84 Sai trắc vi loạn

 

Chính sảnh trầm mặc giằng co một trận, Quân Ly Triệt mới nói: “Chuyện của Thanh Ca sở dĩ tra không được, một là bởi vì không có phương hướng, hai là thời gian đã qua thật sự quá lâu. Bất quá, nếu hắn thực có liên quan đến Tràng quý nhân, có lẽ trực tiếp đến thăm dò mẫu gia Tràng quý nhân bên kia, nói không chừng sẽ có manh mối.”

 

Quân Ly Uyên gật gật đầu,”Cũng là một cách. Nhị ca, huynh đối với nhà của mẫu phi bên kia hiểu biết bao nhiêu?”

 

Quân Thừa Cảnh lắc đầu,”Năm đó khi Tiêu gia mẫu hệ của mẫu phi xuống dốc, ta còn quá nhỏ. Nếu không phải mẫu hậu thường xuyên nói cho ta một ít chuyện trong nhà mẫu phi, ta có thể ngay cả Tiêu gia làm chức quan gì cũng không biết. Tiêu gia xuống dốc thật sự nhanh, từ khi Tiêu phủ sụp đổ, người nhà họ Tiêu liền biến mất trong kinh thành. Cho dù biết manh mối này, cũng không thể nào tra được.”

 

Quân Ly Uyên hơi hơi nhíu mày, hắn biết rõ lấy thế lực hiện tại, tra chuyện mười năm trước thì còn dễ dàng, nhưng phải tra chuyện hơn mười năm đúng là có chút khó khăn, hơn nữa còn không phải danh môn vọng tộc gì. Tiêu gia sau khi xuống dốc, căn bản cũng không còn ai để ý bọn họ sống hay chết.

 

Quân Ly Xuân uống ngụm trà, mở miệng nói: “Tam ca, ta cảm thấy chuyện này cần phải hỏi Mạc Thanh Ca. Nếu thân phận của hắn thực sự có liên quan đến Tràng quý nhân hoặc là Tiêu gia, trước khi hắn rời khỏi Tiêu gia, người nhà họ Tiêu chắc chắn sẽ lưu lại cho hắn cái gì đó. Đồ gia truyền cũng được, công văn chứng minh thân phận cũng được, chắc chắn có suy nghĩ cho cuộc sống yên ổn của hắn về sau.”

 

“Ly Xuân nói đúng.” Quân Ly Triệt đồng ý: “Lấy thời gian Tiêu gia xuống dốc, nếu Thanh Ca thật sự là người nhà họ Tiêu, vậy hắn nhiều ít gì cũng có thể nhớ rõ một việc. Nếu hắn chịu nói, bí ẩn có thể phá giải.”

 

Quân Ly Uyên có chút do dự trầm tư, hắn không biết phải làm sao mở miệng hỏi Mạc Thanh Ca chuyện này, nếu Mạc Thanh Ca bởi vậy mà cảm thấy mình không tín nhiệm hắn, hoài nghi hắn, ngược lại còn phá hủy sự tín nhiệm của Mạc Thanh Ca mà thật vất vả mới lập nên.

 

Nhìn ra được Quân Ly Uyên do dự, Quân Ly Uyên vừa nãy có nói, Thanh Ca là người hắn thích, Quân Thừa Cảnh cũng hiểu bắt Quân Ly Uyên đi hỏi như vậy, cũng thật sự không ổn, hắn không thể vì nghi vấn của mình, khiến huynh đệ khó xử được.

 

“Nói đến việc này nếu chúng ta không đề cập tới, cũng sẽ không có thêm ai hoài nghi. Như vậy, không hỏi cũng được.” Quân Thừa Cảnh mỉm cười nói.

 

“Nhị ca, chuyện này ta nhất thời không biết phải sao mà hỏi. Nhưng nếu trốn tránh, trong lòng vẫn sẽ có chút nghi ngờ.” Quân Ly Uyên nói: “Huynh cũng đừng vội, chờ ta tìm được cơ hội thích hợp, sẽ hỏi hắn.”

 

“Ừ.” Quân Thừa Cảnh gật gật đầu, “Không sao. Nếu hắn thật sự là người nhà họ Tiêu, có đệ chiếu cố hắn, ta cũng có thể yên tâm.”

