46 Phong hồi vi chuyển

 

Trong tiểu viện một mảnh xơ xác tiêu điều, lúc này, Lạc Tố bưng dược từ cửa sau đi vào. Sau khi Vương gia cùng Vương phi nhà mình, lập tức buông chén thuốc, quỳ trên mặt đất, dập đầu nói: “Vương gia, tiểu nhân đáng chết, không có chiếu cố được Nhạc Khanh phu nhân.”

 

Nhìn trên mặt Lạc Tố cũng là một mảnh xanh tím, đi đường còn cà nhắc, Quân Ly Xuân hỏi: “Nói, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!”

 

“Hồi bẩm Vương gia, đêm hôm qua, Vọng Dương Bá uống rượu, đến muốn cùng Nhạc trắc phu nhân thân cận. Nhạc Khanh phu nhân bởi vì lo lắng cho an nguy của Vương phi, ưu tư quá độ, thân mình không thoải mái, liền cự tuyệt Vọng Dương Bá. Ai bngờ Vọng Dương Bá say rượu phát điên, ra sức đánh Nhạc Khanh phu nhân, đánh cho toàn thân thương tích không nói, còn đá vào bụng vài cái, đến nỗi Nhạc Khanh phu nhân ói ra mấy ngụm máu. Tiểu nhân đi ngăn cản, nhưng thật sự là sức đơn lực yếu, cũng bị đánh trúng.” Nói xong, Lạc Tố cũng ủy khuất khóc lên, “Sau đó là Chu trắc phu nhân gọi người tới, lôi Vọng Dương Bá đi. đại phu nhân sợ phiền phức lộ ra, tổn hại thanh danh Vọng Dương Bá, ngay cả một đại phu cũng chưa mời, chỉ sai người cầm chút dược thương đến cho Nhạc Khanh phu nhân dùng. Sáng nay tiểu nhân thấy Nhạc Khanh phu nhân bắt đầu phát sốt, không thể không tự mình dùng tiền mua chuộc thủ vệ cửa sau, đi kiếm một phần dược hạ sốt về.”

 

Trong phòng sắc mặt Lăng Kì Ương tái nhợt nghe hết thảy, hắn xưa nay không thân cận với phụ thân, phụ thân với hắn cũng chỉ nhàn nhạt. Hắn trăm triệu không ngờ, phụ thân sẽ làm ra loại sự tình này với cha.

 

“Được! Hay lắm!” Nghe xong lời Lạc Tố nói, Quân Ly Xuân cũng nổi trận lôi đình, “Cha của Vương phi tất nhiên cũng là cha của bổn vương, cho dù chỉ là một tiểu thiếp, thân phận cũng vô cùng tôn quý. Các ngươi không chỉ không lấy lễ đối đãi, còn dám đánh cha của bổn vương. Khoản này bổn vương nếu không hảo hảo tính cùng các ngươi, thật giống như bổn vương làm con bất hiếu, làm người vô năng!”

 

“Vương gia, tiểu thiếp hầu hạ Bá gia vốn là hiển nhiên, là hắn cự tuyệt trước , Bá gia lại uống rượu, chỉ là không khống chế được. Nếu Vương gia so đo, chẳng phải là Vương gia hẹp hòi sao?” Đại phu nhân mặt không chút thay đổi nói.

 

“Độ lượng cũng nên độ cho kẻ xứng làm người.” Quân Ly Xuân không muốn nhiều lời cùng nàng.

 

“Ngươi……” Đại phu nhân bị nghẹn nói không ra lời.

 

“Người đâu! Chuẩn bị xe ngựa, đưa cha quay về vương phủ!” Quân Ly Xuân khí phách nói.

 

“Vâng!” Mính Lễ lập tức ứng với.

 

“Ngươi đứng lên đi.” Quân Ly Xuân nói với Lạc Tố: “Ngươi làm rất tốt, bổn vương sẽ nhớ công của ngươi.”

 

“Tiểu nhân không dám, tiểu nhân không chiếu cố tốt Nhạc Khanh phu nhân.” Lạc Tố lau lau nước mắt, cúi đầu nói.

 

“Không liên quan đến ngươi. Là có kẻ căn bản không coi bổn vương ra gì.” Nói xong, Quân Ly Xuân vào lại phòng, nâng Lăng Kì Ương dậy, “Nào, đừng để cha đang bệnh còn không an tâm.”

