24 Cầm sư vi lưu

Ở trên đường trở về, Lăng Kì Ương nói: “Xem ra ta đoán đúng rồi. Mà Ngũ Hoàng tử thoạt nhìn cũng không biết mình bị hạ cổ.”

“Ừm. Người đến phủ hắn, hắn cũng là tự làm bậy.” Quân Ly Xuân rất kinh thường.

“Ngũ Hoàng tử dã tâm lớn.” Lăng Kì Ương cười nói, nếu không có dã tâm, nhất định sẽ không gặp người như cổ sư.

“Hắn ỷ Hoàng Quý phi được sủng ái, mẫu gia Hoàng Quý phi thế lực cũng rất chắc chắn, tất nhiên sẽ có ý tưởng với ngôi vị Hoàng đế. Chỉ là có khi quá mức cật lực, ngược lại sẽ hại chính mình.” Quân Ly Xuân nắm tay Lăng Kì Ương kéo nhanh chút.

Lăng Kì Ương không có hỏi y có ý gì với  ngôi vị Hoàng đế không, đáp án kỳ thật với hắn mà nói không có ý nghĩa, mặc kệ Quân Ly Xuân lựa chọn cái gì, hắn đều sẽ giúp y.

“Ngũ Hoàng tử ra sao cũng không quan trọng, chỉ sợ vị cổ sư kia mượn đó gây chuyện, khiến ngươi nhập hiểm.” Lần trước là Quân Ly Uyên, ai biết tiếp theo có phải là Quân Ly Xuân không?

“Chúng ta nếu đã có mục tiêu, vậy âm thầm giám sát chặt chẽ hắn là tốt rồi. Chỉ cần phòng bị nhiều hơn, không sợ hắn nảy ra chủ ý gì.” Quân Ly Xuân thật cảm thấy sự tình dễ đang hơn nhiều rồi, chỉ cần cổ sư kia còn gây hoạ cho Quân Thừa Tích, y không muốn quản nhiều.

Trở lại Nhã Khôn cung, Quân Ly Uyên đã đến. Lăng Kì Ương đi tắm rửa cho Mặc Ngọc Nhi, miễn cho nó bẩn hề hề làm người khác ngại. Khi trời tối đen, Duyên Hi đế cũng tới Nhã Khôn cung.

Người một nhà quây quanh bàn, đón gió tẩy trần cho Quân Ly Triệt, một bữa cơm ăn đến náo nóng.

Đợi bốn người cáo biệt Hoàng hậu xong, đi ra khỏi Nhã Khôn cung, Quân Ly Xuân mới kể lại chuyện hôm nay ở ngự hoa viên cho hai người kia nghe. Vốn kế hoạch Quân Ly Triệt đưa Mặc Ngọc Nhi đến thử lão Ngũ đã vì bất ngờ hôm nay mà ngừng lại.

Suy nghĩ của Quân Ly Uyên cùng Quân Ly Triệt không khác gì mấy với Quân Ly Xuân, ba người cũng không cần nhiều lời, chỉ chờ xem lão Ngũ tự diệt vong. Cho dù cuối cùng Quân Thừa Tích may mắn tránh được một kiếp, sự tình bất quá là trở lại điểm xuất phát, muốn đơn phương uy hiếp đến địa vị ba người họ, không có khả năng.

Mấy ngày sau, Quân Ly Triệt đưa đến nguyên nhân Mạc Thanh Ca bị thương. Vì sợ Mạc Thanh Ca nghe được, sẽ không vui với Quân Ly Uyên, Quân Ly Triệt mời Quân Ly Uyên Quân Ly Xuân đến Lân Vương phủ. Hơn nữa việc này Quân Ly Xuân sớm muộn gì cũng phải biết.

“Ngày đó mời cầm linh của Phong Nhã các là phủ Cung Liêm Hầu, nói là thế tử hôm sau muốn mở tiệc chiêu đãi bạn tốt, thỉnh đến trợ hứng. Nhưng lúc ấy cầm linh đã định ban đêm đột ngột phát sốt, Phong Nhã các lại không muốn đắc tội Cung Liêm Hầu thế tử, chỉ phải đưa Mạc Thanh Ca tiến đến thế thân.” Quân Ly Triệt nhẹ nhàng nói.

Dù sao Mạc Thanh Ca cầm nghệ xuất chúng, so với vị cầm linh trước càng nổi danh, để hắn đến thay, cũng coi đã nể mặt. Mạc Thanh Ca vốn không ra khỏi Phong Nhã các, nhưng vì giải quyết chuyện lần này, cũng không thể không giữ thể diện cho Các chủ.

