57 Triêm thân vi cố

 

“Cha cảm thấy sao?” Lăng Kì Ương cũng không cho ra đáp án chuẩn xác, hắn nghĩ, nói ba phải một chút, có lẽ sẽ càng nhiều kinh hỉ.

 

Lăng đa đa trầm mặc nhìn Lăng Kì Ương, cười nói: “Con muốn lừa ta nói?” Ngữ khí của Lăng đa đa rõ ràng đã chắc chắn ý đồ của Lăng Kì Ương.

 

“Con không có.” Lăng Kì Ương lỡ lời phủ nhận, sắc mặt cũng có chút xấu hổ.

 

Lăng đa đa cười nói: “Con sắp làm cha rồi, nói chuyện làm việc phải cẩn thận, mới có thể làm tấm gương tốt cho hài tử.”

 

“Vâng.” Lăng Kì Ương gật gật đầu, nếu bị cha nhìn thấu, hắn cũng không dám loạn hỏi nữa, nói: “Ngày hôm qua ở trong cung, Hoàng Thượng nói sư phụ là đệ đệ mình, là con khi lớn tuổi của Tiên đế.”

 

“Ừm.” Lăng đa đa không kinh ngạc, chỉ bình tĩnh gật gật đầu.

 

“Cha biết từ khi nào?” Lăng Kì Ương hỏi, hắn luôn cảm thấy giữa sư phụ cùng cha có rất nhiều bí mật, hắn muốn biết, nhưng không có thời điểm để hỏi. Mà cho dù có hỏi, cũng chưa chắc nhận được đáp án, ngược lại khiến sư phụ cùng cha khó xử.

 

“Từ sớm đã biết.” Lăng đa đa giọng rất nhẹ, hình như có chút hoài niệm.

 

Lăng Kì Ương không thể biết được “từ sớm” rốt cuộc là bao lâu, nhưng theo hiểu biết của hắn với Lăng đa đa, cho dù hỏi lại cũng sẽ không có đáp án, nếu không Lăng đa đa ban đầu đã nói ” từ sớm” rốt cuộc là từ lúc nào rồi.

 

“Nếu sư phụ là Hoàng tử, tại sao sinh sống ở ngoài, còn trở thành Y thánh?” Theo lý Hoàng tử nên hảo hảo dưỡng ở trong cung, nhưng xem cử chỉ của sư phụ, tùy tính như thế, thật sự không giống như người từng ở trong cung.

 

“Bởi vì mẫu thân hắn không phải tần phi, chỉ là một nữ tử bình thường thôi.” Lăng đa đa mang trà lên, hình như đang lo lắng phải nói đến mức nào thì thích hợp.

 

“Vậy Tiên hoàng gặp mẫu thân sư phụ như thế nào?” Lăng Kì Ương lại hỏi.

 

“Cuộc đời Tiên đế rất thích cải trang đi tuần, có một lần đến phía nam thị sát tình hình lũ lụt, cờ gặp nữ tử kia. Mẫu thân dư phụ con ngưỡng mộ học thức của Tiên hoàng, dần nảy sinh tình cảm, nhưng lại không muốn tiến cung để rơi vào tranh đấu vô tận, cho nên nàng tình nguyện tự mình nuôi lớn hài tử, cũng không muốn nói cho Tiên hoàng chuyện mình có thai. Sau đó nàng dùng hành động để chứng minh tình cảm, dùng hiểu biết làm đạo ý, gạt bỏ ý niệm đón nàng vào cung trong đầu Tiên hoàng, rồi lặng lẽ sinh ra Cô Diệu. Sư phụ con cũng là lúc mười tuổi, Hoàng Thượng phái người đến thăm nàng, vừa vặn sư phụ con ở đó, mới biết phụ thân mình cư nhiên là Hoàng Thượng. Tiên hoàng cũng mới biết được mình cư nhiên còn có một hài tử lưu lạc bên ngoài. Nhưng lúc này hắn đã bắt đầu học y, đối với tranh chấp quyền lợi cũng không hứng thú. Là hài tử khi lớn tuổi, Hoàng Thượng đối với sư phụ con cũng phi thường sủng ái, mọi việc đều theo ý hắn, bảo hộ cũng vô cùng chu toàn, cho nên đại đa số mọi người mới không biết có sư phụ con tồn tại.” Lăng đa đa êm tai nói, nghe thì chuyện này không viên mãn, nhưng đối với mọi người mà nói lại đều là kết cục tốt nhất.

 

Lăng Kì Ương cảm thấy rất bội phục dũng khí cùng sự thản nhiên của mẫu thân sư phụ, không ham phú quý, cũng không thích hư vinh. Để sư phụ học y, xem như đảm bảo tiền đồ. Một mình nuôi nấng sư phụ lớn lên, lại là một nữ tử chưa gả, chua xót trong đó không phải thứ người ngoài có thể hiểu được.

