16 Kì cục vi đổ

 

Chuyện ma quái ở phủ Tứ Hoàng tử chuyện rất nhanh truyền ầm ĩ khắp Nghiệp kinh, càng truyền càng khoa trương. Có người nói Tứ Hoàng tử hại mạng người, giết chóc quá nhiều, mới khiến lệ quỷ tới cửa; có kẻ nói Tứ Hoàng tử bắt bớ dân nữ, nữ tử không cam lòng chịu nhục, tự sát sau đó hóa thành lệ quỷ báo thù; còn có người nói Tứ Hoàng tử tàn bạo vô đạo, Diêm Vương phái quỷ sứ đến báo hắn……

 

Mặc kệ truyền thế nào, thiếp thất kia bị dọa phát điên, cũng là sự thật không đổi.

 

Lăng Kì Ương vốn thấy liên lụy người vô tội vô cùng áy náy, nhưng sau nghe nói vị thiếp thất này từng dùng đủ loại thủ đoạn âm độc, liền bình thường trở lại. Nghe đồn phàm là hầu hạ trong viện của vị thiếp thất đó, bất luận nữ tử ay Khanh tử, chỉ cần bị Tứ Hoàng tử coi trọng liếc mắt nhìn một cái, nàng nổi cơn ghen. Nhẹ thì đánh chửi tra tấn tới tàn, nặng thì hủy dung mạo, bán vào kỹ viện làm nô.

 

Bởi vì gia thế nàng không tồi, cho nên vương phủ cao thấp đối với tất cả những chuyện nàng làm đều mở một mắt, nhắm một mắt. Hiện giờ nàng bị dọa điên rồi, phỏng chừng là những người bị nàng sát hại hóa thành ma quỷ đến báo thù, coi như là trừng phạt đúng tội.

 

Về phần vị nữ tử được cứu kia, ảnh vệ đã trực tiếp đưa người ra khỏi thành, cũng cho nàng giải dược xóa dấu vết ngụy trang trên mặt. Nữ tử nói cảm tạ, liền rời đi. Không hỏi nhiều, cũng không lưu lại lời gì.

 

Đêm tuyết cực kỳ yên tĩnh, củi lửa cháy ấm áp, Quân Ly Xuân ngồi trong dược phòng của Lăng Kì Ương nghe Mính Lễ báo cáo tình hình bên ngoài, Lăng Kì Ương ở bên ước lượng thảo dược, muốn làm chút dược thiện bổ dưỡng.

 

Quân Ly Xuân nghe Mính Lễ nói xong chuyện Tứ Hoàng tử lan truyền gần đây, phất tay cho hắn lui xuống.

 

“Cũng may ngươi không biết võ công, nếu không chắc chắn cũng là một người nghịch ngợm.” Nghĩ đến vở kịch ma quái xảy ra ngày đó, ngay cả y cũng cảm thấy có chút ghê tởm, huống chi là Quân Thừa Diễn cùng thiếp thất ở gần vậy.

 

“Ta từ nhỏ khí lực yếu, phối hợp thân thể cũng không giỏi, sư phụ nói không thích hợp luyện võ.” Nghĩ đến mới trước đây bổn bổn chính mình, Lăng Kì Ương cười khẽ, “Bất quá vì phòng thân, sư phụ dạy ta dùng độc, tuyệt đối không kém so với các ngươi tập võ.”

 

“Sư phụ ngươi suy nghĩ chu toàn.” Quân Ly Xuân nói. Tuy sư phụ hắn dạy dùng độc, nhưng nếu để một mình Lăng Kì Ương ra ngoài dạo chơi, Quân Ly Xuân vẫn cảm thấy lo lắng.

 

Chuyện ma quái trong phủ Tứ Hoàng tử càng truyền càng tà môn, cuối cùng bay đến tai Duyên Hi đế. Mà hơn nữa, người báo cho Duyên Hi đế không phải ai khác, chính là phụ thân vị thiếp thất kia. Phụ thân của thiếp thất là Hình bộ Thị lang, coi như là một kẻ có quyền cao. Nữ nhi nhà mình bị dọa phát điên, hắn cùng với phu nhân đều đau lòng không thôi. Nhưng đến Phủ Tứ Hoàng tử thăm, lại bị lấy lý do “Thân nhân mẫu gia đến gặp nữ nhi sẽ tổn hại hiền danh Tứ Hoàng tử”, đuổi rồi.