Bất quá nói đến vị Cung Liêm Hầu thế tử La Đỉnh Thăng này, Quân Ly Xuân cùng Quân Ly Uyên cũng không khỏi nhíu mày. Không phải từng tiếp xúc, mà vì Cung Liêm Hầu phủ là mẫu gia của cố mẫu phi Tứ Hoàng tử, La Đỉnh Thăng là biểu ca của Tứ Hoàng tử. Mấy năm nay Quân Thừa Diễn tuy rằng được Hoàng Quý phi nuôi nấng, nhưng chưa bao giờ chặt đứt liên hệ với Cung Liêm Hầu. Cung Liêm Hầu cũng nương nhờ Tứ Hoàng tử, nịnh bợ lão Ngũ cùng Hoàng Quý phi.

“Mạc Thanh Ca sau đó, hết thảy đều rất thuận lợi. Nhưng yến tiệc kết thúc, La Đỉnh Thăng bắt đầu cố ý thân cận cùng Mạc Thanh Ca, nói muốn mời hắn vào phủ. Mạc Thanh Ca cự tuyệt, nhưng sau đó bị hắn lấy lý do phủ mất đồ, người từ ngoài đến cũng có hiềm nghi, lưu người lại phủ qua đêm.” Quân Ly Triệt dừng một chút, nhìn nhìn sắc mặt Quân Ly Uyên, mới tiếp tục nói: “Phong Nhã các phái người đến đón người, bị người của phủ Cung Liêm Hầu đuổi đi. Sau nửa đêm, La Đỉnh Thăng thừa dịp thiếp thị ngủ, lẻn tới phòng Mạc Thanh Ca, dục cầu không được, sau đó bị Mạc Thanh Ca gây thương tích.

Quân Ly Uyên cau mày, bàn tay đặt trên bàn siết lại. Hắn từ trước đến nay không quan tâm đến chuyện của phủ Cung Liêm Hầu, không ngờ cư nhiên chọc tới hắn.

“Nghe nói thương tới đầu, đến hừng đông mới tỉnh lại. Sau đó bắt đầu sai người tra tấn Mạc Thanh Ca, đánh cho mình đầy thương tích không nói, còn bẻ gãy từng ngón tay hắn. Thiếp thị của La Đỉnh Thăng bởi vì hôm qua La Đỉnh Thăng toàn nhìn Mạc Thanh Ca, tâm sinh ghen tỵ, hơn nữa hắn đả thương La Đỉnh Thăng, lòng sinh bất mãn. Cũng cùng ở đó nhìn hạ nhân tra tấn Mạc Thanh Ca.” Quân Ly Triệt nói rất hàm súc, hắn sợ việc này kể quá chi tiết, Quân Ly Uyên trong cơn giận dữ, trực tiếp đến phủ Cung Liêm Hầu, làm ra chuyện thiếu lý trí.

“Một tên thế tử cũng dám coi mạng người như cỏ rác, nghĩ cũng biết là ai cho hắn gan lộng hành.” Quân Ly Xuân buông chén trà, ngữ khí không tốt.

Chỗ dựa vững chắc lớn nhất mà phủ Cung Liêm Hầu có thể nhờ đến là Quân Thừa Diễn. Thân thể Cung Liêm Hầu luôn không tốt, chuyện trong phủ cơ hồ đều giao tho La Đỉnh Thăng xử lý. Hắn cùng Quân Thừa Diễn, Quân Thừa Tích vẫn thường lui tới, phỏng chừng cũng là chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.

“Bất quá cũng may có thiếp thị kia ở đó, Mạc Thanh Ca mới chưa bị xâm phạm trước mặt mọi người. Đợi hắn hấp hối, La Đỉnh Thăng liền sai người bọc chiếu, vứt hắn vào bãi tha ma. Tiểu thị theo Mạc Thanh Ca đến bị đuổi về Phong Nhã các, bởi vì chứng kiến cả quá trình, đã bị kinh hoảng, liên tục sốt cao bảy ngày, cũng may cuối cùng giữ được mạng.” Quân Ly Triệt đơn giản nói hết chi tiết, không muốn lắm lời. Bất quá những người đang ngồi hiểu, tiểu thị kia ở Phong Nhã các cái gì mà chưa thấy qua? Bị doạ sinh bệnh, cũng đủ để thấy tình cảnh lúc đó thảm thiết thế nào.

Không khí trầm mặc chốc lát, Quân Ly Xuân mở miệng nói: “Tam ca, huynh định làm gì bây giờ?” Y nhìn ra, qua mấy ngày nay ở chung, Quân Ly Uyên đã thích Mạc Thanh Ca. Cho nên hắn có thể lý giải tâm tình Quân Ly Uyên, tựa như y đời này nhất định phải diệt trừ Thát Mã tộc vậy, phàm là kẻ thương tổn người yêu của mình, đều phải hoàn toàn diệt trừ, vĩnh tuyệt hậu hoạn.