 

Nghĩ vậy, Lăng Kì Ương đột ngột cảm thấy cha mình có gì khác đâu? Cũng cho mình học y, cho dù không làm Vương phi, hắn cũng không đói chết được. Lại không cần hắn đi tranh danh đoạt lợi, chỉ hy vọng hắn bình an. Đáng thương thay cho tâm phụ mẫu trong thiên hạ, Lăng Kì Ương đột ngột hiểu sâu hơn những lời này.

 

“Người có biết mẫu thân sư phụ không?” Lăng Kì Ương cảm thấy lấy tính cách sư phụ, cho dù muốn nói cho cha thân phận của hắn, cũng chỉ là vài câu cho qua, mà cha lại kể chi tiết như vậy, giống như tận mắt thấy vậy, mười phần là quá trình này do người khác nói cho cha.

 

Lăng đa đa không vội đáp lời Lăng Kì Ương, chỉ hỏi ngược lại: “Con thích sư phụ không?”

 

“Đương nhiên!” Lăng Kì Ương trả lời không chút do dự, “Cha, kỳ thật trong lòng con rất rõ ràng, cho dù con có tranh cái tước vị Vọng Dương Bá kia, Vọng Dương Bá cũng sẽ không truyền cho con. Hắn đối xử với con chưa từng thân cận, hắn cho con cái ăn cái mặc, nhưng không có sự thân thiết của phụ thân với con cái. So sánh lại, sư phụ lại càng giống phụ thân con, tuy rằng nghiêm khắc, lại đối xử rất tốt, biết con cần cái gì, cũng rất quan tâm con. Ở trong lòng con, sư phụ chính là phụ thân, con cũng sẽ hảo hảo hiếu kính người.”

 

Lăng đa đa sửng sốt một lát, sau đó hơi hơi thở dài, “Mẫu thân hắn là bác của ta, hắn là biểu ca ta, cho nên đối xừ với con tốt cũng là tất nhiên. Con cùng hắn thân cận, cũng là…… quan hệ huyết thống. Hắn theo họ mẹ, nhưng vì mai danh ẩn tính, sau đó chỉ dùng ‘Cô Diệu’ làm tên.”

 

Nghe được quan hệ của sư phụ cùng cha, Lăng Kì Ương thiếu chút nữa làm đổ nước ô mai trong tay, “Sư phụ người……” Cư nhiên là biểu ca của cha, đại bá của hắn? Lăng Kì Ương nhất thời như không tiếp nhận được, hắn thật sự không thể tưởng tượng cha hắn cùng sư phụ làm sao mà giấu được kỹ như vậy.

 

“Bất quá hắn hẳn sẽ không thích con gọi hắn đại bá hay tiểu thúc, nếu không đã sớm nói cho con. Con cứ tiếp tục gọi sư phụ đi……” Lăng đa đa dừng một chút, giống như thở dài nói: “Một ngày vi sư, cả đời vi phụ. Vẫn sẽ cảm thấy thân thiết hơn chút.”

 

Lăng Kì Ương lấy lại tinh thần, ra của mình cùng sư phụ lại có một tầng quan hệ như vậy, khó trách sư phụ chịu dạy hắn y thuật, cũng khó trách mình lần đầu tiên nhìn sư phụ liền cảm thấy phi thường thân thiết, cho dù nét mặt sư phụ không chút thay đổi, hắn cũng theo bản năng có một loại cảm giác muốn thân cận.

 

“Cha, người cùng sư phụ rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện giấu con?” Chuyện lớn như vậy bọn họ cũng có thể giấu, vậy những việc nhỏ khác nói không chừng càng nhiều.

 

Lăng đa đa cười cười, nói: “Đừng thấy sư phụ con là Hoàng tử, cũng do nguyên nhân chính là Hoàng tử, nguy hiểm mới càng nhiều, hắn cũng càng phải che dấu kỹ thân phận. Nếu không năm đó các Hoàng tử đoạt vị, sư phụ con sẽ không bình yên vô sự. Hiện tại thân phận của hắn tuy rằng bị Hoàng Thượng nói ra, nhưng vẫn không nên truyền ra ngoài nhiều, như thế mới có thể đảm bảo tự do hiện tại của sư phụ con.”

 

“Hài tử biết.” Lăng Kì Ương gật gật đầu, cảm thấy nên bắt đầu tính toán chuyện để sư phụ trụ vào phủ ở, như thế cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau.

