38 Đồng tâm vi kết

 

Hai người hồi thần lại không hẹn mà cùng nhíu mày, Quân Ly Xuân trầm giọng nói: “Hoàng Quý phi sao lại mang thai?”

 

Theo lý mà nói, niên kỉ Hoàng Quý phi trong quan niệm của người Nghiệp quốc đã không còn thích hợp sinh sản. Trong dân thật ra cũng có nữ tử tuổi lớn mang thai, nhưng đã ít lại càng ít, không ngờ Hoàng Quý phi cũng thành một trong những trường hợp đặc biệt.

 

“Thuộc hạ cũng không rõ lắm. Nghe Vương gia nói, Hoàng Quý phi mấy ngày trước không thiết ăn lại ưa ngủ, vốn tưởng là mệt mỏi vào xuân, tìm thái y đến xem mới biết là mang thai.” Đối với chuyện hoàng phi mang thai, kỳ thật hắn cũng biết xấu hổ không nhiều lời.

 

“Hoàng nương cùng các ca ca nói thế nào?” Quân Ly Xuân hỏi.

 

“Hoàng hậu nương nương vẫn cáo ốm, không xuất cung, miễn phiền toái. Ngay cả Mặc Ngọc Nhân cũng bị nhốt trong trong Nhã Khôn cung, không cho tùy tiện chạy. Vương gia cùng Dịch Vương cũng có thể tránh liền tránh, dù sao Hoàng Quý phi đã tuổi đó rồi…… Hết thảy cẩn thận vẫn hơn.” Tiểu Ảnh nói.

 

Quân Ly Xuân gật gật đầu, “Nói rất đúng. Trước mặc kệ hài tử kia có thể sinh hạ được không, đừng có liên can gì với nàng mới là quan trọng.”

 

“Hoàng Thượng nói thế nào?” Lăng Kì Ương rót trà cho Tiểu Ảnh, hỏi.

 

“Hoàng Thượng rất cao hứng, thế này coi như có con lúc tuổi cao. Đại Nghiệp hoài hài tử vốn không dễ dàng, huống gì còn là Hoàng gia.” Tiểu Ảnh nhấp hé khoé miệng, hắn đối với chuyện Hoàng Quý phi vào tuổi này mang thai, cũng có chút bất an, “Hoàng Thượng thưởng không ít thứ tốt. Bất quá bởi vì thai tượng mới hơn một tháng, Hoàng Thượng còn chưa thể quá mức thân cận cùng Hoàng Quý phi. Cho nên Hoàng Thượng trong khoảng thời gian này đều ở chỗ phi tần khác.”

 

Quân Ly Xuân trầm mặc một lát, hỏi Lăng Kì Ương, “Ngươi thấy thế nào? Đứa nhỏ này có thể sinh hạ được không?”

 

Lăng Kì Ương mỉm cười nói: “Ta cảm thấy chuyện này chúng ta thật không cần lo lắng.”

 

“Vì sao?” Thấy hắn cười khẽ, Quân Ly Xuân trong lòng cũng đột ngột tò mò.

 

“Ta không xem được mạch, không biết nói hài tử thế nào. Nhưng theo tình thế hiện tại, ta nghĩ Ngũ Hoàng tử hẳn là càng đau đầu hơn chúng ta. Nếu là nam hài, thì là thân hoàng đệ của hắn. Trước giờ ví dụ phụ mẫu vì con út mà xem nhẹ con cả đi đâu cũng thấy. Mà Ngũ Hoàng tử lại mơ ước ngôi vị Hoàng đế lấy lâu. Nếu không có đệ đệ này, Hoàng Quý phi tất nhiên sẽ toàn lực ủng hộ hắn, nhưng nếu có hài tử này, lại làm cho Hoàng Thượng yêu thích, kết quả sẽ rất khó nói. Tiền lệ đứa lớn giúp đứa nhỏ đoạt ngôi vị Hoàng đế cũng không ít, nhất là khi đứa lớn chỉ là hài tử không được Hoàng Thượng yêu thích lắm.”