 

“Vâng.” Quân Ly Uyên đáp. Bất luận Mạc Thanh Ca có thân phận ra sao, hắn đều nhất định sẽ toàn tâm toàn ý chiếu cố tốt người này.

 

Sợ ảnh hưởng đến Lăng Kì Ương nghỉ ngơi, mọi người cũng không ở lâu, rời Lân Vương phủ trước.

 

Trở lại phòng ngủ, hai hài tử đã được bế đến chỗ Lăng đa đa bên kia, Lăng Kì Ương nửa dựa ở đầu giường, cầm trong tay một cuốn sách nhỏ, chăm chú đọc.

 

Nhìn Lăng Kì Ương lười biếng, Quân Ly Xuân cảm thấy trong lòng bất giác trở nên mềm mại, thậm chí so với với hai hài tử kia càng sâu đậm. Nhưng vẫn cảm thấy không đủ như cũ, cần phải càng quý trọng cùng bảo vệ người này mới được.

 

“Đọc cái gì vậy?” Quân Ly Xuân đi đến bên giường, nhẹ giọng hỏi.

 

Lăng Kì Ương ngẩng đầu nhìn y, cười nói: “Sư phụ cho ta, sách liên quan đến việc chiếu cố trẻ nhỏ.” Cho dù hắn cũng biết một ít, nhưng không được chu đáo, cho nên sách này vẫn cần xem qua, cố gắng làm cho chu toàn.

 

Quân Ly Xuân cởi áo ngoài, tiến vào chăn, ôm lấy Lăng Kì Ương, để hắn gối trên người mình, tùy tiện lấy sách qua xem vài lần, nhẹ vỗ về tóc Lăng Kì Ương, nói: “Có cha cùng tiền bối ở đây, mấy thứ này ngươi chậm rãi học là được, đừng để mình mệt.”

 

“Ừm.” Lăng Kì Ương nhoẻn khóe miệng, gật gật đầu, lại nói: “Đợi qua mấy ngày nữa, thân thể ta đỡ hơn, mời Tam ca, Lục ca bọn họ đến phủ ăn cơm đi. Bọn họ hôm nay đến đây một chuyến, ta cũng không đi ra gặp.” Tuy rằng hắn cần tránh lạnh, nhưng bậc lễ nghĩa đó ngày sau vẫn phải làm chu toàn.

 

“Được, đều nghe lời ngươi.” Quân Ly Xuân không có ý kiến gì, dù sao việc trong phủ này từ trước đến nay là Lăng Kì Ương làm chủ.

 

“Buổi chiều sợ là không ít người tới, ngươi không ra tiếp đãi sao?” Lăng Kì Ương hỏi. Thế tử của Lân Vương sinh ra, những người muốn lôi kéo làm quen Quân Ly Xuân, cùng với những người thuộc phía bọn họ tất nhiên sẽ tặng lễ vật đến.

 

“Không đi, ở cùng ngươi.” Quân Ly Xuân bắt lấy tay Lăng Kì Ương, mười ngón đan nhau. Y đã phân phó Mính Lễ, nhớ kỹ tên tự cùng hạ lễ của người đến tặng lễ, chờ hài tử đầy tháng rồi mở tiệc chiêu đãi.

 

“Ừm.” Lăng Kì Ương không khuyên nhủ, hắn cũng thích Quân Ly Xuân ở bên, chuyện lễ tiết chờ về sau rồi tính.

 

“Muốn ngủ một lúc không?” Quân Ly Xuân giúp Lăng Kì Ương dịch dịch chăn, sợ hắn lạnh.

 

Lăng Kì Ương lắc đầu, “Không mệt.”

 

Hai người trầm mặc một lát, Lăng Kì Ương đột ngột hỏi: “Ngươi có tâm sự?”

 

Quân Ly Xuân nhìn đôi mắt hắn, mỉm cười nói: “Cái này cũng nhìn ra được?”

 

Lăng Kì Ương cười giơ tay nhu nhu mày y, nói: “Ngươi có chuyện không nghĩ ra, mày sẽ nhăn, tuy rằng rất mờ, nhưng biểu cảm sẽ rất trầm. Xảy ra chuyện gì rồi? Có liên quan đến hài tử?”