 

Lăng Kì Ương gật gật đầu, đứng lên.

 

Quân Ly Xuân kiểm tra chăn một chút, chắc chắn bao bọc kỹ rồi, một tay ôm lấy Lăng đa đa, đưa Lăng Kì Ương đi về hướng đại môn.

 

Vọng Dương Bá muốn ngăn, lại bị thị vệ của Quân Ly Xuân chắn tại chỗ, chỉ có thể nhìn Quân Ly Xuân ôm Lăng đa đa đi.

 

Đưa Lăng đa đa an trí trên xe ngựa xong, Quân Ly Xuân nói với Chu di nương cùng đi ra: “Đa tạ ngươi chiếu cố cha.”

 

“Nói gì vậy, hắn cũng là người đáng thương.” Chu di nương lau lau nước mắt, “Có Kì Ương chiếu cố hắn, ta cũng yên tâm.”

 

Quân Ly Xuân gật gật đầu, “Lăng Hồng Chi còn đang trong quân an bài công việc liên quan, tối mới có thể về. Ngươi nếu không muốn đợi ở đây, cũng có thể theo bổn vương đến vương phủ.”

 

Chu di nương lắc đầu, “Đa tạ hảo ý của Vương gia. Ta có người ở đây, không sao.”

 

“Được.” Quân Ly Xuân cũng không nói thêm gì nữa.

 

Lăng Kì Ương từ trên xe ngựa xuống, định quỳ xuống đất hành lễ, bị Chu di nương một phen đỡ lấy, “Làm cái gì vậy, muốn giết ta phải không?”

 

“Đa tạ di nương chiếu cố cha.”

 

“Ta làm tất cả đều là việc nên làm, không cần phải nói tạ ơn. Mau trở về đi, hảo hảo chiếu cố cha ngươi.” Chu di nương dừng một chút, lại nói tiếp: “Nếu có thể, cũng đừng để hắn trở về nữa.”

 

Lăng Kì Ương hiện tại suy nghĩ rất loạn, chỉ có thể gật gật đầu.

 

“Yên tâm, bổn vương sẽ xử lý thỏa đáng.”

 

“Được. Đi nhanh đi, đừng trì hoãn thương thế của hắn.” Chu di nương khoát tay, để hai người mau trở về.

 

Hai người gật gật đầu, lập tức lên xe ngựa. Mính Lễ vội vàng đánh xe, dùng tốc độ nhanh chạy đến vương phủ.

 

Sau khi đến vương phủ, Quân Ly Xuân an trí Lăng đa đa ở trong viện bên cạnh dược phòng của Lăng Kì Ương, cũng tiện cho Lăng Kì Ương dùng dược. Dàn xếp xong cho Lăng đa đa, Quân Ly Xuân sai Lạc Tố cùng Lăng Kì Ương xem bệnh, còn mình ra khỏi phòng, phân phó Mính Lễ đến chỗ Cô Diệu báo trước rồi mời người đến đây một chuyến.

 

Cha được Quân Ly Xuân đưa vào phủ, Lăng Kì Ương cũng an tâm chút. Thu hồi khổ sở trước đó, cẩn thận xem mạch cho cha, lại kiểm tra toàn thân. Trên người tuy rằng nhiều chỗ bầm tím, nhưng cũng may không có thương tổn đến xương cốt. Theo lời Lạc Tố nói, cha phun ra máu, chứng tỏ có nội thương, phải cực kỳ chú ý.

 

Khai xong phương thuốc, Lăng Kì Ương xoay người đến dược phòng bắt đầu bốc thuốc. Lạc Tố bồi bên người hắn, im lặng nghe phân phó.

 

Sau khi gói xong thuốc, Lăng Kì Ương tìm ra một cái bình nhỏ, nói với Lạc Tố: “Đến đây.”

 

Lạc Tố nhìn nhìn hắn, mơ hồ đi qua.

 

Lăng Kì Ương mở bình ra, lấy ra một ít dược du, tinh tế bôi lên trên mặt Lạc Tố. Lạc Tố hoảng sợ, nhanh chóng lùi về phía sau nói: “Tiểu nhân không dám……”

 

Lăng Kì Ương tiến lên một bước, nói: “Lần này ít nhiều cũng là ngươi che chở cha, nếu không có thể sẽ còn bị thương quá nặng.”

