53 Liên nhân vi nghị

 

Sau khi Mạc Thanh Ca rời đi, ca múa lại tiếp tục. Lăng Kì Ương tiếp tục ăn, Quân Ly Xuân ở chỗ người khác nhìn không thấy hơi hơi nâng chén với Quân Ly Uyên cùng Quân Ly Triệt, xem như chúc mừng tránh được một kiếp.

 

Quân Ly Uyên cũng an tâm, chuyên tâm vào cung yến, để tránh thất thần quá mức, khiến người hoài nghi.

 

“Bệ hạ, bản quân có một chuyện, nghĩ cũng có liên quan đến hai nước liên minh giao hảo.” Đan Văn Kha mở miệng nói.

 

“Cứ nói đừng ngại.” Duyên Hi đế gật gật đầu.

 

“Vừa nãy bản quân nói Nghiệp quốc nhiều nhân tài, nghĩ nếu Sí Trạch có thể cùng Đại Nghiệp kết quan hệ thông gia, một mặt có trợ giúp tín nhiệm, củng cố lập trường lẫn nhau, mặt khác, đối với sự bồi dưỡng cùng trưởng thành của Đại Hoàng tử tiếp theo của Sí Trạch cũng là trăm lợi không hại. Không biết ý bệ hạ thế nào?”

 

Quân Ly Xuân nhìn về phía Đan Văn Kha, đề nghị này là phi thường tốt, hai nước liên minh dùng hôn nhân gắn bó củng cố cũng không phải ít, nhưng vấn đề là ai gả đi thì thích hợp.

 

Lúc này Du quốc quân cũng mở miệng nói tiếp: “Sí Trạch đế tuy là tân quân, nhưng có cách trị quốc, thái độ làm người khiêm tốn. Thật sự là người đáng phó thác.” Mấy ngày ở cùng Đan Văn Kha, Du quốc quân cảm thấy người này rất không tệ, là người đáng kết giao minh hữu.

 

Duyên Hi đế suy nghĩ một lát, nói: “Trẫm có hai nữ nhi, cùng tuổi, chỉ là hơn kém tháng chút. Hơn nữa cũng đều tới tuổi gả đi, trẫm đã lưu tâm cho Công chúa. Dù sao cũng là nữ ái của mình, chuyện thành thân không thể không lo lắng nhiều hơn.”

 

Kỳ thật hai vị Công chúa Nghiệp quốc tuổi cũng không nhỏ, chỉ là Duyên Hi đế vẫn luôn chọn lựa, không có người thích hợp, mới kéo dài đến giờ. Dù sao cũng là Công chúa, tuổi có lớn một chút cũng không sao.

 

“Bệ hạ yêu thương ái nữ, bản quân hiểu. Việc này thật ra cũng không vội được, còn phải xem Công chúa có nguyện ý, bản quân không thích miễn cưỡng.” Đan Văn Kha cười nói.

 

“Ừ.” Duyên Hi đế gật gật đầu, xem như đồng ý đề nghị liên hôn của Đan Văn Kha.

 

Hoàng Quý phi chớp mắt, cười nói: “Sí Trạch đế sợ là còn chưa hiểu biết nhiều về hai vị Công chúa. Đại Công chúa giỏi về thi thư, tuy nói nữ tử vô tài mới được đức, nhưng Hoàng Thượng sủng ái, nàng lại nguyện ý đọc sách, cho nên học vấn tất nhiên không tệ. Nhị Công chúa tinh thông âm luật, thấy Sí Trạch đế vừa nãy có chút yêu thích với tiếng đàn, Nhị Công chúa hẳn là thích hợp với ngài hơn.”

 

Hoàng Quý phi nhìn như đang giới thiệu sở trường của hai vị Công chúa cho Sí Trạch đế, thực tế ý tứ lại không thể rõ ràng hơn. Mẫu phi của hai vị Công chúa chết sớm, Đại Công chúa được Hoàng hậu nuôi nấng, Nhị Công chúa được Hoàng Quý phi nuôi nấng. Tuy rằng tuổi tương đương, nhưng tính cách lại hoàn toàn khác nhau. Hoàng Quý phi sở dĩ thiên vị Nhị Công chúa, cũng chỉ là vì muốn lợi dụng Nhị Công chúa mượn thế lực Sí Trạch, để mình dùng thôi.

