32 Chiến tiền vi hoan

 

Quân Ly Xuân đưa Lăng Kì Ương đến vương trướng Du quân, khiến mấy nguyên đại tướng cùng quân vương Du quốc đều cảm thấy rất bất ngờ, bởi vì bất luận nhìn thế nào, Lăng Kì Ương cũng không giống võ tướng. Trong lòng cũng không nhịn được mà khinh bỉ —— lớn như vậy, chắc là nam sủng của Lân Vương. Cùng lúc đó, cũng thấy Lân Vương gia này không đáng tin.

 

Nhìn đủ loại sắc mặt của những người này, ánh mắt Quân Ly Xuân mị mị, giọng lạnh lùng nói: “Vị này là chính Vương phi của ta, thông thạo y thuật, lần này Phụ hoàng gọi riêng hắn đi, cũng là muốn vì Du quốc dân chúng giúp một phần lực.”

Nghe là chính Vương phi, mấy người nhanh chóng thu hồi tâm tư. Lăng Kì Ương cũng lễ phép hành lễ, không so đo. Trong ba năm đau khổ chờ đợi, hắn đã học được cách không đến để ý ánh mắt người khác. Huống chi, đây chỉ là hiểu lầm.

 

“Lân Vương gia, Lân Vương phi, thỉnh.” Du quân vương thỉnh hai người vào ngồi, dâng trà.

 

Quân Ly Xuân cũng không rảnh nói chuyện tào lao, trực tiếp hỏi: “Hiện tại chiến sự thế nào rồi?”

 

“Hai ngày nay Sí Trạch lại công thành một lần, chúng ta chết gần vạn người, mới miễn cưỡng bảo vệ thành trì. Mấy tháng chiến sự này, Du quốc binh lực đã tổn hại hơn phân nửa, thật sự hổ thẹn.” Du quân vương nói.

 

Du quân vương tuổi hơn 40, chiến sự này, cũng mỏi mệt đến mức giống già đi mười tuổi. Có thể thấy đối với một một quân vương biết chịu trách nhiệm mà nói, chiến sự dằn vặt không chỉ có dân chúng, còn có người đứng đầu một quốc gia.

 

“Nghe nói Sí Trạch mới đổi quân vương, người này như thế nào?” Quân Ly Xuân hỏi, hiểu biết của y đối với vị tân quân vương kia cũng chỉ là bập bõm. Gần đây Quân Ly Triệt đang lo lắng chuyện Tiểu Ảnh, hắn cũng không muốn Lục ca phân tâm. Quá trình nam tử biến thành Khanh tử, tất nhiên người yêu ở bên là trên hết.

 

“Nói đến tân quân vương, bản quân cũng thấy có chút kỳ quái. Lúc người nọ mới là Hoàng tử, có qua lại một chút với Du quốc. Người này mặc dù có văn biết võ, cũng hiếu chiến. Nhưng chỉ hứng thú với thông thương, nhưng bởi vì Du quốc là thuộc địa, cho nên bản quân vẫn không đáp ứng. Hắn cũng không giận, hàng năm đều sẽ có một đội ngũ qua một lần, đến Du quốc mua hàng hoá về. Vốn ta nghĩ năm nay khi đến Đại Nghiệp tiến cống, sẽ đề cập chuyện này với Hoàng thượng, không ngờ hắn cư nhiên khởi xướng phát chiến trước.” Du quân vương thở dài, tiếp tục nói: “Khai chiến rồi, ta qua hỏi thăm nhiều mặt, nghe nói vị tân quân vương kia hai năm nay tính tình đại biến, nóng giận thất thường, vô cùng nóng nảy. Từ lúc đăng cơ tới nay, đối xử với đại thần thượng giám cũng cực kỳ hà khắc, phàm là ai có một câu chọc giận hắn, nhẹ thì hạ ngục, nặng thì xử tử. Cho nên trong Sí Trạch quốc cũng là lòng người hoảng sợ.”

