69 Thất khống vi bi

 

Quân Ly Xuân quay đầu nhìn về phía Lăng Hồng Chi, muốn xem thử ý của hắn. Dù sao Vọng Dương Bá cũng là phụ thân hắn, trước mặt hắn xử lý chuyện này, nói khó nghe chút thì, khá giống đánh vào mặt hắn vậy.

 

Lăng Hồng Chi biểu hiện rất bình thản, nói,”Có chứng cứ thì đưa ra.”

 

Nam tử không tín nhiệm lắm nhìn nhìn Lăng Hồng Chi, hình như sợ lấy ra sẽ bị người tiêu hủy, sau một lúc lâu, nói, “Ta dựa vào cái gì tin tưởng ngươi, ngươi nếu hủy đồ của ta, ta chẳng phải là mất nhiều hơn được?”

 

Lăng Hồng Chi thấy nam tử cũng không phải hạng người ngu xuẩn, nói: “Vương gia ở đây, ta còn có thể ngông cuồng đến thế nào?”

 

Ánh mắt nam tử dao động giữa hai người một lát, cuối cùng dừng trên người Quân Ly Xuân, hỏi: “Vương gia đồng ý làm chủ cho tiểu dân?”

 

Quân Ly Xuân mặt không chút thay đổi nói: “Nếu chứng cứ là thật, bổn vương nhất định trình lên Phụ hoàng, trả cho ngươi công đạo. Nếu có chút giả dối, bôi xấu mệnh quan triều đình chỉ là tội chết, tự ngươi suy nghĩ.”

 

“Có những lời này của Vương gia, tiểu dân liền yên tâm. Lời tiểu dân nói tuyệt đối không có nửa phần giả dối, nếu không nhất định chết không có chỗ chôn.” Nói xong, nam tử cởi áo khoác, lại mượn Mính Lễ một cái kéo. Lập tức cắt mở lớp lót trong. Ở giữa lớp áo lót và áo ngoài, có cất mấy phong thư hơi mỏng, nam tử này tách chứng cứ ra, rồi mới nhét vào giữa lớp y phục, như thế mới không lộ ra mất tự nhiên.

 

Sửa sang mấy phong thư lại xong, nam tử hai tay giao cho Quân Ly Xuân.

 

Quân Ly Xuân tiếp nhận, xem kỹ, xem xong phần nào liền đưa cho Lăng Hồng Chi. Chỉ là y càng xem càng nhăn mày chặt, có kinh ngạc, có phẫn hận, thậm chí còn có một ít lo lắng không biết nói thế nào. Trong những phong thư đó, có chỗ là Vọng Dương Bá tự tay viết, chữ viết Lăng Hồng Chi có thể chứng minh, thật sự là chữ viết tay của Vọng Dương Bá. Thư cũng đã khá cũ, giấy hơi hơi ố vàng, màu mực cũng không giống rõ ràng như mới nữa. Còn có một phần là một đoạn danh sách, trên đó ghi chép tên nạn nhân bị Vọng Dương Bá làm hại, hoặc là có Vọng Dương Bá tham dự. Các sự kiện, đồng lõa cùng chi tiết cũng dùng ngôn ngữ ngắn gọn nhất trình bày cực kỳ rõ ràng.

 

Xem xong mấy thứ này, Quân Ly Xuân sai Mính Lễ đưa đến phòng sưởi cho Lăng Kì Ương xem.

 

Nam nhân lúc này mới lại mở miệng nói: “Tiểu dân họ Ngụy, tên Thư Miễn. Gia phụ từng là Tri phủ Khai Châu, gia phụ cùng Vọng Dương Bá giao hảo từ sớm, bị Dương Bá xúi giục, hai người khi đến trường đọc sách kết bạn cùng trường, cùng nhau vơ vét ngân lượng, đầu cơ trục lợi trân phẩm trong kinh. Bởi vì sự tình vẫn không bại lộ, cho nên lá gan Vọng Dương Bá cũng càng lớn, tiếp tục quy nạp người khác nhập bọn. Mà trong những người gã mượn sức, có kẻ thấy có lợi, liền gia nhập, mà có người thì sau khi biết được ý đồ của gã, quả quyết cự tuyệt. Vọng Dương Bá sợ những người chưa nhúng chàm này tiết lộ sự tình, liền tìm các loại tội danh đổ lên đầu đối phương, hại chết người, thê ly tử tán.”

