79 Thân sự vi định

 

Trong Hợp Tương cung một mảnh bận rộn, nhóm người hầu vội vàng đưa món ăn nguội cùng phần điểm tâm đặt trên bàn, để các Hoàng tử cùng thân thuộc tới sớm lót dạ trước, không phải xấu hổ đối mặt với bàn trống.

 

Sau khi Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương tiến cung, đến thỉnh an Hoàng hậu nương nương trước, rồi mới đến Hợp Tương cung. Lúc này, người đã tới gần hết, hai người không nhanh không chậm đi vào. Quân Ly Triệt thấy hai người, vội vàng đứng dậy giúp Lăng Kì Ương đem ghế dựa ra, hiện tại Lăng Kì Ương chính là quý giá hơn so với Vương gia Hoàng tử bọn họ, trăm triệu lần không thể có gì sơ xuất.

 

“Đa tạ Lục ca.” Lăng Kì Ương cười ngồi vào vị trí.

 

“Đệ khanh khách khí, là Lục ca nên tạ ơn đệ mới phải.” Quân Ly Triệt cười nói. Ý hắn tất nhiên là chuyện Tiểu Ảnh đến Lân Vương phủ mừng năm mới.

 

“Nên làm, để Tiểu Ảnh cùng Thanh Ca một mình vào lễ mừng năm mới, thật sự quá mức cô đơn. Ta cũng là vừa lúc để bọn họ thay ta ở cùng giúp cha cùng sư phụ ta.” Nói đến lễ mừng năm mới cô độc, Lăng Kì Ương sẽ nhớ tới chuỗi ngày trước kia ở Dương Bá phủ, cũng không muốn lặp lại mấy ngày lễ như vậy nữa.

 

Quân Ly Triệt cười gật gật đầu, “Có thể ở cùng Cáo Mệnh Khanh quân và Y thánh cũng tốt.”

 

Quân Ly Xuân nhìn quét một vòng trong điện, đại bộ phận ánh mắt người khác đều đang nhìn bọn họ bên này, bụng Lăng Kì Ương đúng là rất gây chú ý, không nhìn mới kỳ quái.

 

“Sao lại không thấy Tam ca?” Quân Ly Xuân hỏi.

 

“Tam ca cùng Nhị ca đến chỗ Phụ hoàng, lát nữa hẳn là cùng Phụ hoàng đến đây.” Quân Ly Triệt nói.

 

Quân Ly Xuân gật gật đầu, không hỏi nhiều.

 

Khoảng sau một khắc, người hầu ngoài đại điện hô: “Hoàng Thượng giá lâm! Hoàng hậu giá lâm!”

 

Mọi người đứng dậy, hành lễ với Hoàng thượng Hoàng hậu.

 

“Đều miễn lễ, ngồi.” Hoàng Thượng đi đến chủ vị, Quân Ly Uyên cùng Quân Thừa Cảnh đi cùng Hoàng Thượng Hoàng hậu đến điện cũng đi đến vị trí của mình.

 

“Tạ ơn Hoàng Thượng.” Mọi người đứng dậy ngồi xuống.

 

Hoàng Thượng nhìn nhìn mọi người ở đây, giơ chén lên nói: “Một năm này Đại Nghiệp mưa thuận gió hoà, tuy có chiến sự, nhưng đều thuận lợi bình định. Trong đó cũng không thiếu công lao của các khanh, trẫm rất vui mừng. Mong sang năm cũng có thể thuận lợi như thế, mong Đại Nghiệp ta đời đời an khang. Trẫm kính các khanh.”

 

“Tạ ơn Hoàng Thượng.” Mọi người bưng chén rượu lên theo, sau khi cùng cùng kính Duyên Hi đế từ xa, nâng chén uống cạn.

 

Duyên Hi khoát tay, ý bảo mọi người ngồi xuống. Sau đó tiếng ca múa vang lên, nhóm tiểu thị bắt đầu lục tục bưng lên thức ăn nóng ngự thiện phòng tỉ mỉ chế biến.

 

Lăng Kì Ương không thể uống rượu, rượu trái cây cũng không được, chỉ có thể lấy nước thay rượu, có chút vô vị.

 

Duyên Hi đế ngồi ở trên chủ vị nhìn về phía Lăng Kì Ương bên này, nói: “Trời tuyết đường trơn, xe ngựa đi cũng chậm, Kì Ương này một đường tiến cung tất sẽ mệt mỏi.”

 

Lăng Kì Ương đứng dậy nói: “Đa tạ Phụ hoàng quan tâm, nhi thần không sao.”

