45 Hại hỉ vi ưu

 

Xe ngựa một đường đi thật sự chậm, cực lực chạy cho vững vàng, để tránh làm người ở bên trong mệt. Trong xe, Quân Ly Xuân ôm Lăng Kì Ương, sợ hắn đụng phải chỗ nào đó. Quân Ly Xuân quan tâm mặc dù có chút khoa trương, nhưng Lăng Kì Ương cũng rất hưởng thụ, chính hắn cũng đặc biệt cẩn thận, hài tử này đối với hắn mà nói là một chuyện kinh hỉ.

 

Đi tới trước nhà, xe ngựa dừng lại. Quân Ly Xuân xuống xe trước, sau đó xoay người ôm Lăng Kì Ương xuống, trực tiếp vào viện, ôm đến phòng ngủ, căn bản không để Lăng Kì Ương chân chạm đất.

 

Nhẹ nhàng đặt người lên giường, giúp hắn cởi vớ cùng áo ngoài, Quân Ly Xuân mở chăn trên giường ra đắp lên người Lăng Kì Ương, thật tâm nói: “Từ giờ trở đi, ngươi không được xuống giường. Có cái gì muốn ăn liền nói cho ta biết, ta lấy cho ngươi.”

 

Lăng Kì Ương nhìn Quân Ly Xuân khẩn trương hề hề, cười nói: “Nào có khoa trương như vậy? Ta không sao.”

 

“Không được.” Quân Ly Xuân dịch dịch góc chăn cho hắn, “Đây là đầu hoài thai, hẳn nên cực kỳ để ý.”

 

Lăng Kì Ương biết y quan tâm hắn, cũng không phản đối nữa, còn cười nói: “Ta còn chưa viết phương thuốc an thai, ngươi dù sao cũng phải để ta viết chứ.”

 

Quân Ly Xuân đi đến bên cạnh bàn, cầm lấy bút lông nói: “Ngươi nói, ta viết cho ngươi.”

 

Lăng Kì Ương cười gật gật đầu, đọc tên dược cùng phân lượng. Sau khi Quân Ly Xuân viết xong, đưa cho hắn xem. Phát hiện không có vấn đề gì, Lăng Kì Ương mới nói: “Sai người đi bốc thuốc.”

 

“Ừ. Ngươi ngủ một hồi đi, tối hôm qua cũng không ngủ đủ. Chờ dược sắc xong ta gọi ngươi.” Quân Ly Xuân nói.

 

“Được.” Lúc này hắn cũng có chút mệt nhọc, liền để Quân Ly Xuân đỡ hắn nằm xuống. Nhìn Quân Ly Xuân thật cẩn thận, Lăng Kì Ương trong lòng ấm áp, bất ngờ cảm thấy có lẽ chờ đến khi hai người đều già, Quân Ly Xuân vẫn giống như bây giờ đỡ hắn, khiến hắn cảm thấy an ổn, thư thái.

 

“Ngươi ngủ trước, ta lát nữa vào cùng ngươi.” Xoa xoa tay hắn, cảm thấy không lạnh, mới nhét vào chăn.

 

Lăng Kì Ương gật gật đầu, ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Hắn thật sự mệt mỏi, hơn nữa hai ngày này ưu sầu rốt cuộc vì hài tử đã hóa giải, Lăng Kì Ương trầm tĩnh lại rất nhanh liền ngủ, khóe miệng còn mang theo ý cười nhạt.

 

Thấy hắn rất nhanh liền ngủ, Quân Ly Xuân nhẹ giọng rời khỏi phòng ngủ. Đôi mắt đảo qua đỉnh, một ảnh vệ liền thả người rơi xuống trước mặt y, quỳ xuống đất nghe lệnh.

 

“Đi y quán của Nhị ca, dựa theo đơn này bốc thuốc.”Quân Ly Xuân nói. Ảnh vệ theo mình nhiều năm, có một số việc không cần y nói nhiều.

 

“Vâng.”Ảnh vệ nhận đơn thuốc, trong nháy mắt liền biến mất dạng.

 

Quân Ly Xuân cũng không vội vã quay về phòng, mà ngồi trên ghế nằm dưới tán nho, đem hết khả năng nghĩ tất cả những thứ Lăng Kì Ương thích ăn ra, sau đó lập danh sách, sai người mua về, chờ Lăng Kì Ương tỉnh dậy sẽ được ăn ngon.