 

Nam tử thở dài, tiếp tục nói: “Khi đó lão gia Vọng Dương Bá còn sống, còn có người cho gã chỗ dựa, thay gã bao bọc. Vọng Dương Bá cũng từ đó buôn bán lời không ít. Sau này lại lão gia Vọng Dương Bá mất, Vọng Dương Bá bắt đầu lo lắng, liền thu tay. Sau đó lại sợ những người từng cùng gã đồng lõa bán đứng gã, dứt khoát diệt trừ. Gia phụ biết sớm hay muộn cũng sẽ có ngày như vậy, cho nên sớm đưa ta đến nhà bà con thân thích xa, nói dối ta chết non, cũng giao cho ta danh sách những người mấy năm ấy phụ thân cùng với Vọng Dương Bá lui tới cùng nạn nhân. Sau đó qua một năm, phụ thân đã bị phán tội, tịch thu tài sản cả nhà giết tội phạm, chỉ có ta sống sót.”

 

Quân Ly Xuân chưa từng nghĩ Vọng Dương Bá cư nhiên có gan này. Bất quá nghĩ lại, năm đó có lão gia tử chống lưng, gã dù có sai, lão gia tử cũng che chở. Hơn nữa trong quá trình này có bao nhiêu chủ ý là của lão gia Vọng Dương Bá, cũng rất khó nói. Sau khi lão gia Vọng Dương Bá qua đời, Tiên hoàng xem công tích, vẫn chưa giáng vị Vọng Dương Bá.

 

Gã mấy năm nay tầm thường, lại không lo áo cơm, chỉ sợ ăn được cũng là từ vốn liếng năm đó tham về mà ra.

 

“Kỳ thật những người đó gã cũng không diệt trừ sạch sẽ, nếu lão gia Vọng Dương Bá qua đời muộn một chút, nói không chừng đã chết toàn bộ. Về phần những người sống sót này, nghĩ đến quan hệ giữa Vọng Dương Bá cùng phủ Dung tướng quân, đến Hoàng Quý phi ngày trước được Hoàng Thượng ân sủng, đều ngậm miệng, nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện.” Nam tử rất khinh thường với sự trầm mặc của những người đó.

 

Lấy nổi bật của Hoàng Quý phi ngày trước, những người đó cho dù muốn nói, cũng phải suy nghĩ một chút mình có đủ phân lượng hay không. Huống gì những người này một bộ phận rất lớn nhất đều là hộ phú, không phải là quan viên triều đình, muốn tố giác càng khó.

 

“Chuyện này bổn vương sẽ phái người đi hỏi rõ ràng, nếu là thật, chắc chắn trả lại ngươi công đạo.” Tuy rằng y cũng rất muốn nhìn phủ Vọng Dương Bá rớt đài, nhưng không thể chỉ nghe lời một phía của Ngụy Thư Miễn.

 

“Đa tạ Vương gia.” Ngụy Thư Miễn nhìn Quân Ly Xuân, vẻ mặt cương trực, căn bản không sợ Quân Ly Xuân đi thăm dò.

 

Sự tình tới nước này, Lăng Hồng Chi cũng không muốn biện bạch cái gì cho Vọng Dương Bá, thứ nhất hắn hiểu chứng cứ này không giống giả tạo, thứ hai, ý niệm rời khỏi Phủ Vọng Dương Bá trong đầu vẫn không biến chuyển.

 

Nhưng nói lại, chuyện phụ thân hắn có thể mặc kệ, nhưng chuyện khác vẫn phải hỏi rõ ràng, “Ngươi cùng Lăng Giải Ngữ xảy ra chuyện gì?”