 

“Không phải chuyện hài tử.” Quân Ly Xuân sợ hắn nghĩ loạn, nhanh chóng làm sáng tỏ, “Là chuyện về Mạc Thanh Ca.”

 

“Thanh Ca?” Lăng Kì Ương khó hiểu hỏi.

 

“Trước đây cũng đã nói với ngươi, bộ dáng Mạc Thanh Ca rất giống mẫu phi Nhị ca, cho nên Nhị ca hôm nay thấy Mạc Thanh Ca cũng không khỏi có chút nghi hoặc, hơn nữa……” Quân Ly Xuân dừng một chút, chuyện này Quân Ly Uyên trước đó nói cho y, nhưng y chưa nói cho Lăng Kì Ương, “Trên người Mạc Thanh Ca có một vết bớt, vô cùng giống với vết trên mặt Tràng quý nhân.”

 

Lăng Kì Ương cũng không nhịn được lộ ra biểu cảm kinh ngạc, kỳ thật hắn sớm đã quên chuyện về bộ dáng Mạc Thanh Ca, không ngờ lần này Nhị Hoàng tử chú ý tới, còn thác ra bớt chuyện. Hắn nhớ rõ lúc đầu biết khi chuyện này, trong đầu hắn từng hiện lên một ý niệm, chỉ là lúc ấy sư phụ nói người mang thai không nên suy nghĩ nhiều, hắn mới không nghĩ nữa, hiện tại nghĩ đến, có lẽ ý tưởng này rất vớ vẩn, nhưng cũng vô cùng đáng tin.

 

Quân Ly Xuân nhìn Lăng Kì Ương trừng mắt to suy nghĩ chuyện gì đó, cười hôn hôn ở trên mí mắt hắn, nói: “Đừng lộ ra vẻ mặt này, tự chủ ta cũng có hạn.”

 

Vành tai Lăng Kì Ương phiếm ra một mảng phấn hồng, vỗ Quân Ly Xuân một chút, nói: “Nói chính sự.”

 

Quân Ly Xuân ôm chặt hắn, cười nói: “Ta yêu ngươi cũng là chính sự.”

 

Lăng Kì Ương ngượng ngùng vùi mặt vào trong y phục Quân Ly Xuân. Kỳ thật Quân Ly Xuân cũng không thường xuyên nói lời yêu với hắn như vậy, nhưng mỗi lần nói đều rất chân thành, Lăng Kì Ương cũng có thể nhận thấy được lời y nói là phát ra từ thật lòng.

 

Hai người ôm ấp thêm một lát, Lăng Kì Ương mở miệng nói: “Ly Xuân, ta có một suy đoán.”

 

“Cái gì?” tay Quân Ly Xuân sẵn tay hắn, hỏi.

 

“Nếu Thanh Ca thật sự rất giống Tràng quý nhân, lại có cái bớt kia, vậy chắc chắn hắn có liên quan đến Tràng quý nhân, dù sao đi nữa loại trùng hợp này đã không thể gọi là trùng hợp.” Dừng một lát, Lăng Kì Ương nói tiếp: “Hơn nữa, ngươi có cảm thấy bộ dáng Nhị ca vừa không giống Phụ hoàng, cũng không giống Tràng quý nhân hay không?”

 

Lăng Kì Ương tuy rằng chưa từng gặp Tràng quý nhân, nhưng nếu Mạc Thanh Ca thật sự giống Tràng quý nhân, vậy trên người Quân Thừa Cảnh chắc chắn có một chỗ hẳn nên giống Mạc Thanh Ca. Nhưng thực tế hai người không có chỗ nào giống nhau, bởi vậy, có thể kết luận Quân Thừa Cảnh cũng không giống mẫu phi hắn.

 

Quân Ly Xuân nhăn mày, cảm thấy chuyện này còn cần cân nhắc.

 

“Tràng quý nhân thân phận không cao, hẳn là không có gan tư thôngvs người ngoài, còn có thể thần không biết quỷ không hay sinh hạ hài tử. Cho nên ta nghĩ……” Đối với suy đoán của mình, Lăng Kì Ương vẫn có chút do dự, nhưng bởi vì nói với Quân Ly Xuân, cho nên cũng có chút ít băn khoăn, “Ta nghĩ, có lẽ Mạc Thanh Ca mới là Nhị Hoàng tử chân chính, mà Nhị ca có thể chỉ là người thế thân.”

