49 Thác tống vi phục

 

Hai người mới vừa đi đến cửa viện, thấy Lạc Tố từ bên trong chạy ra, trên mặt có ý cười. Thấy Lăng Kì Ương cùng Quân Ly Xuân ở cửa, cười hành lễ nói: “Vương gia, Vương phi, Nhạc Khanh phu nhân tỉnh rồi.”

 

Lăng Kì Ương vừa nghe, nhanh chóng bước nhanh vào. Quân Ly Xuân nói với Lạc Tố: “Phân phó xuống, về sau đổi lại gọi Nhạc Khanh quân.”

 

Hiện giờ Lăng đa đa đã ly hôn với Vọng Dương Bá, cũng không còn là tiểu thiếp, xưng hô nên sữa chửa.

 

“Vâng, tiểu nhân đi phân phó.” Lạc Tố cười đáp lời lui ra ngoài.

 

Quân Ly Xuân cũng theo vào phòng.

 

Phòng trong, Lăng đa đa nằm trên giường, Cô Diệu ngồi bên giường, từng muỗng từng muỗng đút hắn uống dược. Tuy rằng đã tỉnh, nhưng còn chưa tiện đứng dậy.

 

“Cha.” Lăng Kì Ương đến bên giường, nắm tay cha, hỏi: “Ngài cuối cùng cũng tỉnh, có chỗ nào không thoải mái không?”

 

Lăng đa đa lắc đầu, giọng khàn khàn nói: “Không sao.” Sau đó nhìn Quân Ly Xuân đứng ở phía sau, thấp giọng nói: “Phiền Vương gia.”

 

“Cha không cần khách khí, là ta suy nghĩ không chu toàn, mới khiến cha bị thương.” Quân Ly Xuân nói.

 

Lăng đa đa lắc đầu, “Không phải Vương gia sơ hở, mà là Vọng Dương Bá sớm đã bất mãn với ta.”

 

Hắn lời nói khiến Lăng Kì Ương cùng Quân Ly Xuân đều rất bất ngờ, nhưng sự tình đã qua, cũng không cần gợi lại chỗ đau.

 

Cô Diệu múc một muỗng dược đút đến miệng hắn, Lăng đa đa lại quay đầu, không có ý uống dược, trên mặt cũng thản nhiên không có biểu cảm.

 

Lăng Kì Ương nghĩ cha là ngượng ngùng, liền nhận chén thuốc trong tay Cô Diệu, nói: “Sư phụ, con làm cho.”

 

Cô Diệu cũng không nói gì, trực tiếp cầm chén thuốc đưa cho Lăng Kì Ương, lúc này Lăng đa đa không cự tuyệt nữa, từng ngụm từng ngụm uống dược. Lăng Kì Ương nói: “Cha, Hoàng Thượng đã sai người lấy hộ tịch của ngài từ phủ Vọng Dương Bá ra, về sau chúng ta cùng phủ Vọng Dương Bá không còn quan hệ. Hơn nữa Hoàng Thượng còn phong cho ngài làm Cáo Mệnh Khanh quân, nếu cha đồng ý, vẫn có thể ở lại trong vương phủ.”

 

Nghe được lời Lăng Kì Ương nói, Lăng đa đa có chút bất ngờ, nhíu mày nói: “Vọng Dương Bá đồng ý?”

 

“Dù sao cũng là hắn sai trước, cha là tiểu thiếp, ly hôn không sao cả.” Lăng Kì Ương cười nói. Hiện giờ cha đã ra khỏi chỗ kia, hắn cũng gả tới Lân Vương phủ, có thể nói thật sự là không còn liên quan đến người nhà bên đó.

 

Cô Diệu ở một bên nghe, trên mặt không lộ ra nửa phần kinh ngạc. Lăng Kì Ương cũng không cảm thấy gì không đúng, dù sao sư phụ vẫn luôn chỉ có biểu cảm này.

 

Biết mình đã tự do, Lăng đa đa cũng lộ ra một chút ý cười, nói: “Ta đã nghĩ mình cả kiếp này không rời khỏi chỗ đó.”