 

Nói đến Lăng Giải Ngữ, trên mặt Ngụy Thư Miễn cũng không có nửa phần xấu hổ, nói: “Nói thật, ta tuy rằng rất muốn báo thù cho phụ thân, nhưng mới đầu thật cũng không có ý nghĩ thương tổn Lăng Giải Ngữ. Vì an thân, ta ở một thư quán thảo luận sách, ngày ấy Lăng Giải Ngữ tới nghe sách, sau đó liền bám dính lấy ta. Thường xuyên đến thư quán không nói, còn lén sai người mang đồ tặng ta. Sau đó ta nghĩ đủ mọi biện pháp, cũng không tìm được cách giải oan cho phụ thân, việc này lại không dám đường hoàng, sợ còn chưa tố cáo được Vọng Dương Bá, đã bị diệt khẩu. Sầu mấy ngày, đầu óc hỗn loạn, liền đánh chủ ý tới nàng.”

 

“Ta giả như bị cảm động, lén cùng nàng kết giao, vốn nghĩ có lẽ có thể từ miệng nàng tìm hiểu chút gì, hoặc là nhờ nàng tìm được người có thể giúp ta giải oan. Ai ngờ nàng chỉ biết làm nũng ăn mặc, cái khác đều không thể giúp. Sau đó phu nhân Vọng Dương Bá định hôn sự cho nàng. Ta vốn cũng không muốn nàng hi vọng, chỉ đợi nàng thành thân, ta tiếp tục làm chuyện của ta cũng được. Ai ngờ nàng đêm trước ngày thành thân đột ngột chạy tới, khóc nháo muốn cùng ta bỏ trốn. Ta vốn không đồng ý, dù sao ta thật vất vả mới có chỗ dung thân ở kinh thành, sao có thể dễ dàng rời đi? Nàng thấy ta không lên tiếng, liền tức giận, uy hiếp nói ta nếu không đưa nàng đi, sẽ đến quan phủ tố cáo ta cưỡng hiếp nàng.”

 

Lăng Hồng Chi cau mày nghe Ngụy Thư Miễn nói. Thật ra, Ngụy Thư Miễn bộ dáng không tồi, nhìn cũng văn nhã, thật sự là kiểu các cô nương sẽ thích. Hắn chỉ là không ngờ Lăng Giải Ngữ nhưng lại chẳng biết liêm sỉ như thế, làm ra loại chuyện ô nhục danh tiết cỡ này. Bất quá nghĩ đến trước đây nàng dám can đảm vào phòng của Lăng Kì Ương cùng Quân Ly Xuân, mất hết sĩ diện, cũng sớm dự đoán được nàng không phải cô nương an phận.

 

“Bất đắc dĩ, ta chỉ còn biết đưa nàng chạy trốn. Ta tuy rằng chưa từng chạm thân thể nàng, nhưng nếu nàng thực sự đi tố cáo ta, cho dù là trong sạch, Vọng Dương Bá cùng phu nhân hắn cũng nhất định sẽ không bỏ qua cho ta. Ta cũng không muốn nhảy vào nguy hiểm.” Nói đến người này, Ngụy Thư Miễn khinh miệt cười, “Có lẽ là ông trời giúp ta, nàng trên đường liền bị bệnh. Ta hận nàng uy hiếp ta trước đó, hại ta phải cùng nàng chạy khỏi kinh thành, nhận hết vất vả, hơn nữa oán hận với Vọng Dương Bá, ta hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, thừa dịp nàng bệnh nặng, bỏ nàng lại. Vốn nghĩ mấy ngày nữa nếu không có tiếng gió gì, ta sẽ trở về kinh, dù sao chuyện của hai người bọn ta cũng không có người ngoài biết được. Chỉ là không ngờ, cuối cùng bị người của Lân Vương bắt được.”

 

Nghe xong lời hắn nói, Lăng Hồng Chi cảm thấy Lăng Giải Ngữ căn bản là tự tác nghiệt, tuy rằng Ngụy Thư Miễn bỏ nàng lại đúng thật là bất nghĩa, nhưng nếu là hắn, cũng chưa chắc sẽ đối xử tử tế với con gái của kẻ thù. Huống gì nữ nhân này còn từng uy hiếp hắn.

