55 Nghi điểm vi cấm

Cô Diệu nhìn nhìn Quân Thừa Tích, thấp giọng nói: “Trên người hắn có mùi hoa hồng cùng tam lăng, nhưng lại còn có mùi cỏ ích mẫu. Mặc Ngọc Nhi chỉ là ngửi được mùi này, mới lao về phía hắn. Bởi vì Mặc Ngọc Nhi ngửi qua mùi thuốc dưỡng thai trên người Kì Ương, cũng biết mấy loại dược này có tác dụng tương khắc với thuốc dưỡng thai, cho nên mới cố chấp phóng lên. Nó che chở không phải Hoàng Quý phi, mà là Kì Ương.”

Lăng Kì Ương nhìn Mặc Ngọc Nhi suy yếu, trong lòng cũng thật sự đau. Bé con này tuy rằng nghịch một chút, nhưng chưa bao giờ bị thương, không ngờ lần đầu tiên bị thương đã nghiêm trọng như vậy. Cũng may dược miêu có sức tự khôi phục sức khỏe rất mạnh, Lăng Kì Ương cũng không cần quá mức lo lắng.

“Quân Thừa Tích, ngươi giải thích thế nào?!” Nếu không vì hắn gây ra, trên người sao lại lây phải mùi này?

“Phụ hoàng, nhi thần thật là oan uổng. Có lẽ là khi nhi thần lấy dược không có nước ấm, sai thị tì lấy nước đến, dược vẫn luôn ở trên tay nhi thần, cho nên mới nhiễm mùi.” Quân Thừa Tích giải thích.

Hiện tại tuy rằng Quân Thừa Tích có hiềm nghi lớn nhất, nhưng không có chứng cứ trực tiếp chứng minh dược là hắn hạ. Hơn nữa dược bị bỏ vào khi nào, bỏ vào được bao lâu cũng không phán định được. Mọi người nhất thời trầm mặc.

“Hoàng Thượng, dược sắc xong rồi.” Người hầu bưng dược đã sắc tiến vào.

Duyên Hi đế sai tiểu thị đút dược, trong lòng tuy rằng hoài nghi Quân Thừa Tích, nhưng cũng không thể trong tình huống không có chứng cứ trực tiếp mà oan uổng hắn. Nghĩ vậy, Duyên Hi đế nói với người hầu bên cạnh: “Đến phủ Dung tướng quân, giám thị toàn bộ người trong phủ, ngày mai để Hình bộ đến điều tra chuyện đan trợ nhan, phàm là kẻ từng động tới tráp đan dược này đều phải tra hỏi rõ ràng, xem có thể tìm ra kẻ tình nghiđộng tay chân bên trong hay không.”

“Vâng.” Người hầu nhận lệnh.

Hoàng Quý phi mới uống được một phần tư dược, nhưng tốt xấu gì cũng uống vào chút.

Ước chừng qua nửa khắc, Hoàng Quý phi từ từ tỉnh, sau khi thấy rõ Duyên Hi đế, hoảng sợ bắt lấy tay Duyên Hi đế, suy yếu rồi lại kiên định nói: “Hoàng Thượng, Hoàng Thượng, có kẻ muốn hại nô tì, có kẻ muốn giết hài tử của nô tì!”

Nhìn Hoàng Quý phi sắc mặt tái nhợt, Duyên Hi đế tạm nén cơn giận, vỗ vỗ tay nàng, nói: “Nàng hiện tại còn suy yếu, hảo hảo dưỡng thân mình đi.”

“Hài tử đâu? Hài tử còn không?” Hoàng Quý phi trừng mắt, không chớp nhìn Duyên Hi đế.

Duyên Hi đế kéo chăn cho nàng một chút, nói: “Hài tử không còn.”

Nước mắt Hoàng Quý phi thoáng chốc chảy xuống, “Kẻ nào? Kẻ nào giết hài tử của nô tì! Kẻ nào!”