 

Cơm trưa, Cô Diệu cầm dược thiện đã nấu đi vào Lân Vương phủ. Lăng Kì Ương vốn nghĩ nghe cha nói thân phận sư phụ rồi, mình sẽ có chút xấu hổ, nhưng trên thực tế, hắn nhìn Cô Diệu trừ rất cao hứng ra, không có gì không được tự nhiên hết, cũng cảm giác sâu sắc vẫn là tiếng “Sư phụ” thì thích hợp với hắn.

 

Lăng đa đa nhìn dược thiện, không nói thêm gì, còn gọi Lạc Tố lấy đưa đến phòng bếp nhỏ.

 

Cô Diệu tinh tường phát hiện ánh mắt Lăng Kì Ương nhìn hắn có chút kỳ quái, hỏi: “Làm sao vậy?”

 

“…… Không có gì……” Lăng Kì Ương lắc đầu, cười cười.

 

Cô Diệu lại nhìn nhìn Lăng đa đa, Lăng đa đa chỉ cúi đầu thu thập quân cờ, biểu cảm trên mặt thản nhiên như trước.

 

Quân Ly Xuân xử lý xong công vụ, đi vào tiểu viện của cha, thấy Cô Diệu đã đến, liền phân phó phòng bếp thêm thức ăn. Cô Diệu vừa đến, Lạc Tố đã thông báo Mính Lễ, Mính Lễ nhanh chóng sai người chuẩn bị thức ăn Cô Diệu thích, cho nên cho dù thêm thức ăn, cũng không kéo dài đến sau giờ dùng ngọ thiện.

 

Trong tịch gian, Lăng Kì Ương hiếu thuận gắp thức ăn cho cha cùng sư phụ, cho dù bình thường hắn cũng sẽ làm vậy, nhưng hôm nay hình như có chút không giống.

 

Cô Diệu nhìn Lăng Kì Ương, nói: “Hảo hảo tự ăn.” Lại gắp cho hắn hai đũa thức ăn, liền không nói nữa.

 

“Vâng.” Lăng Kì Ương gật gật đầu, cúi đầu ăn cơm.

 

Quân Ly Xuân cũng thấy hôm nay Lăng Kì Ương hình như có chút không thích hợp, nhưng nhìn cha vẫn như thường, hình như không có chuyện gì, lại không thể nào khảo chứng.

 

“Đúng rồi, sư phụ, con nghĩ, người vẫn dọn đến vương phủ ở đi.” Lăng Kì Ương ăn đến một nửa, ngẩng đầu nói.

 

Cô Diệu khó hiểu nhìn hắn.

 

Lăng Kì Ương buông đũa, thật tâm nói: “Trước đây người khác không biết thân phận ngài thì không tính, tối hôm qua Hoàng Thượng nói như vậy rồi, Tứ Hoàng tử cùng Ngũ Hoàng tử đã ở đó, khó bảo toàn sẽ không truyền ra. Người biết càng nhiều, ngài cũng càng phiền toái, ở bên ngoài ta không yên tâm. Tuy ngài võ công tốt, nhưng hai tay không thể địch bốn tay, thật sự không ổn.”

 

Cô Diệu tuy rằng không được phong vị, nhưng là đệ đệ Duyên Hi đế thừa nhận, tôn quý tất không cần phải nói. Lỡ đâu có người nổi lên ý niệm gì không nên có trong đầu, ngược lại càng nguy hiểm.

 

Cô Diệu không nói, hình như là đang suy nghĩ.

 

Lăng Kì Ương lặng lẽ huých huých Quân Ly Xuân, Quân Ly Xuân lập tức hiểu ý, nói: “Ngài vẫn nên vào phủ ở, nơi này không có người ngoài, ngài ở không có gì bất tiện. Kì Ương tháng mang thai càng lúc càng nhiều, còn phải nhờ ngài thời khắc theo dõi hắn, đừng để hắn làm ẩu mới tốt. Hơn nữa, ngài là Hoàng thúc của ta, lại là sư phụ Kì Ương, trụ phủ ta cũng là đương nhiên.”

 

Lăng Kì Ương tuy rằng trước đó không nói cho y, nhưng nếu là ý Lăng Kì Ương, y đều nguyện ý theo. Huống gì bọn họ vốn luôn hy vọng Cô Diệu ở tại phủ, chỉ là Cô Diệu nếu muốn quay về chỗ kia, bọn họ cũng không thể ngăn cản.

 

Cô Diệu quay đầu nhìn thoáng qua Lăng đa đa, như là đang hỏi ý kiến.

 

Lăng đa đa phát giác ánh mắt Cô Diệu, trầm mặc một lát, mới có chút không được tự nhiên nói: “Tùy ngươi.”