 

Đạo lý này Quân Ly Xuân bọn họ hiểu, về phần Duyên Hi đế có nghĩ như vậy hay chưa, không phải chuyện họ có thể nghị luận.

 

“Công chúa vẫn là khuê nữ, Hoàng Quý phi nói như thế, không khỏi làm hại thanh danh Công chúa. Nếu sau này truyền ra hai vị Công chúa am hiểu cái gì, không am hiểu cái gì, liệt ra khuyết điểm cùng sở đoản, ngược lại sẽ liên lụy Công chúa, bị người nói sai lệch.” Đan Văn Kha hiển nhiên cũng không cảm kích với nhiệt tình của Hoàng Quý phi.

 

Hoàng Quý phi cười mỉa một tiếng, “Bản cung cũng chỉ hy vọng Sí Trạch đế có chút hiểu biết với Công chúa, mới có thể lựa chọn người thích hợp với ngài nhất.”

 

Đan Văn Kha khẽ cười nói: “Có gả Công chúa cho ta không, còn phải xem ý của bệ hạ. Hiện tại nói ta chọn, thật sự hơi sớm.”

 

Duyên Hi đế thấy Đan Văn Kha thái độ khiêm tốn, cẩn thủ lễ tiết, cảm thấy cũng có chút vừa lòng, nói: “Việc này chờ thương lượng cùng Hoàng hậu rồi trả lời ngươi.”

 

“Được.” Đan Văn Kha cười gật đầu.

 

Hoàng Quý phi nghe Duyên Hi chỉ nói thương nghị với Hoàng hậu, cảm thấy bất mãn, nhưng không dám phát tác. Một lát sau đứng dậy nói: “Hoàng Thượng, nô tì thân mình có chút không khoẻ, muốn cáo lui trước.”

 

Duyên Hi đế cũng không ở lâu nàng, còn gật đầu nói: “Trở về đi.”

 

“Thiếp thần cáo lui.” Hoàng Quý phi hành bán lễ.

 

“Nhi thần tiễn mẫu phi trở về.” Quân Thừa Tích đứng dậy nói với Duyên Hi đế.

 

Duyên Hi đế khoát tay, cho hắn đi.

 

Yến tiệc vẫn tiếp tục trong tiếng ca múa, một mảnh hoà thuận vui vẻ……

 

Sau khi kết thúc tiệc chiêu đãi, Quân Ly Triệt cùng Duyên Hi đế, tiễn Hoàng hậu hồi cung. Quân Ly Uyên thì đi tiễn Sí Trạch đế cùng Du quân vương quay về dịch quán.

 

Quân Ly Xuân đưa Lăng Kì Ương trở về vương phủ. Tắm rửa xong, hai người ngồi ở trên giường, Lăng Kì Ương để đĩa nhỏ chứa ô mai lên giường, dựa vào Quân Ly Xuân, ăn rất cao hứng.

 

Quân Ly Xuân xoa xoa bụng Lăng Kì Ương, mỉm cười nói: “Tuy biết chỉ còn có vài tháng, nhưng trong lòng vẫn không khỏi mong chờ.” Kiếp trước y không có cảm giác gì với chuyện con cái, cũng không mang chấp niệm, nhưng hiện giờ, trong lòng lại luôn vui mừng, cũng nghĩ nếu có một hài tử giống Kì Ương, nhất định phải sủng nó lên tận trời.

 

“Ừm. Ta chỉ hy vọng nó là một hài tử khỏe mạnh.” Lăng Kì Ương tất nhiên cũng sẽ hy vọng, hắn không cần hài tử lên như diều gặp gió, chỉ cần bình an khỏe mạnh là tốt rồi.

 

“Chắc chắn, có tiền bối ở đây.” Quân Ly Xuân cười nói: “Lúc ta nhàn rỗi, vẫn luôn nghĩ tên cho hài tử. Nhưng cảm thấy không hay, đến nay vẫn chưa vừa lòng.”

