43 Cầu tử vi nghi

 

Hai ngày đầu đến đất phong, hai người gần như không ra ngoài. Buổi tối ngày đầu tiên sau khi Quân Ly Xuân sai ảnh vệ đến mua sách cùng đậu hủ thơm, hai người liền ở suốt trong nhà, đọc sách, chơi cờ, hoặc là vẽ phong cảnh. Sau cơm chiều cùng nhau tản bộ đối thi ở tiểu viện. Rất thoải mái tự tại, giống như đang ở thế ngoại đào viên, không cần gì khác.

 

Ngày hôm đó, hai người ngồi ở ghế nằm dưới tán nho đọc sách, gió nhẹ nhàng thổi rất thích hợp để làm biếng. Quân Ly Xuân buông sách nói: “Ngày mai đi ra ngoài một chút được không?”

 

“Được, đi đâu?” Lăng Kì Ương hỏi.

 

“Nhị ca cùng ta nói nơi này có miếu cầu tử, nghe nói vô cùng linh nghiệm, chúng ta có thể đến nhìn xem.” Quân Ly Xuân mỉm cười nói.

 

“Miếu cầu tử?” Lăng Kì Ương nghi hoặc nhìn về phía y. Kỳ thật Nghiệp quốc thờ miếu cầu tử cũng không ít, chỉ là vì có con không dễ, cho nên đa số mọi người cảm thấy không linh nghiệm, người đi cầu cũng ít đi rất nhiều.

 

Quân Ly Xuân nói lại lời Nhị ca nói với y cho Lăng Kì Ương một lần, nhìn biểu cảm Lăng Kì Ương nửa tin nửa ngờ, Quân Ly Xuân cười hỏi: “Đi không?”

 

Lăng Kì Ương mím khóe miệng, gật gật đầu, “Đi.” Mặc kệ rốt cuộc có linh hay không, vẫn phải thử một lần.

 

Đang nói, Lăng Kì Ương đột ngột cảm thấy có chút đói, liếm liếm khóe miệng, nói: “Ta đói.”

 

Quân Ly Xuân cười nhéo nhéo cằm hắn, nói: “Ngươi gần đây sao lại dễ đói như vậy?”

 

“Có thể là hết chinh chiến, cả người trầm tĩnh lại, hơn nữa trước đây cũng không ăn được mấy, cho nên hiện tại phải bồi bổ trở lại.” Lăng Kì Ương cười nói.

 

Nghĩ đến Lăng Kì Ương đúng là gầy không ít, Quân Ly Xuân gật gật đầu, “Muốn ăn cái gì?”

 

“Muốn uống canh bồ câu.” Lăng Kì Ương chi cằm, lại bồi thêm một câu, “Ngươi làm.”

 

Quân Ly Xuân cười nói: “Không thể ăn thì làm sao?” Kinh nghiệm nấu canh của y cũng chỉ có lần đó ở phủ.

 

“Không hề gì, hương vị có thể điều chỉnh lại.” Mắt Lăng Kì Ương sáng lấp lánh nhìn Quân Ly Xuân.

 

“Đi, ta làm cho ngươi.” Nói xong, Quân Ly Xuân kêu ảnh vệ đi mua mấy con bồ câu đã xử lý về, tiện thể mua thêm chút gia vị cùng nồi. Ở phòng bếp có bó củi đã chẻ sẵn, nguyên để cho bọn họ đun nước ấm dùng, hiện tại có thể dùng để nhóm lửa nấu canh.

 

Đợi Quân Ly Xuân nấu xong canh, đã là hai canh giờ sau. Lăng Kì Ương nhìn nửa nồi đất chứa canh bồ câu không tồi, cười cười với Quân Ly Xuân, liền cúi đầu ăn. Hương vị mặc dù có chút nhạt, nhưng chất thịt bồ câu ngon vẫn khiến Lăng Kì Ương ăn thật sự thỏa mãn.

 

Nguyên nồi canh bồ câu toàn bộ vào bụng Lăng Kì Ương. Lăng Kì Ương xoa xoa bụng, ngồi trên ghế lại không muốn cử động nữa.

 

Quân Ly Xuân nhìn nồi canh chỉ còn lại có xương, cười nói: “Nuôi như vậy, không thể không biến thành con heo nhỏ.”

 

Lăng Kì Ương nhìn nhìn cổ tay mình, lại xoa xoa thắt lưng, nói: “Không béo.”

 

Quân Ly Xuân cười đặt một cái đĩa đựng sơn tra quết đường vào tay hắn, “Ăn chút, hỗ trợ tiêu hóa.”

