41 Đẳng chỉ vi mang

Sau khi chiến bại, Đan Văn Kha đưa những người còn lại trong Sí Trạch quân, thu thập xong xuôi, trật tự rời khỏi Quyết Lĩnh thành, không có chạy trối chết sau khi nước hắn chiến bại. Coi như là Quân Ly Xuân giữ thể diện cho Đan Văn Kha sắp đăng cơ tân đế này.

Sí Trạch quân vừa rời đi, Nghiệp quốc quân liền chiếm cứ thành trì. Du quân vương sau khi tỏ lòng biết ơn với Quân Ly Xuân, bắt đầu đưa quan viên đến an bài các hạng công việc trăm phế đợi hưng của Quyết Lĩnh thành.

Sau khi quân chủ lực toàn bộ tiến vào thành trì rồi, bắt đầu xây dựng cơ sở tạm thời, Quân Ly Xuân sai Lăng Hồng Chi trông coi trước, còn mình quay đầu ngựa, chạy đến Phụng Châu thành.

Khi tiến vào doanh, trong đại doanh vẫn đang bận rộn. Tất cả mọi người đang thu thập đồ đạc, sau khi bên kia dựng xong lều trại, từng nhóm chuyển qua.

“Vương gia.” Thấy y trở về, Mính Lễ cười chạy lên, quỳ nói: “Chúc mừng Vương gia, giành được toàn thắng.”

“Đứng lên đi, Vương phi đâu?”

Mính Lễ đứng lên, cười nói: “Vương phi còn đang ngủ, nửa canh giờ trước dậy uống nước, rồi lại tiếp ngủ.”

Quân Ly Xuân vừa lòng gật gật đầu, nói: “Chuẩn bị một chiếc xe ngựa, lót chăn dày.”

“Vâng, tiểu nhân đi làm ngay.” Mính Lễ nói xong, liền chạy tới chuồng ngựa.

Ngược lại với bên ngoài bận rộn, bên trong trướng yên tĩnh hơn rất nhiều. Quân Ly Xuân nhẹ tay nhẹ chân đi đến bên giường, sợ vết máu trên người làm bẩn giường, chỉ đứng ở một bên, dùng nước trong bồn đồng rửa sạch tay, thăm dò sờ trán Lăng Kì Ương, chắc chắn không nóng lên, mới yên tâm.

Lăng Kì Ương mơ mơ màng màng mở mắt, giọng khàn khàn nói: “Ngươi đã trở lại? Chiến quả thế nào?”

Quân Ly Xuân cười khẽ, thấp giọng nói: “Thắng. Ngươi an tâm ngủ đi, lát nữa ta mang ngươi đến tân doanh.”

Lăng Kì Ương hơi hơi gật gật đầu, vẫn không cưỡng được, lại ngủ.

Quân Ly Xuân đắp chăn cho hắn, mới đến sau bình phong, thay y phục sạch sẽ. Hiện tại toàn quân cao thấp đều đang bận rộn, muốn tắm rửa chỉ có thể chờ buổi tối, y liền lấy nước trong bồn, đơn giản lau qua, lau chính mình trên người mùi máu tươi.

Chờ y thay xong y phục, Mính Lễ cũng chuẩn bị xong xe ngựa. Quân Ly Xuân bế Lăng Kì Ương cả người lẫn chăn lên xe ngựa, Mính Lễ lại đơn giản thu thập mấy thứ đồ dùng, mang hòm thuốc cho Lăng Kì Ương, rồi đánh xe đi đến trước Quyết Lĩnh thành.

Chờ hết thảy yên ổn, đã là buổi tối. Quân Ly Xuân viết xong tấu chương, sai người ra roi thúc ngựa đưa về kinh thành. Lăng Kì Ương vẫn như trước lười biếng ngồi ở trên giường, bữa chiều cũng chỉ có thể ăn cháo.

Đang ăn, giọng Tiểu Ảnh từ ngoài cửa truyền đến, “Thuộc hạ cầu kiến Vương gia.”