 

Lăng Kì Ương bật cười, “Còn sớm, từ từ nghĩ.” Hắn thật ra chưa bao giờ suy nghĩ vấn đề đặt tên, có lẽ kế tiếp hắn cũng có thể ngẫm lại.

 

“Được rồi, ô mai này đừng ăn nữa.” Quân Ly Xuân lấy cái đĩa nhỏ trong tay hắn ra, “Ta rất sợ hài tử không sao, ngươi lại ăn đến hỏng dạ dày.”

 

“Không sao mà.” Lăng Kì Ương cũng không giành lại, dù sao ngủ dậy lại có thể ăn. Giơ tay ôm thắt lưng Quân Ly Xuân, Lăng Kì Ương gối lên bụng y, nói: “Ngươi cảm thấy Đan Văn Kha khi nào sẽ đến Lân Vương phủ?”

 

Ngón tay Quân Ly Xuân luồn vào tóc Lăng Kì Ương, hỏi: “Ngươi sao biết hắn sẽ đến?”

 

“Ở trước mặt Hoàng thượng, hắn không thể biểu hiện quá quen thân với ngươi. Bất quá đã đến Nghiệp quốc, với tâm tư hắn, sẽ có đạo lý không tới sao?” Lăng Kì Ương nhắm mắt, nói tiếp: “Huống gì hắn còn đưa ra ý liên hôn, tuy nói vì quan hệ hai nước, nhưng ai biết không phải vì tuân thủ hứa hẹn trước đây để ngươi tin thành ý của hắn?”

 

“Thê khanh nghĩ chu toàn.” Quân Ly Xuân cười nói: “Vậy ngươi cảm thấy Phụ hoàng sẽ gả Đại Công chúa cho hắn, hay Nhị Công chúa?”

 

“Theo tư tâm mà nói, tất nhiên là đại Công chúa tốt hơn. Dù sao nàng cũng được Hoàng nương nuôi nấng, Đan Văn Kha cũng là người ổn trọng, có thể xem là một người đáng để phó thác cả đời. Nhưng ta nghĩ chỗ Hoàng Quý phi cũng sẽ không từ bỏ cơ hội này.” Hắn cùng với đại Công chúa không tiếp xúc gì mấy, tuy rằng hắn là Khanh tử, nhưng là nam tử. Công chúa nuôi ở trong các, cho dù hắn là Vương phi, bình thường cũng là không nên gặp, cho nên cũng không hiểu biết.

 

“Ừm. Hôn sự của Đại Công chúa vẫn luôn được Hoàng nương canh cánh, nếu có thể gả đến chỗ tốt, cũng coi như giải quyết xong một tâm sự của Hoàng nương.” Quân Ly Xuân nói.

 

“Kỳ thật bất luận ai gả qua, đối với chúng ta mà nói đều không bất lợi. Cho dù là Nhị Công chúa, Đan Văn Kha cũng sẽ thủ tín, chỉ là lui tới qua lại phiền toái chút thôi. Chuyện này cũng không được biểu hiện quá tích cực, để tránh Hoàng Thượng sinh nghi. Về phần chọn người cuối cùng, ta nghĩ Phụ hoàng vẫn sẽ hỏi qua Đan Văn Kha, dù sao cũng là nữ ái của mình, cho dù bình thường rất ít để ý, cũng hy vọng sau khi nàng lập gia đình có thể được phu quân yêu thương. Nếu Công chúa cùng Đan Văn Kha không hoà thuận, cũng sẽ ảnh hưởng đến quan hệ hai nước.” Đối với hôn nhân chính trị, kỳ thật cũng là một con dao hai lưỡi, phu thê tình cảm tốt, hai nước quan hệ tất nhiên cũng thuận buồm xuôi gió. Nếu không tốt, nháo loạn ra đồn đại gì, trở mặt thành thù cũng không phải không có.

 

“Ừ, chúng ta cứ bình tĩnh xem biến này đã. Nếu là Hoàng Quý phi bên kia tích cực, nói không chừng lại có lợi cho chúng ta.” Quân Ly Xuân cười nói. Dù sao cũng là hai nước liên hôn, Hoàng Thượng cũng không thể không để ý những việc về sau có thể sẽ ảnh hưởng đến chuyện lập trữ.

