74 Miêu đầu vi chỉ

 

Quân Ly Uyên đứng đối diện với bình phong một hồi lâu, mới theo bản năng nhấc chân đi qua. Mạc Thanh Ca bối rối mặc y phục, đứng tại chỗ, cũng không biết nên tiến hay lui. Hắn nhiều ngày nay đã suy nghĩ tìm cơ hội thích hợp, nói cho Quân Ly Uyên biết chuyện hắn là Khanh tử, chỉ là không đợi hắn mở miệng, đã bị Quân Ly Uyên thấy.

 

Quân Ly Uyên nhìn phát ngốc, Mạc Thanh Ca đang hiếm khi không biết làm sao, lấy qua áo khoác một bên phủ thêm cho hắn, để tránh đông lạnh. Hắn tuy rằng còn đang kinh hoàng, nhưng quan tâm với Mạc Thanh Ca vẫn là ưu tiên.

 

“Mặc y phục trước, đừng để nhiễm phong hàn.” Quân Ly Uyên thấp giọng nói.

 

Mạc Thanh Ca cầm lấy y phục, có chút đờ đẫn mặc, Quân Ly Uyên ở một bên giúp đỡ. Đợi hắn mặc chỉnh tề, Quân Ly Uyên kéo hắn đến phòng sưởi.

 

Tiểu thị dâng trà liền lui ra ngoài, trong phòng lại còn lại hai người.

 

Sau một lúc lâu, Mạc Thanh Ca mới mở miệng nói: “Ta không phải cố ý dối ngươi……” Nếu đổi thành người khác, Mạc Thanh Ca cũng sẽ không giải thích nhiều, nhưng người này là Quân Ly Uyên, nam nhân khiến hắn động lòng, hắn không hy vọng bởi vì hắn giấu diếm mà khiến giữa hai người xuất hiện ngăn cách, hơn nữa công bằng mà nói, Quân Ly Uyên đối xử với hắn thật sự tốt, cho nên hắn mới lại càng không muốn Quân Ly Uyên vì thế mà bất hòa với hắn.

 

Quân Ly Uyên lại không để ý Mạc Thanh Ca giấu diếm, chỉ hỏi: “Là chuyện từ khi nào?”

 

“Lúc còn rất nhỏ, khi đó phụ mẫu ta cùng qua đời, ta lưu lạc vào tay kẻ môi giới, hắn gạt ta ăn dược Khanh tử. Lúc ấy có rất nhiều tiểu hài tử giống ta, những ai tuổi còn nhỏ, bộ dáng thanh tú chút, đều bị lừa ăn. Nói là thành Khanh tử sẽ có dễ bán, giá cũng cao hơn một ít.” Có lẽ là chuyện đã qua lâu lắm, Mạc Thanh Ca nói đến cũng không có quá nhiều tâm tình, như chỉ đang tự thuật chuyện của người ngoài thôi.

 

Quân Ly Uyên nhíu mày, đúng vậy, nam tử tuy rằng thể lực cường tráng, nhưng mua trở về hơn phân nửa chỉ có thể làm chút việc nặng, Khanh tử lại không giống, không những được làm thiếp thị hầu hạ bên người, cũng có thể gả cho những người cùng khổ không lấy được vợ hoặc là nhà phú quý muốn lấy thị thiếp làm thiếp khanh. Cho dù Khanh tử ở Nghiệp quốc có ưu đãi, cũng trốn không thoát những kiểu lách luật thế  này.

 

“Vận khí của ta coi như tốt, được lão bản Phong Nhã các mua. Hắn biết ta không thích thân phận Khanh tử, cho nên không nói ra ngoài, cũng dạy ta làm sao để che giấu hoa văn lá sen trên vai, hơn nữa ta cũng chưa bao giờ thân mật cùng ai, cho nên thân phận Khanh tử cứ như vậy giấu đi.” Nói xong, Mạc Thanh Ca đột ngột cảm thấy thoải mái rất nhiều, gạt thế nhân hắn thấy không sao, nhưng gạt Quân Ly Uyên vẫn là nút thắt trong lòng hắn, hiện tại mở nút, hắn đối với thân phận Khanh tử hình như cũng không khó có thể tiếp nhận giống trước đây nữa.

