71 Phụ tử vi minh

 

Sau khi biết được Vọng Dương Bá bị phán quyết, lời Lăng đa đa nói rốt cục cũng nhiều hơn, nhưng cả người vẫn không có tinh thần. Có lẽ là bệnh còn chưa khỏi hết, cũng có thể là còn có khúc mắc chưa giải.

 

Lăng Hồng Chi ngày kế liền tìm xong chỗ ở, sau khi thu thập đồ đạc, trực tiếp dọn vào. Dù sao Phủ Vọng Dương Bá lập tức sẽ bị xung công, hắn cũng không thể ở tiếp. Sớm rời đi, cũng bớt chút xui. Lăng Hồng Chi lần này không chỉ dẫn theo Chu di nương, cũng đưa cả Lăng Phỉ Ngữ đi. Bọn họ cho dù có hận đại phu nhân cách mấy, Lăng Phỉ Ngữ cũng vô tội, hơn nữa nha đầu kia từ nhỏ không có ai hảo hảo chiếu cố, hiện tại nếu nếu không quản, nàng có thể vô gia cư. Huống gì bản tính nàng bản không xấu, chỉ là bị ép buộc đến nóng nảy, không thể không đòi công đạo cho mình mà thôi.

 

Nghe vậy, Lăng Kì Ương cũng thật cao hứng, tuy rằng không tự mình đến vấn an, nhưng sai người tặng chút thuốc bổ cùng vật phẩm trang sức cho nữ qua. Nói chờ cha khỏi bệnh, sẽ đến làm khách.

 

Ăn xong cơm chiều lại đọc sách một lát, Lăng Kì Ương đột ngột ngẩng đầu nói: “Ly Xuân, ngày mai là ngày Vọng Dương Bá vấn trảm, đêm nay ta muốn đến tiễn.”

 

Quân Ly Xuân nhìn nhìn Lăng Kì Ương bụng, nói: “Địa lao nơi này âm khí nặng, cũng rất ẩm ướt, ngươi……”

 

“Không sao cả. Gã hại cha thảm như vậy, ta đến tiễn gã không phải niệm tình phụ tử, mà là muốn nhìn cảnh gã chật vật hiện giờ, hết thảy đều là báo ứng.” Lăng Kì Ương lạnh giọng nói.

 

Xét thấy Lăng Kì Ương có lời nói với Vọng Dương Bá, Quân Ly Xuân cũng không ngăn cản nữa, nói: “Đổi y phục, ta mang ngươi đi.”

 

“Ừm.” Lăng Kì Ương khẽ cười gật gật đầu.

 

Khi hai người tới địa lao, không thấy ngục tốt gác đêm, chỉ có ngục trường đứng ở bên ngoài, vẻ mặt cẩn thận tựa trên cửa, như là sợ bị ai thấy bọn họ tạm rời nhiệm vụ, vừa muốn cẩn thận xem có ai đến hay không.

 

“Ngươi sao lại ở bên ngoài?” Quân Ly Xuân coi như quen biết vị ngục trường này, liền trực tiếp hỏi.

 

“A, bái kiến Lân Vương gia, bái kiến Lân Vương phi.” Ngục trường hành lễ nói.

 

“Đứng lên đi. Sao chỉ có mình ngươi?” Quân Ly Xuân hỏi.

 

Ngục trường bước lên một bước, nhỏ giọng nói: “Hoàng Thượng ban khẩu dụ, có vị gia đang ở bên trong gặp Lăng Chí Hoành, sai mấy ngục tốt lui hết, tiểu nhân ở chỗ này thủ, để tránh có người đi vào.”

 

Lăng Chí Hoành là tên tự của Vọng Dương Bá, hiện tại hắn bị tước tước vị, xưng hô cũng không có tôn xưng, trực tiếp gọi tên tự cũng được.

 

Lăng Kì Ương nghi hoặc nhìn về phía Quân Ly Xuân, Quân Ly Xuân hơi hơi nhíu mày, hỏi: “Là ai?”

 

“Cái này tiểu nhân sẽ không rõ, người hầu bên người Hoàng Thượng đưa người đến, tiểu nhân cũng không hỏi nhiều.” Ngục trường cười nói.