 

Quân Ly Xuân cười nhìn hắn, Lăng Kì Ương hình như luôn ở những lúc y nghĩ không rõ ràng, dùng cách suy nghĩ của riêng mình khiến y sáng tỏ thông suốt.

 

“Ngũ Hoàng tử dã tâm lớn, sẽ không tình nguyện làm người bình thường, lại càng không dễ tha thứ có người thay thế vị trí của hắn. Cho nên chúng ta chỉ cần yên lặng xem biến là tốt rồi.” Hắn mặc dù tiếp xúc cùng Ngũ Hoàng tử không nhiều lắm, nhưng đối với mặt nhìn người, Lăng Kì Ương vẫn có vài phần tự tin. Hiện tại Ngũ Hoàng tử so với bọn họ càng phiền lòng, về phần kết quả phiền lòng là gì, không phải chuyện của họ. Chỉ cần bọn họ tránh xa một chút là được.

 

“Vậy trước cứ mặc kệ hắn. Chờ giải quyết chiến sự bên này rồi, hồi kinh nói sau.” Quân Ly Xuân không quan tâm nữa, nói với Tiểu Ảnh: “Ngươi là phải ở lại trong quân, hay là muốn chạy trở về?”

 

“Vương gia nói ta cứ lưu lại trước, xem có cái gì có thể giúp. Nếu không có gì giúp được mới trở về.” Tiểu Ảnh nói.

 

“Cũng tốt, ngươi đã đến rồi ta làm việc cũng tiện hơn.” Nói xong, Quân Ly Xuân đem Mính Lễ vào, “Mang Tiểu Ảnh đi nghỉ ngơi, ở trong trướng Cô Diệu tiền bối trước đó. Có người hỏi, cứ nói là biểu đệ của Vương phi.”

 

“Vâng.” Mính Lễ đáp.

 

“Đa tạ Lân Vương gia.” Tiểu Ảnh hành lễ, rồi theo Mính Lễ lui ra ngoài.

 

Tiểu Ảnh đến thật khiến Lăng Kì Ương trở nên bận rộn rất nhiều, trừ mỗi ngày đến y trướng thăm, phối chút dược ra, thời gian còn lại đều ở trướng của Tiểu Ảnh thực hiện hứa hẹn trước đây, dạy hắn đọc sách.

 

Sau khi tùy quân xuất chinh, chuyện dạy Tiểu Ảnh đọc sách liền giao cho Mạc Thanh Ca, Mạc Thanh Ca cũng tuyệt đối không hàm hồ, thời gian ngắn đã dạy cho Tiểu Ảnh học xong gần trăm thủ thi từ, cũng dạy luôn 《 Tam Tự kinh 》 cùng 《 Bách tự văn 》. Có lẽ người khác thấy thì rất đơn giản, nhưng đối với Tiểu Ảnh chưa bao giờ đến học đường mà nói, không khác gì học vỡ lòng.

 

Tuy rằng hai quyển sách này Tiểu Ảnh còn chưa đạt tới trình độ đọc làu làu, nhưng chữ học được lại không ít. Cho nên Lăng Kì Ương dứt khoát tìm đến một quyển 《 Đại học 》  giảng cho Tiểu Ảnh nghe.

 

Phương thức Lăng Kì Ương giáo thụ hiển nhiên không giống Mạc Thanh Ca, Mạc Thanh Ca thuộc loại tiên sinh nho nhã, học vấn rất cao, còn có thể đàn, khiến Tiểu Ảnh thư giãn đầu óc, thả lỏng một chút. Bất quá Mạc Thanh Ca cũng tuyệt đối là nghiêm sư, nếu là bởi vì hắn giảng không tốt Tiểu Ảnh không hiểu, cho dù bắt hắn nói trên mười lần cũng không thành vấn đề, nhưng nếu Tiểu Ảnh không thật sự học, hắn sẽ dám phạt Tiểu Ảnh trắng đêm chép sách.

 

Mà Lăng Kì Ương thì lại giống như một ca ca cùng đệ đệ nói chuyện học tập, không có yêu cầu, gì đặc biệt Tiểu Ảnh nếu không hiểu hắn có thể nói tiếp, nếu Tiểu Ảnh có đôi khi thất thần, hắn sẽ dừng lại, cùng Tiểu Ảnh tán gẫu một ít chuyện khác, rồi mới học tiếp.

