25 Sùng Vương vi tôn

Sau khi lâm triều, Quân Ly Uyên theo lời triệu đến Nhã Khôn cung. Hôm nay Duyên Hi đế đến cùng Hoàng hậu dùng tảo thiện, gọi hắn đến vừa hảo. Quân Ly Xuân mang theo thuốc bổ mà Lăng Kì Ương phối cho Hoàng hậu, thêm vào nguyên liệu nấu ăn làm dược thiện là tốt nhất, tiện đường đi cùng Quân Ly Uyên.

“Tam Hoàng huynh có biết Phụ hoàng tìm huynh có chuyện gì không?” Quân Ly Xuân hỏi. Cùng Lăng Kì Ương cùng một chỗ lâu ngày, y cũng dần dần thích hương vị thảo dược. Hiện giờ tay mang dược, mùi dược phảng phất giống như là Lăng Kì Ương đang ở bên người y vậy.

Quân Ly Uyên nghĩ nghĩ, lắc đầu,”Không rõ lắm. Bất quá hẳn là không phải đại sự, nếu không cũng sẽ không đến chỗ Hoàng nương.”

“Ừm.” Quân Ly Xuân gật gật đầu.

Lúc hai người đến Nhã Khôn cung, đồ ăn sáng mới vừa dọn xong. Hoàng Thượng cùng Hoàng hậu ngồi đối diện, thấy hai người tiến vào, Hoàng hậu có chút bất ngờ, hình như cũng không biết họ sáng sớm tới làm gì.

Hai người hành lễ, Duyên Hi đế mặt không chút thay đổi khoát tay, cho hai người đứng dậy.

“Hai con sao lại đến đây?” Hoàng hậu cười nói, nhưng nhìn biểu cảm của Duyên Hi đế, trong lòng cũng có chút bồn chồn, liền không ban tọa.

“Kì Ương phối đơn thuốc mới, tốt nhất cho điều dưỡng khí sắc mùa xuân, nhi thần tặng riêng đến.” Quân Ly Xuân nói xong, giao dược trên tay cho tiểu thị.

“Con cùng Kì Ương đều có tâm.”Hoàng hậu cười yên lòng. Từ khi hài tử nàng lấy Lăng Kì Ương, dược thiện của Nhã Khôn cung được bổ sung không ít. Không thể không nói, đơn thuốc của Lăng Kì Ương so với thái y viện tốt hơn nhiều, hương vị cũng dễ uống. Mấy tháng này, khí sắc Hoàng hậu càng hồng nhuận, nhìn qua cũng trẻ vài tuổi.

“Hoàng nương thích là tốt rồi.” Quân Ly Xuân trả lời.

Hỏi tiểu nhi tử xong, Hoàng hậu lại nhìn về phía Quân Ly Uyên, “Còn con? Cũng có thứ muốn đưa?”

“Là trẫm triệu nó tới.” Duyên Hi đế mở miệng nói, trên mặt vẫn nhìn không ra cảm xúc.

Hoàng hậu nghe vậy, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc, cũng bất động thanh sắc, không hỏi nhiều.

“Trẫm triệu con tới, là nghe nói con ở trong phủ nuôi cầm quan, suốt ngày trầm mê trong tiếng đàn, bị dụ hoặc, không lo chính sự.” Duyên Hi đế nói.

Hoàng hậu nhíu mày, chuyện nuôi cầm quan có lớn có nhỏ, nhưng nàng không tin hài tử của mình sẽ trầm mê, không làm việc đàng hoàng.

Nghe được lời Duyên Hi đế nói, Quân Ly Uyên cũng hơi hơi nhíu mày. Đang muốn mở miệng, bên cạnh Quân Ly Xuân liền hành lễ trước nói: “Phụ hoàng, chuyện này cùng nhi thần cùng Kì Ương cũng có liên quan, xin cho nhi thần thuyết minh.”

Duyên Hi đế gật gật đầu, ý bảo y tiếp tục.