 

Lăng Kì Ương cười nói: “Tuy rằng Vọng Dương Bá tổn thương ngài, nhưng hài tử cũng muốn cám ơn lỗ mãng đó, ngược lại thành toàn tự do cho ngài.”

 

Lăng đa đa gật gật đầu, “Con nói đúng.” Hắn cũng không sợ bị thương, nhưng thương cũng phải thương có giá trị.

 

“Cha hiện tại an tâm là được, hảo hảo dưỡng tốt thân thể. Có sư phụ ở đây, ngài nhất định sẽ rất nhanh khỏi.” Lăng Kì Ương cười thay cha lau dược nước trên khóe miệng, “Có chuyện gì, có cái gì muốn cứ phân phó. Chờ thêm vài ngày nữa, con sai người thu thập viện lớn một chút ra, chờ cha khỏi liền dọn đến. Về sau sẽ ở trong phủ.”

 

“Điều nầy sao được……” Lăng đa đa hiển nhiên không đồng ý, nơi này là Lân Vương phủ, con của hắn chính là Vương phi, hắn làm nhạc phụ, không nên ở chỗ này lâu.

 

“Sao lại không được? Chờ cha khỏi rồi, con còn muốn phiền cha tới chiếu cố con cùng hài tử của con.” Lăng Kì Ương cười nói.

 

Lăng đa đa bất ngờ nhìn bụng hắn, “Con……”

 

Lăng Kì Ương gật gật đầu.

 

Lăng đa đa cười, “Đây là lên trời chiếu cố con, hảo hảo chăm sóc bản thân.”

 

“Con biết. Vậy cha có lưu lại không?” Lăng Kì Ương hỏi.

 

Lăng đa đa gật gật đầu, “Con lần đầu có thai, ta cũng chưa thể yên tâm cách con quá xa. Hết thảy đợi hài tử sinh ra rồi tính.”

 

“Thật tốt quá.” Lăng Kì Ương cao hứng gật gật đầu, lại nói với Cô Diệu: “Sư phụ cũng lưu lại đi, trong phủ còn có rất nhiều viện có thể ở.”

 

“Ta có chỗ ở.” Cô Diệu nói.

 

“Đúng rồi, sư phụ có chỗ ở mà không có nói cho con biết, nếu không phải Ly Xuân phái người đến tìm, con cũng không biết.” Lăng Kì Ương có chút oán giận nói.

 

Quân Ly Xuân cười nhìn Lăng Kì Ương oán giận giống như đang làm nũng, cười mà không nói.

 

“Hiện tại không phải con đã biết?” Cô Diệu cũng không định giải thích nhiều, câu đầu tiên đã đuổi Lăng Kì Ương đi rồi.

 

Quân Ly Xuân cười giảng hòa: “Nơi tiền bối ở vẫn là càng ít người biết càng an toàn.”

 

Lăng Kì Ương nghe cũng có vài phần đạo lý, liền gật đầu, “Lần sau sư phụ nhất định phải nói cho con biết trước.”

 

“Được.” Cô Diệu đáp ứng.

 

Lăng đa đa tuy rằng đã tỉnh, nhưng còn cần nghỉ ngơi. Đợi cha uống xong canh gà sâm Cô Diệu tối hôm qua lấy tới kia, hai người liền rời đi trước. Cô Diệu như trước ở lại trong phòng, Lăng đa đa cũng chưa nói cái gì.

 

Hai người nhàn rỗi, liền đến thư phòng.

 

“Cha đối với tiền bối hình như rất lãnh đạm.” Y trước đây đã nghe Lăng Kì Ương nói qua thái độ Lăng đa đa đối với sư phụ luôn thản nhiên, hôm nay tận mắt thấy, cũng thấy thật sự quá mức lãnh đạm.

 

“Vẫn là như thế.” Lăng Kì Ương cũng có chút bất đắc dĩ, “Cũng may sư phụ chưa bao giờ tức giận.”