 

“Ngươi định làm thế nào?” Nể mặt Lăng Kì Ương, Quân Ly Xuân hỏi ý kiến Lăng Hồng Chi.

 

Lăng Hồng Chi không chút do dự nói: “Toàn bộ theo Vương gia làm chủ.”

 

Việc này nếu hắn tố giác, cho dù là chính nghĩa, cũng khó miễn thị phi, dù sao hắn cùng với Vọng Dương Bá là phụ tử. Mà nếu là Lân Vương gia làm, chính là vì nước trừ gian, dù sao Lân Vương phủ cùng Phủ Vọng Dương Bá, từ sớm đã không đội trời chung.

 

Quân Ly Xuân nghĩ nghĩ, gật đầu nói: “Việc này đợi điều tra rõ, sẽ phái người báo cho ngươi. Vì bảo đảm an toàn, Ngụy Thư Miễn trước hết đưa về quân doanh.”

 

“Được.” Lăng Hồng Chi cũng không có ý kiến.

 

Muốn hỏi gì cũng đã xong, Quân Ly Xuân sai người lặng lẽ đưa Ngụy Thư Miễn trở về, cũng bố trí người theo dõi nhất cử nhất động, nếu có chút gì khác thường, tùy thời báo lại. Trong quân doanh đều là người một nhà, tất nhiên cũng sẽ không nói lung tung.

 

Thời gian ở Lân Vương phủ cũng không ngắn nữa, Lăng Hồng Chi còn phải trở về, để tránh trong nhà gây thêm chuyện, liền đứng dậy cáo từ.

 

Lăng Hồng Chi cất bước, Quân Ly Xuân đi vào phòng sưởi. Từ khi Mính Lễ đưa những chứng cứ kia tiến vào, Lăng Kì Ương không ra ngoài nữa, ngay cả Lăng Hồng Chi rời đi cũng không đến tiễn.

 

Lăng Kì Ương ngồi trên tiểu tháp, trong tay nắm lá thư. Mà trên thư rõ ràng xuất hiện tên “Đường khê phủ”. Họ này ở Nghiệp quốc cực ít, huống gì còn là lão gia của Lăng đa đa. Lăng Kì Ương quả thực không thể tin nổi, cũng không dám đưa cho Lăng đa đa xem. Nếu cha biết Đường Khê gia bị diệt môn căn bản là Phủ Vọng Dương Bá một tay tạo thành, cha phải làm sao đây?!

 

Quân Ly Xuân nhẹ nhàng rút ra trang giấy trong tay Lăng Kì Ương, xoa xoa tóc hắn, nói: “Chuyện này tóm lại phải nói cho cha, cha là người thông minh, nhất định có thể khống chế tốt.”

 

Y vừa nãy khi xem chứng cứ, cũng đã thấy được tên nhà của Lăng đa đa, nhưng cụ thể là chuyện gì, còn phải hỏi Lăng đa đa mới biết được.

 

“Cha nếu biết người ở trong viện nhà kẻ thù, ta sợ người không chịu nổi.” Lăng Kì Ương mím khóe miệng.

 

Quân Ly Xuân ôm hắn, trấn an nói: “Cha có quyền biết. Về phần chuyện kế tiếp, cũng chưa chắc cha đã quan tâm. Nếu là thật, ta sẽ kết thúc Vọng Dương Bá.”

 

Lăng Kì Ương ôm ngược lấy y, buồn bực nói: “Cám ơn……” Người này luôn có thể chia sẻ tất cả mọi chuyện với hắn, chỉ cần sự tình có liên quan đến hắn, Quân Ly Xuân sẽ không sẽ không n]làm ngơ.

 

“Ngốc ạ. Ta lấy ngươi về, cũng hy vọng ngươi ở bên ta có thể an tâm thuận ý.” Quân Ly Xuân cười khẽ nói.

 

Lăng Kì Ương gật gật đầu.

 

Hai người ôm ấp không bao lâu, Lăng đa đa cùng Cô Diệu liền tiến vào.

 

Nhìn hai người dán cùng một chỗ, làm trưởng bối tuy rằng cao hứng, nhưng nhiều ít gì cũng sẽ cảm thấy xấu hổ.