“Vào đi.” Nghe là Tiểu Ảnh, Quân Ly Xuân cũng không kiêng kị, dù sao Tiểu Ảnh hiện tại cũng là Khanh tử, Vương phi nhà mình như bây giờ bị hắn thấy nhìn cũng không sao.

Tiểu Ảnh đi vào, hành lễ nói: “Vương gia, Vương phi.”

“Ngươi hôm nay giết Sí Trạch đế, là công lớn nhất. Bổn vương nghĩ, nếu bẩm báo Phụ hoàng, hẳn có thể cho ngươi một chức quan nào đó trong quân.” Tiểu Ảnh dù sao cũng là người trong lòng của Lục ca nhà mình, không thể cứ ở trong tối mãi như vậy.

“Vương gia, thuộc hạ không muốn làm quan, chỉ muốn như bây giờ, tự do tự tại, che chở người mình muốn bảo hộ.” Tiểu Ảnh nói.

Quân Ly Xuân thật cũng có thể hiểu suy nghĩ của hắn, cũng không miễn cưỡng, đợi về sau rồi tính, “Tùy ngươi. Ngươi đến có việc gì?”

“Hiện giờ chiến loạn đã bình, thuộc hạ muốn hồi kinh trước.”

Lục ca lần này sai Tiểu Ảnh đến vốn để xem có cái gì giúp được không, hiện giờ sự tình đã giải quyết, cũng là thời điểm để Tiểu Ảnh trở về. Nghĩ vậy, Quân Ly Xuân nói: “Ngươi ngày mai hãy đi. Đêm nay ta sai người cho ngươi bị lộ phí, lương khô cùng nước. Trên đường cũng đừng để mình mệt.”

Tiểu Ảnh hiện tại theo lý là người của Lục ca, coi như thành người một nhà, Quân Ly Xuân tất nhiên không thể bạc đãi hắn, càng không thể khiến Lục ca nhà mình lo lắng.

“Thuộc hạ đa tạ Vương gia.” Tiểu Ảnh hành lễ nói.

Lăng Kì Ương vốn định để Tiểu Ảnh ở lâu thêm mấy ngày, hoặc là đi theo bọn họ cùng đến đất phong của Nhị ca một chút. Nhưng nghĩ đối với Tiểu Ảnh mà nói, Quân Ly Triệt mới là ưu tiên nhất, hắn cũng không thể ép, nên để người đi. Dù sao sau khi hồi kinh vẫn có thể gặp nhau dài dài.

“Ta cho ngươi chút dược, hiện tại ruồi muỗi nhiều, ngươi nếu ngủ bị chích, dùng nó.” Thiên bắt đầu nóng, người Nghiệp quốc đều sẽ mang một vài hương bao thảo dược đuổi muỗi. Mặc dù hữu dùng, nhưng không phải không gì sơ sót.

“Vâng, đa tạ Vương phi.”

“Ngươi với ta, khách khí cái gì.” Lăng Kì Ương cười nói.

Tiểu Ảnh cũng nhoẻn khóe miệng, “Vậy thuộc hạ không quấy rầy nữa, cáo lui trước.”

“Đi đi.” Quân Ly Xuân đáp.

Tiểu Ảnh rời khỏi trướng, cũng không quên kéo lại màn trướng.

“Hy vọng Tiểu Ảnh lần này trở về, có thể hoàn toàn tiếp nhận Lục ca.” Lăng Kì Ương nói.

Quân Ly Xuân búng trán hắn, cười nói: “Lo cho chính ngươi là được rồi.”

Lăng Kì Ương cười cười, tiếp tục ăn cháo Quân Ly Xuân đút tới.

Du quân vương phải khôi phục dân sinh ở biên quan, cũng không phải chuyện một sớm một chiều, chinh chiến có lẽ chỉ cần mấy tháng, nhưng dân sinh nếu muốn hoàn toàn khôi phục, ít nhất cần thời gian hai ba năm.