“Muội muội nén bi thương, ngày sau hảo hảo điều dưỡng thân mình, còn có thể hoài hài tử.” Hoàng hậu thấy Hoàng Thượng đã nén giận thật sự khó chịu, để dịu không khí, đành phải mở miệng an ủi.

“Sao lại không còn? Hài tử của ta……” Hoàng Quý phi thất thanh khóc rống.

Duyên Hi đế chỉ thản nhiên nhìn nàng, không an ủi, cũng không thông cảm. Nếu hài tử này thật sự là bất ngờ mất, có lẽ hắn còn có thể an ủi vài câu. Nhưng biết được hài tử này căn bản là không giữ được, Duyên Hi đế cảm thấy mình hình như không biết nên đi trách ai. Hài tử này sớm muộn gì cũng mất, chỉ là có người trước một bước thay Hoàng Quý phi loại bỏ quái thai kia thôi. Lúc này, hắn thậm chí còn không khỏi suy nghĩ, nếu không phải Ngũ tử gây ra, vậy khả năng Hoàng Quý phi tự mình hạ thủ là bao nhiêu?

Các vị tần phi cũng đều tiến lên an ủi, đợi Hoàng Quý phi khóc đủ rồi, lại nắm lấy Duyên Hi đế khóc thút thít nói: “Nô tì hài tử không phải quái thai, thỉnh Hoàng Thượng tra rõ, trả công đạo cho thiếp thần cùng hài tử.”

Duyên Hi đế trầm mặc, mọi người cũng không tiện nói, miễn lại kích thích Hoàng Quý phi vừa tỉnh lại đến mức ngất xỉu tiếp.

Ngay khi mọi người định tạm hoãn lại sự tình, để sau rồi nhắc lại, Quân Thừa Diễn tiến lên một bước, nói: “Mẫu phi, Phụ hoàng nhất định sẽ điều tra rõ ràng. Nhưng khiến người hỏng thai là dược sảy thai bỏ lẫn vào đan trợ nhan, dược là Ngũ đệ đưa cho người, trên người hắn lại có mùi dược sảy thai, cho nên Ngũ đệ liền thành người bị tình nghi nhất.”

“Cái gì?!” Hoàng Quý phi kinh hãi, “Điều đó không thể nào, Tích Nhi sẽ không hại ta!”

“Mẫu phi, hài tử oan uổng. Hài tử sao có thể thương tổn người cùng đệ muội chứ?” Quân Thừa Tích quỳ đến trước giường, nắm tay Hoàng Quý phi.

“Đúng vậy, Hoàng Thượng, Tích Nhi là ta thân sinh, thực sự sẽ không hại ta.” Hoàng Quý phi cầm ngược lấy tay Quân Thừa Tích, căn bản không tin hài tử sẽ hại mình.

“Trẫm cũng hy vọng việc này thật sự không liên quan đến Thừa Tích, nhưng ở trong cung, người biết ngươi dùng đan trợ nhan không nhiều lắm, hiện tại hoàn toàn lại là vấn đề từ đan dược này, ngươi còn định giải thích thế nào?” Nói đến chuyện tư truyền đan dược vào cung, Duyên Hi đế liền cảm thấy máu nóng thượng não.

“Hoàng Thượng……” Hoàng Quý phi vừa mới nãy chỉ bận thương tâm, quên mất đan trợ nhan là chuyện làm lén, hiện tại nhớ ra, không nhịn được toát mồ hôi lạnh cả người.

“Đan dược kia là mẫu gia ngươi tiến dâng cho ngươi, hơn nữa người biết ngươi dùng đan dược này có hạn, nếu muốn động thủ cũng chỉ có thể là người bên cạnh ngươi. Ngươi ngoài che chở Thừa Tích ra, sao không ngẫm lại rốt cuộc có ai khả nghi không.” Duyên Hi đế lạnh giọng nói.

