81 Sơ nhất vi sinh

 

Chờ Lăng Kì Ương cùng hài tử đều thu thập xong, Cô Diệu mới sai Lạc Tố mở cửa cho bọn họ tiến vào.

 

Quân Ly Xuân vừa vào cửa đã muốn đến bên giường xem Lăng Kì Ương, lại bị Cô Diệu kéo lại, “Đi qua sưởi ấm, làm ấm hết hàn khí trên người hãy qua.” Cô Diệu chỉ chỉ chậu than đặt ở một bên.

 

Quân Ly Xuân tuy rằng nóng vội, nhưng vẫn nhẫn nại quyết tâm đi đến bên chậu than, cẩn thận làm ấm hàn khí trên người.

 

Sau đó Lăng đa đa đi vào, hỏi: “Thế nào?”

 

“Hài tử cùng Kì Ương đều khỏe, ngươi cũng đi triệt hàn khí rồi đến xem hài tử.” Ngữ khí của Cô Diệu hiển nhiên so với trước đó nhu hòa đi rất nhiều.

 

Lăng đa đa gật gật đầu, hắn biết hiện tại Lăng Kì Ương chỉ bị nửa phần lạnh cũng không được.

 

Quân Ly Uyên cùng Quân Ly Triệt cũng không theo qua, dù sao cũng là phòng ngủ của Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương, bình thường thì không sao, nhưng Lăng Kì Ương hiện tại mới vừa sinh xong, bọn họ qua không quá thích hợp, cũng sợ quấy rầy bọn họ, cho nên cho dù muốn nhìn hài tử một chút, cũng không thể không đành lòng, ở lại chờ Quân Ly Xuân bế hài tử lại.

 

Hai người bọn họ không tiện qua, Tiểu Ảnh cùng Mạc Thanh Ca cũng ở lại chờ, hài tử vẫn nên để phụ thân chúng gặp đầu tiền thì hay hơn.

 

Mính Lễ một bên sai tiểu thị thu thập sạch sẽ phòng ngủ, một bên sai người đưa chút thức ăn cho Quân Ly Xuân bọn họ, không được chậm trễ.

 

Hơ lửa đến mức nóng hầm hập, Quân Ly Xuân mới bước đến bên giường. Lăng Kì Ương đã ngủ say, vài lọn tóc ướt mồ hôi dán ở cần cổ, tuy rằng Cô Diệu đã thu thập qua cho hắn, nhưng tóc cũng không phải dễ làm.

 

Quân Ly Xuân cúi đầu, nhẹ nhàng hôn trên bờ môi khô kiệt của Lăng Kì Ương, trong mắt trừ vui sướng, còn cả đau lòng. Dù không tận mắt thấy, nhưng cũng biết người này chịu nhiều tội, mới sanh ra hài tử cho y.

 

Ngồi vào bên giường, Quân Ly Xuân nhẹ nắm lấy bàn tay Lăng Kì Ương đặt ở trong chăn, thầm nghĩ cứ nắm tay hắn như vậy, cho đến khi hắn tỉnh lại.

 

Lăng đa đa nhìn Quân Ly Xuân trong mắt chỉ có khuôn mặt Lăng Kì Ương, cười cười, đi xem hài tử trước. Y phục và chăn của hài tử đều đã chuẩn bị trước, trong phủ mới không bởi vì đột ngột hai tiểu tử kia sinh ra mà luống cuống tay chân.

 

Hai tiểu tử kia cũng đều im lặng ngủ, cái đầu nhỏ hơn so với hài tử đủ tháng một chút, nhưng không bao lâu sẽ lớn lên.

 

Cô Diệu đi tới, đứng bên người Lăng đa đa, “Hài tử rất khỏe mạnh, sinh ra có khóc một chút, liền ngủ.”

 

Lăng đa đa gật gật đầu, “Nhìn bọn chúng, ta nghĩ tới hồi Kì Ương mới vừa sinh ra.”

 

“Ừm. Trong chớp mắt, nó cũng thành cha.” Cô Diệu khẽ cười nói. Lúc ấy khi Kì Ương sinh ra, hắn cũng chỉ là lén lút từ xa xa nhìn thoáng qua. Mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng hiện tại hai hài tử này xuất thế hình như đã bù lại phần tiếc nuối kia.

 

“Ừ.” Lăng đa đa nhìn hài tử, hình như đang suy nghĩ tâm sự.

 

Cô Diệu cũng không quấy rầy hắn, còn đứng cùng hắn.

