40 Thử dịch vi chung

 

Tìm được phương pháp đối kháng quân tiên phong của địch, các tướng sĩ Nghiệp quốc đại chấn sĩ khí, đều khen Lân Vương phi thật có bản lĩnh. Kỳ thật công lao đều là của Y thánh Cô Diệu, Lăng Kì Ương cũng không dám kể công.

 

Mà Hoàng đế Sí Trạch nghe quân tiên phong hoàn toàn bị diệt bởi tập kích trên không của Nghiệp quân, tức giận phun ra một búng máu, lúc sau lại hôn mê bất tỉnh. Có điều lần này tỉnh lại, hắn không có hỏi chuyện Nghiệp quân, mà là sinh ra hoài nghi đối với thân thể của chính mình. Hắn bình thường thân thể cường tráng, mặc dù có thời điểm rất nóng nảy, nhưng không có tật bệnh, cũng chưa từng ngất đi, lại càng không có hộc máu.

 

Nghĩ vậy, Hoàng đế Sí Trạch hỏi người hầu bên người, “Ngươi cảm thấy trẫm thời gian qua có cái gì không thích hợp không?”

 

Người hầu nơm nớp lo sợ quỳ trên mặt đất, mặt hướng về trước, cẩn thận nói: “Từ khi xuất chinh tới nay, ngài liền thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, có khi một ngày có thể ngủ bảy tám canh giờ. Còn có hai lần phát sốt, nhưng dùng dược là khỏi……”

 

Sí Trạch đế càng nghe càng nhăn mày sâu, nhấc chân đá người hầu, lớn tiếng nói: “Đồ khốn kiếp, còn không mau kêu thái y đến cho trẫm!”

 

“Vâng, vâng…..” Người hầu té ngã, hô to : “Truyền thái y! Thái y!”

 

Đan Văn Kha ngủ dậy một lần nữa buộc tóc, ngồi bên trong xe ngựa, chờ xem hoàng huynh hắn còn có thể làm ra cái gì.

 

Thái y chẩn nửa ngày cũng không tra ra kết quả, chỉ nói Hoàng Thượng có thể là khí hậu không quen, lại phí sức cho quốc sự, cho nên khí gấp công tâm. Đối với thoái thác lí do này, Sí Trạch đế dứt khoát không tin. Suy nghĩ nửa ngày, lại sai người gọi Đan Văn Kha tới.

 

Đan Văn Kha chờ chính là lúc này, dùng lí do trước đó đã nghĩ cố ý vô tình liên kết bệnh của Sí Trạch đế và cổ độc. Sí Trạch đế cũng không phụ hắn khổ tâm, quả nhiên bắt đầu cảnh giác. Sau khi đuổi Đan Văn Kha đi rồi, lại hạ lệnh hạ trại tại chỗ, ngày mai đi tiếp.

 

Vào đêm, trong không khí phảng phất mùi máu tươi. Ngẫu nhiên có người hỏi, chỉ nói là Hoàng đế xử lý một hạ nhân vô dụng mà thôi. Shuyện như vậy ở Sí Trạch quân xem ra là đã nhìn quen, cũng không ai nghĩ nhiều, càng không ai hỏi nhiều.

 

Chỉ có Đan Văn Kha biết, mùi máu đắng này, không phải của người bình thường.

 

Đại chiến sắp tới, cả quân doanh Nghiệp quốc bận rộn. Cho dù lần này Sí Trạch đế không muốn một lần chấm dứt chiến dịch, Quân Ly Xuân cũng không định chờ nữa. Mấy ngày nay Lăng Kì Ương đi theo y xuất chinh, đã gầy đi không ít, hắn thật sự không muốn nhìn Lăng Kì Ương gầy thêm.

 

Y nghĩ cách bồi bổ cho Lăng Kì Ương, Lăng Kì Ương bình thường cũng rất chú ý, nhưng vẫn không mập lên được.

 

“Chờ lần này đánh xong trận, ta mang ngươi đi ra ngoài một chút nhé?” Quân Ly Xuân dựa vào gối đầu, hỏi Lăng Kì Ương mới vừa ngủ trưa tỉnh dậy.

 

“Đi đâu?” Lăng Kì Ương hỏi.

 

“Ngươi muốn đến đâu?”

 

“Chưa nghĩ ra.” Quân Ly Xuân đột ngột đề nghị, Lăng Kì Ương trước giờ cũng không suy nghĩ về vấn đề này, “Đại quân về nước, ngươi một mình xuất hành hình như không tốt lắm.”