 

Quân Ly Uyên nhìn Mạc Thanh Ca, giơ tay ôm chầm lấy hắn. Mạc Thanh Ca thuận theo đến gối trên đùi Quân Ly Uyên, ngón cái Quân Ly Uyên vuốt ve hai má Mạc Thanh Ca. Hắn biết bất kỳ lúc nào, Mạc Thanh Ca luôn luôn có một phần tự kiên cường, tuy rằng phần kiên cường này sẽ rất vất vả, nhưng không từ bỏ. Chính là một người như vậy, khiến Quân Ly Uyên đau lòng tới mức khắc vào trong lòng.

 

“Kỳ thật ta đã chuẩn bị để ở bên nam tử cả đời.” Quân Ly Uyên nhẹ giọng nói: “Ta biết lấy tính cách của ngươi, chưa chắc đồng ý trở thành Khanh tử. Cho nên cho dù ngươi là nam tử, ta cũng không định để ngươi đi. Không ngờ ngươi dĩ nhiên là Khanh tử, điều này với ta mà nói đã là bất ngờ chi hỉ.”

 

Mạc Thanh Ca nhìn về phía Quân Ly Uyên, hắn cũng không đoán được suy nghĩ của Quân Ly Uyên lại là như vậy, cảm thấy có chút cảm động, giơ tay cầm Quân Ly Uyên, môi giật giật, lại không nói ra, hình như giờ phút này nói cái gì cũng đều là dư thừa.

 

“Ngươi nếu không muốn người khác biết, có thể tiếp tục giả nam tử, ta cũng sẽ không nói với người ngoài.” Quân Ly Uyên nói.

 

Mạc Thanh Ca lắc đầu, “Không hề gì.” Đã để Quân Ly Uyên biết, vậy hắn cũng không cần bận tâm nữa.

 

Quân Ly Uyên cười khẽ, nhẹ “ừ” một tiếng.

 

Tối muộn ngày hôm sau, Mính Lễ báo lại, nói phủ Tứ Hoàng tử thừa đêm đã ném một thi thể đến bãi tha ma, hẳn là thích khách kia. Quân Ly Xuân nghĩ nghĩ, để hắn sai người lặng lẽ báo cho Hình bộ Thị lang biết. Rồi đưa thi thể đến nha môn, nói thấy có người lén lút vứt thi thể ra bãi tha ma, sợ là có người hại mạng người, cần tri phủ điều tra rõ, khám nghiệm tử thi.

 

Mính Lễ lĩnh lệnh, đi ra ngoài làm việc.

 

Việc này nếu Quân Ly Xuân tự thân đi thăm dò, có thể sẽ làm Duyên Hi đế cảm thấy có hiềm nghi cố ý hãm hại, huống gì y cũng không rõ Quân Thừa Tích trước khi chết có nói cái gì hay không. Cho nên đẩy sự tình dời đi thì sáng suốt hơn, hơn nữa Hình bộ Thị lang vốn đã tố cáo Quân Thừa Diễn, hắn cũng coi như giúp Hình bộ Thị lang một phen, về phần Hình bộ Thị lang có thể nắm bắt được hay không, phải xem bản lĩnh hắn.

 

“Làm sao vậy?” Lăng Kì Ương từ dược phòng quay về, nhìn Quân Ly Xuân đứng ở cửa nhíu mày, hỏi.

 

Quân Ly Xuân lộ ra ý cười, tiến lên đỡ hắn, “Không phải đại sự gì, vào đi đã.”

 

“Ừm.” Lăng Kì Ương cùng Quân Ly Xuân vào phòng.

 

Ngồi vào tháp, Quân Ly Xuân kể hết sự tình cho Lăng Kì Ương một lần, Lăng Kì Ương thế mới biết tin Ngũ Hoàng tử đã tạ thế.

 

“Ngươi thấy thế nào?” Quân Ly Xuân hỏi.