 

“Ừm.” Lăng Kì Ương ngậm lấy một quả sơn tra.

 

Sau đó Quân Ly Xuân lại dẫn hắn đi ra ngoài tản bộ, cảm thấy Lăng Kì Ương tiêu hóa hết rồi, mới một tay ôm lấy người, cười nói: “Ta cho ngươi ăn no rồi, ngươi không phải cũng nên cho ta ăn no chứ?”

 

Lăng Kì Ương đỏ mặt ôm chặt cổ Quân Ly Xuân, bị đưa lên giường.

 

Trên giường hỗn độn, y phục hai người đã cởi hết. Hai chân Lăng Kì Ương vòng phía sau Quân Ly Xuân, hai tay bị đặt trên đỉnh đầu, thừa nhận va chạm của Quân Ly Xuân.

 

Giữa hai chân Lăng Kì Ương đã tiết một lần đã sớm thành một mảnh dâm mỹ, thở gấp nặng nề cùng tiếng thở rên vỡ vụn quanh quẩn bên tai, cực kỳ quyến rũ.

 

“A…… Đừng……” Lăng Kì Ương giọng đã nghẹt, hai chân cũng dần dần mất khí lực.

 

“Sao?” Quân Ly Xuân rất thích phản ứng mẫn cảm của hắn, càng thêm xâm nhập.

 

“A…… Đừng đụng chỗ……” Lăng Kì Ương cảm thấy tim hình như là bị cái gì trêu chọc, luôn cào một cái, kêu cũng không được, không kêu cũng không xong.

 

“Chỗ này?” Quân Ly Xuân cười hỏi, ý xấu vẫn đánh tới cái điểm mẫn cảm kia.

 

Tiếng thở rên của Lăng Kì Ương lại lớn hơn nữa, có chút không khống chế được ngẩng đầu, đôi mắt tuy rằng nhìn Quân Ly Xuân, nhưng tầm mắt đã có chút mơ hồ.

 

Quân Ly Xuân phát giác Lăng Kì Ương sắp thoát lực, liền lấy gối đầu một bên qua, chèn xuống dưới thắt lưng Lăng Kì Ương, buông tay hắn ra, hai tay nắm lấy cẳng chân Lăng Kì Ương, hữu dụng để đè sang hai bên. Nơi đang kết hợp hiện ra trước mắt Quân Ly Xuân không sót gì.

 

Màu phấn hồng như ẩn như hiện theo tiết tấu y ra vào, chỗ kia cũng hút càng nhanh.

 

“Rất…… sâu……”Lăng Kì Ương cầm lấy chăn đơn dưới thân, người cong về sau, thừa nhận khoái cảm thật lớn.

 

Quân Ly Xuân nhanh tốc độ hơn, Lăng Kì Ương bị đâm đến mức cơ hồ nói không nên lời, chỉ có thể thấp giọng nức nở.

 

Theo cảm giác liên tục thăng hoa, Quân Ly Xuân mỗi một lần đều đi vào chỗ sâu nhất, trước người Lăng Kì Ương đã lộ ra một mảnh ửng đỏ, mồ hôi thấm ra khiến thân thể hắn thoạt nhìn càng thêm bóng loáng.

 

Nhưng vào lúc này, Lăng Kì Ương đột ngột đề cao giọng, cố gắng bắt lấy tay Quân Ly Xuân, nói: “Ly Xuân…… dừng, dừng lại…… ta…… ta phải đi nhà xí.”

 

Canh uống nhiều lắm, tất nhiên sẽ muốn đi tiểu. Quân Ly Xuân lại ở phía sau cùng hắn hoan ái, trên đường chắc chắn xảy ra vấn đề. Lăng Kì Ương lúc này đã không còn lòng dạ nào để nghĩ mình sơ sẩy, thầm muốn nhanh chóng ra sau bình phong. Nếu không nhịn được, hắn không còn mặt mũi nào nhìn Quân Ly Xuân.

 

Quân Ly Xuân cúi người liếm trên vành tai hắn, động tác dưới thân vẫn chưa dừng, còn thấp giọng nói: “Vậy ở trên giường giải quyết đi……” (câu thứ hai của t trong truyện này: t khinh bỉ anh, đồng chí Xuân ==)

 

Lăng Kì Ương kinh ngạc nhìn y, Quân Ly Xuân chọn đâm đúng điểm nhạy cảm của hắn, khiến ý muốn đi tiểu của Lăng Kì Ương càng rõ ràng. Nhưng hắn thật sự không muốn như vậy, chỉ có thể cố gắng chịu đựng.