 

Một lát sau, Lăng đa đa phục hồi tinh thần lại, nói với Quân Ly Xuân ngồi đối diện ở bên giường: “Kì Ương phỏng chừng còn phải ngủ lâu, ngươi lại đây xem hài tử trước đi.”

 

Quân Ly Xuân vừa tiến vào, tâm tư đặt trên người Lăng Kì Ương, ngay cả hài tử ở đâu chỉ sợ cũng không biết. Lăng đa đa tuy rằng hiểu tâm tình Quân Ly Xuân, nhưng nào có đạo lý phụ thân không xem hài tử.

 

Quân Ly Xuân nghe vậy, mới buông tay Lăng Kì Ương ra, dịch chăn cho hắn, đi đến bên cái giường nhỏ bên cạnh.

 

Hai hài tử nho nhỏ, trăng trắng, hoàn toàn không giống những hài tử khác mới sinh ra mặt hồng hồng nhăn nhăn. Tuy rằng ngũ quan còn chưa nảy nở, cũng không mở mắt, nhưng miệng cùng cằm đều có chút bóng dáng Lăng Kì Ương, cái mũi lại giống y. Đây là hài tử của y, không thật như nằm mơ vậy, nhưng hiện tại hài tử ngay trong tầm tay y, chỉ cần giơ tay, liền đụng đến khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm cơ thể âm ấm của hài tử.

 

Khẽ chọc chọc trán cùng hai má của hài tử, Quân Ly Xuân ngẩng đầu hỏi: “Đứa nào là đứa lớn?”

 

Cô Diệu chỉ chỉ đứa bên trái, nói: “Đây là đứa lớn. Đứa nhỏ ta buộc dây đỏ trên mắt cá chân, dễ phân biệt.”

 

“Vâng, phiền tiền bối lo lắng.” Hai hài tử này bộ dáng cơ hồ hoàn toàn giống nhau, khiến y nhất thời phân biệt không được, có dấu hiệu cũng tốt.

 

Cô Diệu không nói. Kì Ương là hài tử của hắn, hắn có lo lắng hơn nữa cũng là đúng.

 

“Vương gia.” Mính Lễ lúc này đi đến, hỏi: “Bánh chẻo đêm giao thừa còn chưa ăn, hiện tại có hạ nồi hay không?”

 

Quân Ly Xuân lúc này mới nhớ đã là đầu năm mới, hai hài tử này sinh ngày nào cũng được, lại gấp rút muốn mừng tết lần đầu, thật sự là gây áp lực trong thời gian rất dài.

 

“Nấu đi, nói trù phòng làm thêm vài món ăn, giữ Tam ca Lục ca bọn họ lại ăn bánh chẻo rồi hãy trở về. Trong phủ cao thấp hết thảy có thưởng, rồi luộc một trăm quả trứng gà đỏ phân chia xuống. Nấu cháo cho Vương phi, chờ hắn tỉnh lại dùng.” Quân Ly Xuân vừa mới nãy thăm nom Lăng Kì Ương, cao thấp trong phủ đều chưa chuẩn bị, “Sai người hừng đông tiến cung bẩm báo cho Phụ hoàng cùng Hoàng nương.”

 

Giờ này cửa cung đã khóa, chỉ còn biết chờ sau khi hừng đông.

 

“Vâng, tiểu nhân đi.” Mính Lễ vui vẻ rạo rực chạy mất.

 

“Cha cùng tiền bối tất cũng đã đói, đi ăn vài thứ trước đã. Lăng Kì Ương nơi này có ta trông rồi.” Quân Ly Xuân nói.

 

“Trước khi hai người trở về, chúng ta đã ăn no. Nhưng ngươi, cung yến không thể so với trong nhà, vẫn là đi ăn trước đi.” Lăng đa đa nói.

 

Quân Ly Xuân cười nói: “Ta không đói. Đúng rồi, hài tử lát nữa tỉnh cần cho ăn cái gì?” Y không mời vú nuôi cho hài tử, vì luôn cảm thấy không đủ sạch sẽ.

 

“Việc này ngươi sẽ không cần quan tâm, ta làm là được rồi.” Lăng đa đa hiển nhiên có kinh nghiệm hơn so với Quân Ly Xuân. Khanh tử không có sữa, cho nên sinh hạ hài tử, phần lớn chỉ dùng sữa trâu sau khi pha thêm một tỉ lệ nước nhất định, thêm một chút gạo đại mễ hoặc gạo tiểu mễ nghiền thành bột mịn, như vậy sẽ không thương tổn đến cổ họng non nớt của hài tử, có khả năng khiến hài tử ăn no.