 

“Ngồi, ngồi.” Duyên Hi đế nhanh chóng để hắn ngồi xuống, “Cũng không biết con thích ăn cái gì, nghĩ người có thai vốn là khô nóng, có thể sẽ thích thanh đạm, cho nên trẫm cùng Hoàng hậu sai riêng ngự thiện phòng làm vài món thanh đạm, con nếm thử, xem có thích không?”

 

“Phiền Phụ hoàng, Hoàng nương lo lắng.” Lăng Kì Ương mỉm cười nói. Tiểu thị bưng lên thức ăn chuẩn bị riêng cho Lăng Kì Ương, Lăng Kì Ương chấp đũa ăn thử, tuy rằng là đậu hủ nhạt, lại làm ra hương vị thịt gà vịt cá, lại không có vị dầu mỡ, thật là thượng phẩm.

 

Buông đũa, Lăng Kì Ương cười nói: “Rất ngon, tạ ơn Phụ hoàng, Hoàng nương.”

 

Duyên Hi đế vừa lòng gật gật đầu, nói: “Ngự thiện phòng, thưởng.”

 

“Vâng.” Người hầu lập tức đáp.

 

Hoàng hậu cười dịu dàng nói: “Con thích là tốt rồi, ăn nhiều chút.”

 

Lăng Kì Ương gật gật đầu, tiếp tục ăn.

 

Cảnh này ở trong mắt mọi người, tất nhiên hiểu Hoàng Thượng Hoàng hậu coi trọng hoàng tôn này bao nhiêu. Cũng bắt đầu tính toán chờ hài tử xuất thế, phải chuẩn bị hậu lễ dạng gì mới có thể lọt vào mắt Hoàng Thượng.

 

Quân Ly Uyên dẫn đầu kính rượu cho Hoàng Thượng Hoàng hậu, những người khác cũng theo sát sau đó. Tuy rằng so sánh với năm trước, thiếu vài người, nhưng hiển nhiên không ai để ý, hoà thuận vui vẻ như trước, nửa phần cảm giác quạnh quẽ cũng chưa từng có. Dù sao những người đó đã trở thành quá khứ, trong triều đình phân cao thấp cũng bất quá là tranh giành quyền lợi, bè phái của Dung thị kia nếu đã không còn giá trị, tất nhiên cũng sẽ không ai nhắc tới.

 

Rượu qua ba tuần, Duyên Hi đế buông chén, nói: “Nhân dịp tết, trẫm có chuyện muốn nói.”

 

Mọi người không hẹn mà cùng buông chén, im lặng nghe Duyên Hi đế.

 

“Trong các hài tử của trẫm, chỉ có Triệt Nhi vẫn chưa có phi thiếp. Trẫm đã nghĩ nhiều ngày, thật là không nên kéo dài nữa.” Duyên Hi đế nói.

 

Quân Ly Triệt khẽ cau mày, rất sợ Hoàng Thượng thực sự chỉ hôn một hôn sự không thích cho hắn, đang muốn đứng dậy từ chối, đã bị Quân Ly Uyên bên cạnh bất động thanh sắc đè lại, sau đó hơi hơi lắc đầu, ý bảo hắn đợi một chút, đừng sốt ruột.

 

Hành động đó người khác không thấy được, nhưng Duyên Hi đế lại thấy được, “Khi Hiền Quý phi còn tại thế, từng nói với trẫm, về sau hôn sự của hài tử không cần danh môn phú quý, chỉ cầu vui vẻ. Trẫm mấy ngày gần đây cũng luôn mơ thấy Hiền Quý phi, tuy rằng nàng không nói gì, nhưng trẫm cũng hiểu ý của nàng, không đành lòng để nàng khổ sở. Cho nên, trẫm quyết định chỉ định hài tử Đường Khê Hàm Ảnh của Đường Khê gia nhà Cáo Mệnh Khanh quân cho Triệt Nhi làm chính phi, người Triệt Nhi rất thích, trẫm cũng coi như thấy rõ tâm tư mình, Hoàng hậu cùng Hiền Quý phi.”

 

Nghe được lời Duyên Hi đế nói, Quân Ly Triệt ngây ngẩn cả người tại chỗ, trước đây Phụ hoàng vẫn không đồng ý, sao lúc này lại đáp ứng, còn là vị chính phi nữa, không thể không khiến hắn cảm thấy vừa bất ngờ vừa sợ.