 

Tuy nói nữ nhi đã gả đi không thể vô cớ về nhà. Nhưng nữ nhi nhà mình đã thành như vậy, còn không cho gặp, thật sự không thể nào nói nổi. Vài lần đến không có kết quả, Hình bộ Thị lang âng sớ lên Duyên Hi đế. Bởi vậy chuyện này liền truyền mở sang hậu cung.

 

Chuyện Thát Mã tộc Duyên Hi đế vừa hết giận, Quân Thừa Diễn này lại nháo chuyện không may đến. Duyên Hi đế ném sớ lên bàn, quát to: “Truyền cái tên nghịch tử kia tới gặp trẫm!”

 

Quân Thừa Diễn quỳ gối trong ngự thư phòng đã sắp một canh giờ, Hoàng Thượng vẫn không có ý truyền hắn lên, chỉ bình tĩnh phê tấu sớ. Tuy rằng việc này xảy ra trong phủ Quân Thừa Diễn, lời đồn đại cũng chỉ gần đúng, nhưng Quân Thừa Diễn là Hoàng tử, Hoàng gia tất nhiên cũng mất mặt.

 

Phê xong rồi một lượt tấu sớ, Duyên Hi đế buông bút, uống ngụm trà nóng, lạnh lùng nói: “Ngươi nói xem, chuyện ma quái trong phủ ngươi là thế nào?”

 

“Hồi bẩm Phụ hoàng, ngày 15 nhi thần đi kính hương, trên đường trở về gặp một vị nữ tử té xỉu ở ven đường, liền hảo tâm sai người cứu nàng. Bất quá nàng hình như có chứng điên, nửa đêm thức tỉnh liền la to, tự mình đập đầu, biến thành mặtđầy máu. Thiếp thất của nhi thần đến thăm, không ngờ bị dọa.” Quân Thừa Diễn hiển nhiên đã sớm nghĩ xong lời, cũng không có nửa phần kinh hoảng, “Sau đó vị kia nữ tử thừa loạn chạy ra khỏi vương phủ, nhi thần phái người tìm, lại bặt vô âm tín. Vốn cũng không phải đại sự gì, không hiểu sao cuối cùng lại truyền thành chuyện ma quái trong phủ nhi thần.”

 

Duyên Hi đế bất động thanh sắc nhìn hắn, nét mặt giấu hết thảy cảm xúc khiến người khác đoán không ra. Quân Thừa Diễn vốn đang nhìn thẳng, nhưng một lát sau liền dời mắt, nhìn như là sợ đụng chạm Thánh Thượng, kì thực là tự chột dạ.

 

Duyên Hi đế trầm mặc một lúc, đột ngột cầm lấy tấu chương trên tay ném vào hắn, lạnh lùng nói: “Ngươi cứu nữ tử về, mà nữ quyến cao thấp trong phủ ngươi cư nhiên hoàn toàn không biết? Hơn nửa đêm, ngươi không về phòng nghỉ ngơi, chạy đến viện nữ tử đó nghỉ ngơi làm cái gì? Nam nữ thụ thụ bất thân đạo lý này, ngươi không biết sao? Nữ nhi của Hình bộ Thị lang coi như có chút kiến thức, nếu không phải đúng là gặp quỷ, sao lại có thể bị dọa phát điên? Còn nữa, Hình bộ Thị lang đến phủ ngươi thăm nữ nhi, ngươi vì sao không cho gặp? Đừng có lấy cái lý do tổn hại hiền danh kiểu này ra lừa trẫm, nữ tử gả ra ngoài không thể tự mình về nhà là một chuyện, nhưng phụ mẫu đến thăm nữ nhi bệnh nặng là chuyện khác!”