 

Lăng Kì Ương tựa vào gối mềm, suy nghĩ một lát, nói: “Ta cảm thấy Ngũ Hoàng tử hẳn là đã nói cái gì với Hoàng Thượng rồi. Nếu không nói gì, hắn lại là một Hoàng tử bị xoá tên, Hoàng Thượng có thể cho rằng là Quân Thừa Tích trước đây đắc tội người ta, hiện tại thất thế, người ta đến báo thù, cũng chưa chắc sẽ điều tra tỉ mỉ. Hiện tại điều tra, nhất định là nhận định kẻ phái người ám sát Quân Thừa Tích không phải vì báo thù, mà là đến diệt khẩu. Hơn nữa người này là ai, Ngũ Hoàng tử hẳn là đã nói cho Hoàng Thượng, Hoàng Thượng muốn điều tra, cũng là tìm cái cớ hợp lý để diệt trừ người này. Ngươi nói Hoàng Thượng muốn giết ai thì sẽ tìm lý do để bảo toàn thanh danh của mình đây?”

 

“Người một nhà.” Quân Ly Xuân đáp.

 

“Đúng. Hoàng Thượng lúc trước không có giết Quân Thừa Tích cũng là vì danh tiếng. Hiện tại lý do cũng giống vậy, nếu lời Quân Thừa Tích thật sự là Tứ Hoàng tử, Hoàng Thượng cũng sẽ không chủ động giết hắn, mà giao nan đề cho thần tử, để nhóm thần tử thu thập cũng đủ chứng cứ, khiến Hoàng Thượng không thể không giết hắn.” Lăng Kì Ương cười khẽ, “Đây là chỗ thông minh của Hoàng Thượng, hắn sẽ nghĩ biện pháp vừa đạt được mục đích của mình, cũng sẽ không bị người đời sau lên án. Mà nhóm thần tử cũng cam tâm tình nguyện, không tiếc sức lực thay hắn đạt được mục đích, làm một trung thần.”

 

Quân Ly Xuân gật gật đầu, làm Hoàng đế chính là phải tính kế toàn bộ những ai bên cạnh có thể dùng vào, cống hiến cho hắn, đó mới là một đế vương vĩ đại. Nhưng Quân Ly Xuân cũng không muốn làm một đế vương như vậy, cũng căn bản không muốn làm Hoàng đế.

 

“Kỳ thật việc này cho dù Hình bộ Thị lang không làm, cũng sẽ có những người khác điều tra. Cho dù tiêu điểm họ bắt đầu không ở trên người Tứ Hoàng tử, thì sau đó cũng sẽ dời toàn bộ qua. Về phần làm thế nào để khiến bọn họ chuyển qua, thì là chuyện của Hoàng Thượng. Ngươi nếu muốn nhanh chóng diệt trừ Tứ Hoàng tử, thật ra có biện pháp có thể trước khi Hoàng Thượng nhúng tay, khiến bọn họ toàn bộ chú ý tới Tứ Hoàng tử.” Trong ý cười của Lăng Kì Ương thêm vài phần gian manh.

 

“Nói nghe một chút.” Quân Ly Xuân cười hỏi.

 

Lăng Kì Ương vươn qua, ghé vào vành tai y nhỏ giọng nói vài câu.

 

Sau khi nghe xong, Quân Ly Xuân cười hôn trán Lăng Kì Ương, “Ngươi nếu không nói, ta đã quên mất.”

 

Lăng Kì Ương cười nhìn y, không nói gì nữa, dù sao chuyện sau đó cũng không cần hắn quan tâm.

 

Năm ngày sau khi Ngũ Hoàng tử mất, Hoàng Thượng bí mật xử tử cổ sư. Nha môn bên kia cũng truyền đến tin tức, kết quả khám nghiệm tử thi là trên người người kia có rất nhiều vết thương do bị đao chém, cũng đã bôi dược, mà nguyên nhân chết vong không phải vì những ngoại thương đó, mà là bị độc hại. Chuyện này Hình bộ Thị lang rất nhanh tiếp tay, nói Tri phủ trước tiên không cần nói ra.

 

Hôm sau, sau khi Duyên Hi đế tuyên bố bãi triều, triều thần đều rời khỏi đại điện, chuẩn bị tự hồi phủ hoặc là làm việc. Tứ Hoàng tử cùng mọi người đi, nhưng mới chưa đi được bao xa, đã bị một bóng người từ cạnh đó nhảy ra nắm được y phục.

 

“Là ngươi! Là ngươi giết Tích Nhi! Là ngươi giết Tích Nhi!” Nữ tử tóc tai bù xù nắm lấy vạt áo Quân Thừa Diễn, điên điên khùng khùng hô, tất cả mọi người ở đây đều nghe được rõ ràng.