 

Quân Ly Xuân yên lòng, cười nói: “Vậy phiền cha.”

 

Lăng đa đa cười gật gật đầu, lại nói: “Tam Hoàng tử cùng Lục Hoàng tử còn tại thiên phòng, hẳn nên để bọn họ xem hài tử.”

 

Quân Ly Xuân quay đầu lại nhìn nhìn Lăng Kì Ương, đi qua khép lại nắp giường nhỏ. Sau đó hai tay nhấc giường nhỏ của hài tử lên, vững vàng chuyển dời đến phòng sưởi, mới phân phó Lạc Tố đến mời Quân Ly Uyên bọn họ lại.

 

Lăng đa đa cùng Cô Diệu đi ra ngoài chuẩn bị đồ ăn cho hài tử cùng dược thiện cho Lăng Kì Ương trước. Sau khi bốn người tiến vào, cũng đều hơ chậu than một lát mới qua.

 

Sau khi thấy hai bé con giống nhau như đúc, cũng đều lộ ra biểu cảm kinh hỉ.

 

“Nhỏ quá……” Tiểu Ảnh kinh ngạc nói.

 

“Ừm, rất đáng yêu.” Mạc Thanh Ca lộ ra ý cười, cảm thấy bộ dáng hai bé con này hình như bóp rất thích.

 

Quân Ly Triệt cười nói: “Hiện giờ chúng ta cũng thành bá phụ rồi.”

 

Quân Ly Uyên gật gật đầu, hai hài tử ngủ thật sự sâu, căn bản không bị nhóm người lớn nói chuyện quấy rầy, “Đệ khanh có khỏe không?”

 

“Vâng, chỉ là mệt muốn chết rồi, đang ngủ.” Quân Ly Xuân nói. Có lẽ đã làm phụ thân, ngữ khí của Quân Ly Xuân cũng không nhịn được trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.

 

“Ừm, về sau còn có thể gặp dài dài, chúng ta cũng đừng ồn ào hài tử của Kì Ương.” Quân Ly Uyên nói.

 

Quân Ly Triệt gật gật đầu, cười nói: “Ngày mai tin tức truyền vào trong cung, người đến chúc chắc chắn không ít, đệ còn bận lắm.”

 

Quân Ly Xuân nghĩ ngày mai phải an bài xong xuôi cao thấp trong phủ, không thể để Lăng Kì Ương mệt.

 

Mính Lễ mời mọi người đến tiền thính ăn bánh chẻo, bốn người liền rời đi trước, phần của Quân Ly Xuân được đưa đến phòng ngủ, tiện cho y trông chừng Lăng Kì Ương.

 

Quân Ly Uyên trước khi rời đi, quay đầu lại liếc nhìn hài tử một cái, cảm thấy có hai hài tử này, có lẽ hắn có thể thừa dịp Phụ hoàng tâm tình tốt, đề cập đến chuyện Mạc Thanh Ca. Hy vọng này hai tiểu tử kia có thể mang lại cho hắn vận may……

 

Chờ Lăng Kì Ương tỉnh lại, đã là buổi sáng ngày kế. Quân Ly Xuân vẫn canh giữ ở bên giường, chỉ khi Lăng đa đa cầm túi sữa da dê chuyên dụng để mớm sữa cho trẻ con đến cho hài tử tỉnh lại uống sữa, mới rời đi giúp một tay. Kỳ thật nói là giúp đỡ, cũng bất quá là đỡ túi sửa thôi, hài tử mềm yếu như vậy, y thật sự là không dám bế.

 

Kỳ thật y có thể ngủ cùng Lăng Kì Ương, nhưng y vẫn bị vây trong hưng phấn, căn bản không có buồn ngủ, đơn giản cứ ở cùng hắn như vậy, nhìn hắn, trong lòng càng kiên định.

 

Lăng Kì Ương vừa động, Quân Ly Xuân ghé vào bên giường lập tức ngẩng đầu, nhìn Lăng Kì Ương mở mắt, khẽ cười nói: “Tỉnh rồi?”

 

“Ừm.” Lăng Kì Ương nhẹ nhàng lên tiếng, nâng tay xoa mặt Quân Ly Xuân, hỏi: “Ngươi một đêm không ngủ?”

 

“Ngủ không được.” Quân Ly Xuân cười nói: “Có khó chịu gì không?”

