31 Cả đời vi phụ

 

Ngoài đại doanh, nam nhân một thân hắc y khoanh tay đứng, mái tóc đen tùy ý buộc sau đầu, vài lọn tóc theo gió bay lên, có vài phần cảm giác xuất trần nhập tiên. Nam nhân vóc người cao lớn, tản ra một loại khí tràng lãnh túc, vô thanh cảnh cáo đừng ai tới gần.

 

Hai gã tiểu binh canh giữ cửa lăng lăng nhìn bóng dáng nam nhân, bất giác nuốt nuốt nước miếng. Vừa mới nãy Lăng phó tướng thấy bóng dáng người này, liền trực tiếp chạy về hướng quân trướng Lân Vương.

 

Không bao lâu, thấy Lăng Kì Ương chạy tới, nhìn nam nhân rồi, thả chậm bước, đi mãi đến khi cách nam tử hai bước, mới dừng lại, hô một tiếng, “Sư phụ.”

 

Nam nhân nghe vậy, xoay người lại, dung nhan điêu luyện sắc sảo tuấn mỹ khiến những người mới gặp hắn không khỏi sửng sốt. Nam nhân tinh tế đánh giá Lăng Kì Ương sau, mới thả lỏng thần sắc, hơi hơi gật đầu.

 

Lăng Kì Ương cao hứng cười rộ lên, lại tiến lên từng bước, “Đúng là người, lúc đại ca đến báo cho con, con còn sợ hắn nhìn lầm.”

 

“Nghe nói con tùy quân xuất chinh, ta vốn phải về kinh, liền thuận tiện đến thăm con.” Màu mắt Nam nhân rất sâu, nhưng ánh mắt nhìn Lăng Kì Ương đôi lại vô cùng ôn hòa.

 

Quân Ly Xuân lúc này cũng đuổi tới, thấy được nam nhân, hơi hơi sửng sốt, trong lòng đột ngột có một loại cảm giác quái dị, nhưng lại không thể nói rõ.

 

Ánh mắt nam nhân rời khỏi Lăng Kì Ương, nhìn về phía phía sau hắn. Lăng Kì Ương lúc này mới nhớ tới mình quên bẵng Quân Ly Xuân, xoay người vẫy tay với Quân Ly Xuân.

 

Quân Ly Xuân bước trầm ổn đi tới, đôi mắt dao động giữa nam nhân cùng Lăng Kì Ương.

 

Lăng Kì Ương nói với sư phụ: “Đây là Lân Vương gia.”

 

Nam nhân nghe vậy, không hành lễ, cũng không nói, chỉ là dùng khóe mắt quét qua Quân Ly Xuân.

 

Lăng Kì Ương biết tính tình sư phụ nhà mình, cũng không nhiều lời, lại nói với Quân Ly Xuân: “Đây là sư phụ ta, được xưng là Y thánh.”

 

Đây là Lăng Kì Ương lần đầu tiên nói danh hiệu của sư phụ mình, người khác có lẽ không biết, nhưng cả triều đình lại không xa lạ với danh xưng này, chỉ là rất ít người gặp thôi. Nhìn chung trong thiên hạ, luận y thuật, nếu Y thánh xếp thứ hai, không ai dám xếp thứ nhất.

 

Y thánh nguyên danh là Cô Diệu, tên này rất ít người biết. Lăng Kì Ương tuy biết tên sư phụ mình, nhưng họ gì thì không biết, sư phụ cũng không nói với hắn. Hắn mơ hồ cảm thấy cha mình biết, nhưng cũng như sư phụ, không nói.

 

“Kính đại danh tiền bối đã lâu, hôm nay gặp, là vinh hạnh của Ly Xuân.” Quân Ly Xuân không dùng “Bổn vương”, cũng vì tôn kính với sư phụ Lăng Kì Ương.

 

Cô Diệu như trước không nói, chỉ lạnh lùng nhìn Quân Ly Xuân, ôn hòa vừa mới nhìn Lăng Kì Ương ban nãy tựa như chỉ là ảo giác.

 

Quân Ly Xuân cũng không để ý, nói tiếp: “Nếu tiền bối không chê, thỉnh vào quân doanh, chắc hẳn Kì Ương cũng có rất nhiều điều muốn nói cùng ngài.”