 

Lăng Kì Ương chịu đựng, đằng sau tất nhiên lại càng nhanh, Quân Ly Xuân cũng càng đắm chìm trong khoái cảm. Y không phải muốn làm Lăng Kì Ương xấu hổ, mà là thật sự không để ý, cho dù Lăng Kì Ương không nhịn được trên giường, y vẫn có thể mặt không đổi màu thu thập sạch sẽ cho hắn.

 

Hai người nhìn như đang giằng co, xem ai có thể nhịn đến cuối cùng.

 

“Ly Xuân…… Ta không muốn……” Lăng Kì Ương thật sự là bị ép đến cực hạn, cũng cố không được nữa khóc ra. Hắn thật sự không muốn mất mặt như vậy trước Quân Ly Xuân.

 

Thấy hắn khóc, Quân Ly Xuân nhanh chóng lui ra, ôm lấy Lăng Kì Ương, bước nhanh ra sau bình phong lấy một cái bồn ra, đặt Lăng Kì Ương trên mặt đất, một tay vòng qua hắn, một tay giúp tiểu Kì Ương, ôn nhu nói: “Được rồi, là ta không tốt. Nào, không sao nữa.”

 

Lăng Kì Ương hít hít mũi, cũng không còn sức thẹn thùng, để kệ tay Quân Ly Xuân, đầu tiên bắn ra một cỗ bạch trọc, sau đó là một cỗ thanh lưu, tiếng nước rơi vào trong bồn.

 

Đợi Lăng Kì Ương tiểu xong, Quân Ly Xuân ôm hắn quay về trên giường. Lau đi nước mắt hắn còn đang vương trên lông mày.

 

Lăng Kì Ương nhìn Quân Ly Xuân, thấp giọng nói: “Rất xin lỗi……”

 

“Ngốc ạ, là ta quá mức.” Quân Ly Xuân hôn hôn thái dương hắn, “Kì Ương, ta hy vọng ngươi hiểu, cho dù ngươi giải quyết ở trên giường, ta cũng sẽ không ghét bỏ ngươi.”

 

Lăng Kì Ương giương mắt nhìn y, không nói gì.

 

Quân Ly Xuân dùng cái chỗ vẫn còn cứng của mình chọc chọc cánh mông Lăng Kì Ương, cười nói: “Vi phu phải tiếp tục.”

 

Lăng Kì Ương đem mặt vùi vào chăn, mặc y……

 

Hành trình dâng hương ngày kế tất nhiên phải kéo dài thời hạn. Hai ngày sau, Lăng Kì Ương khôi phục rồi, Quân Ly Xuân mới gọi người chuẩn bị xe ngựa, hai người cùng nhau đến miếu cầu tử.

 

Trong miếu khách hành hương không ít, biểu cảm mỗi người đều rất thành kính, hy vọng nguyện vọng của mình có thể thành hiện thực. Điều này khiến Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương đi vào trong miếu cũng không nhịn được thu hồi tư thái thân mật trước đó, biểu hiện ra thật sự lễ độ.

 

Tiểu sa di thấy hai người đứng ở cửa, hình như cũng không quen thuộc nơi này, liền đi lên, hai tay tạo thành chữ thập hỏi han: “Thí chủ muốn thắp hương hứa nguyện phải không?”

 

“Đúng vậy.” Hai người hoàn lễ.

 

“Thí chủ không cần câu nệ, mời theo ta đi.” Tiểu sa di làm thủ thế mời, rồi dẫn đầu đi về hướng đại điện.

 

Đệm hương bồ trên đại điện toàn là cắm thành đôi, hiển nhiên phải hai người cùng nhau mới được. Tiểu sa di mang hương cùng ống thẻ tới, nói: “Thí chủ thắp hương xong có thể trực tiếp xin xăm, đại sư giải xăm ở trong điện bên cạnh.”

 

“Đa tạ tiểu sư phụ.” Lăng Kì Ương nhận, gật gật đầu.

 

“A di đà phật!” Tiểu sa di hành tăng lễ, liền rời đi.

 

Hai người dâng hương, sau đó tìm một chỗ đệm hương bồ không người quỳ xuống, bắt đầu khấn cầu. Người trong miếu tuy rằng rất nhiều, nhưng rất yên lặng, ngẫu nhiên có người nhẹ giọng nói chuyện, cũng không ảnh hưởng đến những người khác.