 

“Quân Ly Xuân cười nói: “Không sao cả, trong quân đều là người một nhà, không ai nói ra đâu. Hơn nữa chúng ta chỉ cần chạy đi trước khi đại quân hồi kinh là tốt rồi.”

 

Mấy chục vạn người hành quân, chắc chắn chậm hơn so với hai người chạy, cho nên bọn họ cũng không cần sốt ruột.

 

“Vậy được, tìm nơi gần một chút, quá xa sẽ phải đi gấp.” Nghĩ đại ca nhà mình ở trong quân, Lăng Kì Ương cũng không lo lắng.

 

“Đến đất phong của Nhị ca được không?” Quân Ly Xuân đề nghị.

 

“Nghe nói đất phong của Nhị ca dân chúng an cư, của cải sung túc, đến xem thử.” Lăng Kì Ương cũng thấy đề nghị không tồi.

 

“Ừ. Năm đó chỗ ấy còn cằn cỗi, không ngờ qua mấy năm, Nhị ca đã thống trị đâu ra đấy.” Quân Ly Xuân cũng rất tán thưởng tài trí của Quân Thừa Cảnh.

 

“Vậy ngươi đi trước nói cùng Nhị ca một tiếng, dù sao cũng là chỗ của Nhị ca, không nên tự đến.” Phong thành mặc dù cũng thuộc Đại Nghiệp, nhưng vẫn tính là của Quân Thừa Cảnh, bọn họ muốn đến, hẳn nên thông báo một tiếng.

 

“Ta biết.” Quân Ly Xuân bắt đầu tính toán sắp xếp đến đất phong của Nhị ca.

 

Đội ngũ Hoàng đế Sí Trạch thân chinh rất nhanh đến Quyết Lĩnh thành, Đan Văn Kha dứt khoát ngừng hạ dược, khiến tinh thần Hoàng đế Sí Trạch khôi phục không ít, này cũng khiến hắn càng chắc chắn thân thể mình không khoẻ có liên quan đến cổ sư.

 

Bản thân cảm giác tốt, tâm tình Sí Trạch đế cũng tốt theo, khó có một ngày không phạt ai.

 

Nhưng Quân Ly Xuân hiển nhiên không để cho hắn tiếp tục tâm tình tốt, ngày kế sáng sớm hắn tới Quyết Lĩnh thành, Quân Ly Xuân liền điểm tề binh mã, đi suốt đến Quyết Lĩnh thành.

 

Để ngừa chuyện Lăng Kì Ương bị bắt, Quân Ly Xuân sạch sẽ ăn người ta đến không xuống giường được, như vậy hắn cũng không cần cùng quân y cứu người, chỉ có thể ngoan ngoãn nằm ngủ trên giường. Quân Ly Xuân lưu lại toàn bộ ám vệ của mình bảo hộ Lăng Kì Ương an toàn, chỉ dẫn theo Tiểu Ảnh đi.

 

Hôm nay có chút lên gió, cuốn bụi đất vàng, xung quanh cửa thành còn lưu lại dấu vết chinh chiến trước đó.

 

Đại quân Nghiệp quốc dừng cách cửa thành một thiên mễ (1km), phó tướng tiến ra khiêu chiến. Không lâu, cửa thành mở rộng, Sí Trạch quân toàn bộ ào ra. Mà trong quân Sí Trạch thấy rõ nhất là hai cỗ mã liễn mười con ngựa kéo, phía trước là của Đan Văn Kha, phía sau là của Sí Trạch đế.

 

Làm kẻ chết thay bị ném ra đầu, sắc mặt Đan Văn Kha cũng không tốt, nhìn lại nhìn đại quân Nghiệp quốc đằng trước khí thế ngùn ngụt, hắn không nhịn được đoán thử xem mình có thể bị ngộ sát hay không. Thế nên hắn đã quyết định tránh luôn trong xe, trừ khi Nghiệp quân toàn thắng, bằng không tuyệt đối không ra ngoài.

 

“Sớm nghe Lân Vương Đại Nghiệp dũng mãnh thiện chiến, trẫm hôm nay sẽ tiếp ngươi, coi như là vinh hạnh của ngươi.” Sí Trạch đế trên liễn lên tiếng.

 

Quân Ly Xuân cũng mặc kệ có vinh hạnh hay không, vung trường đao trong tay, Lăng Hồng Chi liền tuân lệnh, đưa đội tiên phong vọt lên. Phía sau cung binh cùng thuẫn binh (bắn tân và lá chắn) rất nhanh cũng tiến lên, cung binh dùng hết khả năng bắn chết địch binh đối diện, thuẫn binh phụ trách che chắn cho bọn họ.