Quân Ly Xuân hiện nay cũng nhàn rỗi, liền an bài các tướng sĩ thay phiên đến giúp người Du quốc trùng kiến nhà cửa.

“Chờ thánh chỉ của Phụ hoàng đến, ta sẽ về lại đất phong. Vốn ta cần tiến cung diện thánh vào thời điểm này, nhưng năm nay được miễn.” Quân Thừa Cảnh đứng bên Quân Ly Xuân, cười nói. Hắn biết Phụ hoàng không có ý lập hắn làm Thái tử, hắn cũng không muốn tranh, mà Duyên Hi đế đối với hắn cũng đã tận trách nhiệm làm cha, hắn đối với Duyên Hi đế cũng không có oán hận. Hơn nữa hiện tại hắn sống không tồi, lại càng không có ý tranh quyền đoạt thế.

“Thần đệ có một chuyện muốn nói với Nhị ca.” Quân Ly Xuân quay đầu.

“Cái gì?”

“Thần đệ muốn mang Kì Ương đến đất phong của Nhị ca một chuyến, Kì Ương chưa từng đi xa, cho nên thần đệ muốn mượn cơ hội này dẫn hắn dạo quanh, nhưng nơi xa lạ lại không an toàn, cho nên muốn tới chỗ Nhị ca. Mấy năm nay Hoàng nương, Tam ca cùng Lục ca cũng vô cùng quan tâm tình hình của Nhị ca, tuy rằng huynh mỗi lần hồi kinh đều nói tốt, nhưng không tận mắt thấy, làm đệ đệ vẫn không thể yên tâm. Cho nên nếu Nhị ca không ngại, còn thỉnh cho thần đệ cùng Kì Ương đến ở tạm mấy ngày, cũng tiện trở về nói cho Hoàng nương bọn họ, để họ an tâm.” Quân Ly Xuân thật tâm nói.

Quân Thừa Cảnh cười, “Thật tốt quá, Nhị ca vẫn sợ các đệ ngại nơi hẻo lánh, không muốn đến. Hiện giờ đệ muốn tới, Nhị ca cầu còn không được!”

“Nhị ca sao lại nói vậy, chỗ của huynh, mấy huynh đệ sao lại ghét, chỉ là vẫn sợ phiền Nhị ca mà thôi.” Quân Ly Xuân khẽ cười nói.

“Tốt lắm, về sau Nhị ca có thể yên tâm mời các đệ đến.” Quân Thừa Cảnh trong mắt tất cả đều là ý cười.

“Cầu còn không được.” Quân Ly Xuân gật gật đầu.

“Đúng rồi, chỗ ta có một miếu cầu tử (miếu cầu con cái) vô cùng linh nghiệm, đệ tới chơi, không bằng đưa đệ khanh đến bái phỏng.” Quân Thừa Cảnh vô cùng đắc ý nói: “Ở đất phong chỗ ta phàm là cầu con nối dòng, đều sẽ đến đó dâng hương. Chỉ cần đến, gần như đều sẽ có con.”

“Thật sao?” Nơi linh nghiệm như thế, Quân Ly Xuân thật chưa nghe qua.

“Tất nhiên. Ta sợ chuyện miếu cầu tử truyền ra, nhiều người đến đất phong, sẽ khiến Phụ hoàng nghi ngờ, lại sinh sự, cho nên không truyền ra ngoài.”

Quân Ly Xuân nhìn nhìn Quân Thừa Cảnh, nói: “Nếu thực sự linh, Nhị ca sao lại không sinh một đứa trước, Hoàng gia tiếp từ đại cũng tốt có người kế tục.”

Quân Thừa Cảnh cười lắc đầu, phóng thấp giọng, nói: “Nhị ca cũng không gạt đệ. Hiện tại trong triều thế cục không rõ, Thái tử vị treo lơ lửng. Ta nếu hiện tại có hài tử, nếu ngày sau là đệ, Ly Uyên, hoặc là Ly Triệt lên làm Thái tử, ta đây tất nhiên vô tư rồi. Nhưng nếu đổi người khác, ngày của ta chỉ sợ sẽ không sống tốt được. Nếu đến lúc đó bọn họ lại dùng hài tử để cưỡng ép ta, ta thật sự tiến thoái lưỡng nan.”