 

“Tiền bối cũng là người tính tình cao ngạo, có thể nhân nhượng cha như thế, có lẽ cũng giiống với câu nói kia —— vỏ quýt dày có móng tay nhọn.” Quân Ly Xuân cười nói.

 

“Nói lung tung.” Lăng Kì Ương trừng mắt liếc y một cái, “Cha tuy rằng lãnh đạm, nhưng người không tệ.”

 

“Ta biết, chỉ là tò mò mà thôi.” Suy nghĩ một lát, Quân Ly Xuân lại nói: “Bất quá ta vẫn có chút nghi hoặc, lấy tính tình cùng tài văn chương của cha, sao lại ở cùng Vọng Dương Bá?”

 

Lăng Kì Ương thật ra chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này, “Ta cũng không hiểu. Chờ thương thế của cha hỏi, ta hỏi thử xem.”

 

“Hay thôi đi, chờ đến lúc cha muốn nói tự nhiên sẽ nói cho ngươi.” Nếu là một đoạn ký ức không tốt lắm, vẫn không cần đề cập đến thì tốt hơn, để tránh ảnh hưởng đến tâm tình của cha, Lăng Kì Ương cũng áy náy theo.

 

“Ừm, có lẽ có thể hỏi sư phụ xem?” Lăng Kì Ương nghĩ đến sư phụ là trưởng bối, hẳn là biết nhiều hơn so với hắn. Nhưng nghĩ lại, cảm thấy không ổn, “Không thể nào, cha không để ý sư phụ lắm, sao lại nói cho người được?”

 

“Được rồi, đừng nghĩ nữa. Ngươi chăm chính ngươi cho tốt trước, đừng khiến cha cùng tiền bối lo lắnm.” Quân Ly Xuân kéo Lăng Kì Ương ngồi vào trên đùi mình, vuốt cái bụng bằng phẳng của hắn, mới hai tháng, còn chưa đến thời điểm lộ rõ.

 

“Ừm, đã biết.” Lăng Kì Ương dựa trên tay Quân Ly Xuân, cười gật đầu.

 

“Vương gia, thuốc dưỡng thai của Vương phi sắc xong rồi.” Mính Lễ đến cửa nói.

 

Lăng Kì Ương đứng dậy ngồi trở lại trên ghế bên cạnh, loại chuyện vô cùng thân thiết này vẫn là hai người lén làm thì tốt hơn, bằng không hắn luôn cảm thấy xấu hổ.

 

“Vào đi.” Quân Ly Xuân nói. Cho dù y không muốn buông Lăng Kì Ương ra, cũng không thể không để hắn uống dược trước.

 

Mính Lễ cười đi vào, còn bưng một cái đĩa mứt hoa quả. Sau khi Lăng Kì Ương uống cạn dược, cũng không dùng mứt hoa quả, chỉ nói: “Ta muốn ăn chút ô mai.”

 

“Vâng, tiểu nhân đi mua!” Vừa nghe Vương phi muốn ăn, Mính Lễ lập tức đáp.

 

Quân Ly Xuân nói: “Mua thêm mấy thứ khác, để Vương phi đổi món.”

 

“Vâng, tiểu nhân hiểu.” Mính Lễ thu chén thuốc, lui ra ngoài. Nhưng chưa bao lâu, lại đi ngược về, nói: “Vương gia, Dịch Vương gia cùng Sùng Vương gia đến.”

 

“Mau mời vào.” Quân Ly Xuân lập tức nói. Y vốn nghĩ ngày mai đến chỗ hai vị ca ca thăm, không ngờ bọn họ hôm nay đã tới rồi.

 

Mính Lễ thỉnh người vào thư phòng, Quân Ly Uyên còn đưa Mạc Thanh Ca đến.

 

Quân Ly Triệt vừa thấy hai người đến, liền cười nói: “Chúc mừng chúc mừng. Vốn ngày hôm qua nên đến, nhưng nghĩ phủ đệ có việc, cho nên cùng Tam ca hẹn hôm nay lại.”