 

Ảnh vệ đi bốc thuốc rất nhanh chạy về, Quân Ly Xuân phân phó bọn họ bảo vệ viện, mang dược vào phòng bếp, tự mình sắc. Sắc dược với hắn mà nói dễ dàng hơn so với nấu cơm, chỉ cần xem lửa, đừng sắc quá đặc là tốt rồi.

 

Đổ dược đã sắc xong vào bát, Quân Ly Xuân vừa lòng nhìn thành phẩm của mình, lại thêm một đĩa mứt hoa quả, lúc này mới bưng vào phòng ngủ.

 

Lăng Kì Ương ngủ thật sự say, Quân Ly Xuân vốn không nhẫn tâm quấy rầy hắn, nhưng nghĩ phải uống dược thì mới tốt cho hài tử, vẫn vỗ nhẹ nhẹ tay Lăng Kì Ương, thấp giọng nói: “Kì Ương, dậy uống thuốc rồi ngủ tiếp.”

 

“Ưm……” Lăng Kì Ương lên tiếng, mơ mơ màng màng mở mắt ra, lầu bầu một câu, “Ta muốn ăn bánh chẻo tôm thịt.”

 

Quân Ly Xuân cười nâng hắn dậy, tựa vào trước người mình, nói: “Hiện tại muốn ăn?”

 

“Một hồi ngủ dậy rồi ăn……” Lăng Kì Ương nhắm mắt lại, như là muốn ngủ thêm.

 

“Được, ta lát nữa sai người đi mua. Nào, uống dược trước đã.” Quân Ly Xuân bưng chén thuốc, đưa đến bên miệng Lăng Kì Ương.

 

Lăng Kì Ương ngoan ngoãn uống thuốc, không đợi đưa mứt hoa quả, liền dựa vào Quân Ly Xuân ngủ lại.

 

Quân Ly Xuân bất đắc dĩ lắc đầu, để hắn nằm về lại trên giường, chính mình cởi áo ngoài, nằm xuống cùng hắn.

 

So với Lăng Kì Ương, Quân Ly Xuân có thể nói là không hề buồn ngủ. Nghĩ đến kiếp trước, mãi đến chết đến cũng vẫn cô độc. Mà một đời này, y không chỉ có Lăng Kì Ương, còn có một hài tử chưa ra đời. Tương phản cùng kinh hỉ lớn như thế khiến y càng thêm quý trọng hiện tại, cũng không nhịn được muốn ngày sau, hài tử của hai người, hết thảy đều tốt đẹp như thế……

 

Buổi tối, Quân Thừa Cảnh đưa hạ nhân cùng một đống đồ ăn đi vào, lúc chạng vạng Quân Ly Xuân sai người đưa thư cho hắn, nói phải có bánh chẻo tôm thịt. Quân Thừa Cảnh nhanh chóng sai người làm, cũng tự mình đưa tới.

 

Quân Ly Xuân mặc y phục đi ra, “Nhị ca.”

 

“Cũng không biết đệ khanh thích ăn cái gì, trừ tôm thịt bánh chẻo ra, ta có sai tiểu tư trong phủ hỏi thăm khắp nơi xem người mang thai thích gì, sai người chiếu theo làm chút đồ ăn.” Quân Thừa Cảnh sai tiểu tư đặt mọi thứ lên bàn, “Những người này trước để đệ sai khiến, đều là người tin cậy, đệ có thể yên tâm dùng.”

 

“Nhị ca chọn người tất nhiên không thể nghi ngờ.” Quân Ly Xuân nhìn cái giỏ thức ăn, cười nói: “Nhị ca có tâm.”

 

Quân Ly Xuân cũng định tự tay làm chút đồ ăn cho Lăng Kì Ương, nhưng bánh chẻo thứ này với y mà nói thật sự quá khó khăn, đành phải nhờ Nhị ca đưa tới. Để tránh mình làm không tốt, chậm trễ giờ Lăng Kì Ương ăn cơm.

 

“Được rồi. Đệ khanh có khỏe không?” Quân Thừa Cảnh quan tâm nói.

 

“Vâng, không sao. Còn đang ngủ, ta cũng không gọi hắn dậy.” Quân Ly Xuân nhìn thoáng qua hướng cửa phòng, nói.