 

Quân Ly Xuân nhíu nhíu mày, tính tình một người sao trong thời gian ngắn thay đổi lớn như vậy, đúng là đáng nghi. Quay đầu nhìn nhìn Lăng Kì Ương, Lăng Kì Ương hình như cũng không có ý gì, chỉ là im lặng ngồi bên.

 

“Theo bổn vương biết, Sí Trạch quốc tuy rằng binh lực sung túc, nhưng bởi vì chiến sự cực ít, cho nên quân lực không mạnh. Binh lực Nghiệp quốc phái tới đóng ở Du quốc tuy rằng hữu hạn, nhưng đa số là tinh binh, sao lại không địch lại?” Quân Ly Xuân lại nghi vấn.

 

“Vương gia có điều không biết, Sí Trạch cũng không biết sao lại bồi dưỡng ra một đội quân tiên phong, mỗi người lực lớn vô cùng, võ nghệ không tầm thường, trên chiến trường nhin như không thiết sống, cho dù là đao đâm, bọn họ đều hoàn toàn không có quay lại nhìn cứ đánh tiếp. Chỉ cần không phải triệt để giết chết bọn họ, bọn họ cho dù bị chặt đứt tay chân, cũng giống như không có cảm giác đau tiếp tục tác chiến, động tác không thấy chậm, mãi đến chết.” Du quốc quân nói.

 

Quân Ly Xuân nghe lời Du quân vương nói, cũng thấy có chút kỳ lạ, tử sĩ y từng gặp qua, nhưng còn chưa gặp chí tử đứt tay gãy chân còn tiếp tục chém giết. Sức chịu đựng đau đớn của con người có giới hạn, không ai có thể ôm thương tiếp tục chinh chiến, động tác cũng sẽ chậm chạp rất nhiều mới đúng.

 

“Nói đến, cảm giác những người đó càng giống như là rối gỗ bị khống chế.” Du quân vương suy tư nói.

 

Quân Ly Xuân nghĩ nghĩ, mở miệng nói: “Mặc kệ thế nào, trước làm tốt phòng ngự, rồi bàn bạc kỹ hơn.”

 

“Được.” Du quân vương gật đầu.

 

Hiểu biết đại thể tình hình, lại nghiên cứu một chút địa hình tại chỗ, đại quân doanh của Nghiệp quốc cũng thu thập xong xuôi, Quân Ly Xuân đưa Lăng Kì Ương về lều trại trước, sau đó lại đến tiền tuyến sắp xếp. Vì tiết kiệm thời gian tu chỉnh cho đại quân, Quân Ly Xuân lệnh một đội chuẩn bị trước, thừa đêm tối đào ra mấy hố sâu, trong hố cắm đao, phủ cỏ khô cùng đất vàng lên, dùng để làm bẫy. Sau đó lại an bài tiểu đội gác đêm cùng mật thám hành động tối nay, bảo đảm không có sơ hở, mới trở về quân trướng.

 

Nhân lúc Quân Ly Xuân ra tiền tuyến, Lăng Kì Ương kể cho Cô Diệu chuyện quái dị trong quân tiên phong Sí Trạch. Cô Diệu nghe xong, cũng không trầm tư, như là đã có đáp án. Bất quá, lại còn thản nhiên nói: “Ta đã biết, con về trướng nghỉ ngơi trước.”

 

“Sư phụ……” Lăng Kì Ương có chút sốt ruột nhìn hắn. Cảm thấy nếu sư phụ biết, cũng nên nói cho hắn mới phải, sao lại thật sự không nói.

 

Cô Diệu thấp giọng nói: “Chờ ta xác định rồi mới nói cho con, mấy ngày này con tuy là tùy quân, nhưng tốt nhất cứ ngoan ngoãn đợi ở hậu phương. Ta mặc dù ở trong quân, con cũng không cần bảo trọng nhiều, nhưng nếu chạy loạn, dám đến nơi ta không thấy xảy ra chuyện gì, cũng đừng trách ta đem con về.”

