47 Họa phúc vi nghi

 

Ra khỏi ngự thư phòng, hai người đến Nhã Khôn cung. Mặc Ngọc Nhi đang trong viện lăn lộn thấy thân ảnh Lăng Kì Ương, nhất thời ngọt ngào kêu một tiếng, hướng bên này chạy như điên đến. Quân Ly Xuân đuổi chắn trước người Lăng Kì Ương, sợ Mặc Ngọc Nhi đụng vào bụng Lăng Kì Ương.

 

Lăng Kì Ương lại cười nói: “Không sao.”

 

Chỉ thấy Mặc Ngọc Nhi chạy đến chỗ cách Lăng Kì Ương một bước, cũng không có nhảy dựng phóng lên người hắn, mà đột ngột ngừng lại, nghi hoặc nhìn Lăng Kì Ương, sau đó lại đi đến bên chân hắn, cái mũi nhỏ tiến đến bên người hắn ngửi ngửi, sau đó ngẩng đầu lấy lòng kêu meo một tiếng.

 

Lăng Kì Ương cười ngồi xổm xuống, điểm điểm cái đầu thích làm loạn của nó, nói: “Ngươi phát hiện rồi phải không? Thật thông minh, ta lúc ấy cũng không biết đâu.”

 

Mặc Ngọc Nhi cũng không biết nghe hiểu không, chỉ là đứng dùng hai chân trước gác lên trên đùi Lăng Kì Ương. Lăng Kì Ương cười ôm lấy nó, nói: “Hoàng nương nuôi ngươi mập như vậy, về sau chạy không được làm sao bây giờ?”

 

Mặc Ngọc Nhi kêu một tiếng, cái đầu nhỏ dụi dụi trên y phục Lăng Kì Ương .

 

“Nó……” Quân Ly Xuân rất ngạc nhiên với phản ứng của Mặc Ngọc Nhi, hỏi: “Nó biết ngươi có thai?”

 

“Dược miêu đều có linh tính, hắn chưa chắc biết ta mang thai, nhưng có thể ngửi ra mùi thuốc dưỡng thai trên người ta. Loại thuốc dưỡng thai này là đơn thuốc sư phụ nghĩ ra, so với đại phu bình thường khai càng thích hợp với thể chất của Khanh tử. Lúc nó ở cùng sư phụ đã ngửi thấy mùi loại thuốc này, cho nên có thể nhận ra.” Mặc Ngọc Nhi tuy rằng chỉ là mèo, nhưng Lăng Kì Ương tin tưởng nó sẽ không thương tổn mình.

 

Quân Ly Xuân cười nhìn Lăng Kì Ương bụng, nói: “Chờ hài tử xuất thế, ngươi cũng cho nó nuôi một con đi.”

 

“Loại dược miêu này là khả ngộ bất khả cầu.” Bất quá vì hài tử, hắn vẫn sẽ tận tâm đi tìm.

 

Vào chính điện, hai người hành lễ với Hoàng hậu, Hoàng hậu nhanh chóng nâng Lăng Kì Ương dậy, cười nói: “Con ngoan, con ngoan, lần này xuất chinh vất vả con cùng Xuân Nhi, về còn mang kinh hỉ lớn như vậy cho Hoàng nương, Hoàng nương cao hứng đến mức nhìn thấy trời hôm nay xanh hơn so với bình thường kìa.”

 

“Phiền Hoàng nương quan tâm.” Lăng Kì Ương nói.

 

Quân Ly Xuân nhìn ánh mắt Hoàng nương mình toàn bộ đặt trên người Lăng Kì Ương, đánh giá tới lui như thể làm sao cũng không đủ, cảm thấy có chút buồn cười. Dĩ vãng nếu y chinh chiến trở về, Hoàng nương sẽ đau lòng hỏi mấy câu, giờ thì hay rồi, một câu cũng không có, toàn bộ tâm tư để trên người Kì Ương cùng hài tử.

 

“Con là lần đầu có thai, bản cung sợ Xuân Nhi sẽ không chiếu cố được, nếu không con tiến cung dọn vào đây đi, bản cung tự mình chiếu cố con.” Hoàng hậu kéo Tay Lăng Kì Ương, thấy thế nào cũng cao hứng.

