67 Kiền hệ vi thanh

 

Trở lại vương phủ, Lăng Kì Ương cùng Quân Ly Xuân đi theo Cô Diệu đến khách phòng, Tiểu Ảnh được an trí ở đó. Hôm nay tuy nói là đi cầu ngày lành, nhưng lại nguy hiểm tới thai. Khiến Quân Ly Triệt trong lòng ngũ vị tạp trần, nói không nên lời tư vị gì.

 

“Tiền bối, Tiểu Ảnh hắn……” Quân Ly Triệt cầm lấy tay Tiểu Ảnh, lo lắng hỏi.

 

“Trước đã cho hắn uống dược kháng độc, không nguy hiểm tính mạng nữa. Nội thương không nặng, chờ thanh độc, uống mấy đơn dược, dưỡng dưỡng là tốt rồi.” Cô Diệu nói xong, bắt đầu viết phương thuốc.

 

Cổ sư kia nội lực khá thâm hậu, chỉ là bỏ thêm độc vào, mới hiển nhiên cực kỳ bá đạo.

 

“Vậy là tốt rồi, phiền tiền bối.” Quân Ly Triệt nhìn Tiểu Ảnh hôn mê, đầy mắt đau lòng hình như không thể giấu nổi.

 

“Lục ca, đừng lo lắng, có sư phụ ở đây, Tiểu Ảnh rất nhanh sẽ khỏi.” Lăng Kì Ương an ủi Quân Ly Triệt.

 

“Đều là ta không tốt. Võ công không tốt, mới khiến hắn chịu tội thay ta.” Quân Ly Triệt thở dài.

 

“Lục ca, huynh đừng nghĩ như vậy. Đối với Tiểu Ảnh, chuyện có giá trị nhất mà tài cán của hắn có thể làm vì huynh, chính là bảo hộ huynh không bị thương. Hắn từ ngày đi theo huynh chính là như thế, về sau cũng sẽ không thay đổi. Lục ca nếu tự trách quá mức, Tiểu Ảnh so với huynh càng tự trách.” Lăng Kì Ương nói. Hắn tuy không có võ công, nhưng cũng có thể hiểu tâm tình muốn bảo hộ người yêu dấu.

 

Lăng Kì Ương nói khiến Quân Ly Triệt dễ chịu hơn rất nhiều, mỉm cười nói: “Đệ nói đúng, khiến đệ chê cười rồi.”

 

Lăng Kì Ương cười lắc đầu, “Nếu đổi lại là ta, có lẽ cũng sẽ cảm thấy mình rất vô dụng. Nhưng kỳ thật ở trong lòng Tiểu Ảnh, đây không phải vô dụng, chỉ là thứ hai người am hiểu không giống mà thôi.”

 

“Ừ.” Quân Ly Triệt gật gật đầu.

 

Viết xong hai trương phương thuốc, Cô Diệu lấy qua mộtchén trà sạch sẽ, nói với Lăng Kì Ương: “Lại đây cho nửa chén máu.”

 

“A?” Lăng Kì Ương kinh ngạc nhìn Cô Diệu. Lấy máu thì không sao, nhưng hắn không biết rốt cuộc có ích lợi gì.

 

Quân Ly Xuân cùng Quân Ly Triệt cũng không hiểu nhìn Cô Diệu.

 

Theo tính tình Cô Diệu chắc chắn sẽ không giải thích nhiều, nhưng đồ đệ của mình cũng nghi hoặc, lại có liên quan đến y dược, Cô Diệu liền nhẫn nại giải thích: “Thể chất ta điều dưỡng cho con, con không sợ độc, mà máu của con cũng là dược dẫn giải kịch độc rất tốt, tuy rằng không phải lúc nào cũng áp dụng, nhưng dùng để giải độc tính trên người cổ sư rất tốt. Tuy rằng máu của ta cũng có thể làm dược dẫn, nhưng Tiểu Ảnh là Khanh tử, thể chất âm dương, dùng máu của ta giải độc dương tính quá nặng, ngược lại sẽ làm nội tạng hắn bị thương, cho nên phải dùng máu của con, thể chất đồng dạng mới có thể bài trừ độc của hắn thông thuận.”

 

“Thì ra là thế.” Lăng Kì Ương gật gật đầu, nghiêm túc học. Trước đây sư phụ chưa từng đề cập đến việc dùng máu hắn có thể làm dược dẫn, cũng là vì bảo hộ hắn.

 

“Chuyện này không cần truyền ra ngoài, để tránh Kì Ương gặp nguy hiểm.” Cô Diệu nói.

 

“Vâng.” Quân Ly Xuân gật gật đầu, xem ra về sau y phải bảo hộ Lăng Kì Ương càng nghiêm ngặt hơn.