 

Lúc này, quân tiên phong Sí Trạch cũng vọt lên. Có kinh nghiệm chế địch lần trước, Nghiệp quân có thể nói nhàn nhã cưỡi ngựa xem hoa. Có điều lần này bồn nước đổi thành bồn tắm, hai người nâng một cái, khinh công bay lên rót xuống.

 

“Cái gì vậy!” Sí Trạch đế cả giận nói.

 

Nghiệp quân đã được chứng kiến dược hiệu cũng không triền đấu nhiều cùng quân tiên phong của địch, để tránh lãng phí khí lực. Lúc này hai cánh quân chủ lực trái phải của Đại Nghiệp cũng vọt lên.

 

Chủ tướng quân địch thấy Nghiệp quốc phát động công kích trước, vì không rơi xuống hạ phong, lập tức sai người xông lên đối phó.

 

Trong nhất thời chiến hỏa tràn ngập, tiếng giết chóc nổi lên bốn phía, tiếng binh khí chạm vào nhau cùng tiếng kêu rên hỗn loạn cùng một chỗ, cực kỳ bi tráng, thảm thiết……

 

Không bao lâu, quân địch chủ tướng liền phát hiện không đúng, quân tiên phong lục tục ngã xuống trên mặt đất, không nhúc nhích, ngẫu nhiên còn có giãy giụa vài cái, cuối cùng vẫn ngồi ở tại chỗ.

 

Lần này Lăng Kì Ương tăng lớn lượng dược, cho nên phát tác cực kỳ mau.

 

Sí Trạch đế thấy tình hình vậy, lập tức ra khỏi liễn, giận dữ hét: “Đây là có chuyện gì?! Các ngươi là một lũ phế vật, còn không mau đứng lên giết cho trẫm!”

 

Quân tiên phong Sí Trạch ngã rạp, ưu thế Nghiệp quốc cũng rất rõ ràng. Giữa ánh đao loang loáng, huyết nhục tứ tung, chiến trường đã thành một mảnh hỗn độn. Lời Sí Trạch đế chẳng những không đề được sĩ khí của quân đội, ngược lại khiến các tướng sĩ sinh một chút bất mãn.

 

“Chủ tướng, phó tướng! Xông lên hết cho trẫm. Ai giết được Quân Ly Xuân, trẫm thăng hắn làm Sí Trạch đệ nhất tướng quân!”

 

Nhìn tình thế trên chiến trường, chủ tướng vốn đã muốn lui binh. Hiện tại rút lui, ít nhất có thể bảo toàn nhân mã ở mức tối đa. Nhưng Hoàng Thượng sai sử, hắn lại không thể cãi thánh chỉ.

 

Ngay tại lúc hắn tiến thoái lưỡng nan, phó tướng đã vọt lên.

 

Nét tàn khốc của Quân Ly Xuân rất rõ, vung đao mà lên. Sau khi tránh một kích, nhanh chóng giơ đao, phó tướng địch quân trong khoảnh khắc bị chém xuống ngựa. Từ khi lấy Lăng Kì Ương, nét tàn khốc của y tiêu tán không ít, nhưng nhìn thi thể đầy đất, nghĩ đến bi kịch một tướng công thành vạn cốt khô, lại nghe Sí Trạch đế không hề có nhân quân chi tâm đang rống giận. Quân Ly Xuân chỉ cảm thấy bi thương.

 

Y từ kiếp trước học cách quý trọng, lại dùng nửa năm kiếp này học cách tiếc mạng, không vì gì khác, chỉ vì không cho Lăng Kì Ương thương tâm. Tư vị nhìn người yêu dấu chết, một mình y thử qua là đủ rồi.

 

Chủ tướng thấy phó tướng đã chết, tiến lên cũng không được, lui về phía sau cũng không xong. Lời Hoàng Thượng hứa hẹn tuy rằng hấp dẫn, nhưng cũng phải trong tình hình còn mạng mà sống. Không phải hắn nhát gan, mà bộ dáng Quân Ly Xuân hiện tại kia, nếu có thêm một đôi đồng tử đỏ, quả thật chẳng khác nào Tu La từ địa ngục tới.

 

Quân Ly Xuân mặc kệ chủ tướng địch quân suy nghĩ cái gì, tiếp tục phóng ngựa tiến đến. Tất cả những ai đón đường ngăn cản, đều bị y một đao chém đầu. Trong nháy mắt, khôi giáp của y đã nhiễm một tầng huyết sắc.