 

“Phụ hoàng, nhi thần oan uổng a!” Quân Thừa Diễn quỳ về trước mấy bước, mắt rưng rưng nói: “Chuyện của vị nữ tử kia, nhi thần thật sự không rõ, nhi thần đến viện của nàng cũng là vì bọn hạ nhân báo lại, nói nàng có chút khác thường, gọi nhi thần đến xem. Phụ hoàng biết, gia quyến của nhi thần đều có một chút khó chịu, nhi thần cứu nàng ta trở về nguyên cũng là hảo tâm, nghĩ chờ nàng tỉnh sẽ đưa đi, nên mới không nói cho nữ quyến trong nhà, miễn các nàng phát cáu với nhi thần.”

 

Quân Thừa Diễn dùng cổ tay áo lau lau khóe mắt, nói tiếp: “Nữ nhi Hình bộ Thị lang tuy là thiếp thất, nhưng ành sự bá đạo, đối đãi hạ nhân cũng tâm ngoan thủ lạt. Nhi thần niệm dụng tâm nàng đối với nhi thần, đã cùng nhi thần nhiều năm, không đành lòng trách phạt, chỉ thường xuyên nhắc nhở. Lần này nàng bị dọa điên, ai biết không phải do thường ngày quá đáng, coi mạng người như cỏ rác, mới tự mình dọa mình phát điên? Nếu không vì sao những người khác trong phủ sao không, chỉ có nàng điên?”

 

“Nhi thần hiểu phụ mẫu tất nhiên yêu thương hài tử của mình, nhưng thiếp thất đã điên, cả ngày hồ ngôn loạn ngữ, rối bù bẩn thỉu, thật sự không nên gặp người. Bộ dáng đó của nàng mà để khiến Hình bộ Thị lang thấy, chỉ càng đau lòng, cho nên nhi thần nghĩ mấy ngày tới, bệnh tình của nàng chuyển biến tốt đẹp, mới để bọn họ gặp nhau.” Quân Thừa Diễn nói hữu tình hợp lý, “Hiện tại nàng ăn nói khùng điên vạn nhất khiến Hình bộ Thị lang đang lo lắng cho ái nữ nghe được, tin là thật, lại sinh ra chuyện, thì phiền toái. Mong Phụ hoàng niệm vô tội cùng khổ tâm của nhi thần, xin bớt giận.”

 

Duyên Hi đế nhìn Quân Thừa Diễn vẻ mặt bi thiết, suy nghĩ mãi, nói: “Việc này do ngươi dựng lên, thiếp thất ngươi làm việc xấu tâm hư cũng được, hay bị dọa điên ngoài ý muốn cũng được, ngươi đều phải chịu trách nhiệm, hảo hảo dưỡng nàng ở trong phủ, cũng tận tâm trị liệu. Về phần Hình bộ Thị lang, tìm một cơ hội thích hợp, cho hắn gặp nữ nhi một lần. Hắn kiến thức uyên bác hơn so với ngươi, tất nhiên biết cái gì có thể tin, cái gì không thể tin. Về phần lời đồn đại, tự ngươi đi giải quyết, đừng khiến trẫm nghe thêm đồn đại mất thể diện như vậy nữa, có nghe chưa?”

 

“Vâng, nhi thần cẩn tuân lời Phụ hoàng dạy bảo, tuyệt đối không để Phụ hoàng thất vọng.” Quân Thừa Diễn nói.

 

“Ngươi lui ra đi.” Duyên Hi đế tựa như cũng lười nhiều lời với hắn. Mặc kệ nói thế nào, Quân Thừa Diễn cũng là con hắn, hắn có thể răn dạy, cũng không sẽ vì một người thiếp thất mà phạt nặng, cũng là thái độ khác nhau Hoàng gia đối xử với chính thê cùng thiếp thất.

 

Về phần lí do thoái thác của Quân Thừa Diễn, Duyên Hi đế tất nhiên biết cái nào là thật, cái nào là dối. Nhưng những lời này nói ra có người tin, vậy là đủ rồi. Chuyện này vốn nên để tự Quân Thừa Diễn gánh vác, hài tử này không phải trưởng tử, cho nên kỳ vọng của Duyên Hi đế với hắn cũng không cao, chỉ cần không để cho hắn gây chuyện là tốt rồi.