 

“Đa tạ hảo ý của Hoàng nương, Hoàng nương phải quan tâm chuyện hậu cung, đã đủ bận, nhi thần không muốn khiến Hoàng nương lo lắng thêm. Ly Xuân chiếu cố nhi thần tốt lắm, hơn nữa, cha nhi thần bị thương ở tạm ở trong vương phủ, nhi thần cũng phải chiếu cố hắn.” Lăng Kì Ương nói, dù sao chuyện này Hoàng hậu sớm muộn gì cũng sẽ biết, không bằng sớm đến nói còn tốt hơn.

 

Hoàng hậu hơi hơi nhăn lại mày, hỏi: “Cha ngươi sao lại bị thương? Hiện tại đỡ chưa?”

 

“Còn đang hôn mê……” Lăng Kì Ương kể lại quá trình cha bị thương cho Hoàng hậu.

 

Hoàng hậu nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống, “Vọng Dương Bá thật to gan, hắn không nể mặt Xuân Nhi chính là không nể mặt Hoàng Thượng, quả thật là vô pháp vô thiên!”

 

“Hoàng nương bớt giận. Nhi thần đã cầu Phụ hoàng, thỉnh người cho phép cha ly hôn với phụ thân. Phụ hoàng đồng ý, về sau cha cũng sẽ sống đỡ hơn.” Nghĩ vậy, Lăng Kì Ương thoải mái hơn không ít.

 

“Con ngoan, chuyện này bản cung cũng sẽ thay con chu toàn, con yên tâm là được.” Hoàng hậu vỗ vỗ tay Lăng Kì Ương, an ủi nói.

 

“Đa tạ Hoàng nương.” Lăng Kì Ương gật đầu

 

Hoàng hậu lại quay đầu nói với Quân Ly Xuân: “Chuyện này chờ Phụ hoàng con hạ ý chỉ xuống, con liền cho xử lý sạch sẽ, không cần liên can gì đến phủ Vọng Dương Bá nữa, để tránh ngày sau dây dưa không rõ, thêm phiền toái.”

 

Quân Ly Xuân cảm thấy Hoàng nương hình như ý tại ngôn ngoại, liền hỏi: “Hoàng nương có phải nghe được cái gì hay không? Có liên quan đến phủ Vọng Dương Bá?”

 

Hoàng hậu suy nghĩ một lát, nói: “Đợt trước, ta nghe nói đại tiểu thư Lăng Giải Ngữ của phủ Vọng Dương Bá định thân cùng thế tử La Đỉnh Thăng của Cung Liêm Hầu, ít ngày nữa sẽ thành hôn.”

 

Nghe tin, Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương đều cảm thấy rất bất ngờ. Không ngờ Vọng Dương Bá lại tạo quan hệ cùng Cung Liêm Hầu. Hôm qua bọn họ đến phủ Vọng Dương Bá, Vọng Dương Bá cùng đại phu nhân chỉ lo ngăn cản bọn họ, chuyện này tất nhiên không rảnh đề cập. Nếu không phải hôm nay Hoàng hậu nói, có lẽ hai người đến khi bọn họ thành thân mới biết.

 

Nói đến La Đỉnh Thăng này, khoản hắn tổn thương Mạc Thanh Ca, Quân Ly Triệt còn chưa tính, chỉ sợ ngày sau cũng sẽ đối địch.

 

“Con cưới Kì Ương, theo lý Vọng Dương Bá hẳn nên hướng về con. Nhưng phu nhân Vọng Dương Bá là tỷ tỷ của Hoàng Quý phi, Hoàng Quý phi cùng bản cung không hoà thuận, tất nhiên sẽ không để Vọng Dương Bá hướng về các con. Hiện giờ nữ nhi của tỷ tỷ nàng muốn thành thân cùng biểu ca lão Tứ, phủ Vọng Dương Bá xem như dứt khoát về phe Hoàng Quý phi.” Hoàng hậu bình tĩnh nói ra quan hệ, “Ngày sau vì ngôi vị Hoàng đế, lão Tứ nếu không an phận, chắc chắn không thể lưu. Cũng có thể mượn cái này loại bỏ thế lực phía sau hắn, phủ Vọng Dương Bá nếu cuốn vào, tất nhiên cũng là phải bỏ. Vốn nể mặt Kì Ương, còn có thể lưu một đường sống. Nhưng chuyện tới hiện giờ, hình như cũng không cần nhân từ nương tay.”