 

Bất luận là Mạc Thanh Ca nghiêm khắc, hay Lăng Kì Ương tùy ý, Tiểu Ảnh đều cảm thấy được lợi, tất nhiên không có dị nghị.

 

“Ngươi cùng Lục ca sao rồi?” Thừa dịp nghỉ ngơi dùng trà ngắn ngủi, Lăng Kì Ương tò mò hỏi. Kỳ thật hắn đã sớm muốn quan tâm một chút, chỉ là cảm thấy nếu Tiểu Ảnh chủ động nói, sẽ tốt hơn. Kết quả Tiểu Ảnh một chữ cũng không đề cập, quả rất khiến Lăng Kì Ương không biết làm sao.

 

Tiểu Ảnh hơi hơi cúi đầu, nói: “Rất tốt.”

 

“Ly Xuân biết khoảng thời gian đó Lục ca nhất định phải cùng ngươi, cũng không thể không biết xấu hổ kêu Lục ca giúp y điều tra. Ngươi nếu cô phụ ý tốt của Ly Xuân, chẳng phải khiến y uổng phí tâm tư?” Lăng Kì Ương ý cười không giảm.

 

Tiểu Ảnh lo lắng lát nữa, nói: “Khoảng thời gian ấy Vương gia vẫn luôn cùng ta, lòng ta cũng rất cảm kích. Ta ăn nói vụng về, nói không rõ, tóm lại Vương gia từ ban đầu, đối với ta chính là khác biệt. Sau khi ta biến thành Khanh tử, Vương gia cũng không sắp xếp thêm, ta trước đây làm cái gì, hiện tại cũng vậy. Giống như ngài nói, kỳ thật nam tử cùng Khanh tử cũng không có gì khác nhau.”

 

“Chỉ cần tâm ý Lục ca không uổng phí là tốt rồi. Trong lòng cảm thụ là quan trọng nhất, không cần nói ngoài miệng.” Lăng Kì Ương vỗ vỗ Tiểu Ảnh vai.

 

Tiểu Ảnh cười gật gật đầu, “Kỳ thật, có đôi khi nhìn ngài cùng Lân Vương gia, lòng ta có chút hâm mộ. Hai người có thể gắn bó trong hoạn nạn, không có nghi kỵ lẫn nhau, cũng sẽ không khiến đối phương khổ sở, rất khó có.”

 

Lăng Kì Ương bật cười, “Thành ngữ dùng không tồi, Thanh Ca quả nhiên không có uổng phí tâm.”

 

Tiểu Ảnh ngượng ngùng nhoẻn miệng, không nói.

 

Lăng Kì Ương cười, thật lòng nói: “Kỳ thật ngươi cũng có thể có được người gắn bó trong hoạn nạn, chăm sóc lẫn nhau. Nhưng điều kiện tiên quyết là bớt một ít băn khoăn, thêm một ít tự tin, cũng phải nghĩ thoáng chút, cho đối phương thêm cơ hội, đừng bởi vì một chút lo lắng liền lùi bước. Như vậy với ngươi, với hắn mới công bằng.”

 

Tiểu Ảnh nhìn Lăng Kì Ương một hồi lâu, cũng suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng gật gật đầu, nói: “Ta đã biết.”

 

Mấy ngày sau, ám vệ theo Đại Hoàng tử hồi kinh hồi báo, nói Đại Hoàng tử khi cách kinh thành còn hai ngày lộ trình, ở vùng ngoại ô bị một kẻ bịt mặt đuổi giết. Cũng may có thuộc hạ đồng hành chặn thế công của đối phương, Đại Hoàng tử chỉ là bị thương nhẹ. Về những kẻ đuổi giết Đại Hoàng tử nhân lần này, đã bị ám vệ âm thầm giải quyết.

 

Quân Thừa Vinh sau khi trốn được đối phương đuổi giết, oán hận nói một câu, “Đầu tiên là hạ cổ hại bổn Hoàng tử, hiện tại lại muốn hạ sát thủ, bổn Hoàng tử nhất định phải tra ra hung phạm, tận tay giải quyết!”