 

“Đa tạ Lục ca.” Lăng Kì Ương cười nói.

 

“Hẳn là ta đến mới đúng.” Quân Ly Xuân cười mời mọi người ngồi, sai người dâng trà.

 

Lăng Kì Ương nhìn Mạc Thanh Ca ngồi bên người hắn, hỏi: “Trên tay không có gì không khoẻ chứ?”

 

Mạc Thanh Ca gật gật đầu, “Đã khỏi toàn bộ.”

 

“Vậy là tốt rồi. Ngày khác mời ngươi đến đánh đàn phẩm trà.” Lăng Kì Ương cười nói.

 

“Được.” Mạc Thanh Ca cười ứng với, lại nói: “Chúc mừng ngươi.”

 

Lăng Kì Ương nói tạ ơn, nói: “Đợi hài tử xuất thế, nhận ngươi làm thúc thúc được không?”

 

Mạc Thanh Ca cười lý ý cười càng đậm, gật đầu nói: “Hảo.”

 

Lăng Kì Ương nhìn nhìn Mạc Thanh Ca cùng Quân Ly Uyên, lại nói với Quân Ly Triệt: “Tiểu Ảnh đâu?”

 

Quân Ly Triệt cười nói: “Hắn đi mua quà cho đệ, lát nữa đến.”

 

Lăng Kì Ương cũng chú ý tới đồng tâm kết cá chép cẩm của Quân Ly Triệt, nghĩ Tiểu Ảnh hẳn là tiếp nhận rồi.

 

Uống trà, Quân Ly Uyên cùng Quân Ly Triệt lại hỏi chút tình hình của Lăng Kì Ương, mới nói đến chuyện khác.

 

“Đệ lần này chiến thắng trở về, Phụ hoàng tuy rằng không phong thêm vị, nhưng nghe nói đã nghĩ đến không ít phần thưởng, ít ngày nữa sẽ đưa đến.” Quân Ly Triệt nói.

 

“Ta thật không để ý, hiện tại chỉ cần Kì Ương có thể bình an sinh hạ hài tử là tốt rồi.” Bọn họ trước đó đã cùng Hoàng Thượng nói dùng quân công của mình đổi lấy tự do của Lăng đa đa, hiện giờ đã đạt được mong muốn, cũng không cầu thêm.

 

“Ừ, Kì Ương bên này phải gia tăng phòng bị, tuy rằng đệ khanh thông thạo y thuật, nhưng có đôi lúc cũng khó lòng phòng bị.” Quân Ly Triệt nói.

 

“Ta hiểu.” Lăng Kì Ương gật gật đầu, “Cũng may sư phụ ta hiện tại ở phủ chiếu cố ta, cũng nhiều thêm một tầng bảo hộ.”

 

Chuyện Y thánh theo quân Tiểu Ảnh trở về đã nói cho họ, bọn họ nhiều ít cũng đã nghe qua danh tiếng của Y thánh, Quân Ly Triệt nói: “Có tiền bối ở đây, thật có thể an tâm.”

 

“Đệ sau này có tính toán gì không?” Quân Ly Uyên cũng an tâm nói: “Hiện tại đệ đangnổi bật, Kì Ương lại có thai, bao nhiêu ánh mắt theo dõi đệ đấy.”

 

“Ta biết.” Quân Ly Xuân đối này cũng vô cùng cẩn thận, “Bây giờ vẫn nên kín tiếng thì tốt hơn, Phụ hoàng không phong vị cho ta, nhưng thật ra vậy lại cho Kì Ương cùng hài tử bảo hộ tốt nhất. Ta chuẩn bị điều Lăng Hồng Chi đến quân của ta, nhiều người thân tín, về sau làm việc cũng tiện hơn. Lăng Hồng Chi tuy rằng là hài tử cả của Vọng Dương Bá, nhưng không giống cha hắn. Đối với Kì Ương cũng vẫn có chút chiếu cố, tính cách cũng ổn trọng, là người khả dụng.”