 

Lăng Kì Ương cũng hợp thời giữ chặt tay áo sư phụ, giống như đứa nhỏ, nói: “Sư phụ, đi vào nói.”

 

Cô Diệu nhìn nhìn hắn, gật đầu.

 

Lăng Kì Ương cười dẫn sư phụ vào quân doanh, Quân Ly Xuân đi ở sau, cảm thấy phương thức Lăng Kì Ương đối với sư phụ hắn, so với nhìn Dương Bá càng giống phụ tử hơn. Có lẽ đạo lý một ngày vi sư, cả đời vi phụ là như vậy.

 

Thấy Quân Ly Xuân cúi đầu không nói, Lăng Hồng Chi đi phía sau y thấp giọng nói: “Còn thỉnh Vương gia thứ lỗi, sư phụ Kì Ương vẫn như thế. Ở Bá phủ hắn từ trước đến nay là thần long kiến thủ bất kiến vĩ, cũng chỉ có với cha của Kì Ương khi, mới có thể thấy vài lần tươi cười.”

 

“Không sao cả.” Quân Ly Xuân thật ra không để ý lắm, mỗi người mỗi tính, càng là cao nhân, tính càng quái. Hơn nữa lấy thân phận cùng năng lực của Cô Diệu, cũng có bản lĩnh không nhìn người khác.

 

Trong lều chủ tướng, Mính Lễ thừa dịp dâng trà, trộm đánh giá một chút sư phụ Vương phi, sau đó chạm phải ánh mắt ở Cô Diệu lạnh lùng, nhanh chóng chạy ra ngoài.

 

Cô Diệu cũng không dùng trà, cũng không thèm để ý Quân Ly Xuân ở đây, trực tiếp hỏi: “Sống hài lòng không?”

 

Lăng Kì Ương cười gật gật đầu, hắn hiểu sư phụ chỉ là lo lắng cho hắn, “Ta tốt lắm, sư phụ không cần lo lắng.”

 

Cô Diệu liếc mắt nhìn Quân Ly Xuân một cái, thấy y ngồi ở một bên chọn trái cây, đem một ít quả chín đỏ tươi lấy ra để vào một cái đĩa, những quả khác để cùng nhau. Bưng đĩa ra, đặt vào trong tay Lăng Kì Ương, cũng không nói nhiều.

 

Lăng Kì Ương tất nhiên để đĩa trái cây kia tới trước mặt sư phụ, “Hành quân không thể so với trong phủ, không nhiều hoa quả ngon như vậy, sư phụ nếm thử chút.”

 

Cô Diệu vẫn bất động như trước, chỉ hỏi: “Y đối với con tốt chứ?”

 

Nghi vấn không kiêng dè khiến Lăng Kì Ương cũng không khỏi có chút xấu hổ, sắc mặt phiếm hồng gật gật đầu, “Sư phụ, Vương gia đối với con tốt lắm. Con cũng không biết phải nói sao lại, nhưng đồ nhi đi theo y, thật sự hài lòng.”

 

Cô Diệu nhìn hắn, hình như là muốn từ trên mặt hắn nhìn ra chút thật giả. Một lát sau, Cô Diệu nâng chung trà lên, chấp nhận lời Lăng Kì Ương. Lại hỏi: “Cha con thế nào rồi?”

 

“Vẫn khoẻ. Lúc bọn con rời kinh, sợ cha không ai coi chừng, bị người làm khó dễ, Vương gia liền đưa tiểu tòng bên người con tạm an bài bên cha, người của Bá phủ cũng phải kiêng kị ba phần.”

 

“Được.” Cô Diệu buông chén trà, khó thấy nói với Quân Ly Xuân một câu, “Có tâm.”

 

“Tiền bối khách khí, chiếu cố cha vốn là trách nhiệm của kẻ làm hài tử.” Quân Ly Xuân không phải muốn nịnh hót, chỉ là nhìn thái độ sư phụ, hiển nhiên với hắn vẫn là có chút hoài nghi. Hắn không muốn Lăng Kì Ương kẹt vào thế khó xử, cũng hy vọng có thể thay đổi ấn tượng không tốt lắm của Cô Diệu với y, tất nhiên phải tôn trọng một phần.