 

Quân Ly Uyên giống như đã sớm biết đẩy đẩy Quân Ly Triệt đang sững sờ. Quân Ly Triệt lúc này mới phục hồi tinh thần lại, lập tức đứng dậy quỳ đến giữa điện, hành đại lễ, nói: “Nhi thần tạ ơn ân điển của Phụ hoàng.”

 

Lăng Kì Ương lộ ra ý cười theo, giơ tay nắm lấy Quân Ly Xuân, quay đầu nhìn y. Mặc kệ nói thế nào, Tiểu Ảnh cùng Lục ca xem như đã hết khổ. Quân Ly Xuân thấy hắn cao hứng, tất nhiên tâm tình cũng không tệ.

 

“Khi phong vương cho con, trẫm đã nói qua, chờ con thành thân, liền phong làm Thân Vương. Hiện tại là ngày tết, vốn bận rộn, đây lại là việc mừng, không thể qua loa. Cho nên hôn kỳ của con định vào ngày chín tháng ba, ngày sắc phong quyết định mười chín tháng ba, đến lúc đó Vương phi tấn phong Thân Vương phi.” Duyên Hi đế nói.

 

Như thế địa vị Thân Vương đệ nhất của Quân Ly Xuân trong lớp người đồng lứa đã định.

 

“Đa tạ Phụ hoàng.” Quân Ly Triệt lại hành đại lễ.

 

“Chúc mừng Lục đệ.” Quân Thừa Cảnh nói đầu. Tuy rằng này phần quang vinh ưu ái này không phải hắn, nhưng hắn cũng cao hứng thay Quân Ly Triệt, bởi vì chiếu theo tình thế này, ngày sau thật sự có thể vô ưu.

 

Duyên Hi đế cười nhìn về phía Quân Thừa Cảnh, nói: “Chỉ biết chúc mừng người khác, sao lại không nghĩ đến mình.”

 

Quân Thừa Cảnh sửng sốt, không biết nói gì.

 

Duyên Hi đế cười nói: “Thừa Cảnh lúc trước đến đất phong, trẫm tuy rằng cũng đã phong vương, nhưng bởi vì thời gian rời kinh gấp gáp, cho nên chưa kịp làm lễ sắc phong. Hiện giờ Thừa Cảnh cũng đã trưởng thành, trẫm cũng có thể hảo hảo ban một phong hào, chính thức làm lễ sắc phong.”

 

Đề nghị này Quân Ly Xuân bọn họ tất nhiên không dị nghị, Nhị ca trong trong ngoài ngoài đã giúp đỡ bọn họ không ít, đối với Phụ hoàng mẫu hậu cũng vô cùng hiếu thuận, thật nên hảo hảo định phong hào, làm phần thưởng chúc phúc.

 

“Từ hôm nay, phong Quân Thừa Cảnh làm Hành Vương, mười sáu tháng giêng làm lễ sắc phong, về sau hết thảy ấn theo lễ chế với trưởng tử làm.” Duyên Hi đế cười nói.

 

“Chúc mừng Nhị ca.” Quân Ly Xuân cùng Quân Ly Uyên cùng nói.

 

Quân Thừa Cảnh chưa bao giờ nghĩ tới của mình sẽ có được ngày như vậy, hết thảy ấn theo bậc lễ nghĩa với trưởng tử, sẽ tương đương với thừa nhận hắn là hài tử của Hoàng hậu, sự quang vinh khác thường lần đầu tiên có trong lịch sử Đại Nghiệp, huống gì hắn cùng với Quân Ly Triệt còn không cùng cảnh ngộ, có thể như thế quả nhiên là kinh hỉ.

 

“Nhi thần đa tạ Phụ hoàng ưu ái.” Quân Thừa Cảnh quỳ xuống nói.

 

“Được rồi, đều đứng lên đi.” Duyên Hi đế cho Quân Thừa Cảnh cùng Quân Ly Triệt đứng lên, tiếp tục tiệc mừng.

 

Hoàng Thượng cho phép hôn sự, Quân Ly Triệt cũng thỏa tâm nguyện, ý cười trên mặt chưa từng bớt. Sau khi kính Hoàng Thượng Hoàng hậu, lại nhận sai với Hoàng Thượng, nói trước đó vài ngày mình tùy hứng, khiến Phụ hoàng thương tâm. Duyên Hi đế nhìn hài tử ý cười mình thương nhất, muốn trách hắn mấy câu lại không đành lòng, chỉ có thể ở thở dài trong lòng, cho qua chuyện này. Dù sao Quân Ly Triệt cao hứng là tốt rồi, nghĩ đến Cô Diệu cũng không thể dùng lời làm hắn nghẹn được nữa.