 

Quân Ly Xuân suy nghĩ một lát, nói: “Bổn vương muốn cùng Vương phi đi vào tiễn Vọng Dương Bá.”

 

“Cái này……” Ngục trường do dự.

 

Quân Ly Xuân nói: “Yên tâm, nếu không phải người quen, chúng ta sẽ đi ra. Phụ hoàng sẽ không trách tội.” Có thể khiến Phụ hoàng tự mình dẫn người đến, lại không muốn bại lộ thân phận, Quân Ly Xuân trong lòng đã có tính toán.

 

Ngục trường không dám đắc tội Quân Ly Xuân, nhưng cũng không dám đắc tội vị bên trong kia, bất quá người hầu bên người Hoàng Thượng đã trở về, nghĩ cũng không sao.

 

“Vương gia thỉnh.” Ngục trường tránh ra, mời hai người đi vào.

 

Mùi trong địa lao khiến Lăng Kì Ương không thoải mái, Quân Ly Xuân ôm lấy hắn vào trước ngực, để hắn ngửi mùi trên người mình, như vậy sẽ đỡ hơn một ít.

 

“Ngươi nói xem ai tới vấn an Vọng Dương Bá?” Lăng Kì Ương nhỏ giọng hỏi.

 

Quân Ly Xuân làm một thủ thế suỵt, đưa Lăng Kì Ương thoáng đi qua, lập tức trốn vào một chỗ trống trong lao cách buồng giam Vọng Dương Bá không xa.

 

Chỉ nghe Vọng Dương Bá điên cuồng cười nói: “Ngươi cư nhiên thích Nhan Nặc, ha ha ha, ngươi cư nhiên thích Nhan Nặc! Đáng tiếc a, hắn là của ta, cho dù đã ly hôn với ta, cũng thay đổi được sự thật hắn đã là của ta!”

 

“Có ta ở đó, sao có thể để ngươi chạm vào hắn?” Thanh âm lạnh như băng không mang cảm xúc, cũng không bị lời Vọng Dương Bá chọc giận.

 

Giọng nói quen thuộc khiến Lăng Kì Ương sửng sốt một chút, lập tức giương mắt nhìn về phía Quân Ly Xuân. Quân Ly Xuân thật ra không kinh ngạc lắm, chính như y sở liệu, tới gặp Vọng Dương Bá không phải ai khác, chính là Cô Diệu.

 

“Ngươi…… Ngươi có ý gì?” Nét cười của Vọng Dương Bá cứng lại trên mặt, sắc mặt cũng trở nên rất khó coi.

 

“Ý trên mặt chữ.” Cô Diệu vẫn như cũ không có biểu cảm, đạm mạc ngồi ở chỗ kia, “Ngươi tự cho đã cùng Nhan Nặc động phòng, nhưng kỳ thật chỉ là ôm gối ngủ trên mặt đất một đêm thôi.”

 

“Ngươi nói bậy!” Vọng Dương Bá giận dữ hét.

 

Cô Diệu không thèm để ý giọng hắn lớn cỡ nào, nói tiếp: “Ngươi thấy Khanh tử hưng phấn không nổi, cũng là ta động tay động chân.”

 

“Không thể nào! Chuyện đó không thể nào!” Vọng Dương Bá không khống chế được hét: “Ta nếu không cùng Nhan Nặc viên phòng, Kì Ương đã không……” Nói đến đây, Vọng Dương Bá đột ngột im bặt, vẻ mặt khó tin nhìn Cô Diệu.

 

Cô Diệu nhìn gã, trong mắt lộ ra một mạt khinh thường cùng châm chọc, mở miệng nói: “Kì Ương là hài tử của ta.”

 

Lăng Kì Ương kinh ngạc chân mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ trên mặt đất, Quân Ly Xuân đỡ lấy hắn một phen, nắm chặt tay hắn, để hắn tỉnh táo lại. Lăng Kì Ương giương mắt nhìn Quân Ly Xuân, trên mặt Quân Ly Xuân cũng không có nửa phần khác thường, chỉ có quan tâm.