 

Nghe ngữ khí sư phụ là biết không phải nói giỡn, Lăng Kì Ương cũng không quan tâm hắn có nói thật không, liền ngoan ngoãn đáp: “Con đã biết. Con đi về trước, sư phụ sớm nghỉ ngơi, chạy nhiều ngày như vậy, chắc hẳn cũng mệt mỏi.”

 

Cô Diệu gật gật đầu, “Đi đi.”

 

Lăng Kì Ương rời khỏi trướng của sư phụ, về lại chủ trướng.

 

Khi Quân Ly Xuân vào chủ trướng, Lăng Kì Ương vừa trở về chưa lâu, Mính Lễ đang dọn thức ăn. Thấy Quân Ly Xuân trở về, liền hành lễ lui ra ngoài.

 

Quân Ly Xuân kéo Lăng Kì Ương ngồi vào bàn, hỏi: “Muốn gọi sư phụ tới cùng dùng cơm hay không?”

 

Lăng Kì Ương lắc đầu, nói: “Mính Lễ đã đưa phần của sư phụ qua, qua lại thức ăn nguội ngược lại sẽ không ngon.”

 

“Cũng phải.” Quân Ly Xuân đưa đũa cho Lăng Kì Ương, “Thức ăn trong quân hơi thô ráp, chờ bình định nơi này xong, ta lên núi kiếm chút dã vị cho ngươi, nướng ăn.”

 

Lăng Kì Ương gắp thức ăn cho y, cười nói: “Ta không tham ăn như vậy. Kỳ thật thức ăn trong quân này đã rất không tệ rồi, ta trước kia đọc sách sử, có nhiều tướng sĩ lúc chinh chiến có khi một tháng cũng không thấy thịt tươi. Hiện giờ cơm chiều trong quân có thịt, đã rất khó.”

 

Quân Ly Xuân dẫn quân, từ trước đến nay luôn cùng các tướng sĩ ăn, không dùng khẩu phần riêng. Lần này cũng nhiều nhất chỉ là lặng lẽ tìm cho Lăng Kì Ương chút hoa quả hoặc điểm tâm, bớt một đường vất vả thôi.

 

Dùng cơm xong, hai người ngồi dựa vào nhau, hưởng thụ yên tĩnh mấy ngày gần đây khó có.

 

Tay Quân Ly Xuân nắm ngón tay Lăng Kì Ương, bóp bóp khi nặng khi nhẹ, hỏi: “Cha ngươi quen biết sư phụ ngươi như thế nào? Nhìn bộ dáng sư phụ ngươi, cũng không giống người sẽ dễ dàng dạy y thuật.” Cô Diệu quá mức quạnh quẽ, hình như cho dù cả đời không cùng người khác ở chung, cũng sẽ không cảm thấy cô độc.

 

“Ta cũng không biết.” Lăng Kì Ương cười cười, “Sư phụ hình như là một đêm đột ngột xuất hiện. Cha đề nghị ta học y, sau khi ta đồng ý, không quá hai ngày, sư phụ xuất hiện ở trong viện, cha bảo ta bái sư.”

 

“Vọng Dương Bá phủ đột ngột có một người ra vào, Vọng Dương Bá không nói gì?” Nếu có người phản đối, y thuật của Lăng Kì Ương cũng sẽ không học được thuận lợi vậy.

 

“Điểm ấy rất kỳ quái, trong phủ cao thấp đều không ai hỏi đến, ngay cả đại phu nhân luôn luôn theo dõi viện của cha cũng không đề cập.” Lúc ấy hắn cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy sư phụ rất lợi hại, có thể chấn trụ toàn bộ phủ. Nhưng hiện tại nghĩ đến thì thấy thật rất kỳ quái.

 

“Thánh danh bên ngoài của sư phụ ngươi, Vọng Dương Bá kính hắn ba phần cũng có thể lý giải.” Nếu không có đáp án, y đơn giản không nghĩ.

 

“Kỳ thật từ lúc sư phụ đến, ta cùng cha cũng sống tốt hơn so với trước.” Lăng Kì Ương cười nói: “Bất quá cha đối với sư phụ vẫn lạnh lùng thản nhiên, lúc mới vừa bái sư, ta thậm chí còn sợ bởi vì cha vẫn luôn không màng, sư phụ sẽ mất hứng, sau đó rời đi.”