 

Quân Thừa Diễn cả kinh, sau khi thấy rõ người tới, trong mắt lộ ra phẫn nộ, nói: “Ngươi điên rồi! Phụ hoàng không cho ngươi ra khỏi lãnh cung, ngươi dám cãi lời thánh chỉ!”

 

Người tới đúng là Hoàng Quý phi ngày trước quang vinh vô hạn Dung thị, Dung thị không nghe không buông tha nói: “Ta không điên! Đừng cho là ta không biết! Tích Nhi làm những chuyện như vậy đều là ngươi ra chủ ý cho nó, hiện tại ngươi vì tự bảo vệ mình, mới giết nó diệt khẩu. Ta nuôi ngươi nhiều năm như vậy, cư nhiên là nuôi ong tay áo!”

 

Quân Ly Uyên cùng Quân Ly Triệt nghe vậy, lặng lẽ nhìn về phía Quân Ly Xuân, Quân Ly Xuân hơi hơi lắc đầu, ý bảo không cần quản. Hai người hiểu ý, chỉ đứng ở một bên xem.

 

“Ngươi nói bậy bạ gì đó! Người đâu! Còn không mau đuổi ả về lãnh cung!” Quân Thừa Diễn quát hộ vệ bên cạnh.

 

“Ha ha ha, ta tự nhận không hại ngươi, không ngờ hài tử dưỡng ra lại hại chết hài tử ruột của ta……” Dung thị không khống chế được cười to: “Ngươi cho là bản thân hành sự cẩn thận, nhưng không biết những chuyện ngươi xúi giục Tích Nhi làm, Tích Nhi đều nói lại cho ta. Có điều ta chỉ là nữ nhân, không đủ thông minh, không nhìn thấu quỷ kế của ngươi. Ngươi làm bộ giúp Tích Nhi, khiến ta tin tưởng ngươi đối với Tích Nhi huynh đệ tình thâm, cũng không ngờ đều là giả dối, ngươi chỉ là muốn hại chết nó, muốn tự mình ngồi lên ngôi vị Hoàng đế kia! Hiện giờ Tích Nhi không còn nữa, ta cái gì cũng mất, không sợ cùng ngươi cá chết lưới rách!”

 

“Nói bậy! Người đâu mau tới, đưa ả về lãnh cung! Ở lãnh cung quá lâu, đã khiến ngươi điên rồi!” Quân Thừa Diễn một tay đẩy nàng ra.

 

“Ha hả, ta điên hay không các đại nhân ở đây trong lòng đều biết! Ta có thành quỷ cũng sẽ không buông tha cho kẻ phản bội đã giết chết Tích Nhi là người!” Dung thị ha ha cười, cuối cùng bị hộ vệ kéo đi.

 

Quân Thừa Diễn chỉnh sửa y phục, quay đầu nhìn các đại thần đều đang nhìn hắn, xấu hổ cười cười, nói: “Ả không thể nhìn ta sống tốt, mới vu cáo. Chư vị đại nhân không cần giữ trong lòng.”

 

Tả Thừa tướng thở dài, lắc đầu, rời đi trước một bước. Chúng đại thần cũng không nói gì, rời đi theo. Quân Ly Xuân mắt sắc thấy được người hầu bên người Duyên Hi đế đang đứng ở sau hồng trụ cách đó không xa, hẳn là thay Hoàng Thượng đi làm việc, ngẫu nhiên thấy được chuyện vừa rồi.

 

Nhếch khóe miệng, trong đầu Quân Ly Xuân toàn là suy nghĩ trở về cùng Lăng Kì Ương dùng tảo thiện. Biện pháp này của Kì Ương xem ra hiệu quả, cũng không uổng y phí tâm tư sai người truyền tin Quân Thừa Tích chết cho Dung thị, lại cùng Hoàng nương cộng tác, sáng nay sai người mở cửa lãnh cung, cố ý để Dung thị lén chạy ra.

 

Sau đó cùng lúc mấy đại thần thấy cảnh này ở lĩnh hội thánh tâm, có thể sẽ thượng tấu cái gì đó. Dù sao y chỉ cần trầm mặc là được……

Advertisements