 

Quỳ gối trước phật, hai người đều cảm thấy trong lòng vô cùng an tĩnh, an tĩnh đến mức có thể nghĩ rất nhiều chuyện, có thể thành kính cẩn thận cầu khẩn, hy vọng nguyện vọng có thể thành hiện thực.

 

Sau khi cắm hương xong, hai người lại quỳ về chỗ cũ, Lăng Kì Ương bắt đầu lắc ống thẻ, không bao lâu, liền rớt ra một xăm.

 

Hai người đứng lên, cầm xăm đến điện bên cạnh, một vị lão tăng đang giải xăm cho khách hành hương.

 

Đến phiên hai người, Lăng Kì Ương đưa xăm qua. Lão hòa thượng nhìn xăm, tất cả giải thích xăm văn đã ở trong đầu hắn, không tệ chút nào.

 

Lão hoà thượng vuốt vuốt chòm râu, cười tủm tỉm nói: “Việc hai vị cầu còn cần tự mình cẩn thận lưu ý một chút, những cái khác là thiên cơ, lão tăng không thể nhiều lời. Nhưng khuyến cáo hai vị thí chủ, thí chủ nếu có con nối dòng, nhất định là vạn phúc, không cần bậc cha chú quan tâm. Lão tăng ngôn tẫn không thể hơn, A di đà phật.”

 

Lời lão hoà thượng nghe bí hiểm, nhưng hồi tưởng một chút lại thấy nói cũng như chưa nói.

 

“Xin hỏi đại sư, ta cả đời này sẽ có con nối dòng chứ?” Lăng Kì Ương hỏi. Vừa mới nãy Lão hoà thượng chỉ nói là”Nếu có con”, chưa nói nhất định sẽ có.

 

Lão hoà thượng cười càng sâu, tiếp tục vuốt chòm râu không nhiều lời.

 

Thấy hắn không muốn nhiều lời, thấy cũng hỏi không ra cái gì. Lăng Kì Ương đứng lên, nói: “Đa tạ đại sư.” Liền kéo Quân Ly Xuân rời đi.

 

Trên đường trở về, Lăng Kì Ương vẫn không nói. Quân Ly Xuân nắm tay hắn, cũng không nói, chỉ cảm thấy miếu cầu tử này căn bản mất linh, cái gì cũng chưa hỏi được.

 

“Ly Xuân……” Lăng Kì Ương gọi y một tiếng.

 

“Sao?” Quân Ly Xuân quay đầu nhìn về phía hắn.

 

“Ta nếu cả đời không có con…… Ngươi có thể lấy thêm, ta sẽ không ngăn ngươi……” Mũi Lăng Kì Ương có chút xót, hắn biết Xuân phải lưu lại một đứa nhỏ, kéo dài huyết mạch ruột thịt.

 

Quân Ly Xuân lạnh hạ mặt, nói: “Ngươi nói lại lần nữa xem!”

 

Lăng Kì Ương kinh ngạc nhìn y, lập tức cúi đầu, không hề lên tiếng. Hắn cũng không biết mình gần đây làm sao vậy, nước mắt giống như trở nên nhiều hơn.

 

Quân Ly Xuân nâng cằm hắn lên, nhìn đôi mắt hắn, thật tâm nói: “Ngươi nếu còn nói như vậy với ta, ta thật sự sẽ tức giận.”

 

Lăng Kì Ương cố gắng nhịn ướt át trong mắt lại, như trước không nói.

 

“Ta thích ngươi, cho nên mới lấy ngươi. Không phải vì để ngươi sinh hài tử cho ta, hài tử với ta mà nói chỉ là thêm vào, có cũng được, không có cũng tốt, với ta mà nói không có gì ảnh hưởng. Nhưng nếu ngươi không tốt, bất an, ta đây mới thật sự phải phiền lòng.” Quân Ly Xuân ôm lấy Lăng Kì Ương, khẽ cười nói: “Được rồi, đừng nghĩ chuyện này nữa. Chúng ta thuận theo tự nhiên là tốt rồi. Đại Nghiệp người không có con rất nhiều, còn không phải vẫn sống tốt đó sao? Ta sẽ không ép ngươi, ngươi cũng không cần để tâm chuyện vụn vặt, ngoan ngoãn cùng ta là tốt rồi.”

 

Lăng Kì Ương vùi mặt vào y phục của Quân Ly Xuân, nhẹ nhàng gật gật đầu. Chẳng sợ những lời này chỉ là Quân Ly Xuân dùng để dỗ hắn, lúc này, hắn cũng thấy được trấn an……

Advertisements