 

Quân Ly Uyên suy nghĩ một lát, gật đầu nói: “Đệ biết là tốt rồi.” Hắn tin tưởng đệ đệ nhà mình nhìn người rất chuẩn, hơn nữa cá tính Quân Ly Xuân cũng sẽ không dễ dàng tín nhiệm ai, trừ phi là y thật sự cẩn thận khảo nghiệm.

 

Nói xong quyết định của mình, Quân Ly Xuân lại hỏi: “Đại Hoàng huynh gần đây sao rồi?”

 

Quân Ly Triệt cười nói: “Đừng nói nữa, hắn hiện tại cả ngày thần kinh, nhìn ai cũng đều như là muốn hại hắn.”

 

Quân Ly Xuân bất đắc dĩ lắc đầu, người này nếu đa nghi, sẽ càng nghiêm trọng.

 

“Ta theo như lời đệ trong thư, cho hắn biết chút chuyện cổ sư. Hắn hiện tại đã theo dõi lão Ngũ. Bất quá triệu chứng của hắn từ lúc hồi kinh không còn phát tác, sợ là sẽ có hoài nghi đến?” Quân Ly Triệt nói.

 

Lăng Kì Ương cười nói: “Không sao cả. Chỉ cần hắn chống lại Ngũ Hoàng tử, lại hạ dược cho hắn, khiến hắn cảm thấy Ngũ Hoàng tử là chó cùng rứt giậu, lại không dám trắng trợn trực tiếp giết chết hắn, cho nên phải chậm rãi giày vò chết hắn.”

 

Quân Ly Uyên gật gật đầu, “Đệ khanh nói rất đúng. Trờ về chúng ta lại đi châm hoả cho Đại Hoàng huynh, lấy tính tình hắn không sợ nháo không nổi.”

 

Quân Ly Triệt gật gật đầu, “Việc này giao cho ta làm.”

 

“Được.” Quân Ly Uyên gật gật đầu.

 

Mạc Thanh Ca ngồi ở một bên, có chút muốn nói lại thôi.

 

Lăng Kì Ương nhớ rõ lần đầu tiên bọn họ nói đến cổ sư, Mạc Thanh Ca cũng ngập ngừng. Hình như là biết cái gì, nhưng lại có chút do dự có nên nói hay không, liền hỏi: “Thanh Ca, ngươi muốn nói cái gì?”

 

Mạc Thanh Ca cúi đầu, mím khóe miệng, không nói.

 

Lăng Kì Ương nói: “Nơi này không có người ngoài, ngươi nếu biết cái gì cứ việc nói.”

 

Mạc Thanh Ca trầm mặc, mọi người cũng không giục hắn. Một lát sau, Mạc Thanh Ca mới mở miệng nói: “Cổ sư các ngươi nói kia ta hẳn là gặp qua ở phủ Cung Liêm Hầu.”

 

Quân Ly Uyên nhíu mày, hỏi: “Ngươi sao lại gặp được?”

 

Mạc Thanh Ca nhẹ nhàng nói: “Ngày ấy La Đỉnh Thăng ép ta ở lại trong phủ, buổi tối ta vốn định đến nói cùng hắn, nếu phủ đã mất đồ, ta sẽ trực tiếp bồi thường, nói hắn thả ta đi. Nhưng mới vừa đi đến viện ngoài thư phòng hắn, ta từ xa thấy La Đỉnh Thăng cùng Ngũ Hoàng tử, còn có một người bao bọc kín mít nói chuyện ở cửa thư phòng. Ta không nghe được bọn họ đang nói cái gì, nhưng chung quanh không có thị vệ trông coi, chắc là bị đuổi đi. Mà cái người bọc vô cùng kín kia trên thân có một mùi rất quái lạ, hình như rất thơm, nhưng lại giống như rất thối.”

