56 Thân thế vi mê

Qua tảo thiện, bọn họ cũng không vội vã trở về. Tối hôm qua thật sự xảy ra nhiều chuyện, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không yên bình, có thể yên lặng như vậy ngồi một lát cũng tốt, ngẫm lại đối sách, dưỡng dưỡng tinh thần, để ứng phó chuyện về sau.

Quân Ly Triệt nhìn nhìn sắc trời bên ngoài, nói: “Giờ này Hình bộ hẳn là đã đến phủ Dung tướng quân tra xét.”

“Ừ.” Quân Ly Uyên gật gật đầu, trừ chuyện Hoàng Quý phi, trong lòng hắn còn một chuyện khác, trước đây Quân Ly Xuân tuy nói để hỏi Hoàng nương về chuyện cái bớt, nhưng bởi vì bận rộn, y cũng không có tâm trí, vậy phải nhờ Quân Ly Triệt giúp hắn tra rõ thân thế Mạc Thanh Ca.

“Thời tiết tốt như vậy, nếu không phải trong cung bận rộn, thì thích hợp đi ra ngoàimột chút, xem diễn nghe đàn cũng không tệ.” Quân Ly Triệt bưng trà lên chậm rãi uống, nghĩ với những ngày nhàn nhã tự tại này, lại có Tiểu Ảnh ở cùng, không phải là quá tuyệt sao.

Tuy rằng trong cung không khí khẩn trương, nhưng ở cùng mấy hài tử cùng, ý cười trên mặt Hoàng hậu vẫn không giảm, nghe Quân Ly Triệt nói, Hoàng hậu lên tiếng: “Nói đến đánh đàn, ta nhớ tới nhạc công của phủ Uyên Nhi ngày hôm qua kia.”

“Hoàng nương thích cầm nghệ của hắn?” Quân Ly Uyên cười hỏi.

“Ừ, đàn không tồi.” Hoàng hậu gật gật đầu, “Nhạc sĩ trong cung toàn đàn những giai điệu đại khí hoa lệ, chẳng bằng khúc dân ca hắn đàn kia nghe thư thái.”

“Con cũng cảm thấy như vậy.” Quân Ly Uyên cười nói: “Về sau rảnh rỗi để hắn đến đàn cho đệ khanh một khúc, đệ khanh nghe thư thái, đối với hài tử cũng có ích.”

“Vâng.” Lăng Kì Ương cười đáp lời, điều này hắn sớm đã nói với Lăng Kì Ương, chỉ là hôm nay đề cập với Hoàng hậu, để tránh về sau có người nhàn thoại.

“Cũng tốt, hiện tại mọi việc đều lấy Kì Ương làm trọng. Nó cao hứng là tốt rồi.” Hoàng hậu gật đầu, nhìn Lăng Kì Ương bụng, thần tình vui mừng.

Trầm mặc một lát, Quân Ly Uyên mở miệng nói: “Hôm qua thấy ánh mắt Phụ hoàng cùng Hoàng nương nhìn Mạc Thanh Ca có chút bất ngờ, không biết có phải là cái gì không đúng?” Tuy rằng không trực tiếp hỏi vấn đề cái bớt, nhưng Quân Ly Uyên cảm thấy như vậy có lẽ cũng có thể có được đáp án.

Hoàng hậu cười cười, hình như cũng không để ý, cũng không hoài nghi nhiều, giống như nói chuyện phiếm: “Mạc Thanh Ca kia bộ dáng có vài phần giống Tràng quý nhân mẫu phi của Nhị ca các con, cho nên không khỏi kinh ngạc. Bất quá Tràng quý nhân đã tạ thế từ lâu, trí nhớ của bản cung cũng có chút mơ hồ.”

Có thể khiến Hoàng hậu trí nhớ mơ hồ nhìn Mạc Thanh Ca đã nghĩ đến Tràng quý nhân, chỉ có thể nói Mạc Thanh Ca cùng Tràng quý nhân không phải giống bình thường, ít nhất cũng sẽ có bảy tám phần tương tự.

“Nếu không phải hắn họ Mạc, nhà cũ lại không giống Tràng quý nhân, bản cung cũng sẽ nghĩ hắn là người trong mẫu gia Tràng quý nhân.” Hoàng hậu cười nói.