 

“Nói đến thì, tính sư phụ ngươi cùng cha có vài phần tương tự.”

 

“Ừm.”

 

Nói chuyện, Quân Ly Xuân từ phía sau ôm lấy Lăng Kì Ương, Lăng Kì Ương quay đầu nhìn hắn, Quân Ly Xuân ghé vào vành tai hắn thấp giọng nói: “Hôm nay vi phu phải phạt ngươi.”

 

“Hả?” Lăng Kì Ương khó hiểu, “Vì sao?”

 

“Bởi vì ngươi hôm nay câu dẫn vi phu.” Quân Ly Xuân nói xong, khẽ liếm vành tai hăn.

 

Lăng Kì Ương kinh ngạc giật mình, vành tai phiếm hồng nói: “Nói lung tung, ta không có.”

 

Quân Ly Xuân từ cổ hắn hôn xuống phía dưới, thấp giọng nói: “Ở trên xe ngựa, vi phu bị ngươi câu dẫn.”

 

Lăng Kì Ương đỏ mặt đẩy đây y, “Đây là quân doanh……”

 

“Mính Lễ thủ, không ai dám tiến vào.” Nói xong, Quân Ly Xuân ôm lấy Lăng Kì Ương, đến giường.

 

“Ta còn chưa tắm rửa……” Lăng Kì Ương nhìn trong ánh mắt nóng bỏng của Quân Ly Xuân phản chiếu bóng mình, mặt càng đỏ hơn vài phần.

 

“Không hề gì, lát nữa chúng ta cùng nhau tắm.” Nói xong, thả người lên giường, cởi bỏ y phục Lăng Kì Ương, hôn lên.

 

Thân thể đã lâu chưa thừa hoan cực kỳ mẫn cảm, Quân Ly Xuân mỗi lần đụng vào đều khiến hắn nhịn không được hừ nhẹ ra tiếng, lại còn muốn giữa lấy chút lý trí cuối cùng, ép giọng lại, tận lực không để người khác nghe được.

 

Quân Ly Xuân biết hắn thẹn thùng, cũng không ép hắn, chỉ để ý việc mình làm. Không bao lâu, Lăng Kì Ương đột ngột cất cao giọng, tiết trong tay Quân Ly Xuân.

 

“Thoải mái không?” Quân Ly Xuân ghé vào vành tai hắn thấp giọng hỏi, giọng khàn khan mang theo vài phần cảm tính.

 

Lăng Kì Ương hai mắt mê ly nhìn đỉnh trướng, thở gấp nói không ra lời.

 

Quân Ly Xuân cười cười, dùng chất nhuận hoạt, nâng thắt lưng Lăng Kì Ương lên, dò xét đi vào mật địa nào đó……

 

Ở nơi quân doanh trang nghiêm làm loại sự tình này, tất cả dây thần kinh Trên người Lăng Kì Ương đều bị điều động, sợ có người vào thấy, hoặc là bị người đi ngang qua ngoài trướng nghe được. Càng lo lắng, thân thể càng mẫn cảm.

 

Lúc Quân Ly Xuân đưa dục vọng tiến vào thân thể hắn, lý trí đã bị cháy gần như không còn gì, trừ tiếng thở rên gấp gáp, trầm luân trong những lần lên đỉnh……

 

Ngày kế, Lăng Kì Ương còn chưa tỉnh lại, liền truyền đến tin quân địch xuất phát, chuẩn bị xuất binh. Quân Ly Xuân phủ thêm quân phục, để Mính Lễ bảo vệ quân trướng, liền mang phó tướng điểm binh ứng chiến.

 

Trước khi đi, Quân Ly Xuân quay đầu lại nhìn thoáng qua quân trướng, nghĩ về người ngủ ở bên trong —— cho dù đang ở chiến trường, y cũng phải cho Lăng Kì Ương một nơi có thể yên tâm nghỉ ngơi an nhàn……

Advertisements