 

Ăn no tám phần, Lăng Kì Ương muốn đi lại một chút, mùi rượu trong điện khiến hắn cảm thấy có chút buồn, nghiêng người nhỏ giọng nói với Quân Ly Xuân: “Ta muốn đi ra ngoài một chút, trong điện hơi buồn chán.”

 

“Ta đi cùng ngươi.” Quân Ly Xuân lập tức nói.

 

Lăng Kì Ương khoát tay, hắn thấy rất nhiều thân thuộc muốn đến kính rượu, y cứ như vậy rời đi sợ là không tốt lắm, “Không cần, Mính Lễ theo giúp ta đi lại một chút là tốt rồi. Đây là trong cung, không sao.”

 

Quân Ly Xuân nghĩ nghĩ, lại nhìn các thân thuộc đang đi tới bên này, liền gật gật đầu, nói: “Nếu không thoải mái, phải đến chỗ Hoàng nương nghỉ ngơi.”

 

“Ừm.” Lăng Kì Ương cười đáp lời, chậm rãi đứng lên, lặng yên đi ra đại điện.

 

“Vương phi, cẩn thận trời giá rét.” Mính Lễ lấy qua áo cừu lớn cùng mũ cho Lăng Kì Ương mặc, mới đỡ hắn chậm rãi tản bộ trên một đoạn hành lang.

 

“Ngươi nếm qua thức ăn chưa?” Lăng Kì Ương hỏi. Từ khitặng Lạc Tố cho Lăng đa đa, Mính Lễ liền vất vả hơn, một người phải hầu hạ hai vị chủ tử, Lăng Kì Ương quan tâm một câu cũng đúng.

 

“Tiểu nhân không đói, trước khi ra khỏi phủ, vương phủ đã cho tiểu nhân ăn no mới đi.” Mính Lễ cười nói. Thời điểm thế này hắn một chút cũng không thể rời khỏi chủ tử nhà mình, cho dù không tiến vào điện, cũng phải ở bên ngoài chờ. Trong cung không thể so với vương phủ, muốn lặng lẽ ăn tuyệt đối không tiện.

 

Lăng Kì Ương cười từ trong cổ tay áo lấy ra một cái khăn gói thứ gì đó để vào trong tay Mính Lễ, nói: “Trước khi đi ta thuận tay cầm chút điểm tâm, ngươi ăn đi.” Khăn mới, nên Lăng Kì Ương dùng nó gói luôn.

 

Mính Lễ bất ngờ nhận điểm tâm, cười nói: “Đa tạ Vương phi.”

 

Lăng Kì Ương gật gật đầu, ngồi vào một chỗ hành lang tránh gió, cũng tốt khiến Mính Lễ không đến mức đứng ở trong gió ăn cơm.

 

Ti trúc tiếng động quanh quẩn ở bên tai, hành lang gấp khúc trên hoa đăng cũng vô cùng tinh mỹ không khí vui mừng. Ngồi xuống tế phần thưởng, thật cũng đừng có một phen cảnh trí.

 

Mính Lễ ăn xong điểm tâm, lau miệng, vừa định hỏi Lăng Kì Ương muốn quay về điện hay không, thì thấy một bóng người từ bên cạnh nhảy ra, “Vương phi cẩn thận!”

 

Tiếng Mính Lễ kêu âm còn chưa hết, Lăng Kì Ương liền cảm thấy trên người bị cái gì đó đập trúng, lập tức nhận ra là một mảnh pháo. Mính Lễ phản ứng rất nhanh, lập tức tháo nút thắt áo khoác của Lăng Kì Ương ra, sau đó kéo Lăng Kì Ương về phía mình vài bước. Pháo bị áo khoác bao lại, đoàng đoàng nổ rách mấy lỗ trên áo khoác, ân ẩn lộ ra ánh lửa.

 

Lăng Kì Ương hoàn hồn từ trong kinh hãi, chỉ thấy chỗ cách năm thước phía trước hai người, người dùng pháo ném vào hắn kia không chạy đến, mà là đứng ở đó vỗ tay cười to, nhìn qua hình như có chút không bình thường.

 

Mính Lễ chắn trước người Lăng Kì Ương, toàn thân căng thẳng trừng mắt nhìn người kia, nhìn như nếu người kia chỉ cần có thêm động tác nào tiếp theo, hắn sẽ bổ nhào lên.

 

“Sao lại thế này?!” Bóng dáng Quân Ly Xuân bay vào hành lang dài, sau khi thấy áo khoác bị nổ rách bươm, sắc mặt trầm xuống, nhanh chóng ôm lấy Lăng Kì Ương, bảo hộ hắn.