 

Lăng Kì Ương nhìn sư phụ nhà mình, có chút lấy lòng hiếm thấy hỏi: “Sư phụ còn giận con không?”

 

Cô Diệu nâng tay búng trán hắn, nói: “Nếu con quên hết thứ ta đã dạy, ta tất nhiên phải tức giận.”

 

“Sao lại thế được, con lúc trước còn xem hết ghi chép tay mà sư phụ lưu lại.” Lăng Kì Ương rõ ràng có chút tranh công.

 

Cô Diệu bật cười, “Khó thấy.”

 

Quân Ly Xuân nhìn Lăng Kì Ương như tiểu hài tử, thật sự cảm thấy có lẽ ở trong lòng Lăng Kì Ương, Cô Diệu mới là phụ thân hắn, chỉ là chính hắn không tự biết thôi.

 

“Đúng rồi, sư phụ sao lại biết con tùy quân xuất chinh? Trước đây nghe cha nói, người ở một thôn nhỏ trị bệnh, bọn con đang tìm người, không ngờ người đã tới rồi.” Lăng Kì Ương ý cười trên mặt chưa từng dứt, có thể thấy được là thật tâm cao hứng.

 

“Cha con gửi thư cho ta nói.” Trong giọng Cô Diệu nói hơn chút bất đắc dĩ, cha của Lăng Kì Ương phàm đã gửi thư, từ trước đến nay chỉ nói trọng điểm, ngay cả một câu ân cần thăm hỏi cũng không có, lại càng không nói tình hình gần đây của mình.

 

“A.” Lăng Kì Ương gật gật đầu, kỳ thật hắn sớm nên đoán được.

 

“Con nói đang tìm ta, có việc gì?” Cô Diệu hỏi.

 

“À, nói đến lại dài……” Lăng Kì Ương sau đó kể hết nhân quả trước sau cùng tính toán của hắn cho Đại Hoàng tử.

 

Cô Diệu nghe vậy nhíu mày, hắn biết Lăng Kì Ương thông minh, nhưng từ trước đến nay khinh thường những chuyện này, không ngờ hiện giờ vì Quân Ly Xuân, đem hắn ngay cả sư phụ cũng dụ dỗ.

 

“Cha con cũng biết con muốn làmnhư vậy?” Cô Diệu hỏi.

 

Lăng Kì Ương lắc đầu, nói: “Con tuy rằng không nói với cha, nhưng trong túi gấm cho con, bảo con tìm người.”

 

Cô Diệu trong mắt hiểu rõ, trầm mặc một lát, nói: “Con đã là cha bảo tìm ta, lại muốn tađến, vậy vi sư sẽ giúp một lần. Bất quá xong rồi ta sẽ trở về kinh thăm cha con, chuyện còn lại tự con giải quyết.”

 

“Vâng.” Lăng Kì Ương lập tức đáp, “Vẫn là cha thông minh nhất, biết thế nào mới có thể khiến người giúp con.”

 

Cô Diệu khẽ xoa tóc hắn, nói: “Con chỉ được điểm thông minh vặt ấy, đặt ở trong mắt cha con, căn bản là không bì kịp.”

 

Lăng Kì Ương cười đáp lời, “Vâng.”

 

Đại quân chỉnh đốn xong, tiếp tục khởi hành, chỉ là lần này trong quân có thêm Cô Diệu. Bất quá Cô Diệu thật không lộ diện nhiều lắm, phần lớn đều là cùng Lăng Kì Ương ở trên xe ngựa. Có hắn, Quân Ly Xuân cũng không tiện thường xuyên lên xe cùng Lăng Kì Ương thân mật. Bất quá đi theo bên ngoài y cũng có thể nghe được hai người đang nói chuyện gì, Cô Diệu thường xuyên trong lúc nói truyền thụ một ít y lý cho Lăng Kì Ương nghe, Lăng Kì Ương cũng được lợi.

 

Năm ngày sau, đại quân tiến vào lãnh thổ Du quốc, lại hai ngày sau đến biên thuỳ. Bởi vì Du quốc đã bị đánh hạ hai thành trì, hiện tại biên quan chỉ là tạm thời khẩn cấp gia cố, có vẻ nếu Quân Ly Xuân không đến, chỗ thành này cũng phải vứt bỏ.