 

Đối với suy đoán này của Lăng Kì Ương, Quân Ly Xuân cũng kinh ngạc, nhưng lại cảm thấy rất có lý. Nếu thật sự là như vậy, vậy hết thảy về Mạc Thanh Ca đều có lời giải thích. Hắn nếu thật sự là bị tráo đổi tới Tiêu gia, vậy khi Tiêu gia sụp đổ, hắn bị bán tới tay người môi giới, rồi lại trằn trọc tiến vào Phong Nhã các, một quá trình này cũng thuận lý.

 

“Ngươi nói có lý. Mặc kệ suy đoán này là thật hay giả, đều nên nói một tiếng với Tam ca, cũng coi như thêm hướng tìm hiểu thân thế của Mạc Thanh Ca.” Quân Ly Xuân càng lúc càng cảm thấy suy đoán của Lăng Kì Ương đáng tin. Nếu thật sự là như thế, vậy Mạc Thanh Ca cùng bọn họ chính là huynh đệ cùng cha khác mẹ, Tam ca cùng Mạc Thanh Ca ở bên nhau chính là loạn luân.

 

Y lại không để ý loạn luân cùng dị nghị, chỉ là tầng quan hệ này nếu bị lộ ra, chỉ sợ rất nhiều người sẽ gặp tai ương. Cho dù y không thèm để ý quan hệ này, Phụ hoàng cùng Hoàng nương cũng sẽ không không bận tâm việc loạn luân này, nhưng Tam ca về sau chỉ sợ sẽ khổ sở.

 

“Đây chỉ là suy đoán của ta, vẫn nên hoãn mấy ngày hãy nói với Tam ca. Nói không chừng mấy ngày này huynh ấy đã hỏi Thanh Ca, sự thật không như là ta suy đoán, tránh bọn họ rối rắm không cần thiết.” Lăng Kì Ương nói. Hắn không muốn bởi vì suy đoán của mình, phá hỏng tình cảm của Quân Ly Uyên cùng Mạc Thanh Ca. Cho dù hắn đoán đúng, cũng không muốn tự mình giơ tay kéo mở vết rách này.

 

Quân Ly Xuân gật gật đầu, nói: “Ta sẽ xử trí, ngươi đừng lo lắng. Ta cũng không muốn Tam ca khó chịu.”

 

“Ừm.” Có những lời này của Quân Ly Xuân, Lăng Kì Ương an tâm hơn rất nhiều. Cũng hy vọng sự tình nhanh chóng có kết quả, tốt nhất là đừng như hắn nghĩ, ngày mới có thể tiếp tục bình yên trôi qua. Nếu không, hắn thật sự không dám nghĩ……

 

Mấy ngày sau, Quân Ly Xuân bên này còn chưa nói cái gì với Quân Ly Uyên, Hoàng hậu đã gọi Quân Ly Uyên vào trong cung. Thân là mẫu thân, nàng tất nhiên hiểu hài tử của mình, ngày ấy Quân Ly Uyên đưa Mạc Thanh Ca cùng tới Lân Vương phủ, cho dù có Quân Ly Xuân giải thích, nàng cũng có chút nghi hoặc, hơn nữa ánh mắt Quân Ly Uyên nhìn Mạc Thanh Ca, nàng càng cảm thấy sự tình không đơn giản như mặt ngoài.

 

Quân Ly Uyên sau khi gặp Hoàng hậu, dứt khoát thừa nhận chuyện mình thích Mạc Thanh Ca, cũng hy vọng Hoàng hậu có thể giúp hắn.

 

Hoàng hậu không tức giận, nàng gọi Quân Ly Uyên đến, vốn là muốn hỏi rõ, hiện tại hài tử không e dè thừa nhận, nàng cũng không có gì để nói. Tuy rằng Mạc Thanh Ca thân phận hèn mọn, nhưng nàng cũng không để ý thứ này. Nàng giống muội muội, đều hy vọng hài tử của mình có thể tìm được người nó thích.