 

Trống trận dồn dập, các tướng sĩ Nghiệp quốc tất cả đều giết đỏ cả mắt rồi, nghĩ chiến dịch này nếu thắng, bọn họ sẽ được về nhà, mỗi người đều dùng hết toàn lực chém giết.

 

Sí Trạch đế đứng ở ngoài liễn, gắt gao theo dõi Quân Ly Xuân đang hướng bên này xông tới. Mấy thị vệ trước người rút đao đứng, bảo hộ an nguy của Sí Trạch đế.

 

Quân Ly Xuân vung đao lên, lưỡi đao vẫy ra vài giọt máu đã mất độ ấm.

 

“Hộ giá, mau hộ giá.” Bọn thị vệ vừa hét, vừa cùng Quân Ly Xuân đánh thành một đoàn.

 

Sí Trạch đế lúc này cũng cầm bảo kiếm, chuẩn bị một lần sinh tử với Quân Ly Xuân.

 

Thị vệ từng người ngã xuống, Quân Ly Xuân ngồi trên lưng ngựa, đao chỉ vào Sí Trạch đế, lạnh giọng nói: “Ngươi không xứng làm quân, lại càng không xứng làm người.”

 

“Làm càn!” Sí Trạch đế giận dữ rút kiếm. Hai người đối chiến.

 

Võ công của Sí Trạch đế tất nhiên kém hơn so với Quân Ly Xuân, hơn nữa hắn gần đây thân thể không tốt, rất nhanh liền rơi xuống thế hạ phong. Các tướng sĩ đang chiến đấu ở xa thấy Hoàng Thượng gặp nguy hiểm, đều trở về hộ giá.

 

Nhưng trong nháy mắt, một hắc ảnh nhảy đến phía sau Sí Trạch đế, một tay đánh rớt quân quan (mũ đội) của hắn, bắt lấy tóc hắn xoã ra, một tay vung đoản chủy lên. Sí Trạch đế còn không kịp hừ một tiếng, đầu đã bị chém xuống.

 

Quân Ly Xuân bắt lấy Tiểu Ảnh đang cầm đầu Hoàng đế Sí Trạch, để hắn mượn lực trở mình ngồi vào trên lưng ngựa của mình, lập tức vung roi thúc ngựa, chạy trở về.

 

Tướng sĩ Sí Trạch thấy Hoàng đế đã chết, nhất thời mờ mịt.

 

Lúc này, Lăng Hồng Chi cao giọng hô: “Hoàng đế Sí Trạch đã chết, ai đầu hàng không giết!”

 

Tướng sĩ của Sí Trạch phản ứng lại đều bỏ vũ khí, tỏ vẻ đầu hàng.

 

Quân Ly Xuân trở lại Nghiệp quốc đại quân trước trận, lạnh giọng nói: “Kẻ hàng không giết! Sí Trạch đế đã chết, các ngươi có chiến nữa cũng vô ích. Bổn vương đến đây, chỉ vì muốn bình chiến của Du quốc. Hiện giờ Quyết Lĩnh thành đã là thứ trong bàn tay bổn vương, các ngươi lập tức rời khỏi Du quốc, nếu không giết bất luận tội!”

 

“Các tướng sĩ!” Lúc này, Đan Văn Kha vẫn đợi trong liễn đi ra, tâm bình khí hòa nói: “Bổn vương biết mọi người đều không phải thật sự muốn chiến, cũng như bổn vương không phải thật sự nguyện ý đến chiến trường này. Hiện giờ hoàng huynh đã qua đời, bổn vương mặc dù bi thống, nhưng lại cao hứng vì các ngươi. Cuộc sống vốn an nhàn của Sí Trạch, đã trở lại!”

 

Chủ tướng Sí Trạch nghe vậy, đột ngột nảy sinh một loại đau buồn tìm được đường sống trong chỗ chết, đi đến trước mặt Đan Văn Kha, xuống ngựa quỳ xuống đất, “Mạt tướng nguyện đi theo Húc Hoài Vương, nguyện ủng hộ Húc Hoài Vương làm đế, chỉ cầu Húc Hoài Vương giữ cho Sí Trạch quốc thái dân an!”

 

“Nguyện đi theo Húc Hoài Vương, ủng vương làm đế chủ!” Tàn binh Sí Trạch cũng đều quỳ xuống, phụ họa.

 

Đan Văn Kha gật đầu về phía Quân Ly Xuân từ xa.

 

Quân Ly Xuân hạ lệnh thu binh, chuẩn bị tiến vào Quyết Lĩnh thành.

 

Chiến dịch này, bởi vậy chấm dứt……

Advertisements