 

Hoàng tộc Du quốc cũng đủ số tới biên quan đốc chiến, mặc dù không nhất định có ích, nhưng ít ra cũng cổ vũ cho các tướng sĩ thề sống chết vì nước.

 

Ngày Quân Ly Xuân tới đó, quân vương Du quốc tự mình đến nghênh đón. Quân Ly Xuân là thân Vương gia, Du quân vương là quân nước phụ thuộc địa, thân phận tuy Du quân vương nghe rất cao quý, nhưng kì thật không khác mấy. Hai người cũng không giữ lễ tiết, Quân Ly Xuân sai người chuẩn bị cắm trại, liền cùng Du quân vương đến quân trướng.

 

Lăng Kì Ương cùng Cô Diệu ngồi ở trên xe ngựa, chờ người của quân doanh an bài thỏa đáng mới xuống. Từ khi vào Du quốc, nhìn dân chúng dọc đường chịu đủ mọi đày đoạ chiến tranh, Lăng Kì Ương trong lòng rất khó chịu. Hắn cũng càng có thể lý giải ước nguyện ban đầu của sư phụ đi khắp nơi. Có thể sử dụng kiến thức của mình, giúp đỡ bệnh nhân bị thương, cũng có thể khiến mình cảm thấy bình yên. So với ở một chỗ, muốn giúp lại bất lực thì tốt hơn.

 

Lăng Kì Ương xốc màn xe lên nhìn lại, đại quân chia làm hai đường, quân xung phong đến cửa thành, đầu nhập vào quân phòng bị, còn lại đang nhanh chóng dựng trướng cắm trại, nhóm lửa nấu cơm, khiến đại quân đêm nay có thể sớm nghỉ ngơi.

 

Quân Thừa Vinh không có gì tinh thần đứng ở bên xe ngựa, nhìn người trước mặt bận rộn, vẫn không mở miệng chỉ huy. Cô Diệu cho Quân Ly Xuân một loại dược khác, chỉ cần ăn một viên, dược hiệu có thể duy  trì liên tục bảy ngày. Khiến người ăn nhìn qua thần sắc mệt mỏi, hốc mắt phát xanh, vô cùng suy sút. Bởi vì Quân Thừa Vinh sau đó vẫn không tái phát mộng du, trong quân cũng coi như như cũ, chuyện trước đây cũng không truyền đi.

 

Tới nay, Quân Thừa Vinh đã xem không ít quân y, nhưng không hề hữu dụng. Quân y nhiều nhất cũng chỉ cho hắn khai chút dược an thần, nhưng càng ngủ sẽ chỉ càng mỏi mệt. Mà hai ngày này, mắt Quân Thừa Vinh thỉnh thoảng lại nhìn về phía xe ngựa của Lăng Kì Ương, thoạt nhìn là muốn để Cô Diệu xem cho hắn, nhưng xe ngựa chuẩn bị cho Lăng Kì Ương, hắn không thể không hỏi một tiếng liền qua. Hơn nữa xem thái độ Cô Diệu, cũng không phải người dễ tiếp cận.

 

Trong cảnh sắp xếp ngay ngắn, Quân Ly Xuân vốn đã rời đi lại đột ngột vòng trở về, Lăng Kì Ương thấy y thì sửng sốt, mở miệng nói: “Ngươi sao đã trở lại? Du quân vương đâu?”

 

Quân Ly Xuân nắm lấy tay Lăng Kì Ương, nói: “Không đưa ngươi theo ta vẫn lo lắng.”

 

Lăng Kì Ương nhoẻn khóe miệng, thấy Quân Ly Xuân trước mắt vụt thoáng qua, sâu sắc cảm thấy mình cấm dục lâu lắm rồi. Trở về thần, Quân Ly Xuân nói với Cô Diệu bên trong xe: “Tiền bối, ta mang Kì Ương cùng đi, cũng để hắn ra chủ ý cho ta.”

 

Cô Diệu nhìn thoáng qua tay hai người quấn cùng một chỗ, gật đầu.

 

Quân Ly Xuân đỡ Lăng Kì Ương xuống xe ngựa, mới dắt người đi về hướng vương trướng Du quân.

 

Cô Diệu xốc lên một góc màn xe, nhìn hai người đi xa, trong lòng bỗng buồn bã, tâm hồi kinh lại lo lắng vài phần……

Advertisements