 

Lăng Kì Ương vừa mới nãy bị một màn như vậy dọa, hài tử trong bụng nháo có chút lợi hại, khiến hắn sắc mặt có chút tái nhợt.

 

Quân Ly Xuân nương theo mỏng manh ánh sáng, cẩn thận xem xét thương tích của Lăng Kì Ương. Cũng may lúc trước mặc kín, trên đầu cũng đội mũ, chỉ có trên mặt lộ bên ngoài bị bỏng một điểm nhỏ, không nghiêm trọng, có chút phiếm hồng, nhưng cũng khiến Quân Ly Xuân đau lòng không thôi.

 

Duyên Hi đế cùng chư vị phi tần và nhóm Hoàng tử cũng nghe tiếng mà tới, pháo hoa và pháo nổ trong cung đều được quy định ở giờ tý mới đồng loạt cho châm ngòi ở cửa cung, sao lại đột ngột vang lên ở cửa Hợp Tương cung?

 

“Kẻ nào!” Người hầu bên người Duyên Hi đế mắt sắc nhìn người đứng tại chỗ, kêu lên.

 

Bọn thị vệ nhanh chóng tiến đến, muốn bắt người. Mà người kia lúc này hình như cũng phản ứng lại, xoay người bỏ chạy.

 

“Có chuyện gì?” Duyên Hi đế giận dữ hỏi. Hắn cũng thấy được áo khoác trên mặt đất, y phục này hẳn là thuộc về Lăng Kì Ương.

 

Mính Lễ lập tức quỳ nói: “Đều là lỗi của tiểu nhân, tiểu nhân không bảo hộ Vương phi tốt, tiểu nhân đáng chết.”

 

Lăng Kì Ương tựa vào người Quân Ly Xuân, một tay ôm bụng, nói: “Không liên quan đến Mính Lễ. Nhi thần không chịu được mùi rượu, đi ra một chút. Đến nơi này, nghe được nhạc thanh vô cùng tốt, cảnh sắc cũng an nhàn, liền ngồi xuống nghỉ tạm một lát. Không ngờ đột ngột có người chạy ra, ném pháo đã châm lên người nhi thần. Cũng may Mính Lễ phản ứng nhanh, nhi thần mới không bị thương.” Việc này đúng là không liên quan gì đến Mính Lễ, ai mà đoán được đầu năm mới, ở dưới mí mắt Hoàng Thượng lại xảy ra chuyện kiểu này.

 

Hoàng hậu đi lên, nhìn Lăng Kì Ương sắc mặt không tốt, quan tâm hỏi han: “Bụng không thoải mái sao? Sắc mặt khó coi như thế.”

 

Lăng Kì Ương miễn cưỡng cười cười, nói: “Hài tử có lẽ cũng bị dọa rồi, rất náo loạn.”

 

Quân Ly Xuân cũng không còn màng cái gì ẩm yến ngày tết, nói với Duyên Hi đế cùng Hoàng hậu: “Phụ hoàng, Hoàng nương, Kì Ương sắc mặt không tốt, nhi thần có chút lo lắng, muốn hồi phủ trước, để Y thánh tiền bối xem cho hắn, mới có thể an tâm.”

 

Duyên Hi đế lập tức gật đầu, “Mau đi đi. Trên đường chậm một chút, có chuyện gì tùy thời sai người báo lại.”

 

“Vâng, nhi thần cáo lui.” Quân Ly Xuân hành lễ, đưa Lăng Kì Ương cùng Mính Lễ rời đi một bước trước. Về phần rốt cuộc là ai gây ra, y đã không còn tâm tư quản.

 

Hai người rời đi chưa bao lâu, bọn thị vệ liền áp giải một người tóc tai bù xù tiến vào, quỳ trước mặt Duyên Hi đế.

 

“Hoàng Thượng, người này dùng pháo ném vào người Lân Vương phi.” Thị vệ dẫn đầu quỳ nói.

 

“Ngẩng đầu lên, để trẫm nhìn xem là ai gan lớn như vậy, dám tổn thương Khanh Nhi cùng tôn nhi của trẫm!” Duyên Hi đế phẫn nộ quát.

 

Người kia nghe vậy ngẩng đầu, sau đó lộ ra một nét cười khờ dại ngây ngô. Mọi người đều cả kinh —— người này là Dung thị bị biếm lãnh cung, mà ả hình như cũng đã điên rồi……

Advertisements