Quân Ly Uyên nâng chung trà lên, mở nắp, lại đóng lại, trịnh trọng nói: “Ta sẽ không để hắn quay về Phong Nhã các, cho dù hắn là nam tử, ta cũng sẽ giữ hắn ở lại trong phủ. Chỗ La Đỉnh Thăng ta sẽ phái người theo dõi.”

Quân Ly Xuân có chút chần chờ, vừa định nói để mình phái người theo dõi, Quân Ly Uyên liền nói tiếp: “Yên tâm, ta có chừng mực. Trước khi không thể diệt tận gốc phủ Cung Liêm Hầu cùng lão Tứ, lão Ngũ một lần, ta sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.”

Quân Ly Xuân gật gật đầu, không nói gì nữa.

Trải qua gần hai tháng dưỡng, tay Mạc Thanh Ca đã khỏi hẳn, tuy rằng còn chưa thể cầm vật nặng, nhưng tự hành động đã không thành vấn đề. Mạc Thanh Ca khôi phục rồi, Quân Ly Triệt lại trắng đêm nói chuyện cùng hắn một lần, cuối cùng Mạc Thanh Ca đồng ý ở lại Dịch Vương phủ làm nhạc công.

Ngày kế, Quân Ly Uyên liền tự mình đưa Mạc Thanh Ca trở về Phong Nhã các. Mạc Thanh Ca lên lầu thu thập hành lý, Quân Ly Uyên lại tìm lão bản, chuộc thân cho Mạc Thanh Ca.

Xác định khế bán thân không có sai lầm gì, Quân Ly Uyên giao cho Mạc Thanh Ca, không hỏi nữa.

Mạc Thanh Ca rời đi, không ít linh nhân trong các đến tiễn. Vì tránh tai mắt, hai người đi cửa sau.

Phong Nhã các lão bản giữ chặt Mạc Thanh Ca, nói nhỏ: “Ta nhìn ngươi đến, giờ ngươi rời đi, coi như là giải một cọc tâm sự của ta. Ngày sau tự ngươi phải bảo trọng, có Dịch Vương gia làm chỗ dựa cho ngươi, cũng không ai còn dám tổn thương ngươi. Về chuyện ngươi giấu diếm thân phận Khanh tử…… Nếu cảm thấy là người đáng để ở bên cả đời, hãy nói cho hắn đi.”

Mạc Thanh Ca gật gật đầu, “Mấy năm nay đa tạ ngài chiếu ứng, ngài cũng bảo trọng. Nếu rảnh ta sẽ trở về thăm ngài.”

Lão bản khoát tay, “Nếu đi ra ngoài, cũng đừng trở về.”

Mạc Thanh Ca cười cười, “Làm khách cũng không hoan nghênh?”

“Như thế thì được.” Lão bản cười gật đầu.

Sau đó, trong tiếng mọi người nói lời từ biệt, Mạc Thanh Ca lên xe ngựa, cùng Quân Ly Uyên rời đi.

Thời tiết dần dần ấm lên, cũng không thể cứ ở trong phòng mãi. Theo xuân về hoa nở, biên quan cũng truyền đến tin tức tốt, bộ tộc Thát Mã đã bị đánh đuổi, không dám tái phạm. Hàn Quan thành cũng khôi phục yên bình trước đây. Duyên Hi đế nghe tin vô cùng cao hứng, hạ chỉ, bảo chủ tướng an bài phòng ngự, lãnh binh hồi kinh.

Lăng Kì Ương ở dược phòng mài thuốc bột, chuẩn bị làm thêm một ít dược hoàn phòng cổ. Đơn thuốc hắn mới nghiên cứu chế tạo ra tuy rằng có hiệu tính tương đương với dược trước đó, nhưng bởi vì cần tùy thân mang theo, cho nên lượng dược cần cân nhắc. Lại bỏ thêm tinh dầu mấy vị hoa thảo điều hòa mùi vị, cuối cùng chế thành túi hương tiện dụng.

Có điều, thời gian dược lực kéo dài giảm đi, phải hai tháng một đổi lần, mới có thể đảm bảo tác dụng.

Quân Ly Xuân ngồi trên ghế bên cạnh xem công văn, giống như đột ngột nhớ tới cái gì, hỏi: “Đúng rồi, Tam ca hôm nay hạ triều muốn nhờ ta hỏi một chút, tay Mạc Thanh Ca khi nào thì có thể khỏi hoàn toàn?”