 

“Ừ, người có thai hẳn là nên nghỉ ngơi nhiều.” Quân Thừa Cảnh gật gật đầu.

 

“Nhị ca vào chính sảnh ngồi đi.” Quân Ly Xuân nói, Quân Thừa Cảnh đến tặng đồ ăn, y không thể cử để người đứng ở bên ngoài.

 

“Được.” Quân Thừa Cảnh lên tiếng, cùng Quân Ly Xuân đến chính sảnh.

 

Cho tiểu tư hầu hạ lui hạ trước, trong chính sảnh chỉ còn lại hai người bọn họ. Quân Thừa Cảnh mở miệng nói: “Đợi đệ khanh thai an ổn hãy hồi kinh.”

 

Quân Ly Xuân lắc đầu, “Sợ là không được. Lần này đến đây vốn là lặng lẽ, còn phải chạy về tái hợp cùng đại quân, cùng hồi kinh. Nếu Phụ hoàng biết ta cùng Kì Ương lén đến, chỉ sợ sẽ đa tâm.”

 

“Cũng phải.” Quân Thừa Cảnh cũng có thể lý giải băn khoăn của Quân Ly Xuân, nếu chờ thai ổn định cũng phải ba tháng, khi đó đại quân đã đến kinh thành.

 

“Kì Ương tình hình hiện tại chỉ sợ không thích hợp đi quá nhanh, ta nghĩ vài ngày nữa sẽ dẫn hắn rời đi trước, trên đường cũng không cần gấp. Chính hắn cũng là đại phu, đến lúc đó phối một ít dược trước, dùng dần trên đường.” Quân Ly Xuân nói ra tính toán.

 

Quân Thừa Cảnh nghĩ nghĩ, nói: “Cũng tốt, đến lúc đó ta chuẩn bị cho các đệ chút dược liệu, dùng cho bất cứ tình huống nào.”

 

“Được, đa tạ Nhị ca.” Quân Ly Xuân gật gật đầu.

 

“Được rồi, đệ đi bồi đệ khanh đi. Ta trở về chuẩn bị.” Quân Thừa Cảnh đứng dậy, nghĩ sớm chuẩn bị, có chỗ nào quên cũng bổ sung kịp thời, để tránh đến lúc đó trở tay không kịp.

 

“Vâng, ta không tiễn.” Quân Ly Xuân trong lòng cũng nhớ Lăng Kì Ương, nếu không phải Quân Thừa Cảnh đến, y thật sự nửa bước cũng không muốn rời.

 

“Được, đi làm việc của đệ đi.” Nói xong, Quân Thừa Cảnh liền đưa tiểu tư bên người rời đi.

 

Biết mình mang thai, không phải dạ dày không khoẻ, Lăng Kì Ương cũng có thể đúng bệnh hốt thuốc, tinh thần cũng tốt hơn rất nhiều. Bất quá mang thai một tháng là thời điểm nôn oẹ, cho nên Lăng Kì Ương có khi cho dù ăn gì vào, chưa được bao lâu lại ói ra. Khẩu vị cũng có chút quái, trước kia thích gì hiện tại lại không muốn ăn, còn thứ trước kia ít ăn, giờ lại rất thèm.

 

Quân Ly Xuân vội trước vội sau tìm đồ ăn cho hắn, không có nửa điểm phiền chán. Chỉ là nhìn hắn ăn lại ói, khó tránh khỏi có chút đau lòng.

 

Nhìn Quân Ly Xuân đưa nước cho hắn, Lăng Kì Ương cười nói: “Không sao, đều là bình thường.”

 

“Ngươi như vậy sao được? Hoài hài tử vốn hẳn nên hảo hảo dưỡng, nhưng ngươi cứ ói như vậy, cả người đều gầy đi.” Quân Ly Xuân xoa xoa khuôn mặt hắn còn gầy yếu hơn so với mấy ngày trước, tuy rằng tinh thần tốt, nhưng y cũng không thể cứ nhìn Lăng Kì Ương không thể hảo hảo ăn được.

 

Lăng Kì Ương ý cười nơi khóe miệng càng sâu, hắn biết Quân Ly Xuân lo lắng cho mình, “Kỳ thật ta nghĩ ăn cũng là hài tử cần, cho dù cuối cùng ói ra, nhưng nhiều ít gì cũng đã tiêu hóa một ít, vậy là đủ rồi.”