 

Lạc Tố hút hít mũi, nói: “Là tiểu nhân vô dụng, không thể bảo hộ Nhạc Khanh phu nhân chu toàn.”

 

“Không liên quan đến ngươi, là….. Vọng Dương Bá quá mức ngoan độc.” Lăng Kì Ương ngay cả tiếng phụ thân cũng không muốn gọi, “Ngươi bảo hộ cha ta, ta không có gì để tạ ơn, thì bôi cho ngươi chút dược cũng là đương nhiên.”

 

“Vương phi trăm triệu lần đừng nên khách khí với tiểu nhân như thế, đây đều là việc tiểu nhân phải làm.” Lạc Tố vội vàng quỳ xuống.

 

Lăng Kì Ương nâng hắn dậy, tỉ mỉ bôi dược. Đôi mắt Lạc Tố hồng hồng nhìn hắn, thấp giọng nói: “Tạ ơn Vương phi.”

 

Lăng Kì Ương cười khẽ cười, đưa cái bình trong tay cho Lạc Tố, “Thuốc này sáng và tối bôi một lần, ba ngày sau sẽ bớt sưng bầm, bảy ngày sẽ khỏi hẳn.”

 

“Vâng, tạ ơn Vương phi.” Lạc Tố nhận lấy dược bình, lại nói lời cảm tạ. Sau đó lại nói: “Vương phi đến cùng Nhạc Khanh phu nhân đi, tiểu nhân đi sắc dược trước.”

 

“Được, ba chén nước sắc thành một chén là được rồi.”

 

“Vâng.” Lạc Tố ôm dược đi ra ngoài.

 

Khi Lăng Kì Ương ra khỏi dược phòng, Mính Lễ vừa lúc đi ra ngoài trở về, hành lễ với Quân Ly Xuân ở cửa chờ hắn cùng Lăng Kì Ương đứng ở cạnh cửa, nói: “Hồi bẩm Vương gia, Cô Diệu tiền bối ba ngày này đến Lân thành, nói là đồng ý với một vị thầy thuốc mời đến xem bệnh. Ngày mốt mới có thể trở về.”

 

Quân Ly Xuân gật gật đầu, “Đã biết, ngươi đi sai phòng bếp làm chút cháo loãng, canh giờ này Vương phi cũng nên ăn cái gì đó.”

 

“Vâng, tiểu nhân đi.” Mính Lễ nói xong, chạy đến phòng bếp.

 

Quân Ly Xuân đi tới, giữ chặt Tay Lăng Kì Ương, hỏi: “Có khỏe không? Có chỗ nào khó chịu hay không?”

 

Lăng Kì Ương lắc đầu, “Ta không sao. Cám ơn ngươi đưa cha về.”

 

“Đây đều là hiển nhiên, để cha ở lại Phủ Vọng Dương Bá, ta cũng không yên tâm. Chuyện này ta sẽ có tính toán, ngươi không cần lo lắng. An tâm chăm sóc tốt cho mình và cha là được.” Quân Ly Xuân nhẹ giọng nói.

 

“Ừm.” Lăng Kì Ương ôm lấy Quân Ly Xuân, vai Quân Ly Xuân luôn khiến hắn cảm thấy cực kỳ kiên định, “Ngươi sai Mính Lễ đi mời sư phụ ?”

 

“Ừ. Ta sợ ngươi quan tâm quá sẽ bị loạn, ưu tư quá độ, muốn cho sư phụ ngươi tới chiếu cố cha, tiện thể cũng xem cho ngươi. Không ngờ tiền bối lại không ở trong kinh.” Nghĩ nếu Cô Diệu ở đây, thương thế của Lăng đa đa cũng sẽ không trở nên nghiêm trọng như vậy.

 

“Ừ, ngươi yên tâm, ta sẽ hảo hảo chiếu cố chính mình cùng hài tử.” Lăng Kì Ương đảm bảo nói.

 

“Được. Lát nữa cháo nấu xong, ngươi ăn chút.”

 

“Ừ. Ngươi đi cùng ta.”