Lăng Kì Ương dời ánh mắt khỏi đơn thuốc, cười nói: “Kỳ thật đã không ngại gì nữa, chỉ cần dưỡng nửa tháng, mỗi ngày lấy dược bôi lên tay, như vậy về sau trời lạnh, xương cốt mới không đau.”

Quân Ly Xuân gật gật đầu, định ngày mai sẽ cho Quân Ly Uyên biết.

“Ta phát hiện từ sau khi Thanh Ca nhập phủ, Tam ca lại ít tìm ngươi.” Dĩ vãng mỗi khi hạ triều, Quân Ly Uyên còn có thể cùng Quân Ly Xuân và Quân Ly Triệt đến dùng điểm tâm, nhưng từ khi Mạc Thanh Ca nhập phủ, chuyện này liền hủy bỏ.

“Như vậy cũng tốt, ta cũng có thêm thời gian ở cùng ngươi.” Quân Ly Xuân thật ra không để ý lắm, dù sao Mạc Thanh Ca là người Tam ca y chọn, “Ta có khi cảm thấy Tam ca băn khoăn nhiều quá. Nếu ngươi là Mạc Thanh Ca, ta cho dù phải cướp, cũng phải cướp ngươi về.”

Lăng Kì Ương bật cười, “Nói lung tung.”

“Sao lại là nói lung tung? Nếu không ngươi chạy thử một lần xem, ta cướp ngươi về thử?” Quân Ly Xuân bắt lấy Lăng Kì Ương lại, hôn một cái.

“Đừng nháo, ta không phải Thanh Ca.”

“Ừm.” Quân Ly Xuân ôm chặt Lăng Kì Ương, “May là không phải.” May mắn hắn chỉ là Lăng Kì Ương toàn tâm toàn ý với y……

“Hai vị trắc phi của Tam ca bị giáng chức, trong phủ hẳn là an bình hơn không ít. Thanh Ca cũng không về bị khinh thường.” Trước đó hai vị trắc phi nháo ở Dịch Vương phủ bị giáng làm thiếp thị, không thể nào vươn lên địa vị Vương phi nữa, cũng từ tiền viện dọn vào tây thiên viện.

“Những cái khác là chuyện nhỏ, có thể thanh đốn cao thấp trong phủ, răn đe mới là tối quan trọng.” Quân Ly Xuân nói: “Lân Vương phủ cũng may có ngươi quản lý cao thấp, rất yên bình.”

Điểm ấy Lăng Kì Ương cũng không dám kể công, cười nói: “Là kết quả Vương gia uy nghiêm.”

Quân Ly Xuân nhéo chóp mũi hắn, “Vương phi khoan dung đại lượng, người trong phủ mới không còn bị ta làm cho sợ tới mức ai cũng vẻ mặt nghiêm trọng.”

“Ta cũng muốn uy nghiêm, nhưng nơi này dù sao cũng là nhà, ở nhà vẫn tùy ý tự tại tốt hơn.”

“Ừm, ngươi như bây giờ rất tốt.”

“Ngươi cũng tốt lắm.” Lăng Kì Ương cười nói.

Hai người ngọt ngào, ảnh vệ truyền đến tin tức. Nói Ngũ Hoàng tử tới Dịch Vương phủ, nói là muốn cùng Dịch Vương gia thảo luận chuyện chống lũ lụt vào xuân.

Chuyện này Duyên Hi đế giao cho Quân Ly Uyên làm, lão Ngũ lúc này đến, thật có chút không rõ. Nếu rất sự có ý kiến hay gì, trực tiếp nói với Duyên Hi đế chẳng phải tốt hơn sao? Bất quá Quân Ly Uyên không cho người ta đến gọi y, Quân Ly Xuân cũng không vọng động, yên lặng xem biến cũng được.

Lão Ngũ dông dông dài dài đến sau bữa tối, mới cáo từ rời đi. Mọi người cũng không nhìn ra mục đích của hắn.

Ba ngày sau, Quân Thừa Tích viết tấu chương trình cho Duyên Hi đế, nói Dịch Vương gia Quân Ly Uyên thu lưu cầm quan của Phong Nhã các, suốt ngày trầm luân, trầm mê tà âm. Không còn lòng dạ nào xử việc nước, phụ ân Phụ hoàng, cũng có tổn hại tới thanh danh Dịch Vương. Mong Hoàng Thượng thánh xét.

Duyên Hi đế cầm tấu sớ đọc vài lần, mới nói với người hầu bên cạnh: “Truyền Uyên Nhi ngày mai sau khi hạ triều, đến Nhã Khôn cung gặp ta.”

“Vâng.” Người hầu lĩnh mệnh, lui ra ngoài.

Advertisements