 

“Tiền bối yên tâm.” Lăng Kì Ương là vì cứu Tiểu Ảnh mới lấy máu, Quân Ly Triệt tất nhiên cũng sẽ không nói lung tung. Chuyện này đến đây dừng lại, ngay cả mẫu hậu cùng Tam ca, hắn cũng sẽ không đề cập.

 

Lăng Kì Ương cũng không do dự, lấy qua con dao nhỏ Cô Diệu dùng lửa đốt, lại dùng rượu rửa, khẽ cắt một đường nơi cổ tay. Lăng Kì Ương nắm chắc, cho nên lỗ hổng không lớn, cũng không đau lắm, nhưng ở trong mắt Quân Ly Xuân, cũng rất đau lòng.

 

Y biết đây là để cứu Tiểu Ảnh, nhưng cho dù là hành động thiện ý, cũng không thể khiến y vì thiện ý của Lăng Kì Ương mà thoải mái chấp nhận.

 

Cô Diệu nói Mính Lễ đi chiếu theo đơn bốc thuốc, giờ hắn không thể đi, vết thương của Lăng Kì Ương tuy không nặng, nhưng cũng phải dưỡng khỏi miệng vết thương, tạm thời không nên hoạt động, phương thuốc phải cầm ra ngoài, tìm một nhà dược phòng đáng tin bốc thuốc.

 

Nhìn nhìn máu trong chén, Cô Diệu gật đầu nói: “Được rồi.” Nói xong, từ trong hòm thuốc lấy ra một cái hộp thuốc trị thương nhỏ đưa cho hắn.

 

Lăng Kì Ương còn chưa giơ tay ra, Quân Ly Xuân đã nhận giùm. Sau đó thật cẩn thận nâng cổ tay của hắn còn đang chảy máu lên.

 

Lăng Kì Ương cười nhìn y, nhỏ giọng nói: “Muốn uống một miếng không?”

 

Quân Ly Xuân nhìn cổ tay hắn, cúi đầu định liếm hết vết máu chướng mắt đi.

 

Lăng Kì Ương kinh ngạc nhảy dựng, nhanh chóng rụt tay lại, cười nói: “Uống thật a…… Cẩn thận trúng độc.”

 

Quân Ly Xuân nhìn hắn, nói: “Máu của ngươi, trúng độc cũng không sao.”

 

“Nói lung tung.” Lăng Kì Ương cau cái mũi, “Tuy nói chút ít thì không sao, nhưng dù sao thể chất không giống, nếu thật xảy ra chuyện, ta sẽ tự trách.”

 

Quân Ly Xuân khẽ cười, lại nâng tay Lăng Kì Ương, mở hộp dược ra, cẩn thận bôi dược lên vết thương của Lăng Kì Ương. Dược hiệu của thuốc trị thương này rất khá, không có bao nhiêu vị thuốc, hơn nữa một lát sau, máu đã ngừng, chỉ để lại một vệt đỏ.

 

“Đa tạ đệ khanh.” Quân Ly Triệt tất nhiên nhìn ra được Quân Ly Xuân đa tâm đau lòng cho Lăng Kì Ương, cũng rất hiểu loại đau lòng này, dù sao ai cũng không muốn nhìn vợ của mình bị thương, cho dù chỉ là trầy chút da, cũng sẽ đau lòng một trận.

 

“Lục ca không cần khách khí, Tiểu Ảnh cũng là người nhà của ta.” Lăng Kì Ương cười để Quân Ly Xuân băng bó cổ tay hắn.

 

Không bao lâu, Mính Lễ ôm một gói dược chạy vào, hiển nhiên là chạy cấp tốc, mồ hôi ướt trán, vào cửa nói: “Tiền bối, dược đã mua về.”

 

Cô Diệu nhìn gói thuốc, sau khi xác nhận không có vấn đề gì, đem trung hai bao đâu cho Mính Lễ, khiến hắn dùng bát tô chử phí sau khi, thật tiến bồn tắm lý, tái đoái tiếp nước, khiến Quân Ly Triệt đến ôm nửa canh giờ. Vừa mới nãy hắn ôm Tiểu Ảnh trở về, trên người khó tránh khỏi dính chút độc, tuy rằng sẽ không trí mạng, nhưng cũng vẫn là tẩy trừ sạch sẽ có điều,so sánh hảo. Về phần bị thay thế y phục, liền trực tiếp thiêu hủy mai.