“Người kia cũng không phải cầm quan, mà là cầm linh, tên gọi Mạc Thanh Ca. Là người ngày ấy nhi thần cùng Kì Ương đi thăm dò thi tuyến cổ, ngẫu nhiên cứu được.” Ở Nghiệp quốc, cầm quan tương đương với tiểu quan, mà cầm linh lại là bán nghệ không bán thân, thân phận so với tiểu quan cao hơn rất nhiều, “Bởi vì Mạc Thanh Ca là nam tử, Kì Ương là Khanh tử, nhi thần không muốn thanh danh hắn bởi vì cứu người mà tổn hại, cho nên đưa người đến dưỡng ở phủ Tam ca. Kỳ thật nhi thần cũng là có tư tâm, nhi thần không muốn thời gian Kì Ương cùng với nam tử ở chung quá dài.”

Duyên Hi đế nhìn nhìn Quân Ly Xuân, gật gật đầu, xem như chấp nhận, “Lúc ấy các con đến bẩm báo chuyện thi tuyến cổ, Kì Ương không có tới, con nói là đang cứu người, ý chỉ người này?”

“Vâng.” Quân Ly Xuân nói: “Trải qua một đoạn thời gian ở chung, nhi thần cùng Kì Ương đều cảm thấy Mạc Thanh Ca thuyết pháp bất phàm, tính tình  cũng khiêm tốn phong nhã, không có nửa điểm tục khí, cũng coi như khó thấy. Lúc này, nhi thần cũng sai người điều tra hắn, Mạc Thanh Ca mặc dù ở Phong Nhã các, lại là cầm linh, nhưng từ trước đến nay giữ mình trong sạch, danh dự thanh khiết, cũng không phải kẻ tham mộ hư vinh. Lúc này mới yên tâm để người ở lại phủ Tam ca, cũng yên tâm để Kì Ương tương giao với hắn. Tam ca vốn cũng chỉ có hảo ý thu lưu người bị thương, không ngờ bị hiểu lầm.”

Quân Ly Xuân dùng từ “Hiểu lầm”, mà không phải “Hãm hại”, cùng lúc cho thấy bọn họ chưa bao giờ cảm thấy loại sự tình này có cái gì đáng để lên án, mặt khác cũng là dùng sự trong sạch của mình làm nổi bật dụng tâm kín đáo.

Quân Ly Uyên cũng tiến lên hành lễ, cung kính nói: “Phụ hoàng, ngài thường dạy nhi thần, người mặc dù nhân thân phận không giống nhau phân thành ba bảy loại, nhưng cũng không thể bởi vì thân phận liền luận định đánh giá cao thấp. Ngài cũng từng nói, phàm là người tài ba đều đáng dùng, làm Hoàng tử, cũng phải thiện dùng người, mới không phụ tài hoa của người khác.”

Duyên Hi đế gật gật đầu. Tuy trong triều đình nhân tài đông đúc, nhưng hắn càng tin tưởng dân gian tài người vô số, không kém trong triều.

“Nhi thần một khoảng thời gian trước vì việc thiếp thị trong phủ phiền lòng, gần đây lại toàn tâm đặt ở chuyện chống lũ lụt, có khi nghĩ không ra phương pháp hay, khó tránh khỏi phiền lòng. Mỗi khi vậy, cùng hắn nói một lát, có thể trầm tĩnh lại, rộng mở sáng suốt. Có lẽ điều này theo Phụ hoàng thấy không tính là gì, nhưng đối với nhi thần mà nói là khó có.” Quân Ly Uyên nói thành khẩn, “Trong phủ có thể có một người như vậy, nhi thần sâu sắc quý trọng.”

“Trẫm hiểu.” Duyên Hi đế khe khẽ thở dài. Năm đó, Hiền Quý phi cũng vào những lúc hắn đau đầu nhất cùng hắn tán gẫu vài câu, khiến hắn trầm tĩnh lại, sau đó giải quyết rất tốt chuyện triều đình. Hiện giờ không còn nữ tử như vậy ở bên nữa, Duyên Hi đế cũng rất hoài niệm. Hiện tại Tam tử của mình gặp được người như vậy, tất nhiên hẳn quý trọng.