 

Lăng Kì Ương lắc đầu, “Ta không sao, lấy chút nước cho ta với, có chút khát.”

 

“Được.” Quân Ly Xuân nhanh chóng rót nước nóng, nâng Lăng Kì Ương dậy, đút cho hắn uống.

 

Uống hết nước, Lăng Kì Ương lấy lại hơi, hỏi: “Hài tử đâu?”

 

“Còn đang ngủ.” Quân Ly Xuân chỉ chỉ giường nhỏ, đêm qua sau khi cho uống sửa xong, y liền bê giường nhỏ vào.

 

Lăng Kì Ương muốn xuống giường xem, bị Quân Ly Xuân đè lại, “Đừng xuống giường, cẩn thận cảm lạnh.” Quân Ly Xuân nhẹ tay nhẹ chân chuyển giường nhỏ qua bên giường, tiện cho Lăng Kì Ương nhìn hài tử. Vốn y bế hài tử đến cho Lăng Kì Ương là được rồi, nhưng y thật sự không biết phải bế hai bé con này làm sao, đơn giản bưng luôn cái giường càng thích hợp, dù sao cũng không nặng mấy.

 

Lăng Kì Ương nhìn hai hài tử ngủ đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, ánh mắt làm sao cũng không dời đi được, lẳng lặng cười. Quân Ly Xuân nhìn hắn cùng hài tử, giật mình cảm thấy đây là cảnh khắc họa năm tháng bình yên, cuộc đời an ổn.

 

“Hài tử có nháo không?” Lăng Kì Ương hỏi, hắn ngủ rất sâu, hoàn toàn không nghe động tĩnh gì.

 

“Không nháo. Đói liền lầm bầm hai tiếng, đút sữa là ngoan.” Lần đầu làm phụ thân, Quân Ly Xuân cảm thấy hai hài tử này rất ngoan, không làm y luống cuống tay chân.

 

“Ừm.” Lăng Kì Ương cười gật gật đầu.

 

Quân Ly Xuân ngồi trở lại bên giường, ủng quá Lăng Kì Ương, thấp giọng nói: “Cám ơn ngươi, cho ta một gia đình, hai hài tử đáng yêu.”

 

ý cười nơi khóe miệng Lăng Kì Ương càng xán lạn, “Cũng cám ơn ngươi, cho ta cuộc sống yên ổn, còn có hài tử.”

 

Quân Ly Xuân hôn nhẹ bờ môi hắn, ý cười của hai người khắc cùng nhau, an nhàn mà thỏa mãn.

 

Lúc này, bên tai truyền đến một tiếng trẻ con hừ nhẹ, Lăng Kì Ương quay đầu, liền thấy hài tử bên trái đã tỉnh lại, đôi mắt đen nhánh mở to nhìn về hướng hai người.

 

“Đứa lớn tỉnh.” Quân Ly Xuân nói: “Hẳn là đói rồi.”

 

Lăng Kì Ương nhìn hài tử tỉnh lại này, đôi mắt giống Quân Ly Xuân, cũng không biết đang nhìn cái gì, chỉ là nhìn chằm chằm về phía bọn hắn. Lăng Kì Ương nghe sư phụ nói, hài tử mới vừa sinh hạ có thể cảm giác được ánh sáng, nhưng không thấy rõ người, phải qua mấy ngày mới có thể thấy rõ. Cho nên hài tử nhìn qua có lẽ chỉ là một loại bản năng, bản năng cảm giác đối với cha.

 

Lăng Kì Ương nâng đầu hài tử, bế nó ra, cổ hài tử mới sinh không có lực, cho nên lúc bế nhất định phải nâng đầu, để tránh nó đột ngột ngửa ra sau, xảy ra tai nạn bất ngờ.

 

Hài tử hình như là cảm nhận được cha ôm ấp, thỏa mãn nắm nắm tay nhỏ, đạp đạp hai chân nhỏ.

 

“Ngươi biết cách bế.” Quân Ly Xuân nhìn động tác hắn, thật là một người cha mẫu mực, mà phụ thân như y thì căn bản không dám làm.

 

“Cha trước đây đã dạy ta. Để qua đợt này hắn sẽ dạy ngươi.” Lăng Kì Ương cười nói.

 

Quân Ly Xuân cười không trả lời, theo y thấy vẫn là để sau khi vài ngày nữa chờ xương cốt hài tử cứng cáp hơn một ít hãy bế thì an toàn hơn. Dù sao hài tử đã sinh ra, cũng không phải là nhất thời……

Advertisements