 

“Vâng, nhi thần cáo lui.” Quân Thừa Diễn cung cúi đầu lui ra, ở chỗ Duyên Hi đế nhìn không thấy lặng lẽ gợn khóe miệng, trong mắt một mảnh đắc ý.

 

Được Duyên Hi răn dạy, Hình bộ Thị lang vốn tưởng rằng ngày nữa là có thể gặp nữ nhi, cũng không ngờ, mấy ngày sau lại nhận được tin nữ nhi qua đời. Phủ Người phủ Tứ Hoàng tử nói là thiếp thất muốn ra khỏi phòng, bọn hạ nhân không có cách nào khác đành phải cùng đi, không ngờ một lúc không chông trừng, thiếp thất liền lao vào hồ cảnh chết đuối.

 

Nói vậy tuy rằng khiến người hoài nghi, nhưng theo khám nghiệm tử thi xem xét, thiếp thất đúng thật là chết đuối. Hơn nữa trên người không có ngoại thương khác, cũng không có vết bị ép xuống nước, nên nhận định tại nạn vì trượt chân rơi xuống nước.

 

Kết quả này Hình bộ Thị lang mặc dù không muốn tin, nhưng cũng tìm không ra chứng cứ khác, chỉ có thể nhận.

 

Lúc nghe tin, Quân Ly Xuân đang cùng Lăng Kì Ương chơi cờ, trước khi hạ cờ đặt cược là nếu Quân Ly Xuân thắng, Lăng Kì Ương phải chủ động hôn y. Nếu là Lăng Kì Ương thắng, Quân Ly Xuân phải tự mình xuống bếp hầm canh.

 

“Ngươi thấy thế nào?” Quân Ly Xuân hạ cờ rồi hỏi.

 

“Ngươi hôm qua không phải còn đưa ta lên hồ trượt băng đó à?” Lăng Kì Ương cười nói.

 

Năm nay mùa đông cực kỳ lạnh, loại hồ không quá lớn giống trong vương phủ nước chảy chậm, trên mặt cơ bản cũng đông lạnh rắn chắc. Hôm qua sau giờ ngọ, Quân Ly Xuân không có việc gì làm, liền kéo Lăng Kì Ương lên trên mặt hồ trượt băng, mặc dù bị ngã vài lần, nhưng thú vị.

 

Vị thiếp thất kia chết đuối ở trong hồ, vậy mặt hồ chắc chắn bị phá băng. Về phần trời lạnh phá băng làm cái gì? Cũng chỉ có kẻ phá băng mới biết……

 

“Trượt băng trên hồ, ta thấy lần đầu là xem lão Tứ đùa, hắn rất thích, cho nên khi ở trong cung, vừa đến ngày kết băng, hắn đã bắt đầu làm xe trượt băng, chờ mặt hồ đông lại thật, đến chơi.” Quân Ly Xuân nhìn Lăng Kì Ương hạ cờ, khóe miệng gợn lên nét cười, sau đó cũng hạ.

 

“Dù sao việc này trong lòng Tứ Hoàng tử chắc chắn biết rõ ràng, thiện ác đến cuối sẽ có báo ứng, chờ xem cũng được.” Lăng Kì Ương suy tư nửa ngày, lại hạ một quân.

 

“Chỉ cần hắn không đổ được tội cho ta, ta cũng lười quản.” Ý cười khóe miệng Quân Ly Xuân càng rõ, lập tức lưu loát hạ xuống quân mấu chốt, “Thắng rồi.”

 

Lăng Kì Ương ngẩn ra, bất đắc dĩ nhìn bại cục. Tuy rằng hai người chơi cờ từ trước đến nay là Quân Ly Xuân thắng nhiều hơn, nhưng hôm nay Quân Ly Xuân đã khiến hắn chết ba ván, không ngờ vẫn không địch được.

 

Quân Ly Xuân đẩy bàn cờ ở giữa hai người ra, ôm lấy Lăng Kì Ương, ngồi lên đùi, nhìn hắn không chuyển mắt.