Nghe Duyên Hi đế nói, Quân Ly Uyên có chút kinh ngạc. Nhưng Hoàng hậu bên cạnh lại hiểu rõ, nàng biết Hoàng Thượng nghĩ tới ai. Không chỉ mình Duyên Hi đế, chính nàng có những khi nhiễu tâm vì hậu cung việc, muội muội song sinh của nàng cũng có thể vì nàng giải quyết một phần. Cho nên nàng cùng muội muội tình cảm luôn luôn thâm hậu.

“Cái gọi là nhi thần suốt ngày trầm mê tiếng đàn, là lời nói vô căn cứ. Vết thương trên tay hắn tuy mặt ngoài đã khỏi hẳn, nhưng Kì Ương nói trước khi chưa bôi xong dược, sẽ không thể đánh đàn. Chỉ là tự sinh hoạt thì không thành vấn đề thôi.” Quân Ly Uyên tiếp tục nói: “Nhi thần đúng là vô cùng tán thưởng Mạc Thanh Ca, nhưng Mạc Thanh Ca là nam tử, lại luôn luôn giữ mình trong sạch, cũng chưa từng dụ dỗ nhi thần, cũng không phải nam sủng của nhi thần, không có việc sẽ giữ khoảng cách. Vào Phong Nhã các là vì bất đắc dĩ, không đáng bị lên án. Huống chi hắn hiện giờ đã chuộc thân, lại càng không đáng bị làm nhục.”

Mạc Thanh Ca tuy rằng lưu tại phủ hắn, nhưng quan hệ hai người thanh bạch, không có gì có thể khiến người khác lấy nói.

“Không dối gạt Phụ hoàng. Hắn vốn không muốn lưu lại, Mạc Thanh Ca không muốn tiến cung hay vương phủ, là chuyện tất cả khách nhân của Phong Nhã các đều biết. Nhi thần cũng rất mất công phu, mới khiến hắn lưu lại làm nhạc công.” Quân Ly Uyên nói.

Duyên Hi đế không nói, như đang ngẫm nghĩ.

Hoàng hậu đã mở miệng trước, hơi quan tâm hỏi: “Hắn sao lại bị thương?”

“Nghe nói là không muốn theo sự ép buộc của nhà quyền quý, bị tra tấn một phen, mười ngón bị bẻ gãy cả, nếu không gặp Kì Ương, phỏng chừng đã thành phế nhân.” Quân Ly Uyên tránh nặng tìm nhẹ giải thích.

Hoàng hậu nhăn lại mày, trong mắt khó nén tức giận, “Quốc nội Đại Nghiệp lại có chuyện này, cùng cướp đoạt có gì khác nhau?”

“Hoàng nương bớt giận.” Quân Ly Xuân mở miệng nói: “Mạc Thanh Ca đắc tội người, ở lại phủ Tam ca giữ được tính mạng, cũng coi như nhân họa đắc phúc.”

“Nhà quyền quý nào?” Duyên Hi đế hỏi.

“Không phải nhân vật lớn gì, Phụ hoàng không cần phiền lòng. Dù sao Mạc Thanh Ca hiện tại không sao, cũng không muốn truy cứu, nhi thần nghĩ cho chút giáo huấn là ổn.”

“Ừm.” Duyên Hi đế gật đầu. Nếu người đã đếm Tam tử phủ, liền để Tam tử phủ xử lý liền thỏa đáng.

“Nếu người nọ không thể đánh đàn, người thượng tấu cho ngài nói Uyên Nhi trầm mê tiếng đàn, chẳng lẽ không phải khi quân?” Hoàng hậu cảm thấy việc này chẳng những cần làm sáng tỏ cho Quân Ly Uyên, quan trọng hơn là khiến Duyên Hi đế về sau không cần tin vào loại gièm pha này nữa.

“Xin hỏi Phụ hoàng, làm sao lại biết được việc này?” Quân Ly Uyên cẩn thận hỏi han.

Trưởng tử của mình bị oan uổng, Duyên Hi đế biết rõ chân tướng vốn đã mất hứng, cũng sẽ không giấu diếm nữa, “Lão Ngũ dâng tấu sớ, trẫm cũng không hỏi kỹ. Các con ngồi đi, đừng đứng nữa.”