 

“Ngươi…… Ta…… Ta phải giết ngươi!” Vọng Dương Bá nổi giận nhảy dựng lên muốn bóp cổ Cô Diệu, còn chưa kịp đến gần, đã bị Cô Diệu một cước đá lên đống cỏ khô một bên. Vọng Dương Bá ngực đau muốn chết, chỉ còn biết ghé vào đống cỏ thở phì phò, không bao lâu, lại cười lên, “Đúng vậy, Kì Ương thân cận với ngươi hơn so với ta, mỗi khi nhìn nó kề cận ngươi, ta đều rất bất mãn, cho nên không muốn thấy nó, ta sớm nên nghĩ ra….. Bất quá, ngươi cũng thật sự đáng thương, hài tử của mình chưa bao giờ gọi ngươi một tiếng phụ thân, mà ta kẻ chưa từng được Nhan Nặc để vào trong mắt, lại được Lăng Kì Ương gọi phụ thân gần hai mươi năm, ha ha ha!”

 

“Thì sao nào?” Cô Diệu không tức giận, “Tiếng ‘phụ thân’ kia vốn không phải chỉ là một danh xưng, chỉ cần nó sống vui vẻ, cho dù ta với nó mà nói chỉ là một người qua đường, có làm sao?”

 

“A, ngươi thật đúng là thông suốt.” Vọng Dương Bá cười có chút suy sụp.

 

“Làm người nhờ cách nghĩ, một kẻ chuyên làm bậy như ngươi không thể hiểu được.” Cô Diệu căn bản lười nhiều lời với hắn.

 

Vọng Dương Bá trầm mặc một lát, hình như đã không còn sức tranh cãi nữa, cúi đầu hỏi: “Ngươi hôm nay đến không phải chỉ để nói cho ta biết chuyện này chứ?”

 

“Ta là đến tiễn ngươi một đoạn đường.”

 

“Cái gì?”

 

“Ta hạ ở trên người ngươi một loại cổ, vốn chỉ dùng để ức chế hứng thú của ngươi với Khanh tử, giờ lại thành ra phương pháp tốt nhất để giết ngươi.” Cô Diệu nói.

 

“Từ khi nào?! Ta sao lại trúng cổ?!” Vọng Dương Bá chân tay luống cuống kiểm tra thân thể của mình, nhưng không phát hiện cái gì khác thường.

 

“Sau khi ngươi tự nhận đã cùng Nhan Nặc viên phòng, ngươi bệnh nặng một trận, khi đó đã hạ vào.”

 

“Ngươi……” Vọng Dương Bá hoảng sợ trừng mắt nhìn Cô Diệu, cảm giác người trước mắt này giống như ma quỷ, sớm đã nắm lấy yết hầu hắn, chờ thời khắc cuối cùng siết chặt ngón tay.

 

“Ngươi đã nói quá nhiều, còn lại cứ giữ đến điện Diêm La từ từ mà nói đi.” Nói xong, Cô Diệu lấy ra một cái ống trúc nhỏ, mở ra để trên mặt đất, trong ống trúc một con gì đó giống bò cạp màu tím đi ra, có điều nó có bốn cái càng, hai cái đuôi bẻ ngược.

 

Sau đó thấy Vọng Dương Bá hai mắt trợn lên, thất khiếu đổ máu, tru lên lăn lộn trên mặt đất, không bao lâu, bị tra tấn đến hấp hối. Lúc này, từ trong vành tai hắn một con bò cạp khác giống nhau như đúc đi ra, con bò cạp hết nhìn đông tới nhìn tây một lát, bò nhanh đến, cùng con kia trong ống trúc chạm đuôi tương giao vài cái, sau đó bò vào lại ống trúc.

 

Đôi mắt Vọng Dương Bá mê man nhìn hai con quái dị đó, chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều bị con bò cạp kia cắn nát, không bao lâu, liền dứt khí.

 

Cô Diệu thu hồi ống trúc, không thèm liếc Dương Bá một cái, xoay người ra khỏi nhà ngục. Nhưng mới vừa đi chưa được vài bước, đã phát hiện Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương trốn ở một bên.

 

Lăng Kì Ương ngây ngốc nhìn Cô Diệu, hắn tuy rằng cũng từng hy vọng nếu sư phụ là phụ thân mình thì thật tốt, nhưng sự thật xảy ra trước mắt, hắn lại có chút không biết làm sao.