 

Một khác chút dược Cô Diệu khiến Lạc Tố đến ngao, ở chử khai sau khi hơn nữa Lăng Kì Ương huyết, ba chén nước chử thành một chén. Sau đó, Cô Diệu khiến Quân Ly Triệt đem Tiểu Ảnh y phục thoát sạch sẽ, cũng nhất tịnh đốt. Quân Ly Triệt tuy rằng rất muốn bồi Tiểu Ảnh giải độc, nhưng thật sự cũng giúp không được gấp cái gì, ngược lại vướng chân vướng tay, cuối cùng bị Quân Ly Xuân kéo ra ngoài phao tắm.

 

Phòng trong chỉ để lại Tiểu Ảnh cùng Cô Diệu, cũng tốt khiến Cô Diệu chuyên tâm thi châm giải độc.

 

Mính Lễ đưa Quân Ly Triệt đến tắm rửa, Lăng Kì Ương cùng Quân Ly Xuân ngồi ở tiểu viện lý chờ Cô Diệu đi ra.

 

Quân Ly Xuân nâng Lăng Kì Ương cổ tay, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve bị bạch bố che giấu miệng vết thương, hỏi: “Đau không?”

 

Lăng Kì Ương lắc đầu, “Không đau. Đừng lo lắng, chỉ chút máu như vậy, chút cơm sẽ bồi bổ trở lại.”

 

Quân Ly Xuân gật gật đầu, lúc này Mính Lễ cầm dùng khăn bố gói y phục của Quân Ly Triệt lại, chuẩn bị cầm đi thiêu hủy, Quân Ly Xuân gọi lại, nói: “Nói với phòng bếp, hai ngày này thức ăn thêm vài món bổ máu.”

 

“Vâng, tiểu nhân lập tức đi.” Mính Lễ đáp.

 

Lăng Kì Ương cười nhìn y, không ngăn cản.

 

Một lúc lâu sau, Cô Diệu mở cửa đi tới, nói với Quân Ly Triệt: “Bế nó đến phòng cách vách đi.”

 

“Vâng.” Quân Ly Triệt lập tức đứng dậy đi vào trong phòng.

 

“Sai người đốt luôn đệm chăn.” Cô Diệu nhìn về phía Lăng Kì Ương, lại nói: “Mấy ngày này để hắn ở đây đi, ăn chút gì đó nhẹ là tốt rồi.”

 

“Vâng, sư phụ.” Chuyện tiếp sau Lăng Kì Ương biết phải làm sao, ko cần Cô Diệu quan tâm nhiều.

 

Bởi vì thời gian giải độc dài, cho nên vương phủ ngọ thiện cũng liền theo đó mà kéo dài. Lăng đa đa sau khi biết Tiểu Ảnh không sao nữa, cũng yên tâm, cùng Lăng Kì Ương bọn họ dùng cơm. Quân Ly Triệt phải trông chừng Tiểu Ảnh, chờ người tỉnh lại, cho nên phần của hắn được trực tiếp đưa vào trong phòng, cháo của Tiểu Ảnh ủ ở phòng bếp nhỏ, cũng tiện cho hắn tỉnh lại ăn.

 

Cơm trưa qua, trong cung có người đến, nói Duyên Hi đế mờ Y thánh tiến cung một chuyến. Từ sau khi Duyên Hi chắc chắn người là sư phụ của Lăng Kì Ương, số lần đúng lý hợp tình chiếu hắn tiến cung đã nhiều hơn. Nếu như dĩ vãng, vài năm Cô Diệu cũng không tiến cung lần nào, cho dù truyền triệu cũng vô dụng. Bất quá hiện tại nể mặt Lăng Kì Ương, hắn cũng rất ít từ chối.

 

Lăng Kì Ương đoán rằng, Duyên Hi đế gọi sư phụ tiến cung, cũng không vì gì khác ngoài cổ sư, dù sao chuyện này hắn không thể giúp cái gì, chỉ có thể ỷ lại sư phụ.

 

Cô Diệu mãi đến buổi sáng hôm sau mới trở về, nói cổ sư khai ra không ít chuyện, từ thi tuyến cổ đến chuyện dạy Quân Thừa Tích làm dược hoàn sảy thai kia cho Dung tần, đều thành thật khai báo rành mạch. Ngũ Hoàng tử cũng là muốn liên thủ cùng hắn, giành ủng hộ của phía nam, từ đó đoạt ngôi vị Hoàng đế. Chỉ là không dự đoán được hoàng thất bên này cư nhiên có người tinh thông chuyện cổ trùng, khiến rất nhiều kế hoạch đều kết thúc thất bại, cũng bởi vì luôn không có kết quả, mà sinh ra hiềm khích lẫn nhau. Về phần Tiểu Ảnh bị hắn hạ độc, bất đắc dĩ trở thành Khanh tử, cổ sư lại không khai, bởi vì lần đó hắn căn bản không biết làm bị thương ai.