Trước đây bất luận là sủng ái Hoàng Quý phi hay lạnh nhạt nàng, hắn đối với Hoàng Quý phi nhiều ít gì cũng có chút tình cảm, dù sao nữ nhân này đã theo hắn nhiều năm như vậy, mặc dù có lúc cũng khá nhỏ nhen, nóng nảy, nhưng còn chưa quá mức. Duyên Hi đế nể mẫu gia nàng, cũng không muốn so đo nhiều. Nhưng việc lén lút lần này, khiến hắn hoàn toàn lạnh tâm với Hoàng Quý phi. Quy củ trong cung Hoàng Quý phi không thể nào không hiểu, đã biết lại phạm, nói là cuồng vọng cũng được, làm càn cũng thế, xét đến cùng chính là không coi Hoàng Thượng hắn đây ra gì.

Hoàng Quý phi nhìn nhìn Duyên Hi đế lạnh nghiêm mặt, lại nhìn nhìn Quân Thừa Tích. Nàng biết Hoàng Thượng nói đều đúng, nhưng làm sao cũng không thể tin hài tử của mình hại nàng mất con.

Duyên Hi đế đứng lên, nói: “Chuyện này ta sẽ sai Hình bộ điều tra rõ ràng, ngươi nếu đã không sao thì hảo hảo tĩnh dưỡng đi. Quân Thừa Tích tạm thời cấm túc, không có lệnh trẫm không được ra ngoài. Nếu thật sự không phải ngươi làm, trẫm sẽ trả lại trong sạch cho ngươi.”

Quân Thừa Tích cúi đầu cắn chặt răng, đáp: “Vâng.”

Sau đó Duyên Hi lại nói với nhóm người Quân Ly Xuân: “Hiện tại đã tối muộn, các con đêm nay nghỉ ngơi ngay tại Nhã Khôn cung đi.”

“Vâng.” Mọi người đáp.

Cô Diệu không nói, cũng không biết có đồng ý không. Bất quá có Lăng Kì Ương ở đây, hắn có lẽ cũng sẽ lưu lại, mọi người không hỏi nhiều.

Trước khi đi, Duyên Hi đế nói với Hoàng Quý phi: “Ngươi mặc dù mất con, nhưng hài tử này căn bản là không giữ được, cho nên ngươi cũng không cần quá thương tâm, là ngươi tự mình làm bậy thôi.”

Hoàng Quý phi nhất thời ngốc lăng, hoàn toàn không hiểu ý của Hoàng Thượng.

Duyên Hi cắt hết đại bộ phận người hầu cùng tiểu thị trong cung Hoàng Quý phi, chỉ để lại mấy người không nhiều lời, lại thêm một đội thị vệ trông coi. Xem như là bảo hộ Hoàng Quý phi, để nàng có thể yên lặng tĩnh dưỡng, kì thực là giam cầm trá hình.

Cả đêm áp lực, mọi người cũng đều mệt mỏi. Quân Ly Uyên cùng Hoàng hậu và Hoàng Thượng trở về trước, phải đợi Hoàng Thượng an nghỉ rồi mới về.

“Đệ mau dẫn đệ khanh đi nghỉ ngơi, mang thai, vốn không nên ngủ muộn như vậy.” Quân Ly Triệt nói: “Ta đưa Cô Diệu tiền bối đến Tây Thiên điện nghỉ ngơi, có gì sáng mai rồi nói.” Hắn suy nghĩ mãi, cảm thấy vẫn cứ gọi tiền bối thì hơn, tuy rằng Cô Diệu thật ra là Hoàng thúc hắn, nhưng Cô Diệu hình như cũng không muốn nhận thân phận này, hắn cũng không nên tùy ý sửa miệng.

Lăng Kì Ương gật gật đầu, hắn thực sự mệt mỏi.

Cô Diệu đi tới, nhận Mặc Ngọc Nhi trên tay Lăng Kì Ương, nói: “Nó đêm nay để ở chỗ ta.”

“Vâng.” Hắn đã mệt đến nỗi không có tinh lực chăm sóc cho Mặc Ngọc Nhi, giao cho sư phụ cũng tốt.