 

Cô Diệu lộ ra mỉm cười khó có, gật đầu, nói: “Hôm nay thời gian đã muộn, ta trở về thu thập đồ đạc một chút, ngày mai rồi dọn lại đây.”

 

Lăng Kì Ương cao hứng gật gật đầu, “Con sai người quét tước viện bên cạnh chỗ cha ra, ngày mai sư phụ trực tiếp dọn vào là được.”

 

“Lát nữa ta nói Mính Lễ đi đặt tủ, đem khách phòng trong viện đổi thành dược phòng cho ngài.” Quân Ly Xuân nói. Cô Diệu đến, phủ sẽ có hai vị trưởng bối, nhìn cũng càng giống một gia đình.

 

“Ừm.” Cô Diệu cũng không cự tuyệt, làm y giả, dược phòng ắt không thể thiếu, tuy rằng trong nhà mình cũng có, nhưng đến ở Lân Vương phủ, vẫn là ở gần thì tiện hơn.

 

Như thế, chuyện Cô Diệu dọn vào vương phủ đã định, sáng sớm hôm sau, sai Mính Lễ dẫn người đến giúp Cô Diệu dọn đồ đạc cũng được.

 

Cơm trưa qua, Lăng Kì Ương cùng Quân Ly Xuân trở về phòng ngủ trưa, Cô Diệu lưu lại trong viện Lăng đa đa.

 

“Ngươi hôm nay hình như có điểm kỳ quái.” Quân Ly Xuân nói.

 

Lăng Kì Ương gối lên cánh tay Quân Ly Xuân nói: “Ta có việc nói với ngươi……”

 

“Ừ, nói đi.” Thấy Lăng Kì Ương vẻ mặt nghiêm túc, sự tình hình như rất quan trọng, Quân Ly Xuân cũng không nhịn được chăm chú.

 

Lăng Kì Ương sắp xếp từ ngữ, kể lại lời cha nói với hắn cho Quân Ly Xuân.

 

Quân Ly Xuân nghe xong cũng vô cùng kinh ngạc, nói như vậy Lăng Kì Ương chính là hài tử của biểu đệ Hoàng thúc y, hai người còn dính chút quan hệ thân thích.

 

“Khó trách cha lãnh đạm với tiền bối như vậy, tiền bối lại không tức giận.” Có lẽ đối với Cô Diệu mà nói, Lăng đa đa là thân nhân duy nhất, hắn lại biết tính cách Lăng đa đa từ lâu, cho nên mới không tức giận.

 

“Ừ. Ta kỳ thật vẫn hy vọng cùng sư phụ trở thành người một nhà, bây giờ kỳ thực là người một nhà.” Lăng Kì Ương cười nói.

 

“Ừm. Kỳ thật ta cảm thấy thái độ của cha cũng tốt hơn rất nhiều so với trước kia.” Quân Ly Xuân nói.

 

“Đúng vậy, bất quá vẫn không tính là ôn hòa.” Lăng Kì Ương cười nói.

 

Hai người nói bị tiếng gõ cửa chen vào, Quân Ly Xuân nói “Tiến vào”. Mính Lễ liền đẩy cửa tiến đến.

 

“Vương gia, Vương phi.” Mính Lễ đi đến bên tháp, nhỏ giọng nói: “Thuộc hạ của Sí Trạch đế truyền đến tin tức, nói Sí Trạch đế đêm nay sẽ lặng lẽ đến Lân Vương phủ, còn thỉnh để mở cửa sau.”

 

“Thuộc hạ nào?” Quân Ly Xuân hỏi.

 

“Là vị trước đây ở lại quân trướng truyền lời kia.” Mính Lễ nói.

 

“Ừm, nói cho hắn bổn vương đã biết. Buổi tối ngươi mang mấy thị vệ thủ ở cửa sau, đừng để ai phát hiện.” Nếu là người ngoài truyền lời, Quân Ly Xuân tất nhiên sẽ hoài nghi vài phần, nhưng người đã quen, y không hỏi nhiều.

 

“Vâng, tiểu nhân hiểu. Tiểu nhân cáo lui.” Nói xong, Mính Lễ liền hành lễ đi ra ngoài.

 

Quân Ly Xuân ôm Lăng Kì Ương, nói: “Ngủ đi, buổi tối có tinh thần xem Đan Văn Kha lại có tính toán gì.”

 

“Ừm.” Lăng Kì Ương kéo chăn, dựa vào Quân Ly Xuân hừ hừ ngủ. Quân Ly Xuân không buồn ngủ, chỉ nằm tại chỗ, cùng Lăng Kì Ương, nhìn dung nhan hắn ngủ, tự hỏi chuyện về sau……

Advertisements