“Tạ ơn Phụ hoàng.” Hai người ngồi xuống, Quân Ly Uyên nói: “Ngũ Hoàng đệ mấy ngày trước đúng là có tới phủ nhi thần, nói là muốn thảo luận chuyện lũ lụt. Khi dùng qua cơm chiều cáo từ, gặp Mạc Thanh Ca xuất viện tản bộ từ xa. Mạc Thanh Ca đến hành lễ, nhi thần vẫn chưa giới thiệu, bọn họ cũng chưa nói chuyện. Có thể là Ngũ Hoàng đệ trước đó từng gặp Mạc Thanh Ca, mới nhận ra hắn.”

Duyên Hi đế đối với chuyện Ngũ tử bịa đặt, vô cùng bất mãn. Hắn gọi Quân Ly Uyên lại, vốn vì sợ đúng như tấu chương nói. Dù sao Quân Ly Uyên cũng là trưởng tử, hắn để ý nhiều hơn. Nhưng hiện nay xem ra, Quân Ly Uyên thật sự là vô tội.

“Con lưu cầm linh ở trong phủ cũng không sao, biết chừng mực là tốt rồi. Hắn đã tự nguyện vào vương phủ con, cũng không vi phạm luật pháp, con cứ an tâm.” Duyên Hi đế không hề hỏi đến việc này, hết thảy liền tùy ý Quân Ly Uyên.

“Đa tạ Phụ hoàng.” Quân Ly Uyên quỳ xuống hành lễ.

“Được rồi, đến dùng tảo thiện.” Duyên Hi đế vung tay lên, sai người chia thức ăn.

Quân Ly Xuân đứng dậy nói: “Nhi thần chỉ đến đưa thuốc, đã hứa trở về cùng Kì Ương dùng điểm tâm, thỉnh Phụ hoàng chớ trách.”

Duyên Hi đế cười nói: “Con có tâm, được rồi, đi đi. Phu thê bầu bạn chẳng được bao lâu, những lúc có thể ở bên nhau cứ tận lực ở bên nhau, cũng tốt.”

“Vâng.” Quân Ly Xuân cười khẽ.

“Nhi thần cũng không quấy rầy Phụ hoàng cùng Hoàng nương nữa. Phụ hoàng nói rất đúng, phu thê bầu bạn chẳng được bao lâu. Phụ hoàng đến cùng Hoàng nương, nhi thần không dám quấy rầy.” Quân Ly Uyên cũng nói.

“Hài tử này……” Hoàng hậu cười e lệ.

“Được, các ngươi đều quay về đi. Xuân Nhi đã tìm được bạn đời rồi, Uyên Nhi còn phải nhanh lên.” Duyên Hi đế khoát tay, cho hai người lui ra.

“Vâng, nhi thần cáo lui.” Quân Ly Uyên cười nói.

“Nhi thần cáo lui.” Quân Ly Xuân hành lễ theo, lui ra ngoài.

Tuy rằng hiện giờ xem ra, Quân Ly Uyên cùng Mạc Thanh Ca còn một quãng đường rất dài phải đi, nhưng ít ra đã có một khởi đầu tốt, không sợ kết cục có biến.

Ba tháng đợi chờ, đại quân bắc chinh hồi kinh, Duyên Hi đế tự mình đến cổngthành trên nghênh đón, cũng thiết yến ở trong cung, để các tướng sĩ nhóm đón gió tẩy trần.

Trừ Đại Hoàng tử vẫn đang bị cấm túc, những Hoàng tử còn lại đều tham gia, Duyên Hi đế nói Quân Ly Xuân đưa theo Lăng Kì Ương, miễn cho hắn không hiểu biết yến tiệc.

“Chúng ái khanh lần này chinh chiến vất vả, các ngươi không phụ kỳ vọng, bình định phương Bắc, trẫm thấy yên tâm sâu sắc. Trẫm kính các ngươi.” Duyên Hi đế giơ lên chén.

Nhóm tướng lĩnh trong điện lập tức đứng dậy, nâng chén nói: “Tạ ơn Hoàng Thượng.”

Rượu cạn, An Quốc tướng quân nói: “Lần này ít nhiều cũng nhờ lương thảo Lục Hoàng tử giải quyết, nếu không lần chinh chiến này sẽ không thuận lợi như thế.”