 

“Được.” Quân Ly Xuân ôm lấy Lăng Kì Ương đi đến tiểu viện sát cạnh.

 

Ngày kế sáng sớm, hai người tiến cung diện thánh. Lăng Kì Ương tuy rằng rất muốn hảo hảo nghỉ ngơi, nhưng tình hình của cha đang khiến hắn rất lo lắng, cho nên ngủ không an ổn lắm, đến nỗi hôm nay sắc mặt có chút tái nhợt.

 

“Nhi thần tham kiến Phụ hoàng, Phụ hoàng vạn tuế vạn vạn tuế.” Hai người cùng quỳ xuống, hành lễ.

 

“Mau đứng lên.” Duyên Hi đế nhanh chóng miễn lễ cho hai người, “Ngồi.”

 

“Tạ ơn Phụ hoàng.” Hai người ngồi vào ghế một bên.

 

“Con lần này thắng trận trở về, trẫm thật cao hứng. Lại nghe Lân Vương phi có thai, trẫm thật sự cao hứng đến mức cả đêm không ngủ ngon.” Duyên Hi đế mặt mang ý cười, trong đôi mắt lộ ra vui sướng, xem ra là thật sự cao hứng.

 

“Phiền Phụ hoàng quan tâm.” Lăng Kì Ương đứng dậy hành lễ.

 

“Ngồi ngồi ngồi đi, bây giờ là thời điểm chưa chắc chắn, phải cực kỳ để ý.” Duyên Hi đế lập tức để hắn ngồi xuống.

 

“Vâng.” Lăng Kì Ương đáp lời ngồi trở về.

 

Duyên Hi đế cẩn thận đánh giá Lăng Kì Ương một chút, hỏi: “Trẫm nhìn con sắc mặt không tốt lắm, có phải Xuân Nhi không chiếu cố tốt cho con hay không?”

 

“Không có, chỉ là đêm qua không ngủ đủ, nhi thần thất lễ.” Lăng Kì Ương nói.

 

“Không sao cả. Sao lại không ngủ đủ? Chính con cũng thông thạo y thuật, cũng biết hẳn nên chú ý cái gì. Bất quá nhìn con như vậy, trẫm có chút lo lắng, không bằng để thái y trong cung xem cho con một chút.” Nói xong, Duyên Hi đế sai đãi tòng bên người đi gọi thái y.

 

“Đa tạ Phụ hoàng.” Lăng Kì Ương cũng không phản đối.

 

“Có cái gì muốn ăn cứ nói, trong cung cái gì cũng có, sẽ không để con thiệt thòi.” Duyên Hi đế cười.

 

“Phụ hoàng, nhi thần có một chuyện thỉnh cầu.” Quân Ly Xuân lúc này đứng dậy.

 

“Nói đi.” Duyên Hi đế gật gật đầu, ý bảo hắn tiếp tục.

 

“Kì Ương là lần đầu có thai, có một số việc khó tránh khỏi suy nghĩ không chu toàn, nhi thần xin Phụ hoàng đáp ứng, đón cha Kì Ương nhập phủ để chiếu cố hắn, một mặt Lăng đa đa hiểu biết sở thích của Kì Ương, mặt khác, cũng có thể an ủi tưởng niệm của Kì Ương với cha trong thời kỳ mang thai.”

 

Duyên Hi đế nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng không có gì quá đáng, nói: “Được, chỉ cần có thể khiến Kì Ương an tâm, tự con lo đi.”

 

“Tạ ơn Phụ hoàng.” Quân Ly Xuân nói.

 

Đang nói, thái y đã chờ bên ngoài. Tuyên người tiến vào, thái y đến sau khi hành lễ, bắt đầu bắt mạch cho Lăng Kì Ương.

 

Một lát sau khi, hồi bẩm nói: “Lân Vương phi có bầu đã hai tháng, vẫn phải cực kỳ chú ý. Thứ thần nói thẳng, Vương phi hình như cảm xúc dao động quá lớn, cứ thế thai tượng có chút không ổn. Còn thỉnh Vương phi thả tâm, hảo hảo dưỡng thai mới được a.”

 

“Đa tạ thái y, ta sẽ chú ý.” Lăng Kì Ương gật đầu nói.