 

Chuyện Đại Hoàng tử tất nhiên cũng không nói, bởi vì chuyện này căn bản không phải hắn làm. Cô Diệu tất nhiên sẽ không để Lăng Kì Ương gặp nguy hiểm tội khi quân, nên không đề cập tới, chỉ nói lúc ấy triệu chứng rất giống, về phần rốt cuộc là Đại Hoàng tử đã sớm phát hiện phủ Ngũ Hoàng tử có cổ sư, hay là lợi dụng bọn họ, tìm cái cớ đến thăm dò, hay là cổ sư quên mất chuyện này mà không khai báo, lại hoặc là có người âm thầm lén sử dụng cổ sư gì gì đó, cũng không rõ ràng.

 

Cô Diệu rất khéo đẩy trách nhiệm cho Đại Hoàng tử, hớt Lăng Kì Ương cùng Quân Ly Xuân hoàn toàn khỏi chuyện này. Dù sao giả như trúng cổ cũng không phải việc khó. Huống gì lúc ấy thái y cũng đúng là không có chẩn ra nguyên nhân.

 

Nếu sự tình đã lộ một đoạn, hành tung Ngũ Hoàng tử mưu đồ gây rối cũng bị tố giác, Duyên Hi đế cũng không định tái truy cứu, dù sao những gì Quân Thừa Vinh tra được đều là sự thật, cũng không oan uổng ai, tất nhiên cũng không có thay ai lật lại bản án.

 

Có điều cổ sư lại chưa thể xử tử. Chính như Lăng Kì Ương trước đó đã đoán, cổ sư vì tự bảo vệ mình, lén hạ cổ trên người Quân Thừa Tích, hắn mà chết, Quân Thừa Tích cũng sẽ theo đó bị mất mạng.

 

Hoàng Thượng tuy rằng chán ghét Quân Thừa Tích, nhưng tự tay giết chết hài tử của mình, đối với thanh danh Hoàng Thượng thật sự có tổn hại. Nếu hiện giờ tại vị không phải hắn, mà là con hắn, Duyên Hi đế cũng sẽ không nhiều băn khoăn như vậy.

 

Cổ sư cuối cùng bị nhốt vào địa lao, cuối cùng giải quyết thế nào, Duyên Hi đế vẫn đang suy nghĩ.

 

Thời tiết dần dần lạnh đi, bụng Lăng Kì Ương lại lớn rất nhiều, sức ăn cũng bắt đầu lớn theo, bất quá vẫn như trước chỉ lớn bụng không cao thân.

 

Đội ngũ đưa Đại Công chúa xuất giá đúng hạn hồi kinh, theo đó trong kinh thành đột ngột truyền bá một câu chuyện, nói Lăng Hồng Chi khi hồi kinh, dẫn theo một nữ tử điên điên khùng khùng. Nữ tử kia không phải ai khác, chính là Lăng Giải Ngữ đã bỏ trốn.

 

Sau đó phủ Vọng Dương Bá liền náo loạn, Vọng Dương Bá muốn bỏ thê, đại phu nhân được thả khỏi chùa miếu chưa bao lâu khóc nháo om sòm, cào nát mặt Vọng Dương Bá, còn giật tóc Chu di nương đập mạnh vào tường. Lăng Phỉ Ngữ thờ ơ lạnh nhạt, Lăng Giải Ngữ ngốc ô ô ở một bên vỗ tay trầm trồ khen ngợi. Phủ Vọng Dương Bá nhất thời loạn thành một đoàn. May mắn Chu di nương cũng không phải nữ tử không biết đánh trả, hơn nữa Lăng Hồng Chi về nhà đúng lúc, mới không để Chu di nương bị thương quá nặng.

 

Bất quá chuyện này lan nhanh trong kinh thành, Vọng Dương Bá chỉ còn biết cáo ốm, đóng cửa từ chối tiếp khách.

 

Ngày hôm đó, Lăng Kì Ương đang thu thập dược phòng của mình, Mính Lễ tiến vào, nói: “Vương phi, Lăng tướng quân tới chơi.”

 

“Đại ca?” Lăng Kì Ương không ngờ Lăng Hồng Chi sẽ đến, vội vàng nói: “Nhanh nhanh, mời huynh ấy đến thiên thính trước, ta thay y phục sẽ đến.”

 

“Vâng.” Mính Lễ đáp lời lui ra ngoài.

 

Lăng Kì Ương cân nhắc Lăng Hồng Chi lần này đến, tám chín phần mười là vì chuyện phủ Vọng Dương Bá, nghĩ cũng cần có quyết định của mình. Hắn mặc dù không còn liên quan đến phủ Vọng Dương Bá, nhưng đại ca này hắn vẫn nhận, chuyện của đại ca, nếu có thể hỗ trợ, hắn tất nhiên sẽ làm hết sức……

Advertisements