 

Lúc trước bởi vì phải tranh địa vị trong cung, cho nên về hôn sự của hài tử, nàng rất ít khi tham dự. Cho dù nhét tiểu thiếp Quân Ly Uyên không thích vào phủ, nàng cũng không thể nói gì. Hiện giờ trở ngại này đã hoàn toàn loại bỏ, nàng không còn gì cần băn khoăn. Quân Ly Xuân đã cưới người trong lòng, đã có hài tử. Quân Ly Triệt sắp cùng người mình thích thành thân, cũng coi như hoàn thành một phần tâm tư của nàng. Hiện giờ chỉ còn lại có Quân Ly Uyên, thân là mẫu thân, nàng cũng không hy vọng Quân Ly Uyên có gì tiếc nuối, cho nên thích thì cứ thích thôi.

 

Hoàng hậu ủng hộ khiến Quân Ly Uyên vô cùng cao hứng. Trở lại phủ, liền nói việc này với Mạc Thanh Ca.

 

Mạc Thanh Ca không thể tin được xác nhận lại: “Thật sao?”

 

“Ừ.” Quân Ly Uyên nắm tay hắn đi vào trong phòng, “Hoàng nương đồng ý, chuyện của chúng ta đã thành công một nửa. Chờ thêm một thời gian, ta đến nói với Phụ hoàng, thỉnh người tứ hôn. Có hai tiểu tử nhà Ly Xuân kia, Hoàng gia cũng coi như có người kế tục, Phụ hoàng hẳn là sẽ không can thiệp quá nhiều vào hôn sự của ta.”

 

Mạc Thanh Ca nắm tay Quân Ly Uyên, cũng không biết phải nói gì mới tốt. Hắn thật sự cao hứng trong lòng, cũng chỉ biểu lộ không nhiều lắm trên mặt.

 

“Đúng rồi, Thanh Ca. Ta có một chuyện muốn hỏi ngươi một chút.” Tuy rằng biểu cảm Mạc Thanh Ca rất nhạt, nhưng Quân Ly Uyên biết tâm tình hắn không tệ, tiếp tục hỏi hắn, có lẽ Mạc Thanh Ca cũng sẽ không để ý quá mức.

 

“Cái gì?” Mạc Thanh Ca hỏi.

 

Quân Ly Uyên sắp xếp ngôn từ một chút, nói cho Mạc Thanh Ca chuyện hắn cùng Tràng quý nhân bộ dáng tương tự lại có cái bớt đồng dạng. Cũng hỏi hắn có biết nguyên nhân hay không.

 

Nghe xong hắn lời nói, Mạc Thanh Ca hơi hơi nhăn mày. Khó trách lúc ấy sau khi Quân Ly Uyên thấy cái bớt trên người hắn, biểu cảm rất quái lạ. Ra là có nguyên nhân như vậy.

 

Mạc Thanh Ca nghĩ nghĩ, nói: “Trước đây có rất nhiều chuyện ta cũng không nhớ rõ. Khi đó ta lang bạc kỳ hồ, bệnh nặng một thời gian, sốt cao không lui, chờ khỏe lại, có một số việc không nhớ gì cả, ngay cả tên của mình đều nhớ không rõ. Chỉ nhớ rõ lúc trước phụ mẫu nói với ta, tuyệt đối đừng can dự đến cùng Hoàng thất, cũng không được bước vào cửa vương phủ hay cung đình nửa bước.”

 

Quân Ly Uyên nắm tay Mạc Thanh Ca, không ngờ ở giữa còn có việc này, khó trách lúc trước Mạc Thanh Ca vô cùng bài xích mình.

 

“Không nhớ cũng tốt.” Quân Ly Uyên cũng không muốn ép hắn, dù sao khi đó Mạc Thanh Ca còn quá nhỏ, cho dù không bị lần bệnh kia, chỉ sợ có thứ có thể nhớ rõ cũng không nhiều.

 

Trầm mặc một lát, Quân Ly Uyên lại hỏi: “Vậy trong nhà không để lại cái gì cho ngươi sao?”

 

            Mạc Thanh Ca nhìn Quân Ly Uyên, gật gật đầu, nói: “Có.”

Advertisements