 

“Ngươi  lui xuống trước.” Nghe xong hồi bẩm, Duyên Hi đế hơi hơi nhăn lại mày, sau khi đuổi thái y đi, hỏi: “Có phải Xuân Nhi chọc con tức giận hay không? Nói cho trẫm, trẫm làm chủ cho con.”

 

Lăng Kì Ương nhấp hé khoé miệng, lắc đầu, “Không liên quan đến Vương gia.”

 

“Vậy vì sao đang yên đang lành, cảm xúc lại dao động quá lớn?” Ở trong mắt Duyên Hi đế, Lăng Kì Ương từ trước đến nay là một hài tử hiền lành, trừ phi thực sự giận dữ, nếu không luôn là bộ dáng thản nhiên. Một người như thế, tại sao cảm xúc lại dao động quá lớn?

 

Lăng Kì Ương cúi đầu, không muốn nhiều lời.

 

Duyên Hi đế nhìn về phía Quân Ly Xuân, “Con nói, sao lại thế này?”

 

Quân Ly Xuân do dự một chút, đứng dậy nói: “Hôm qua nhi thần hồi kinh, đi ngang qua Phủ Vọng Dương Bá khi, nghĩ Kì Ương mấy ngày trước đây nói nhớ cha, người mang thai cần có tâm tình tốt là rất quan trọng, liền đưa hắn đến Phủ Vọng Dương Bá vấn an cha hắn. Ai ngờ Vọng Dương Bá ngăn cản không cho vào cửa, lại biên các loại lý do lừa bịp nhi thần. Nhi thần cảm thấy có điều kỳ lạ, không để ý tới Vọng Dương Bá cùng người nhà ngăn trở, vào viện của Lăng đa đa……” Sau đó, Quân Ly Xuân kể lại tình cảnh ngay lúc đó cùng chuyện Lăng đa đa bị đánh, cũng nói mình vì muốn Lăng Kì Ương an tâm, đưa Lăng đa đa trở về phủ.

 

Nghe xong chuyện, Duyên Hi đế cả giận nói: “Buồn cười!”

 

Ở Nghiệp quốc, tuy rằng cũng có chuyện nam tử đánh thê tử, nhưng tuyệt đối sẽ bị khinh thường trong triều, Duyên Hi đế cũng nhiều lần đề cập, người trị trong nhà tốt, đối xử tử tế với thê tử hài tử của chính mình, như vậy mới có thể dùng tài cán vì quốc phân ưu, đối xử tử tế với dân chúng.

 

Huống hồ, ở Nghiệp quốc, Khanh tử là được ưu đãi, luật pháp Đại Nghiệp cũng có quy định rõ ràng, không được vũ nhục ngược đãi Khanh tử không làm sai.

 

“Lăng đa đa đến nay vẫn đang hôn mê, cho nên Kì Ương khó tránh khỏi lo lắng.” Quân Ly Xuân nói: “Nhi thần ngày đó lưu tiểu tòng bên người Kì Ương ở lại phủ Vọng Dương Bá, chính là để Kì Ương xuất chinh có thể an tâm, phủ Vọng Dương Bá tốt xấu gì cũng vì thể diện của Hoàng gia, có kiêng kị, không làm khó Lăng đa đa. Ai ngờ chẳng những không khiến Vọng Dương Bá bận tâm thể diện Hoàng gia, ngay cả tiểu thị của Kì Ương cũng bị đánh cho đầy người toàn thương.”

 

Duyên Hi đế nhăn mày càng sâu, “Vọng Dương Bá uổng thân trượngphu, cũng uổng thân thần tử.” Cha Vương phi của trưởng tử nhà mình, nói đánh là đánh, hoàn toàn không nể mặt hắn cùng trưởng tử, khiến Duyên Hi đế rất tức giận. Hơn nữa uống rượu làm chuyện thất đức, kẻ như thế, hắn cũng không dám trọng dụng.

 

“May mắn nhi thần đúng lúc đến Phủ Vọng Dương Bá, nếu không sự tình còn không biết sẽ thế nào.” Quân Ly Xuân thấp giọng nói.

 

Duyên Hi đế ngồi ở ghế trên, trầm tư.