 

Nàng thấy được Lăng Kì Ương quan tâm tới cha hắn cỡ nào, nếu không thần là hài tử, sao lại muốn cha mình ly hôn với phụ thân? Có thể thấy được là yêu thương đến nửa phần tình cảm cũng không để lại.

 

“Hài tử, con đừng trách bản cung nhẫn tâm. Ngồi ở vị trí này, bản cung không thể không lo lắng cho hài tử của mình.” Hoàng hậu cũng hiểu, tuy rằng Lăng Kì Ương hận phụ thân mình, nhưng nghe người khác nói muốn giết, trong lòng nhiều ít vẫn có chút không thoải mái.

 

Lăng Kì Ương lắc đầu, nói: “Nhi thần hiểu, cũng thống hận hành động của phụ thân. Phụ thân tự làm bậy, nếu hắn không để đại muội muội thành thân cùng Cung Liêm Hầu thế tử, cũng sẽ không hoàn toàn bị cuốn vào.”

 

“Con hiểu là tốt rồi. Hết thảy đều có bản cung, con cứ an tâm. Bản cung cũng sẽ không khiến việc này ô uế tai con.” Hoàng hậu cười nói.

 

“Vâng, tạ ơn Hoàng nương quan tâm.” Lăng Kì Ương gật gật đầu.

 

“Bản cung thấy sắc mặt con không tốt lắm, mệt sao?” Từ khi tiến vào nàng đã cảm thấy Lăng Kì Ương sắc mặt không tốt lắm, hiện giờ nói chuyện, lại hiện ra nét mệt mỏi.

 

“Tối hôm qua lo lắng cho cha, không có ngủ đủ.” Lăng Kì Ương thẳng thắn nói.

 

“Mau ngủ một hồi ở chỗ bản cung, con có tinh thần mới có thể chiếu cố tốt cho cha con.” Nói xong, Hoàng hậu kéo Lăng Kì Ương vào buồng sưởi, để hắn ở nằm trên nhuyễn tháp.

 

Lăng Kì Ương có chút do dự nói: “Hoàng nương, thế này thật sự không hợp quy củ.” Sao có thể để hắn ngủ, Hoàng hậu nhìn chứ? Còn là ở trong cung Hoàng hậu.

 

“Quy củ đều là người định ra, con hiện tại có thai trong người, quy củ này làm sao có thể áp dụng cho con. Mau ngủ đi, con ngủ ngon, bản cung cũng an tâm.” Hoàng hậu cười nói.

 

Quân Ly Xuân đi tới, cởi áo ngoài cùng giầy của Lăng Kì Ương, nói: “Ngủ đi, ta ở đây cùng ngươi, tiện thể cùng Hoàng nương nói chuyện một lát. Ngươi phải ngủ không được nghe.”

 

Quân Ly Xuân cũng nói như vậy, Lăng Kì Ương cũng không thể phản đối nữa, liền ngoan ngoãn nằm xuống. Hắn đúng là có chút mệt nhọc, nhưng nghĩ đến cha còn đang hôn mê, chung quy vẫn khó an.

 

Quân Ly Xuân đắp chăn cho Lăng Kì Ương xong, cùng Hoàng hậu ngồi sang một bên, nhỏ giọng nói chuyện, “Khi con còn ở Du quốc, Lục ca sai người đến đưa thư cho con, nói Hoàng Quý phi có thai. Nhưng lần này con trở về, Phụ hoàng trừ có chút quan tâm đối với chuyện Kì Ương có thai ra, cũng không đề cập một câu nào liên quan đến chuyện Hoàng Quý phi có thai.” Y không thể để Phụ hoàng biết Quân Ly Triệt lén cho y biết chuyện này, cho nên Duyên Hi đế chưa nói, Quân Ly Xuân cũng không hỏi.

 

Nói đến Hoàng Quý phi có thai, Hoàng hậu nhíu nhíu mày, nói: “Hoàng Thượng hẳn là đã tính toán, ngài không nói, không phải chuyện chúng ta có thể hỏi. Từ khi hoài hài tử, Hoàng Quý phi lại càng bá đạo. Một chút không hài lòng sẽ phát giận, mặc kệ Hoàng Thượng đến ở trong cung của ai, đến tối đều sẽ bị nàng lấy các loại lý do mời qua.” Làm Hoàng hậu, nàng đã nghe rất nhiều oán giận của hậu cung, nhưng tình thế hiện tại này, nàng cũng không có cách nào nói thêm gì. Nói nhẹ vô dụng, nói nặng, Hoàng Quý phi vạn nhất tức giận đến động thai khí, đều sẽ đổ lên đầu nàng, vô cớ chọc thị phi.