“Mẫu gia Tràng quý nhân hiện tại thế nào ạ? Nhi thần từ khi vào triều tới nay, hình như chưa từng nghe có người nhắc tới chuyện gì liên quan đến mẫu gia Tràng quý nhân.” Quân Ly Uyên nói.

“Ừm……” Hoàng hậu gật đầu nghĩ nghĩ, nói: “Kỳ thật tự sau khi Tràng quý nhân mất, bản cung cũng không có để tâm chuyện mẫu gia nữa. Mẫu gia nàng họ Tiêu, cha chỉ là quan cửu phẩm, bởi vì gia thế không cao, cho nên lúc tấn phong không có thay đổi gì lớn. Trong cung nữ nhi phần đông, nàng lại từ trước đến nay lại kín đáo, cho nên bản cung cũng rất ít chú ý tới nàng. Theo lý nàng sanh ra Thừa Cảnh, ấn lệ là hẳn là được tấn phong, nhưng lúc ấy Hoàng Quý phi ngăn cản, nói Tràng quý nhân xuất thân không cao, nếu lên tần vị, mẫu gia nói không chừng sẽ được sủng mà kiêu, ngược lại hủy mất ý tốt của Hoàng Thượng. Không bằng cho mẫu gia Tràng quý nhân một cơ hội lập công, rồi hãy tấn phong, mới danh chính ngôn thuận. Khi đó cha Hoàng Quý phi mới vừa lập chiến công, Hoàng Thượng thật cao hứng, liền đồng ý yêu cầu của nàng. Kết quả việc Hoàng Thượng giao cho mẫu gia Tràng quý nhân không làm tốt, tấn phong sau đó không nhắc lại nữa.”

Quân Ly Uyên nhíu mày nghe, lúc Quân Thừa Cảnh sinh ra Hoàng Quý phi còn chỉ là phi tử, địa vị vẫn chưa tôn quý giống như bây giờ, khi đó Hoàng Thượng có thể đồng ý yêu cầu, có thể thấy được vị Tràng quý nhân này không chỉ có gia thế không cao, hơn nữa cũng không được Hoàng Thượng sủng ái, cho dù sinh hạ Hoàng tử, cuối cùng cũng không thể mẫu bằng tử quý (mẹ nhờ con mà được quý trọng). Mà Nhị ca cũng sớm đã tìm đất phong, cũng có thể có liên quan đến việc mẫu gia Tràng quý nhân thân phận không cao, cho nên mới chưa bao giờ có được ý niệm lập vị.

“Sau đó thế nào?” Quân Ly Xuân hỏi: “Hoàng nương không chú ý đến chuyện mẫu gia Tràng quý nhân, trong cung vẫn sẽ có tần phi giao hảo với nàng chứ? Không ai để ý sao?”

Hoàng hậu lắc đầu, “Tràng quý nhân từ trước đến nay độc lai độc vãng, tần phi khác trong cung cũng rất ít lui tới. Chuyện mẫu gia nàng ta tuy rằng không chú ý, nhưng sau khi Tràng quý nhân mất cũng nghe được một ít đồn đại. Nói là cha nàng tham ô nhận hối lộ, bị tố cáo lên Hoàng Thượng. Hoàng Thượng lúc ấy bận rộn chính vụ, giao cho quan viên phía dưới xử lý, nghe nói cha nàng bị chém đầu, còn người nhà thì không rõ.”

Nhà này thật đúng là xui xẻo, sinh được Hoàng tử chẳng những không được ưu đãi, ngược lại cửa nát nhà tan.

“Nhị ca mấy năm nay cũng không liên hệ với thân nhân mẫu gia Tràng quý nhân sao?” Quân Ly Xuân lại hỏi. Dù sao hiện tại Nhị ca đã trưởng thành, hơn nữa có đất phong của mình, sống rất không tệ. Nếu có tâm, tìm tung tích người nhà mẫu phi cũng không bị chỉ trích nặng.