 

Lăng Kì Ương không nói gì nữa, tựa trên người y từ từ nhắm hai mắt. Quân Ly Xuân xoa xoa hai má hắn, thấp giọng nói: “Buồn ngủ sao?”

 

“Không……” Lăng Kì Ương nhỏ giọng nói: “Cứ nằm như vậy một lát.”

 

Quân Ly Xuân cười đáp ứng, hưởng thụ ấm áp hai người ở bên nhau.

 

Còn không đợi Quân Ly Xuân hưởng thụ đủ, Mính Lễ vội vàng chạy vào, nói: “Vương gia, Vương phi, Sùng Vương gia phái người nhắn, nói Hoàng Quý phi sinh non.”

 

Lăng Kì Ương mở mắt ra, nhìn Quân Ly Xuân một lát.

 

Quân Ly Xuân quay đầu nói với Mính Lễ: “Đã biết, trước đừng truyền ra, chờ tin tức trong cung.”

 

“Vâng, tiểu nhân hiểu.” Mính Lễ nói xong liền lui ra ngoài.

 

Quân Ly Xuân nhìn Lăng Kì Ương, hỏi: “Ngươi thấy thế nào?”

 

Lăng Kì Ương lắc đầu, “Thai tượng của Hoàng Quý phi vẫn không ổn, đẻ non tuy rằng là bất ngờ, nhưng cũng coi như đã dự kiến. Ta hiện tại cũng chưa thể kết luận cái gì, xem thái y viện trả lời thế nào đã.”

 

“Ừ.”

 

Không bao lâu, Mính Lễ lại chạy vào, “Vương gia, người hầu bên người Hoàng Thượng đến, nói nếu Vương phi có rảnh, mời vào cung một chuyến. Hoàng Quý phi sợ là không tốt.”

 

Lăng Kì Ương hơi hơi nhăn lại mày, Hoàng Thượng nếu phái người đến, hắn không rảnh cũng phải đến.

 

“Đi đáp lời, nói ta đổi xiêm y sẽ đi.” Lăng Kì Ương nói.

 

“Vâng.” Mính Lễ đáp.

 

Quân Ly Xuân đỡ Lăng Kì Ương xuống giường, lại mặc y phục cho hai người.

 

Lăng Kì Ương trầm tư một lát, nói: “Tiện đường đến chỗ sư phụ một chuyến.”

 

“Sao?” Quân Ly Xuân khó hiểu nhìn hắn.

 

“Đưa sư phụ đi cùng. Việc Hoàng Quý phi đẻ non này nói nhỏ thì nhỏ nói lớn thì lớn, lời sư phụ nói sẽ có sức thuyết phục. Hơn nữa Hoàng Quý phi còn chưa mất, nàng nếu mất thì mẫu gia nàng còn biết kiêu ngạo thế nào? Mẫu gia nàng nếu không kiêu ngạo, làm sao nắm được lỗi lớn hơn mà lật đổ?” Hắn không thích Hoàng Quý phi, nhưng làm việc cũng phải nhìn về lâu về dài. Cha nhiều lần dạy hắn, tầm nhìn hạn hẹp không thành đại sự. Phàm là người thành đại sự, trừ trí tuệ ra, quan trọng hơn vẫn phải học được chữ nhẫn, cùng phòng ngừa chu đáo.

 

“Được.” Quân Ly Xuân cũng không trì hoãn nữa, sửa sang lại y phục cho Lăng Kì Ương, dẫn người xuất môn.

 

Xe ngựa đã chuẩn bị xong, hai người đến chỗ Cô Diệu trước. Chỗ ở không nhỏ, nhưng không có bảng hiệu, nếu không phải Mính Lễ trước đây đã tới, Lăng Kì Ương cũng phải hoài nghi chỗ này có phải nhà trống hay không.

 

Lúc hai người đến, Cô Diệu đang đun dược thiện cho Lăng đa đa, định sáng mai hâm nóng rồi sẽ đưa qua. Sau khi biết mục đích hai người đến, Cô Diệu không nói gì, cầm hòm thuốc lên xe ngựa. Xe ngựa chạy thẳng đến hoàng cung.