 

Cô Diệu bất ngờ nhìn hai người, sau một lúc lâu mới hỏi: “Đến đây từ lúc nào?”

 

Hai người không nói, cũng không biết phải nói thế nào.

 

Cô Diệu khẽ thở dài một cái, hỏi: “Nghe cả rồi?”

 

Lăng Kì Ương thành thật gật gật đầu, muốn mở miệng gọi, lại không biết rốt cuộc nên gọi sư phụ hay là phụ thân……

 

Cô Diệu hiểu sự mất tự nhiên cùng khó xử hiện tại của Lăng Kì Ương, nói: “Đi về trước, nơi này ẩm ướt, không cò lợi cho hài tử.”

 

Lăng Kì Ương ngoan ngoãn gật đầu, Quân Ly Xuân đỡ hắn, đi theo phía sau Cô Diệu, ra khỏi nhà lao.

 

Mãi đến khi trở lại vương phủ, thấy Cô Diệu muốn về viện của mình, Lăng Kì Ương mới ôm trụ tay áo hắn, ngập ngừng nửa ngày, hỏi: “Người cùng cha……”

 

Cô Diệu thật sự nhìn không nổi Lăng Kì Ương rối rắm như vậy, nói: “Đến chỗ con rồi nói.”

 

Lăng Kì Ương gật gật đầu, ba người đi đến chủ viện, cũng cho lui tất cả hạ nhân.

 

Ngồi ở buồng lò sưởi lý, Cô Diệu mở miệng nói: “Chuyện này trên ta rất có lỗi với cha con, cũng rất có lỗi với con. Ta từ lúc còn rất nhỏ đã bắt đầu thích cha con, nhưng cha con tài hoa hơn người, lòng dạ lại cực cao ngạo, Đường Khê gia kỳ vọng với hắn rất lớn, cho nên mặc dù thích, cũng chỉ là yên lặng, ta biết hắn không thể nào biến thành Khanh tử cho ta. Mà hắn cũng vẫn chỉ coi ta là huynh trưởng, chưa bao giờ có nửa ý niệm lệch đi.”

 

“Mãi đến kho hắn vào phủ Vọng Dương Bá, khi biết ta không muốn đợi thêm nữa. Nhan Nặc từ khi nhập phủ vẫn bệnh, thật ra không tiện nghi gì cho Vọng Dương Bá, mà ta nếu thích hắn, tất nhiên sẽ không để ai khác chạm vào hắn nửa phần. Sau đó cha con bởi vì cữu cữu cữu mẫu mất mà bệnh nặng một trận, ta thừa lúc bệnh tình của hắn hơi chuyển biến tốt đẹp, liền cưỡng bức hắn……” Cô Diệu trên mặt không có nửa phần xấu hổ, giống như Lăng đa đa nên là của hắn vậy.

 

Lăng Kì Ương khiếp sợ nhìn Cô Diệu, chưa từng nghĩ tới sư phụ sẽ làm chuyện nhứ thế.

 

“Hắn bị ta làm cho sợ hãi, cũng không tiếp nhận được, dù sao hắn vẫn coi ta như ca ca ruột, mà ta làm ra loại sự tình này với hắn, ở trong lòng hắn căn bản là trái luân lý. Nhưng hắn càng trốn ta, ta lại càng không khống chế được muốn có hắn, khi đó ta cũng còn tuổi trẻ khí thịnh, làm việc thiếu suy nghĩ, mới có thể như thế…… Tóm lại đoạn thời gian kia ta cùng Nhan Nặc gây sự rất căng thẳng.” Cô Diệu bất đắc dĩ thở dài, nói tiếp: “Sau khi thân thể hắn khởi sắc, hiếu kì của Tiên hoàng cũng qua, Vọng Dương Bá tất nhiên muốn cùng Nhan Nặc viên phòng. Bất quá ta lén hạ trong bửa chiều của Vọng Dương Bá chút xuân dược cùng huyễn dược. Hơn nữa ta đốt chút hương lập tức phát tác dược hiệu trong phòng Nhan Nặc hương, cho nên ngày đó gã mới vừa ôm lấy Nhan Nặc, liền sinh ảo giác, sau đó ngủ say. Ta ném gã đến dưới giường, nhét cái gối cho gã, gã liền mộng xuân, nghĩ mình cùng Nhan Nặc viên phòng.”