 

Lăng Kì Ương thấy tình thế, đứng dậy quỳ trên mặt đất, nói: “Kì Ương cầu Phụ hoàng giúp cha thoát khỏi khổ hải. Bất luận hành vi lần này của phụ thân là cố ý hay vô tình, đều đã làm cha bị thương. Kì Ương từ nhỏ cùng cha sống nương tựa lẫn nhau, Phụ hoàng tuy rằng vẫn cường điệu không cần quá mức để ý trưởng thứ, nhưng ở trong nhà Kì Ương lại phân chia rõ ràng. Kì Ương từ nhỏ nhìn cha một mình chịu đựng ngày tháng cô đơn dài lâu, bớt ăn may y phục cho Kì Ương, hoặc là mua thêm chút gì đó bên ngoài. Hiện giờ nhi thần đã là Vương phi, càng sống hạnh phúc, càng đau lòng cha giờ tịch mịch.”

 

Duyên Hi đế nhìn hắn, cẩn thận nghe hắn lời nói.

 

“Vốn chuyện của trưởng bối nhi thần làm hài tử không nên quản, nhưng cha lần này trọng thương khiến nhi thần đau lòng không thôi. Nhưng nhi thần vô dụng, không cứu được cha ra khỏi viện kia, cho nên chỉ biết cầu Phụ hoàng, thương xót cho cha, thành toàn hiếu tâm của Kì Ương.” Lăng Kì Ương dập đầu một cái rất vang trên mặt đất, giọng cũng có chút nghẹn ngào.

 

Quân Ly Xuân cũng quỳ xuống theo hắn, “Nhi thần nghe Tam ca nói, Phụ hoàng muốn ngợi khen công nhi thần bình Sí Trạch. Nhi thần không cần phong thưởng gì, chỉ cầu Phụ Hoàng thành toàn hiếu tâm của Kì Ương.”

 

Duyên Hi đế trầm mặc một lát, gật đầu nói, “Trẫm cũng không hy vọng tôn tử của mình có ngoại công như vậy. Cha ngươi là thiếp thất, chỉ cần hắn đồng ý, trẫm có thể hạ lệnh khiến bọn họ ly hôn.”

 

Nếu là chính thất, thì khó làm hơn, cũng có điềm ngại huỷ hôn. Nhưng nếu là thiếp thất, sẽ không chú ý nhiều như vậy. Hơn nữa là Vọng Dương Bá ngược đãi Khanh tử trước, hắn hoàn toàn có thể dựa theo luật pháp xử trí.

 

“Kì Ương đa tạ Phụ hoàng đại ân!” Lăng Kì Ương nặng nề mà dập đầu lạy ba cái.

 

Quân Ly Xuân cũng cười nói: “Đa tạ Phụ Hoàng thành toàn.”

 

“Mau đứng lên đi.” Duyên Hi đế cười để hai người đứng lên, Vọng Dương Bá cho dù có địa vị, so ra cũng kém tôn tử của mình. Cha của tôn tử an ổn, hài tử mới có thể an ổn. Huống hồ quyết định lần này cũng là thành toàn hiếu tâm của hai người con, cớ gì không làm.

 

“Tạ ơn Phụ hoàng.” Hai người đứng lên.

 

“Được rồi, Kì Ương hiện tại có thể buông tâm sự, trở về hảo hảo ngủ một giấc. Chuyện gì cũng có trẫm làm chủ cho con, an tâm dưỡng thai là được.”

 

“Vâng.” Lăng Kì Ương đáp.

 

“Tốt lắm, các con trở về đi.” Duyên Hi đế nói.

 

“Nhi thần cùng Kì Ương đến gặp Hoàng nương trước, sau khi thỉnh an sẽ trở về. Kì Ương nói có hài tử mới biết công ơn phụ mẫu, nhi thần không dám quên trọng trách làm con.” Quân Ly Xuân nói.

 

“Con ngoan, đi đi. Nếu mệt thì ngủ một hồi ở chỗ Hoàng nương con rồi hãy trở về.” Nghe hài tử của mình nói như vậy, Duyên Hi đế vô cùng vui mừng.

 

“Vâng, nhi thần cáo lui.” Hai người sau khi hành lễ, đi ra khỏi ngự thư phòng.

 

Duyên Hi đế nhìn hai người rời đi, ý cười không giảm nhấc bút, viết một đạo thánh chỉ……

Advertisements