an Dung tần một chút, tiểu nhân cùng Liên Nhi đều khuyên nương nương, nhưng nương nương cố ý muốn đến, tiểu nhân cùng Liên Nhi đành phải đi theo. Tới chỗ Dung tần, nương nương nói chúng ta chờ ở bên ngoài, tiểu nhân ra cửa nghe được nương nương nói chuyện Dung gia cùng Ngũ Hoàng tử cho Dung tần, hơn nữa còn cười nhạo Dung tần nói, lúc trước Hoàng Thượng là vì coi trọng quyền thế của Dung gia mới sủng ái Dung tần, hiện tại Dung gia đã ngã, Ngũ Hoàng tử cũng bị tước hoàng tịch, Hoàng Thượng tất nhiên không muốn gặp nàng. Hiện tại Dung tần cũng đã không phải Hoàng Quý phi của ngày trước, trước kia là Doanh phi nương nương dựa vào Dung tần, hiện tại Dung tần ngay cả xách giày cho nương nương cũng không xứng, cứ chờ chết già ở trong cung đi……” Tiểu thị dừng một chút, nói tiếp: “Dung tần có lẽ là bị chọc giận, cho nên mới đâm nương nương bị thương. Lúc nương nương kêu cứu, tiểu nhân cùng Liên Nhi vọt vào, thấy Dung tần còn muốn rút kéo đâm Doanh phi nương nương thêm, bị tiểu nhân dùng sức đẩy ra, mới không thực hiện được……”

 

Hoàng Thượng nghe xong, lúc này chén trà cầm trong tay rơi ra ngoài, “xoảng” một tiếng vỡ nát.

 

Lúc ấy khi Hoàng thượng hạ chỉ, lo lắng Hoàng Quý phi sinh non, thân mình chưa khỏi hẳn, không đành lòng kích thích, cho nên người hầu Dung tần không nói, chỉ cho biết ý chỉ của Hoàng Thượng với nàng cùng Dung gia rồi thôi. Chuyện Quân Thừa Tích không thể để nàng biết. Cho nên Dung tần vẫn nghĩ Ngũ Hoàng tử chỉ là bị cấm túc.

 

Vốn hết thảy đều giấu rất kỹ, không ngờ lại bị Doanh phi nói ra.

 

Hoàng hậu thở dài, nói: “Nô tì trước đó khi các vị phi tần đến thỉnh an ở trong cung, còn dặn dò riêng, đừng để Dung tần biết chuyện Ngũ Hoàng tử, cũng không được cho hạ nhân trong cung của mình nói lung tung. Không ngờ……” Hoàng hậu hành lễ, “Thỉnh Hoàng Thượng thứ tội.”

 

“Phụ hoàng, mẫu phi nhất thời hồ đồ, thỉnh Phụ hoàng tha thứ.” Nghe xong lời tiểu thị nói, Quân Thừa Vinh cũng biết tình thế bất lợi với Doanh phi, lập tức cầu xin.

 

Duyên Hi đế nhìn nhìn Quân Ly Xuân im lặng nãy giờ, hỏi: “Con thấy thế nào?”

 

Đây là việc hậu cung, còn là chuyện nữ nhi, y vốn không nên nhiều lời, nhưng Hoàng Thượng đã hỏi, Quân Ly Xuân liền đứng dậy nói: “Theo nhi thần chi thấy, Doanh phi hẳn là cảm thấy Dung tần đã bị Phụ hoàng lạnh nhạt, cho dù đã biết sai, cũng đang bị cấm túc, không gặp được Phụ hoàng, cũng không có người để tâm sự. Cho nên mới lớn mật như thế, cãi ý chỉ của Phụ hoàng. Chỉ là không ngờ, Dung tần sẽ đâm nàng bị thương.”

 

Duyên Hi đế gật gật đầu, nhận thức quan điểm của Quân Ly Xuân.

 

Ánh mắt Hoàng hậu dao động giữa Quân Ly Xuân cùng Quân Thừa Vinh một lát, giảng hòa nói: “Hoàng Thượng, hiện tại tính mạng của Doanh phi quan trọng hơn, còn lại đều chờ Doanh phi khoẻ lại rồi tính.”

 

Duyên Hi đế siết tay, nén lại câu “Nàng ấy đáng”, một lần nữa ngồi lại trên ghế.

 

“Được rồi, đều đứng lên đi. Ra bên ngoài chờ, có tin tức lập tức báo lại.” Hoàng hậu nói. Nàng biết Hoàng Thượng phiền lòng, cho nên trước mắt người càng ít càng tốt, ngay cả Quân Thừa Vinh cũng bị đuổi rồi ra ngoài, đến cửa tẩm cung Doanh phi chờ.

 

“Ngày khác trẫm phải hảo hảo quét sạch hậu cung một chút.” Duyên Hi đế bưng trà người hầu mới đưa lên, uống một ngụm, cảm thấy bớt giận chút.

 

“Doanh phi chuyện chỉ là trường hợp đặc biệt, tần phi khác trong cung đều giữ bổn phận, nô tì sau này cũng nhất định sẽ nghiêm huấn đạo thêm, không cho loại chuyện này xảy ra nữa.” Hoàng hậu nói.

 

Lăng Kì Ương ngồi một bên, nhẹ tay xoa bụng, như là đang trấn an tiểu tử bên trong kia.