 

Quân Ly Xuân khẽ thở dài một cái, xoa xoa bụng Lăng Kì Ương, “Bé con này nhỏ như vậy đã quậy ngươi, về sau còn phải thế nào nữa?”

 

“Vị đại sư kia không phải nói hài tử vạn phúc đó sao? Chúng ta không cần quan tâm nó quá. Kỳ thật nhìn bản thân, ta nghĩ đến lúc cha hoài thai ta không dễ dàng cỡ nào. Hoàng nương tuy rằng là Hoàng hậu, trong cung có nhiều người chiếu cố như vậy, nhưng triệu chứng mang thai không vì có người chiếu cố liền giảm bớt, cho nên Hoàng nương cũng rất vất vả, phải hiếu thuận với nàng.” Lăng Kì Ương cười nói. Vì hài tử, này khổ hắn ăn đến mức là cam tâm tình nguyện.

 

“Ngươi nói đúng.” Quân Ly Xuân đỡ Lăng Kì Ương ngồi trở lại trên ghế, gần đây tâm tư y toàn bộ đặt trên người Lăng Kì Ương, hoàn toàn không nghĩ được nhiều như vậy.

 

“Chúng ta khi nào thì trở về?” Lăng Kì Ương giương mắt nhìn về phía y, “Ta có chút nhớ cha.”

 

“Nhị ca bên kia đã chuẩn bị tốt, tùy thời có thể xuất phát. Mấu chốt còn phải xem ngươi.”

 

“Ta không sao. Tuy rằng nôn oẹ có chút nghiêm trọng, nhưng thai tượng vẫn rất ổn, tùy thời có thể đi.” Lăng Kì Ương tự xem mạch cho mình, cũng không có cái gì không ổn.

 

“Tốt lắm, nếu không có vấn đề gì, chúng ta ngày mốt sẽ xuất phát.” Quân Ly Xuân nói.

 

“Được.” Lăng Kì Ương cười gật gật đầu.

 

Hai ngày sau, hai người tạm biệt Quân Thừa Cảnh, tiến đến hướng kinh thành. Dọc từ đường đi cũng không nhanh, Lăng Kì Ương cũng không có gì không khoẻ, còn cười nói đây là hài tử có thể chịu khổ.

 

Chờ hai người đuổi kịp đại quân, đại quân cũng chỉ còn có nửa ngày sẽ đến kinh thành. Trước khi hai người chưa về, Lăng Hồng Chi còn có chút lo lắng, sợ bọn họ đuổi không kịp, ngược lại lạc đường. Chờ hai người lặng yên trở lại trướng, lại phái người đến gọi hắn, Lăng Hồng Chi mới yên tâm. Hai người cũng không nói với hắn chuyện hài tử, chỉ là rửa mặt chải đầu một phen rồi ngủ.

 

Ngày kế sáng sớm, đại quân xuất phát chạy tới kinh thành.

 

Quân Ly Xuân chiến thắng trở về, Duyên Hi đế phái Quân Ly Uyên đến đón chào.

 

Xa xa, Quân Ly Uyên nhìn thấy Quân Ly Xuân phóng ngựa đến. Mấy tháng không thấy, hắn đối với đệ đệ này cũng cực kỳ tưởng niệm, lập tức tiến lên vài bước.

 

Quân Ly Xuân nhìn Quân Ly Uyên, lập tức xuống ngựa đi tới, cười nói: “Ca.”

 

Quân Ly Uyên đánh giá Quân Ly Xuân, thấy tinh thần không tồi, cũng không có bị thương, liền dùng sức vỗ vỗ vai y, “Lần này vất vả đệ. Trở về là tốt rồi.”

 

“Để ca ca lo lắng.” Quân Ly Xuân ôm quyền nói.

 

“Ta lo lắng cho đệ còn không phải tất nhiên.” Quân Ly Uyên cười nhìn lại phía sau y, một chiếc xe ngựa ở trong đại quân rất bắt mắt.

 

Đợi xe ngựa dừng lại trước hai người, Lăng Kì Ương mới từ trên xe xuống, hành lễ với Quân Ly Uyên nói: “Tam ca bình an.”

 

“Kì Ương theo quân không quen? Sao lại gầy không ít vậy?” Quân Ly Uyên đánh giá Lăng Kì Ương, cảm thấy đệ đệ của mình hẳn là không nên càng nuôi người càng gầy chứ.