Duyên Hi đế gật gật đầu, ý bảo mọi người ngồi xuống, lại nói: “Công của Triệt Nhi lần này không thể không tính. Từ nay, sắc phong Lục Hoàng tử là Sùng Vương, đợi sau ngày đại hôn, sẽ thăng thành Sùng Thân Vương.”

Lời này vừa nói ra, mọi người trên điện đều sửng sốt. Tứ Hoàng tử sắc mặt trầm xuống, cắn chặt răng, bàn tay đặt dưới bàn cũng nắm chặt thành quyền, mà Ngũ Hoàng tử bên cạnh sắc mặt biến đen, ý cười treo trên khóe miệng nhìn như không sao, nhưng đồng tử đen tối lại chứng thực đó không phải là kính phục thật lòng. Trái lại hai người Quân Ly Xuân cùng Quân Ly Uyên có vẻ rất cao hứng, bọn họ sớm cảm thấy Quân Ly Triệt đáng được phong vị, nhưng Hoàng Thượng lại chậm chạp không khai khẩu, hai người cũng không dám hỏi nhiều. Hiện tại cuối cùng đã như nguyện.

Quân Ly Xuân gắp một đũa đồ ăn cho Lăng Kì Ương, Lăng Kì Ương thấy y cao hứng, cười nói: “Trưởng tử xem như đã phong Vương gia toàn bộ, chỉ đợi Vương phi.”

Quân Ly Xuân khẽ cười gật gật đầu, nói đến Vương phi của Lục ca, Quân Ly Xuân cảm thấy khó khăn có chút lớn.

Quân Ly Uyên đụng Quân Ly Triệt bên cạnh, Quân Ly Triệt lập tức hoàn hồn, ra khỏi bàn quỳ tạ ơn nói: “Nhi thần đa tạ Phụ hoàng.”

“Đứng lên đi.” Duyên Hi đế cười nói: “Triệt Nhi trưởng thành rời cung, trẫm vẫn chưa phong vị, cũng biết có đồn đại. Kỳ thật đây là vì nguyện vọng của Hiền Quý phi. Nàng từng nói với trẫm, hài tử nếu không lập công, thì không cần phong vương, thứ nhất là hy vọng hài tử tương lai tấn tới, thứ hai là không hy vọng hài tử được sủng sinh kiêu. Hiện giờ, Triệt Nhi đã lập công, tâm nguyện của Hiền Quý phi cũng hiểu rõ.” Nói đến vị ái phi sớm qua đời này, trong mắt Duyên Hi đế tràn đầy buồn bã.

Quân Ly Triệt không nói gì, kỳ thật đối với phong vương cùng phủ, hắn cũng không để ý. Hắn tự có năng lực cùng thế lực, không ham cái hư danh kia. Chỉ là không ngờ, đây lại là ý của mẫu phi mà mình chưa từng gặp, khó trách ngay cả Hoàng nương cũng không có dị nghị. Nghĩ như thế, hắn thấy vô cùng may mắn, ít nhất hắn không phụ khen thưởng của Phụ hoàng, công dưỡng dục của Hoàng nương cùng tâm ý của mẫu phi.

“Chúc mừng Sùng Vương gia.” Mọi người đứng dậy bái kiến tân vương gia. Ai cũng hiểu được, nếu không có gì ngoài ý muốn, vị Sùng Vương này sẽ là Hoàng tử được phong Thân Vương sớm nhất so với những người đồng lứa. So với Vương gia, Thân Vương quý hơn chút.

“Mọi người không cần giữ lễ tiết.” Quân Ly Triệt mỉm cười nói. Quay đầu nhìn Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương, hai người nâng chén, biểu thị chúc mừng, Quân Ly Uyên rót đầy rượu cho Quân Ly Triệt, chờ hắn ngồi lại, bốn người cách nhau nâng chén, uống một hơi cạn sạch.

Nhìn nhóm trưởng tử huynh hữu đệ cung, Duyên Hi đế cười vừa lòng, sau đó sai thị tòng bên cạnh tuyên đọc phong thưởng thánh chỉ để các tướng lĩnh, quân thần giai hoan……

Advertisements