“Hẳn là không có. Tràng quý nhân mất khi Thừa Cảnh còn nhỏ, tuy rằng ban đầu sẽ tưởng niệm Tràng quý nhân, nhưng có Tam ca con cùng chơi, tâm tính tiểu hài tử cũng sẽ không khắc ghi nhiều tình cảm trong thời gian dài, cho nên rất nhanh vui sống những ngày không có mẫu phi. Ta lại giữ nó suốt bên người, nó cũng vẫn coi ta là mẫu phi. Cho nên cho dù trưởng thành rồi, mặc dù ngẫu nhiên có hỏi chuyện Tràng quý nhân trước kia, nhưng chưa bao giờ hỏi đến việc nhà của ngoại tổ nó. Hơn nữa người nhà ngoại tổ nó hiện tại rốt cuộc thế nào cũng không ai biết, biển người mờ mịt, hắn cái gì cũng không biết đi tìm, thật sự là biển rộng mò kim, quá khó.” Hài tử mình nuôi lớn, mặc dù không phải thân sinh, nhưng lại hiểu biết tâm tính tính tình. Nếu Quân Thừa Cảnh thật sự muốn tìm, cho dù kiêng ai, cũng sẽ nói cho mẫu hậu nàng.

Nói cũng không sai, bọn họ cũng không hỏi thêm nhiều, để tránh lộ. Hoàng hậu tuy rằng cũng không hỏi bọn họ làm cái gì, nhưng không phải nàng không thông minh, có những thứ hỏi nhiều, khó tránh khỏi bị phát giác.

Cô Diệu sau khi trở về từ cung của Duyên Hi đế, liền cùng Quân Ly Xuân và Lăng Kì Ương rời đi.

Trên xe ngựa, Lăng Kì Ương tựa vào trên người Quân Ly Xuân, cúi đầu, hình như đang tự hỏi.

“Nghĩ cái gì vậy?” Tay Quân Ly Xuân móc lấy ngón tay hắn, cười hỏi.

Lăng Kì Ương nhìn nhìn sư phụ hắn ở bên căn bản không chú ý, ngẩng đầu nói với Quân Ly Xuân phía sau: “Ta suy nghĩ xem khả năng hai người hoàn toàn không có liên quan gì, bộ dáng lại tương tự lớn cỡ nào.”

Cô Diệu quay đầu nhìn hắn, không nói gì.

Trước khi không có được đáp án xác đáng, Quân Ly Xuân cũng không muốn nhiều lời, chỉ nói: “Người giống người cũng không phải không có khả năng. Huống gì chỉ là bộ dáng thôi, cũng không giống gì khác.”

Lăng Kì Ương tiếp tục trầm tư, có một ý niệm thoáng hiện lên ở trong đầu hắn, lại qua nhanh đến mức hắn không kịp nắm bắt.

Giọng Cô Diệu lạnh lùng vang lên, nói: “Mang thai không nên suy nghĩ nhiều, con nên giữ cái đầu nhỏ của con cho việc khác đi.”

Lăng Kì Ương ngượng ngùng cười cười, cũng không phản bác.

Cô Diệu cũng không theo bọn họ cùng quay về vương phủ, nói là phải về trước thêm mấy vị dược vào dược thiện tối hôm qua nấu rồi hâm nóng một lát, buổi tối đưa qua cho Lăng đa đa. Biết Cô Diệu làm vì cha, hai người cũng không ngăn, đưa Cô Diệu về chỗ ở trước.

Trở lại vương phủ, Lăng Kì Ương nói: “Ta đến chỗ cha xem thử.”

“Ừ, đi đi. Ta đến thư phòng xử lý chuyện hôm nay một chút, giữa trưa qua cùng cha dùng cơm trưa.” Chuyện tối hôm qua xảy ra đột ngột, bọn họ đều vào cung, lại ngủ lại ở trong cung, xét thấy triều phục còn ở trong phủ, cho nên Duyên Hi đế dứt khoát miễn lâm triều hôm nay cho mọi người. Nhưng cho dù không cần vào triều, việc phải làm cũng không giảm bớt, Hoàng Thượng trong triều cao thấp có ý chỉ gì, cũng sẽ truyền tới, nên bọn họ vẫn phải làm tốt.

“Được.” Lăng Kì Ương cười gật gật đầu. Cùng tiểu thị đi đến viện của Lăng đa đa.

Lăng đa đa hôm nay hưng trí không tồi, đang ngồi ở trong viện của mình tự đánh cờ, Lạc Tố đang quét tước thư phòng của Lăng đa đa, xem ra một lát sẽ không thu thập xong.

“Cha.” Lăng Kì Ương gọi.