 

Cô Diệu chắc chắn sẽ không nói trước, Lăng đa đa đành phải mở miệng, “Hai ngươi sao lại chạy đến đây?”

 

Viện thiên này rất lớn, nếu không phải Lạc Tố nói cho bọn họ đi đến đâu, cũng chưa chắc tìm được.

 

Quân Ly Xuân buông Lăng Kì Ương ra, trên mặt đến không có gì ngượng ngùng, chỉ nói: “Cha cùng tiền bối đi đâu vậy?”

 

“Tùy tiện đi ra ngoài một chút.” Cha Lăng Kì Ương hình như không muốn nhiều lời, nhìn thần sắc Lăng Kì Ương muốn nói lại thôi, hỏi: “Con làm sao vậy?”

 

Lăng Kì Ương định rồi thảnh thơi, nói: “Cha, con có việc muốn nói cho người.”

 

“Nói đi.” Lăng đa đa nói.

 

“Ly Xuân bắt được một người, người kia muốn tố cáo Vọng Dương Bá, cũng cho chúng con chứng cứ này……” Lăng Kì Ương thật sự cảm thấy một lời khó nói hết, dứt khoát nói đơn giản chút, lập tức đưa chứng cứ cho Lăng đa đa.

 

Lăng đa đa khó hiểu lấy qua mấy trang giấy, cúi đầu xem. Mới đầu còn ổn, nhưng càng xem sắc mặt càng tái nhợt, cuối cùng thậm chí bắt đầu phát run, hình như là muốn ngất xỉu đến nơi……

 

“Cha……” Lăng Kì Ương cũng không biết phải làm sao mới tốt, chỉ có thể bất lực kêu.

 

Cô Diệu thấy mặt hắn gần như trắng bệch, lấy chứng cứ trong tay hắn sang, tự cúi đầu xem qua. Xem xong Cô Diệu cũng không nhịn được nắm chặt bàn tay, nói: “Thì ra là thế……”

 

“Hắn…… Hắn gạt ta…… Hắn gạt ta!!” Lăng đa đa đầu tiên là thì thào tự nói, sau đó lại cơ hồ khàn cả giọng lặp lại ba chữ  “Hắn gạt ta”. Một số thanh âm gần như rên rỉ, khiến Lăng Kì Ương cảm thấy sợ hãi, cũng rất chật vật.

 

Hắn chưa bao giờ chứng kiến cha như vậy, không khống chế được như thế, bi thống như thế, giống như không được giải thoát, ai ai khóc thảm. Nhưng không có nước mắt, chỉ có nhẫn nhịn đến mức hốc mắt phiếm đỏ.

 

Có lẽ cảm nhận được tình tự của Lăng Kì Ương, tiểu tử trong bụng kia cũng bắt đầu lộn xộn, như là an ủi, như là đang cùng phẫn nộ với Lăng Kì Ương.

 

Cô Diệu ném giấy sang một bên, dùng sức ôm chặt Lăng đa đa, thấp giọng trấn an nói: “Không sao, ta sẽ báo thù cho ngươi……”

 

Lăng đa đa mới đầu còn giãy dụa, cuối cùng không còn khí lực, gục trong lòng Cô Diệu, hôn mê bất tỉnh……

 

“Cha……” Lăng Kì Ương muốn đến xem cha đã đã ngất, lại bị Cô Diệu ngăn trở.

 

Cô Diệu ôm lấy Lăng đa đa, đặt lên tiểu tháp, “Để hắn ngủ đi, ngủ dậy sẽ đỡ.”

 

Quân Ly Xuân cũng không ngờ, luôn luôn khắc kỷ văn nhã lại không khống chế được như thế, sau khi Lăng Kì Ương đắp chăn cho Lăng đa đa xong, hỏi: “Tiền bối, cha cùng Vọng Dương Bá rốt cuộc là làm sao?”

 

Cô Diệu ngồi ở bên giường, một tay nắm tay Lăng đa đa, nói: “Nói đến lại dài……”

Advertisements