“Đây là cung của Hoàng nương, ngài cứ xem như nhà mình là được, có cái gì cần cứ phân phó bọn họ làm, không cần khách khí.” Quân Ly Xuân nói.

Cô Diệu gật gật đầu, “Sớm đi nghỉ ngơi.”

“Vâng.” Quân Ly Xuân đáp.

Quân Ly Triệt đưa Cô Diệu đến trước Tây Thiên điện, Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương cũng vào Đông Thiên điện.

Sau khi đơn giản rửa mặt, hai người nằm ở trên giường, Quân Ly Xuân nhẹ nhàng vén tóc trên trán Lăng Kì Ương, nói: “Ngươi cảm thấy việc này là lão Ngũ làm ư?”

“Chắc rồi. Trong tráp nhiều dược hoàn thế, cố tình lại trùng hợp để Ngũ Hoàng tử cầm phải viên gây sảy thai như vậy sao? Hơn nữa, nếu dược hoàn kia đã sớm ở trong tráp, vậy Hoàng Quý phi mỗi ngày lấy ra dùng, dược hoàn trong tráp chắc chắn sẽ không ngừng di động, như vậy sẽ có rất nhiều dược sảy thai tiếp xúc với đan trợ nhan, mà dược hoàn đã đụng vào lẫn nhau, vậy đan trợ nhan lây dính mùi dược sảy thai sẽ rất nhiều, chứ không phải chỉ có ba bốn viên như vậy.” Lăng Kì Ương nhắm mắt lại nói, hắn tuy mệt, nhưng suy nghĩ vẫn rất rõ ràng.

“Đúng.” Quân Ly Xuân gật gật đầu. Cái tráp cất đan trợ nhan kia rất nhỏ, không thể nào trực tiếp mở ra lấy, cho nên muốn dùng, nhất định phải lấy tráp ra mới được.

“Hoàng Quý phi trước đây thai tượng vẫn không ổn, cũng là bởi vì trong đan trợ nhan có thuỷ ngân các loại tổn thương thai nhi, chỉ là lượng rất ít, nên còn chưa gặp chuyện không may. Bất quá như thế này thật sự đã cho người khác cơ hội lạm dụng, nếu hôm nay Hoàng Thượng không gọi ta đến, hoặc là chúng ta không đưa sư phụ cùng đến, rất có thể sẽ xem nhẹ điểm này, sẽ chỉ tưởng do thai tượng không ổn, cuối cùng không thể giữ mà thôi.” Lăng Kì Ương giọng rất nhẹ.

“Khó trách hôm nay lão Ngũ lại ngăn cản tiền bối bắt mạch.” Nếu không phải Phụ hoàng đột ngột tiết lộ thân phận tiền bối, có lẽ lão Ngũ sẽ vẫn đúng lý hợp tình ngăn lại, hơn nữa với tính của Cô Diệu, chắc chắn sẽ quay đầu rời đi luôn.

“Nếu thật sự là Ngũ Hoàng tử làm, sẽ có dấu vết có thể tìm ra. Đại Hoàng tử bên kia không phải vẫn theo dõi sao? Nói không chừng cũng sẽ có phát hiện.” Lăng Kì Ương không vội, dù sao sớm muộn gì cũng có kết quả.

“Ừ.” Quân Ly Xuân xoa xoa mặt hắn, thấp giọng nói: “Ngủ đi.”

“Ừm.” Lăng Kì Ương lên tiếng, rất nhanh liền đang ngủ.

Ngày hôm sau, Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương đúng giờ tỉnh lại, sau khi rửa mặt, đến Chỗ Hoàng hậu dùng tảo thiện. Lúc hai người đến, Quân Ly Uyên cùng Quân Ly Triệt đã ở đó. Mặc Ngọc Nhi đang nằm trên đùi Quân Ly Triệt, chân sau được một thanh gỗ nhỏ cố định, bên ngoài quấn một vòng vải trắng.