 

Về phần huyễn dược, Cô Diệu cũng từng đã dạy hắn, nhưng nhiều nhất chỉ dùng để cho một vài người chịu đủ ốm đau tra tấn dùng, khiến bọn họ đỡ hơn một ít, liều lượng cũng rất nhỏ, nếu sử dụng lượng lớn, sẽ thấy giống như Vọng Dương Bá ngày đó vậy. Lăng Kì Ương cảm giác sư phụ hận Vọng Dương Bá thấu xương, nếu không đã không màng vì bổn phận y giả, hạ lượng dược nặng như vậy.

 

“Cho nên người ngày ấy cùng Nhan Nặc viên phòng là ta, có điều trước khi Vọng Dương Bá tỉnh lại, ta dùng chăn bọc người lại đưa đến trên giường, cho nên gã tỉnh lại, thấy trên giường một mảnh hỗn độn, hơn nữa Nhan Nặc ngủ say, liền nhận định là đã viên phòng.” Nói đến đây, Cô Diệu không khỏi lộ ra ý cười trào phúng, nói tiếp: “Bất quá, gã mặc y phục, mới vừa đi ra khỏi phòng, liền té xỉu. Ai trời lạnh như vậy ngủ trên mặt đất một đêm, lại bởi vì xuân dược mà ra mồ hôi cả người, cũng sẽ bị bệnh. Có điều ta mua chuộc một thầy thuốc luôn xem chẩn cho phủ Vọng Dương Bá, nói thầy thuốc chiếu theo lời ta nói cho Vọng Dương Bá, bảo gã thể chất đặc biệt, dương khí tinh thuần, không thể cùng Khanh tử giao hợp, bởi vì Khanh tử thuộc loại thể chất âm dương, dương hay âm khí đều là không tinh khiết, cho nên đụng vào thân thể Vọng Dương Bá, rất dễ dàng xảy ra thoát chứng.”

 

Thoát chứng còn gọi là mã thượng phong, nói trắng ra là chỉ đột tử khi đang hành phòng. Ánh mắt Lăng Kì Ương phức tạp nhìn Cô Diệu, “Người không sợ vị thầy thuốc kia nói lỡ miệng?”

 

“Thầy thuốc tuy rằng xem chẩn cho phủ Vọng Dương Bá, nhưng tính tình rất chính trực. Ta nói đệ đệ ta không phải tự nguyện, xin hắn hỗ trợ nói như vậy, thầy thuốc kia vừa nghe liền đáp ứng. Nữ nhi hắn từng bị cướp đi làm thiếp, hắn không giúp được nữ nhi, tận mắt thấy nữ nhi lao vào tường mà chết, cho nên tất nhiên sẽ giúp ta.” Cô Diệu cười nói, đây cũng là ông trời giúp, “Sau đó Vọng Dương Bá lại tìm ta xem bệnh, ta cũng nói giống như vậy. gã tin tưởng. Ta thừa dịp khi đưa thuốc cho gã, hạ cổ vào, khiến gã từ đó về sau không dậy nổi hứng thú đối với người mang thể chất âm dương, tất nhiên cũng không thể chạm vào Nhan Nặc.”

 

“Ta tuy rằng làm nhiều như vậy, nhưng Nhan Nặc lại cực kỳ hận ta, dù sao cũng là ta cưỡng bức hắn, một người kiêu ngạo, biến thành Khanh tử vốn là bất đắc dĩ, lại bị ta đối đãi như vậy, sao có thể không hận? Mà sau này, hắn có con. Tính ngày, đúng là ngày viên phòng ấy, cho nên Vọng Dương Bá cảm thấy là ông trời coi trọng gã, biết gã không thể thấy mặt Khanh tử, cho riêng một hài tử, cũng khiến gã hiểu rõ tâm tư.” Cô Diệu nhìn Lăng Kì Ương, nói: “Mặc dù có con, nhưng hận ý của cha con với ta không giảm bớt, ngược lại càng sâu nặng. Cuối cùng thậm chí dùng con tới uy hiếp ta, muốn ta từ nay về sau dừng xuất hiện trước mặt hắn nữa. Ta biết hắn nói được làm được, cho nên coi chừng hắn sinh sản xong, ta liền rời đi. Một mặt ta cũng mệt mỏi, mặt khác, nếu ta tiếp tục lưu lại, sẽ nhịn không được đưa cả hai người cùng đi.”