 

Quân Ly Xuân thấy hắn hình như không khoẻ, nhanh chóng hỏi: “Làm sao vậy? Không thoải mái?”

 

Lăng Kì Ương cười nói: “Không sao, nó động. Ta làm nó yên lặng một ít.”

 

“Đã có thai động rồi sao?” Hoàng hậu vui sướng hỏi han.

 

“Vâng.” Lăng Kì Ương đáp.

 

Hoàng hậu tuy rằng muốn đi lên kiểm tra, nhưng ngại Lăng Kì Ương chung quy vẫn là nam tử, cũng không dễ mở lời. Duyên Hi đế cũng nhìn bụng Lăng Kì Ương, hình như cũng muốn cảm thụ tôn nhi hoạt bát của mình, nhưng Lăng Kì Ương là thê khanh của Quân Ly Xuân, hắn thật sự không tiện đụng chạm.

 

Quân Ly Xuân xoa xoa bụng Lăng Kì Ương, hai bé con này cũng không biết là đứa nào động. Bất quá làm phụ thân, Quân Ly Xuân vẫn thật cao hứng. Thấy đôi mắt Hoàng hậu trông mong nhìn, liền cười nói: “Hoàng nương muốn đến xoa xoa thử hay không?”

 

“Có thể chứ?” Hoàng hậu nhìn về phía Lăng Kì Ương.

 

Lăng Kì Ương cười gật gật đầu. Hài tử mặc dù đang động, nhưng cũng không có làm đau hắn, cho nên hắn vui vẻ để hài tử hoạt động tay chân một chút.

 

Hoàng hậu đi tới, để không hại quy củ, phủ khăn lên bụng Lăng Kì Ương trước, sau đó đưa tay đặt lên khăn. Có lẽ cảm giác được có một đôi xa lạ tay đang vuốt ve chúng, hài tử đột ngột im lặng một lát, rồi mới như thăm dò đá một chút ở nơi Hoàng hậu đặt tay.

 

Hoàng hậu kinh hỉ cười nói: “Hoàng Thượng, hài tử thật sự động, rất khoẻ, nhất định là hài tử cường tráng.”

 

Duyên Hi đế nghe thật cao hứng, nói: “Kì Ương vẫnrất gầy, cần bồi bổ thêm. Lát nữa sai nội vụ phủ chọn chút thuốc bổ tốt nhất đưa đến phủ, phải để Kì Ương dùng hết.”

 

“Phải đa tạ Phụ hoàng.” Quân Ly Xuân đứng dậy tạ ơn, mặc kệ có dùng không, chỉ cần hiện tại khiến Hoàng Thượng thuận khí là được.

 

Một lúc lâu sau, người hầu chạy vào, nói: “Hoàng Thượng, miệng vết thương của Doanh phi nương nương đã khâu lại, tính mạng không ngại nữa.”

 

“Cô Diệu đâu?” Duyên Hi đế không quan tâm Doanh phi thế nào, chỉ hỏi Cô Diệu.

 

“Y thánh đại nhân đang rửa tay, lập tức đến.” Người hầu nói.

 

Không bao lâu, Cô Diệu đi đến, vẫn là khuôn mặt lạnh như băng, không thấy cao hứng, cũng không thấy mỏi mệt.

 

“Người đâu, dâng trà.” Hoàng Thượng phân phó.

 

Cô Diệu ngồi vào bên cạnh Lăng Kì Ương, nói: “Doanh phi tính mạng không lo nữa, chỉ là vị trí miệng vết thương quá thấp, về sau sợ là không thể có hài tử. Cho dù có, cũng không được quá bốn tháng sẽ sinh non.” Thương tổn nơi hoài thai, cho dù mang thai, khi bụng lớn, miệng vết thương cũng không chịu được phía trong khuếch trương mà biến mỏng.

 

“Không sao cả.” Duyên Hi đế gật gật đầu, “Vất vả ngươi.”

 

Cô Diệu cúi đầu uống trà, không nói thêm nữa.

 

Sau đó Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương đến cung Hoàng hậu nghỉ ngơi, dùng bữa tối rồi mới trở về. Mà Cô Diệu được thỉnh đến chỗ Duyên Hi đế, về phần Duyên Hi đế cùng với Cô Diệu nói cái gì, không ai biết……

 

Nhìn bóng dáng Duyên Hi đế cùng Cô Diệu rời đi, Quân Ly Xuân giật mình cảm thấy, Lăng đa đa có thể được phong làm nhất phẩm Cáo Mệnh Khanh quân, có lẽ có liên quan đến Cô Diệu. Lăng Kì Ương mặc dù có công, Lăng đa đa được phong Cáo Mệnh cũng hợp tình hợp lý. Nhưng theo lý phong đến tam phẩm đã được rồi, lập tức lên tới nhất phẩm thật là hỉ bất ngờ, vốn y nghĩ trong đó có phần thưởng cho y cùng Lăng Kì Ương, hiện tại nói không chừng khả năng bởi vì Cô Diệu tiền bối lớn hơn, hơn nữa phong vị cũng là sau khi Cô Diệu cầm nhân sâm trở về……

 

“Làm sao vậy?” Lăng Kì Ương huých huých Quân Ly Xuân có chút sững sờ.

 

“Không có gì.” Quân Ly Xuân đỡ Lăng Kì Ương đi đến Nhã Khôn cung, ánh mặt trời kéo dài bóng của hai người, cực kỳ mềm mại vô cùng thân thiết……

Advertisements