Lăng đa đa nhìn về phía hắn, nói: “Lại đây ngồi.” Thương thế trên người Lăng đa đa đã khỏi, còn lại chỉ cần tăng điều dưỡng, nội thương thứ này ngàn vạn lần không được qua loa, cho dù khỏi rồi, cũng cần dưỡng thêm.

“Cha ự mình chơi cờ không buồn sao?” Lăng Kì Ương cầm lấy ấm thêm trà cho Lăng đa đa.

“Như vậy thú vị, động não nhiều, cũng có thể ngộ ra chút đạo lý.” Lăng đa đa buông quân cờ, nói Lạc Tố đi lấy trước một chén nước ô mai đến cho Lăng Kì Ương.

Lăng Kì Ương từ khi vào vương phủ, phần lớn đều là cùng Quân Ly Xuân chơi cờ, tuy nói là giết thời gian, nhưng cũng vô cùng thú vị.

“Tối hôm qua xảy ra chuyện gì?” Lăng đa đa biết hắn cùng Quân Ly Xuân buổi tối tiến cung, cả đêm không quay về, nhưng không đi hỏi đã xảy ra cái gì.

Lăng Kì Ương thấp giọng, kể lại chuyện tối hôm qua cho Lăng đa đa một lần. Cũng nói trước khi hai người tiến cung, đón luôn sư phụ vào theo.

“Cha thấy thế nào?” Nói xong sự tình, Lăng Kì Ương hỏi.

“Chuyện này các con hiện tại có thể bảo trì trầm mặc. Dược kia nếu thật sự là chỉ có vài người biết, thì cũng không phải người của phủ tướng quân làm, phủ Dung tướng quân chắc chắn sẽ đẩy trách nhiệm đi, hiện tại Ngũ Hoàng tử bị hoài nghi, cho nên bọn họ nếu muốn bảo mệnh, phương pháp tốt nhất là chĩa vào Ngũ Hoàng tử. Mà xem bộ dáng hiện tại của Ngũ Hoàng tử thì chắc chắn muốn đổ hết trách nhiệm cho phủ Dung tướng quân. Đến lúc đó hai bên sẽ là chó cắn chó, Hoàng Quý phi bị kẹp ở giữa cũng khó làm. Mặc kệ cuối cùng là ai gánh trách nhiệm này, Ngũ Hoàng tử cùng Dung tướng quân phủ chắc chắn trở mặt lẫn nhau. Như thế Ngũ Hoàng tử chắc chắn phải mượn thế lực khác duy trì hắn, mà phủ Dung tướng quân cũng sẽ cảm thấy nếu Ngũ Hoàng tử làm Hoàng đế, bọn họ cũng không có ngày lành, chẳng bằng đề cử người khác, nói không chừng còn có thể có đường sống, cho nên tất nhiên nỗ lực ngăn cản thế lực được Ngũ Hoàng tử mượn sức. Đến lúc đó để chúng tự nháo, các con đứng xem là được.”

Lăng Kì Ương cười gật gật đầu, “Vẫn là cha nhìn xa trông rộng.”

Lăng đa đa lắc đầu, nói: “Không lẫn trong đó, tất nhiên thấy rõ ràng. Có đôi khi người quýnh lên sẽ đi nhầm đường, chẳng sợ chỉ là một bước, cũng đủ để bắt trúng mạch trí mạng của hắh. Cho nên con cũng được, Vương gia cũng được, không cần làm gì, cũng không cần sợ chậm, quan trọng là… nhất định phải hiểu rõ, mới không bước vào vết xe đổ của kẻ khác.”

“Vâng, hài tử ghi nhớ.” Lăng Kì Ương gật gật đầu. Càng trẻ tuổi, càng dễ dàng xúc động mà làm sai. Có một số việc, sốt ruột thì có thể hiểu, nhưng thế nào cũng phải dùng đầu óc, mới có thể tránh hậu hoạn.

Nhớ kỹ lời cha nói, Lăng Kì Ương bưng nước ô mai chậm rãi uống. Đột ngột lại nhớ đến một sự kiện, hỏi: “Cha, người có biết thân phận của sư thụ  không?”

Lăng đa đa sửng sốt, đôi mắt nhìn Lăng Kì Ương trở nên thâm thúy. Một hồi lâu sau, mới nói: “Ý con là sao?”

Lăng Kì Ương trong lòng khẽ động, nghe ý cha, hình như biết rất nhiều……

Advertisements