 

Lăng Kì Ương đỏ mắt, ra mình là như vậy tới.

 

“Kỳ thật lúc ấy ta suy nghĩ đã lâu, cha con hận ta như vậy, nếu ta cưỡng ép đưa hắn đi, con rất có thể không giữ được, ta rất lo lắng bởi vì ta, hắn cũng sẽ hận cả con. Chờ con sinh ra, lại không thể nữa. Cha con là thiếp thất, nếu chạy theo ta, Vọng Dương Bá có thể bẩm báo quan phủ, quan phủ cũng sẽ phái người truy nã chúng ta, mà con cũng phải sống cuộc sống lang bạc khắp nơi. Ta không muốn nhìn con chịu khổ, cũng không muốn để Nhan Nặc chịu khổ. Dù sao Vọng Dương Bá đã không thể chạm vào hắn, nếu có thể khiến hắn vì sống thanh tĩnh mà bớt hận ta một ít, ta cũng không muốn cưỡng cầu.” Cô Diệu dừng một chút, nói tiếp: “Nói đến cùng đều là ta sai, thời tuổi trẻ hành sự không chu toàn, chờ thành thục hơn muốn vãn hồi, đã có chút muộn.”

 

Nghe xong, Lăng Kì Ương thầm nghĩ đến một câu “Một bước sai, vạn bước sai”, cũng may bây giờ còn có cơ hội cứu vãn, bọn họ cũng hoàn toàn thoát khỏi quá khứ.

 

Cô Diệu nhìn về phía Quân Ly Xuân, nói: “Kì Ương là hài tử của ta, cho nên hai người kỳ thật xem như đường huynh đệ, đây cũng là một trong những nguyên nhân vì sao ta không muốn nó gả cho ngươi. Bất quá ngươi có thể yên tâm, hài tử của hai người không có vấn đề gì, Khanh tử sau khi uống thuốc, cả thể chất đều sẽ trở nên hoàn toàn không giống với trước đây, cho nên hài tử sẽ khỏe mạnh. Về mặt khác……”

 

“Tiền bối yên tâm, ta lấy Kì Ương là bởi vì ta thật sự thích hắn, bất luận hắn là ai đều không sao cả.” Y tuy rằng bất ngờ, nhưng cũng căn bản không để ý tầng thân phận ấy, trọng sinh tới một đời này, y chỉ vì Lăng Kì Ương mà sống, cho nên bất luận thân phận gì, chỉ cần Lăng Kì Ương vẫn là Lăng Kì Ương là được rồi.

 

Cao ngạo gật gật đầu, “Chuyện này chỉ có ngươi, Kì Ương, ta cùng Nhan Nặc biết. Hoàng Thượng cũng không biết, cho nên mới cùng giải quyết ý các ngươi thành thân.”

 

“Vâng, chuyện này ta cùng Kì Ương cũng sẽ không nhắc lại, lại càng không có người thứ năm biết được.” Quân Ly Xuân đảm bảo nói.

 

“Ừm.” Cô Diệu nhìn nhìn Lăng Kì Ương còn đang sững sờ, đứng dậy nói: “Ta về trước, hai người sớm đi nghỉ ngơi.”

 

Quân Ly Xuân muốn đứng lên tiễn hắn, lại bị Cô Diệu ngăn, lúc này vẫn nên để y ở cùng Kì Ương thì hơn.

 

Mở cửa phòng, Cô Diệu liếc mắt liền thấy được Lăng đa đa đứng ở cạnh cửa. Lăng đa đa biểu cảm phức tạp nhìn, Cô Diệu nhìn thẳng vào hắn một lát, đóng cửa, lại không dám kéo tay Lăng đa đa, thấp giọng nói: “Đi về trước……”

Advertisements