 

Trong cung Cảnh Thái một mảnh yên lặng. Đại môn tẩm điện đóng chặt, nhóm tiểu thị cùng người hầu câm như hến canh giữ ở bên ngoài.

 

Thấy đoàn Lân Vương gia đến, người hầu canh giữ mở cửa ra. Ba người đi vào.

 

Trong điện mùi máu rất nặng, Hoàng Quý phi sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, hôn mê bất tỉnh.

 

“Phụ hoàng, mẫu hậu.” Hai người hành lễ.

 

Duyên Hi đế nghe vậy ngẩng đầu, liếc mắt một cái liền thấy được Cô Diệu đứng đằng sau. Kỳ thật lúc Cô Diệu vừa vào cửa, mọi người đã chú ý tới hắn, với khí tràng của hắn, có muốn không chú ý cũng khó. Chỉ là Duyên Hi đế một mực cúi đầu suy nghĩ, mới xem nhẹ.

 

“Ngươi đã đến.” Duyên Hi đế nhìn Cô Diệu, không nghi vấn, cũng không quát lớn, giống như đã quen từ lâu.

 

Cô Diệu không nói, chỉ lẳng lặng đứng tại chỗ. Các vị phi tần tuy rằng cúi đầu, nhưng đôi mắt vẫn là thỉnh thoảng liếc về phía Cô Diệu.

 

“Nhi thần y thuật thiển cận, sợ kéo dài chứng bệnh của Hoàng Quý phi, đặc biệt thỉnh sư phụ cùng nhi thần đến.” Lăng Kì Ương nói.

 

Duyên Hi đế gật gật đầu, nói với Cô Diệu: “Làm phiền.”

 

Lúc này, Mặc Ngọc Nhi nằm trong lòng Hoàng hậu nho nhỏ kêu một tiếng. Lăng Kì Ương đi qua, liếc mắt một cái liền phát hiện hai chân sau nó hình như có chút không thích hợp, lông trên đùi cũng ướt sũng.

 

“Đây là sao vậy?”Lăng Kì Ương vừa hỏi vừa giơ tay sờ, giơ tay nhìn thấy cả lòng bàn tay là một mảnh máu đen. Máu này hiển nhiên là của Mặc Ngọc Nhi, máu của dược miêu đều là màu đen.

 

Hoàng hậu cẩn thận giao Mặc Ngọc Nhi cho Lăng Kì Ương, sau đó giải thích: “Nghe nói Hoàng Quý phi đẻ non, ta nhanh chóng chạy tới, bé con này đi theo ta, ta cũng không bắt nó về. Không ngờ mới đến bên ngoài chờ tin, Mặc Ngọc Nhi liền trực tiếp lao về phía Ngũ Hoàng tử. Ngũ Hoàng tử cả kinh, đã quật Mặc Ngọc Nhi lên cột trụ cạnh cửa, làm gãy chân. Bé con này cũng không biết làm sao, chân đã gãy vẫn tiếp tục lap về phía Ngũ Hoàng tử, bản cung chưa kịp ngăn cản, Ngũ Hoàng tử có lẽ cũng là bị dọa, từ trong ngực rút ra một thanh chủy thủ đâm Mặc Ngọc Nhi bị thương.”

 

Lăng Kì Ương nghe xong cau mày, hắn biết Mặc Ngọc Nhi sẽ không tùy ý phóng về ai.

 

Bé con suy yếu ở liếm hai cái trên tay Lăng Kì Ương, giống như muốn ngủ. Lăng Kì Ương hung hăng trừng hướng Quân Thừa Tích.

 

Quân Thừa Tích khẽ cười nhạt nói: “Ta không thích mèo, nó đột ngột phóng đến, làm ta giật cả mình. Hơn nữa mẫu phi đẻ non, lòng ta loạn, mới làm bị thương nó.”

 

Duyên Hi đế trầm mặc nhìn nhìn Quân Thừa Tích, lại nhìn nhìn Cô Diệu. Lập tức đứng lên, một cước đá vào đầu gối của Quân Thừa Tích……

——————————————————————

Nói thêm luôn là tên Mặc Ngọc Nhân sẽ đổi lại thành Mặc Ngọc Nhi từ cchương này, các chương trước từ từ đổi dần ha~

Advertisements