 

“Ta không sao, Tam ca xin yên tâm, “Lăng Kì Ương cười nói.

 

Quân Ly Xuân tiến lên một bước, nhỏ giọng nói bên tai Quân Ly Uyên: “Kì Ương có thai. Nôn oẹ có chút nghiêm trọng, mới gầy yếu không ít.”

 

“Thật sao?!” Quân Ly Uyên mở to hai mắt nhìn, lộ ra ý cười vui sướng, “Vậy thật sự là quá tốt!”

 

“Ca ca trước đừng để lộ ra, đợi cho Phụ hoàng cùng Hoàng nương biết đã.” Quân Ly Xuân nói.

 

“Ừ, ta hiểu. Đệ cũng phải cẩn thận trông chừng đệ khanh.” Hắn hiểu dụng ý của Quân Ly Xuân, nếu là hắn, cũng sẽ như thế. Dù sao mắt nhìn bọn hắn chằm chằm thật sự rất nhiều, trong bụng Lăng Kì Ương lại là trưởng tôn, tất nhiên phải cực kỳ cẩn thận, đề phòng bất trắc.

 

“Phụ hoàng nói cho các đệ về nghỉ ngơi trước, sáng mai đến yết kiến.” Quân Ly Uyên cười nói. Không ngờ đệ đệ lần này xuất chinh trở về, lại còn mang cho bọn hắn kinh hỉ lớn như vậy, Hoàng nương mà biết cũng sẽ cao hứng đến mức cười toe toét.

 

“Được. Thỉnh ca ca lát nữa hồi bẩm Phụ hoàng, nói chuyện của Kì Ương.” 玹 nói.

 

“Tất nhiên.” Quân Ly Uyên cười gật gật đầu, “Chúc mừng đệ, cũng chúc mừng đệ khanh.”

 

“Đa tạ Tam ca.” Hai người cười.

 

Sau đó Quân Ly Xuân tuyên đọc thánh chỉ của Hoàng Thượng, ca ngợi các vị tướng sĩ, cũng nói rõ ngày khác sẽ phong thưởng.

 

Các tướng sĩ nhất tề tạ ân, rồi theo phó tướng các đội an bài về nhà nghỉ ngơi hoặc là quay về doanh đóng trại.

 

Cáo biệt Quân Ly Uyên hồi cung phục mệnh, Quân Ly Xuân định đưa Lăng Kì Ương đến phủ Vọng Dương Bá, cùng lúc Lăng Kì Ương rất nhớ Lăng đa đa, để hắn gặp một lần, cũng an tâm chút. Mặt khác cũng muốn cho Lăng đa đa biết chuyện Lăng Kì Ương có thai.

 

Hai người đến Phủ Vọng Dương Bá không sai người báo trước, cho nên chờ hai người đi vào đại môn rồi, quản gia mới vội vội vàng vàng đi vào thỉnh Vọng Dương Bá cùng đại phu nhân.

 

“Thần bái kiến Lân Vương gia, Lân Vương phi. Không biết Vương gia Vương phi đến, không có tiếp đón từ xa, mong được thứ tội.” Vọng Dương Bá cúi đầu nói.

 

“Đứng lên đi. Bổn vương đến chỉ là muốn thăm cha, không có việc gì.” Quân Ly Xuân lạnh giọng nói.

 

Vọng Dương Bá đứng dậy, có chút do dự nói: “Vương gia Vương phi chiến thắng trở về, theo lý nên đến yết kiến Hoàng Thượng trước. Đến phủ như vậy, thật sự không hợp quy củ.” Vọng Dương Bá chắn cửa, không có ý thỉnh hai người vào cửa.

 

Quân Ly Xuân nhăn lại mày, nói: “Quy củ bổn vương hiểu hơn so với ngươi. Vọng Dương Bá đây là muốn cản tâm tẫn hiếu của bổn vương?”

 

“Không dám, không dám……” Vọng Dương Bá ngoài miệng nói không dám, nhưng cũng không hề cử động.

 

Đại phu nhân sắc mặt không tốt lắm bước lên quỳ xuống mặt đất, nói: “Trắc quân mấy ngày trước đây ngẫu nhiên bị cảm phong hàn, thật sự không nên gặp Vương gia Vương phi, để tránh lây bệnh.”