“Nhị ca suy nghĩ chu toàn.” Thuộc Hoàng gia, cho dù đã xuất cung đến đất phong, cũng không thể không cẩn thận.

“Nhưng thật ra các đệ, nếu có hài tử trước, chính là trưởng tôn của Hoàng gia, Phụ hoàng cũng sẽ càng nghiêng về các đệ một ít.” Ở Nghiệp quốc khó có hài tử, nếu có con nối dòng, tuyệt đối phần thắng hơn một tầng, “Lão Lục vẫn chưa tìm Vương phi, trắc phi của lão Tam nghe nói bị giáng chức, nữ nhi như vậy không có cũng được. Cho nên hiện tại trọng trách dừng trên người đệ, hảo hảo cố gắng, tranh thủ sớm một chút sinh chất nhi cho ta.”

Quân Ly Xuân bật cười, nói: “Ta đúng là muốn có hài tử, nhưng không liên quan đến ngôi vị Hoàng đế, chỉ đơn thuần muốn một đứa nhỏ giống Kì Ương mà thôi.”

“Ha ha ha, nếu một năm trước đệ nói lời này với ta, ta nhất định cảm thấy đệ phát sốt rồi. Hiện nay cảm thấy đúng như người ta nói, từ hi đệ lấy Lăng Kì Ương, tính cách cũng tốt lên không ít.” Quân Thừa Cảnh cười nói.

“Ở bên nhau, có những chuyện sẽ không tự chủ được thay đổi theo hắn. Nhưng ta vui vẻ chấp nhận.” Chỉ cần vì Lăng Kì Ương, y nguyện ý thay đổi, “Mặc kệ rốt cuộc có linh nghiệm hay không, đợi đến đất phong, ta nhất định mang Kì Ương đến dâng hương.”

“Được. Ta sai người chuẩn bị trước, đến lúc đó các đệ cùng ta quay về đất phong.”

“Được.” Quân Ly Xuân gật đầu đáp.

Mấy ngày sau, Đan Văn Kha lấy thân phận tân hoàng của Sí Trạch đi vào quân Đại Nghiệp, mặt ngoài là cùng Đại Nghiệp thương nghị việc liên bang, thực tế là tới cảm tạ.

Sau khi tiến vào đại trướng, Đan Văn Kha cho người lui hết, mới cười nói với Quân Ly Xuân: “Đại ân không lời nào cảm tạ hết được.”

“Ngươi làm Hoàng đế cũng hài lòng nhỉ?” Quân Ly Xuân cũng không khách khí, cũng không dùng kính xưng.

Đan Văn Kha thả lỏng ngồi trên ghế, bất đắc dĩ lắc đầu, “Ngồi trên vị trí này mới biết được chuyện phải giải quyết nhiều không tưởng, muốn thả lỏng một chút cũng không được. Du quốc loạn chỉ là dân chúng thành trì, có Du quân vương thống trị cũng không ngại. Nhưng Sí Trạch loạn là triều đình, Tiên hoàng giết không ít quan viên đắc lực, đến nỗi triều đình thiếu hụt nhân tài. Hơn nữa không ít những kẻ được lợi thời Tiên hoàng trước đây không phục ta làm Hoàng đế, mặc dù không dám phản, nhưng cũng không phòng được bọn chúng lén ngáng chân. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có chỗ Lân Vương gia mới có thể khiến ta an tâm nghỉ ngơi một chút, nên tới đây.” Nghĩ đến cũng có chút buồn cười, nơi có thể khiến hắn thả lỏng cư nhiên là quân doanh của nước từng là địch quốc, Hoàng đế như hắn cũng có chút bi ai.