 

“Phụ hoàng không nói gì sao?” Quân Ly Xuân hỏi. Y hiểu thân là đế vương luôn luôn tự cân nhắc, nhưng nếu nháo loạn đến mức hậu cung oán giận, cũng thật sự không phải cử chỉ sáng suốt.

 

“Không nói gì cả. Hoàng Quý phi thỉnh ngài, ngài liền qua. Khiến nàng càng ngày càng cực kỳ kiêu căng.” Hoàng cung khẽ thở dài, “Ngay cả mẫu gia của Hoàng Quý phi cũng ỷ Hoàng Quý phi có thai, cực kỳ kiêu ngạo, khiến dân chúng trong thành cũng oán than dậy đất.”

 

“Phụ hoàng không phải người vô độ kiêu căng.” Quân Ly Xuân cảm thấy Duyên Hi đế như thế, hẳn là có quyết định của chính mình.

 

“Ừ, điểm ấy bản cung cũng hiểu. Hoàng Thượng càng như vậy, Hoàng Quý phi lại càng không có được nhân tâm, sài lầm cũng sẽ bại lộ càng nhiều. Nhưng nàng hoài thai dù sao cũng là cốt nhục của Hoàng Thượng, cho dù có sai lầm, nể mặt hài tử, cũng không xử tử.” Hoàng hậu cảm thấy mình càng ngày càng nhìn không thấu Hoàng Thượng.

 

“Hài tử này có lẽ là bùa bảo mệnh của Hoàng Quý phi, nhưng ai biết không phải nguyền lấy mạng chứ?” Quân Ly Xuân khẽ cười nói: “Nếu Hoàng Quý phi sinh hạ nam hài, vậy nàng sẽ giống ngài, có hai hài tử cùng một con nuôi. Với tính tình nàng ta, nhất định sẽ cảm thấy chính mình làm hoàng thái hậu cũng hoàn toàn xứng đáng, cũng cực lực giúp lão Ngũ hoặc là hài tử mới sinh này tranh giành ngôi vị Hoàng đế. Đến lúc đó, nàng nếu can thiệp quá nhiều đến việc triều chính, quần thần tất sẽ có ý kiến, hơn nữa mẫu gia của Hoàng Quý phi nhiều năm hoành hành, trong triều người bất mãn yêu cầu thanh lọc cũng không phải không có khả năng. Đến lúc đó, Phụ hoàng cũng không giữ được nàng.”

 

Ngôi vị Hoàng đế có thể muốn, nhưng thường thường lấy tĩnh chế động mới là tốt nhất. Tích cực quá mức, ngược lại sẽ dẫn tới kiêng kị cùng kết tội.

 

Hoàng hậu nghe vậy gật gật đầu, “Con nói đúng.”

 

“Huống hồ…… Kì Ương nói qua, lão Ngũ có thể chấp nhận hài tử này hay không còn phải bàn lại.” Quân Ly Xuân nhìn đã ngủ Lăng Kì Ương, ý cười càng sâu.

 

Hoàng hậu lập tức hiểu ý, cười gật gật đầu, “Xem ra thật là ta ưu tư quá độ rồi.”

 

“Hoàng nương có thể suy nghĩ cẩn thận, về sau an tâm là được.” Quân Ly Xuân cười nói: “Nghe nói Hoàng nương một mực giả bệnh, vậy cứ tiếp tục. Có thể rời xa thị phi là chuyện không thể tốt hơn.”

 

“Ừm, bản cung hiểu.” Hoàng hậu gật gật đầu, không quản chuyện Hoàng Quý phi nữa.

 

Lăng Kì Ương ở Nhã Khôn cung ngủ một canh giờ mới tỉnh lại, sau đó hai người cáo biệt Hoàng hậu, về phủ.

 

Lăng đa đa đã bớt sốt không ít, nhưng vẫn còn đang hôn mê, Lăng Kì Ương cũng không thể không có chút lo lắng, sợ cha sẽ không tỉnh lại.

 

Chạng vạng, Mính Lễ vội vàng chạy vào, thở gấp nói: “Vương gia, Vương phi, Cô Diệu tiền bối đến.”