 

“Cha bị bệnh?” Lời Lăng Kì Ương trong tâm nảy ra, giọng cũng không nhịn được cao hơn chút.

 

“Vâng, bất quá chỉ là phong hàn, không có gì trở ngại. Chờ thêm vài ngày hết bệnh rồi, thần ở tự mình thỉnh Vương gia Vương phi đến ngồi chơi.” Vọng Dương Bá cười nói. Tuy cười, nhưng trong ý cười hình như lại lẫn thêm chút gì đó khác.

 

“Vô liêm sỉ!” Quân Ly Xuân lạnh lùng nói: “Nghĩ bổn vương dễ lừa có phải hay không? Hiện tại là mùa hạ, đâu ra dễ dàng bị phong hàn như vậy?!” Tuy nói mùa hạ cũng có người mắc phong hàn, nhưng so sánh với mùa đông, tất nhiên là ít hơn nhiều. Huống chi gần đây thời tiết nóng như vậy, sao có thể cảm lạnh?

 

“Thần không dám!” Vọng Dương Bá quỳ xuống nói.

 

“Nếu cha nhiễm phong hàn, vậy càng nên để Kì Ương đến thăm, Kì Ương là đại phu, tất nhiên sẽ khai một ít dược thích hợp với thể chất của cha. Cũng khiến cha mau khoẻ hơn.” Quân Ly Xuân tiến lên một bước, định vào cửa.

 

Đại phu nhân ngăn trước người y, nói: “Vương gia thứ tội, Vương gia xông vào thật sự không ổn, dù sao trong nhà còn có nữ quyến, trắc quân lại ở hậu viện. Vương gia thật sự không nên tự ý vào.”

 

“A……” Quân Ly Xuân cười lạnh một tiếng, “Nếu cha không sao, ta chắc chắn sẽ không tự ý vào. Hiện tại cha bị bệnh, bổn vương đến thăm, là đúng với bổn phận làm con. Ngươi nếu ngăn cản như vậy, bổn vương sẽ không thể không nghi ngờ cha có phải đã xảy ra cái gì bất ngờ không, các ngươi có tật giật mình, mới không cho bổn vương cùng Vương phi gặp mặt.”

 

Nói xong, Quân Ly Xuân liền che chở Lăng Kì Ương đi vào trong. đại phu nhân nháy mắt, gia đinh bên cạnh liền tiến đến ngăn trở. Mính Lễ lập tức đưa thị vệ xông lên, ném gia đinh sang một bên, bảo hộ Vương gia cùng Vương phi nhà mình.

 

Nhất thời ở cửa rối loạn thành một đoàn.

 

Đợi hai người đi vào viện của Lăng đa đa, trong viện một người cũng không có. Quân Ly Xuân nhíu mày, theo lý cho dù Lăng đa đa bị bệnh, Lạc Tố cũng có thể đi ra mới đúng.

 

Lăng Kì Ương cũng phát hiện có chút không đúng, tránh khỏi tay Quân Ly Xuân, chạy tới mấy bước, đẩy cửa phòng ra.

 

Trong phòng toả khắp mùi thuốc đông y nồng nặc, Chu di nương ngồi ở bên giường giương mắt nhìn Lăng Kì Ương cùng Quân Ly Xuân theo vào, lập tức quỳ trên mặt đất, nước mắt xoan xoát chảy xuống, khóc ròng nói: “Kì Ương, mau đến cứu cha con!”

 

Lăng Kì Ương nhanh chạy tới, lập tức quỳ bên giường —— trên giường Lăng đa đa hôn mê bất tỉnh, trên mặt xanh xanh tím tím, hiển nhiên là bị đánh.

 

“Cha!” Lăng Kì Ương trong lòng hung hăng tê rần, lệ thoáng chốc ướt hốc mắt.

 

Quân Ly Xuân thấy thế, lập tức nổi cơn giận dữ, lạnh giọng nói: “Chuyện này các ngươi nhất định phải cho bổn vương một cái công đạo, nếu không bổn vương tuyệt đối không buông tha cho các ngươi!”

 

Vọng Dương Bá cùng đại phu nhân sắc mặt tái nhợt đứng ở trong viện, hộ vệ của Quân Ly Xuân đã bao vây hai người, chờ Vương gia xử lý……

Advertisements