 

Lăng Kì Ương tự biết thua phải nhận phạt, tuy rằng hai người đã hôn rất nhiều lần, nhưng hắn chủ động xác thì là lần đầu. Lăng Kì Ương nhấp hé môi miệng, từ từ nhắm hai mắt hôn qua. Lúc đụng phải làn môi hơi lạnh của Quân Ly Xuân, một cỗ nóng rực từ đỉnh đầu tràn ra, Lăng Kì Ương cảm thấy ngón tay mình cũng sắp đỏ.

 

Chỉ đơn thuần thân cận tất nhiên không thể khiến Quân Ly Xuân vừa lòng, Quân Ly Xuân giữ bờ môi cánh hoa Lăng Kì Ương ý bảo hắn tiếp tục. Lăng Kì Ương vươn đầu lưỡi liếm sang khóe miệng Quân Ly Xuân, Quân Ly Xuân hé miệng nghênh đón hắn tiến vào. Lăng Kì Ương hơi hơi run rẩy tham nhập vào miệng Quân Ly Xuân, lập tức bị đầu lưỡi Quân Ly Xuân bắt lấy. Sau đó, Quân Ly Xuân đổi khách thành chủ, đặt Lăng Kì Ương trên nhuyễn tháp, tùy ý cuốn lấy cái lười mềm của Lăng Kì Ương chơi đùa.

 

“Ư…… Ưm……” Lăng Kì Ương bị y hôn đến nóng bừng, hơi thở của Quân Ly Xuân tán trên mặt hắn, khiến hắn cảm thấy mát lạnh.

 

Quân Ly Xuân nhìn gương mặt Lăng Kì Ương càng ngày càng hồng, trong mắt lộ ra ý cười, “Mở mắt, nhìn ta.”

 

Lăng Kì Ương bị hôn đến có chút vựng huyễn nghe lời mở mắt ra, thấy đôi đồng tử mang ý cười của Quân Ly Xuân phía trên, một cỗ tê dại từ dưới lan lên, bốc đến đỉnh đầu.

 

“Ưm……” Ngón tay Lăng Kì Ương bất giác bắt lấy y phục Quân Ly Xuân, thừa nhận khoái cảm quen thuộc mà xa lạ. Gương mặt Quân Ly Xuân trong tầm mắt càng mơ hồ.

 

Tinh tế tìm kiếm từng góc độ trong miệng đối phương, đến khi đôi mắt Lăng Kì Ương phiếm nổi thuỷ quang, Quân Ly Xuân buông hắn ra, tân dịch vương vấn vì hai người tách ra làm thành một dải, dính dưới khóe miệng Lăng Kì Ương, rất dụ hoặc.

 

Quân Ly Xuân giơ tay lau vệt nước bên khóe miệng Lăng Kì Ương, ôm lấy người ngồi dậy, lại khẽ hôn mắt Lăng Kì Ương. Lăng Kì Ương còn có chút chưa hồi thần, trầm mặc thở hổn hển.

 

Một lát sau, đợi Lăng Kì Ương lấy lại tinh thần, Quân Ly Xuân cười nói: “Vi phu buổi tối hầm canh cho ngươi, đừng ăn điểm tâm, để bụng ăn canh.”

 

Lăng Kì Ương chớp mắt nhìn y. Rõ ràng là hắn thua, Quân Ly Xuân căn bản không cần xuống bếp.

 

Quân Ly Xuân nhéo nhéo chóp mũi hắn, “Xem như thưởng cho biểu hiện của ngươi.” Nói xong, liền đứng dậy ra khỏi phòng.

 

Lăng Kì Ương tựa vào gối mềm, nhịp tim vẫn gia tốc.

 

Lân Vương gia lần đầu tiên rửa tay nấu canh, tuy rằng hương vị có chút nhạt, nhưng cũng có một tư vị khác biệt. Lăng Kì Ương rất nể tình uống hơn một chén, Quân Ly Xuân thấy hắn uống cao hứng, cũng cân nhắc cải tiến lần sau. Còn định hạ ván cờ mới, tiếp tục cùng Lăng Kì Ương vô cùng thân thiết……

Advertisements