Thấy hai người tiến vào, Quân Ly Triệt cười nói: “Đệ khanh sao không ngủ thêm chút nữa?”

“Có chút đói, liền thức dậy.” Trong Hoàng cung Lăng Kì Ương vẫn ngủ không quen, cảm thấy không bằng phủ.

Mặc Ngọc Nhi nhìn Lăng Kì Ương, lập tức tinh thần tỉnh táo, nhưng nó hiện tại không thể chạy, cho nên chỉ có thể ngồi xổm trên đùi Quân Ly Triệt, ngọt ngào kêu một tiếng.

Lăng Kì Ương đi qua ôm lấy nó, Mặc Ngọc Nhi dụi dụi Lăng Kì Ương, hình như rất cao hứng.

“Hoàng nương đến phòng bếp nhỏ xem người nấu cháo cho Kì Ương, lập tức sẽ đưa lên, ăn trước chút điểm tâm đi.” Quân Ly Uyên bưng điểm tâm và trà trên bàn đến trước mặt Lăng Kì Ương. Lúc này nhóm tiểu thị đang dọn thức ăn lên bàn, sắp đến giờ dùng bữa.

“Cám ơn Tam ca.” Lăng Kì Ương cầm lấy bánh bí đỏ, từ từ ăn.

Quân Ly Xuân hỏi: “Phụ hoàng bên kia thế nào?”

Quân Ly Xuân buông trà trản, khẽ cười nói: “Tức giận không thôi. Ta hôm qua suy nghĩ cả đêm, nếu không mượn cơ hội này lật đổ Hoàng Quý phi, về sau có muốn chờ cơ hội như vậy rất khó khăn.”

“Tin tức Hoàng Quý phi sinh non đã truyền ra, tối ngày mai, sẽ có tấu sớ buộc tội mẫu gia Hoàng Quý phi. Hiện giờ còn thêm tư thụ đan dược cùng thương tổn long duệ, muốn định tội càng dễ dàng.” Quân Ly Triệt cười nói: “Hiện tại Dung tướng quân phủ đã bị canh giữ, buộc tội lại thuận theo Hoàng ý, toàn lực chèn ép.”

“Phải. Những mặt khác chúng ta thúc đẩy thêm. Sự tình cũng đừng làm quá nhanh, ba ngày nữa phủ Vọng Dương Bá sẽ kết thân cùng phủ Cung Liêm Hầu. Chúng ta không nên phá hủy nhân duyên của người ta.” Quân Ly Xuân đổi trà của mình cho Lăng Kì Ương, lấy lại chén Lăng Kì Ương đã uống một nửa.

“Đúng. Nếu là phu thê, tất nhiên phải cùng sinh cùng tử.” Quân Ly Triệt cười tiếp tục chơi đùa đồng tâm kết cá chép cẩm trong tay, chắc là nhớ Tiểu Ảnh.

Vừa mới dứt lời, Hoàng hậu liền tiến vào, nói: “Dùng bữa đi, ăn xong rồi tán gẫu.”

“Vâng.” Mọi người đứng dậy đi đến trước bàn ăn.

Lăng Kì Ương nhìn nhìn ngoài cửa, hỏi: “Sư phụ đâu ạ? Còn chưa dậy sao?”

Hoàng hậu để hắn ngồi vào bên người mình, cười nói: “Y thánh sáng sớm đã được Hoàng Thượng thỉnh đi, nói sau khi lâm triều muốn Y thánh cùng ngài dùng bữa.”

Lăng Kì Ương cảm thấy có chút bất đắc dĩ, Duyên Hi đế hiển nhiên có chút tín nhiệm với sư phụ hắn. Nhưng tư tâm hắn lại không hy vọng sư phụ đi làm Vương gia hay Thân Vương gì. Hắn cũng không nhịn được mà nghĩ, nếu cha mà biết, sẽ có phản ứng gì? Hay có lẽ…… Cha đã sớm biết?

Advertisements