 

Lăng Kì Ương gật gật đầu, “Có những cổ sư trên người đúng xác có mùi lạ, dù sao tiếp cận với thi thể, lại dùng chính mình nuôi cổ. Có mùi thi thối là rất bình thường. Để che giấu mùi này, bọn họ tất nhiên cũng phải nghĩ biện pháp, cho nên liền sinh ra loại mùi lạ chẳng ra sao này.”

 

“La Đỉnh Thăng không cho bọn họ tiến vào thư phòng, có lẽ cũng là sợ mùi này lưu lại thư phòng không tán, khiến người hoài nghi.” Quân Ly Xuân nói.

 

“Ừm, như vậy có thể kết luận cổ sư kia đúng thật có liên quan đến lão Ngũ. Hơn nữa La Đỉnh Thăng cũng tham dự trong đó, hợp tác vậy đến khi nhổ ra cũng tiện. Chúng ta cứ mượn tay Đại Hoàng huynh, còn bớt việc.” Quân Ly Triệt cười nói.

 

Quân Ly Xuân gật gật đầu, “Phủ Vọng Dương Bá cũng sắp kết thân gia cùng phủ Cung Liêm Hầu, đến lúc đó cũng thoát không được liên can.” Có thể cho Vọng Dương Bá thêm một cái tội thì cứ thêm một cái, tội có hơn mới không tính uổng mạng.

 

“Ta thật không ngờ, Hoàng Quý phi cư nhiên sẽ giật sợi dây này.” Quân Ly Triệt cười nói.

 

“Giật dây càng nhiều, hiềm nghi kết đảng càng lớn. Phụ hoàng hận nhất chuyện kéo bè kết cánh.” Quân Ly Uyên nói.

 

“Cũng phải.” Quân Ly Triệt gật gật đầu.

 

Mạc Thanh Ca nhìn nhìn Lăng Kì Ương, hỏi: “Ngươi cùng muội muội ngươi quan hệ như thế nào?”

 

“Ngươi nếu nghe nói qua chuyện nàng đêm ấy vào phòng mà ta cùng Vương gia nghỉ ngơi, liền biết nàng cùng ta quan hệ như thế nào.” Lăng Kì Ương còn nhớ rõ chuyện xảy ra lần đầu tiên hắn đến thăm Dương Bá phủ sau khi thành thân.

 

Mạc Thanh Ca hiểu rõ gật gật đầu, “Một khi đã như vậy, cũng không còn cách nào.”

 

“Làm sao vậy?” Lăng Kì Ương hỏi,

 

Mạc Thanh Ca nghĩ nghĩ, dù sao chuyện cổ sư cũng đã nói, cũng không cần giấu thêm, nhân tiện nói: “La Đỉnh Thăng hắn…… Có chút sở thích kỳ quái……”

 

“Hả?” Lăng Kì Ương khó hiểu.

 

“Ta ngày ấy sợ bọn họ phát hiện, cũng không dám ở lâu, lặng lẽ từ cửa viện rời đi. Nhưng cảm thấy có chút kích động, đến nhầm chỗ. Ngẫu nhiên nhìn thấy……” Mạc Thanh Ca mặt phiếm ra ửng đỏ, “Thấy một gian phòng treo mấy  nữ tử, đang bị một ma ma dạy dỗ. Miệng ma ma kia còn nói thế tử thích nhất là như thế, các nàng là nha hoàn thông phòng, nếu thỏa mãn ham mê của thế tử, nói không chừng có thể thăng lên thị thiếp. Thế tử tra tấn các nàng càng thảm, đánh càng lợi hại, chứng tỏ càng cao hứng, khiến các nàng mau chóng thích ứng. Còn nói hiện tại thiếp thất của thế tử chính là bò lên như vậy. Muốn làm chủ tử, trên người phải lưu chút ký hiệu……”

 

Mạc Thanh Ca càng nói giọng càng nhỏ, cuối cùng cũng nói không được nữa.

 

Nhưng ý hắn mọi người đang ngồi đều hiểu, trong lòng khinh thường, cũng biết ngày sau muốn chuyện ồn ào còn nhiều. Bọn họ chỉ cần chờ xem kịch vui cũng được.

Advertisements