 

“Sư phụ đã trở lại?!” Lăng Kì Ương lập tức đứng lên, sư phụ trở về rất đúng lúc.

 

“Còn không mau mời vào!” Quân Ly Xuân lớn tiếng nói.

 

“Vâng, vâng!” Mính Lễ phóng ra cửa, mời Cô Diệu đứng ở cửa vào, “Tiền bối thỉnh.”

 

“Sư phụ!” Thấy sư phụ mình, Lăng Kì Ương đỏ mắt giống hài tử vậy, nói: “Người nhanh đến cứu cha, đồ nhi vô dụng, cha đến bây giờ vẫn chưa tỉnh.”

 

“Cái gì? Người đâu?!” Cô Diệu lạnh giọng nói, hắn mới vừa trở về nhà, chợt nghe nói Lân Vương phủ có người đến thỉnh hắn. Hắn tưởng Lăng Kì Ương xảy ra chuyện, liền vội vàng chạy lại đây, ai ngờ gặp chuyện không may lại là Lăng đa đa.

 

Lăng Kì Ương nhanh chóng dẫn sư phụ đến phòng cha. Cô Diệu vừa thấy Lăng đa đa trên giường, sắc mặt nhất thời đen đến mức muốn bùng nổ, “Nói! Có chuyện gì!”

 

“Là Vọng Dương Bá. Cha không chịu động phòng cùng Vọng Dương Bá, Vọng Dương Bá mượn men rượu đánh cha đến ói ra máu. May mắn Ly Xuân mang con đến thăm cha, mới kịp thời đưa cha trở về.” Lăng Kì Ương nhìn cha hôn mê, trong lòng khó chịu đến mức giống như bị ai dùng sức nghiền nén. Một tiếng “phụ thân” cũng sớm bị hắn nghiền nát theo người Vọng Dương Bá, không chừa chút cặn —— Vọng Dương Bá căn bản không xứng để hắn xưng hô như vậy.

 

Cô Diệu nghe vậy, xoay người đi ra ngoài, trong mắt lộ sát khí.

 

“Sư phụ.” Lăng Kì Ương cũng bị Cô Diệu như vậy dọa, hắn chưa bao giờ thấy sư phụ như thế.

 

Cô Diệu căn bản không để ý tới hắn, trực tiếp đi ra ngoài cửa. Khi sắp đi ra khỏi tiểu viện, bị Quân Ly Xuân ngăn cản lại. Quân Ly Xuân thấp giọng nói: “Ta hiểu tiền bối phẫn nộ, nhưng bây giờ còn chưa phải lúc động thủ. Vọng Dương Bá nếu hiện tại mà chết, cha cũng chỉ có thể lấy danh vị tiểu thiếp thủ tiết, cả đời không thể sẽ tìm ai phó thác, còn phải theo quy củ Hầu môn trở lại phủ Vọng Dương Bá, cả đời ẩn cư ở tiểu viện. Kì Ương đã cầu Phụ hoàng cho cha ly hôn cùng Vọng Dương Bá, Phụ hoàng đã đồng ý, hai ngày nữa sẽ sai quan phủ chuyển hộ tịch của cha ra khỏi phủ Vọng Dương Bá. Đến lúc đó Vọng Dương Bá chết sống gì không liên quan đến cha, cha muốn tự lập môn hộ cũng được, gả cho khác người khác cũng được, đều là tự do của cha. Thỉnh tiền bối tạm thời kìm nén lửa giận, mưu tính một phần vì cha.”

 

Y làm sao chưa nghĩ lén sai người giết chết Vọng Dương Bá, dẹp an phẫn nộ của Lăng Kì Ương chứ, nhưng vì Lăng đa đa, y không thể không nhẫn nại. Dù sao khoản này sớm muộn gì cũng phải đòi, vậy chọn một thời cơ có lợi nhất đối với bọn họ, để tránh thương tổn bản thân.

 

Sau khi Cô Diệu đứng tại chỗ một hồi lâu, cuối cùng thở dài, “Ngươi nói đúng. Lần này nhờ có ngươi.”

 

“Tiền bối khách khí, đây đều là ta phải làm.” Quân Ly Xuân nói.

 

Cô Diệu gật gật đầu, xoay người trở về phòng ——hai người bên trong trước giờ vẫn luôn là người hắn quan tâm nhất, hắn không thể không nhịn mối hận nhất thời, bảo đảm bọn họ một đời an bình.

Advertisements