“Sự tình thuận lợi hơn nhiều so với ta nghĩ, cũng có người đứng ra ủng ngươi làm đế, nếu không thật uổng phí tâm tư của bổn vương cùng Vương phi.”

“Ta cũng không ngờ, nếu không phải Tiên hoàng mang ta ra chiến trường, để ta mượn cơ hội lung lạc lòng người, chỉ sợ còn phải tranh đấu thêm.” Hiện tại Thập ca hắn, ở Sí Trạch vẫn là Hoàng đế, cũng chỉ có thể xưng là Tiên hoàng. Tuy rằng hắn tội nhiều hơn công, nhưng vì thể diện Hoàng gia, Đan Văn Kha vẫn không thể không đưa đi đại táng.

“Không thể không nói, Tiên hoàng Sí Trạch thật sự là không được lòng người.” Quân Ly Xuân nói.

Đan Văn Kha cười gật gật đầu, lại hỏi: “Sao lại không thấy Lân Vương phi?”

“Vương phi của bổn vương, vì sao phải tới gặp ngươi?” Quân Ly Xuân nhướn mày, có chút bất mãn.

“Không dám không dám, chỉ là Vương phi chiếu cố giúp ta nhiều như vậy, ta chuẩn bị chút lễ vật, còn thỉnh Vương phi vui lòng nhận cho.” Đan Văn Kha nói xong, từ trong tay áo lấy ra một miếng lệnh bài, “Đây là lệnh bài của ta, về sau các ngươi dùng vật này sẽ có thể tùy ý xuất nhập Sí Trạch. Gặp phiền toái cũng có thể lấy nó đến chỗ quan phủ, gặp nó như gặp ta.”

Quân Ly Xuân hơi hơi nhíu mày, “Cho dù Vương phi của bổn vương giúp ngươi, cũng không cần lễ tạ ơn lớn như vậy.” Thứ này y thấy tuyệt đối không thể dễ dàng nhận.

“Ta biết rõ Vương gia cùng Vương phi đều là người quang minh chính đại, đoạn sẽ không làm chuyện thương tổn con dân hai nước, cho nên mới nguyện đem tặng cho Vương phi. Cũng hy vọng các ngươi rảnh rỗi, đến Sí Trạch dạo chơi.” Đan Văn Kha hiển nhiên không có ý thu hồi.

Quân Ly Xuân do dự một lát, nói: “Thứ này ta thay Vương phi nhận trước, có dùng hay không tất cả theo ý hắn.”

“Rất tốt.” Đan Văn Kha gật gật đầu, giao lệnh bài cho Quân Ly Xuân, lại nói: “Qua mấy ngày nữa, ta chuẩn bị đến Đại Nghiệp một chuyến, cùng Duyên Hi đế thương thảo việc đồng minh.”

“Ừm, giải quyết Tiên hoàng Sí Trạch này phiền toái, Phụ hoàng chắc hẳn cũng đã suy nghĩ một phần.” Quân Ly Xuân nói.

“Vậy còn thỉnh Vương gia đến lúc đó vì Sí Trạch nói tốt vài câu.” Đan Văn Kha cười nói.

Quân Ly Xuân nhìn nhìn hắn, nói: “Đây mới là mục đích ngươi tặng lệnh bài?”

“Không dám, chỉ là vì giúp người trong nhà Vương gia thượng vị về sau thôi, cũng có chút quyền lên tiếng.” Đan Văn Kha cũng không quên hứa hẹn của mình.

Quân Ly Xuân gật gật đầu, “Lời bản vương sẽ truyền, về phần thành ý còn phải xem ngươi đã.”

“Ta hiểu.” Đan Văn Kha cười càng lớn, cảm thấy mình tìm Lân Vương hợp tác là sáng suốt nhất.

Mãi qua bữa tối, Đan Văn Kha mới rời khỏi quân doanh.

Quân Ly Xuân tính ngày, thánh chỉ cũng nhanh đến rồi, y phải chuẩn bị một chút, đưa thê khanh đến đất phong hưởng thụ lạc thú thế giới hai người……

Advertisements