 

Nghe ám vệ hồi báo xong, Quân Ly Xuân gật đầu, cho người lui ra. Chuyện này phát triển thuận lợi như thế, cũng nhờ Kì Ương thông minh.

 

Qua cơm chiều, Quân Ly Xuân kéo Lăng Kì Ương đi ra ngoài một chút. Phụng Châu thành đã hồi phục cảnh tượng ngày xưa, chợ tối là truyền thống Phụng Châu thành nhiều năm tới nay, người đi dạo muộn rất nhiều, cũng có thể tìm được không ít thứ thú vị.

 

“Để Tiểu Ảnh một mình ở lại trong quân được không?” Dù sao nơi này Tiểu Ảnh cũng không sống quen, hiện tại hai người bọn họ chạy ra đây, Tiểu Ảnh một mình khó tránh khỏi cô độc.

 

“Đã nhiều ngày ngươi cứ vây quanh Tiểu Ảnh vòng vo, thời gian bồi hắn so với ta còn nhiều hơn.” Quân Ly Xuân nắm tay Lăng Kì Ương chậm rãi đi quanh chợ. Hai người đều mặc thường phục, hơn nữa buổi tối không đèn không rõ, cũng không nhiều người chú ý tới bọn họ.

 

“Trong quân tuy rằng nhiều người, nhưng có thể cùng ta tán gẫu hiện tại chỉ có ngươi. Ngươi còn bận chuyện bố trí, ta cũng không thể quấy rầy. Vừa lúc Tiểu Ảnh đến đây, cũng có thể giúp ta giải buồn.” Lăng Kì Ương giải thích.

 

“Nhìn ngươi bình thường cùng đại ca ngươi cũng không nói nhiều như vậy.” Nếu không phải rõ ràng thân thế của Tiểu Ảnh, Quân Ly Xuân có lẽ sẽ hoài nghi hai người này có phải có quan hệ huyết thống hay không, mới có thể hợp ý như thế.

 

“Đại ca dù sao cũng là huynh trưởng, ta ở nhà khi cũng rất ít cùng hắn tán gẫu.” Lăng Hồng Chi tuy rằng có chút chiếu cố với hắn, nhưng hai người tính cách đều hướng nội, cũng rất ít tán gẫu.

 

“Cho dù Tiểu Ảnh có thể cùng ngươi nói chuyện phiếm, nhưng ngươi cho hắn một ít thời gian cũng tốt.” Quân Ly Xuân nói.

 

“Vì sao?” Lăng Kì Ương khó hiểu.

 

“Chỉ có cách xa mới nhung nhớ, cũng càng dễ dàng thấy rõ tâm tư chính mình.” Quân Ly Xuân coi như nói lời từ trong tim.

 

“Ngươi là nói hắn cùng Lục ca?”

 

“Ừ.” Quân Ly Xuân gật đầu.

 

Lăng Kì Ương cười nói: “Được, nghe lời ngươi.”

 

Hai người dạo một vòng quanh chợ tối, cuối cùng Lăng Kì Ương bị Quân Ly Xuân kéo vào một tiệm vàng.

 

“Ngươi muốn mua gì sao?” Lăng Kì Ương thấp giọng hỏi.

 

Quân Ly Xuân khẽ cười không nói.

 

Thấy hai người khí chất bất phàm, chưởng quầy lập tức đi ra đón, “Hai vị muốn mua cái gì?”

 

“Có cái gì mang ngụ ý tốt thành đôi, lấy xem.” Quân Ly Xuân mở miệng nói.

 

“Có, có. Hai vị thỉnh bên này.” Phụng Châu tuy rằng đã khôi phục mặt ngoài, nhưng dù sao tổn thất bên trong, dân chúng sống khó khăn, tất nhiên không ai đến thăm tiệm vàng. Lúc này khó có khách, chưởng quầy tất nhiên không thể dễ dàng buông tha.

 

Không bao lâu, chưởng quầy hiểu ý lấy mấy hòm phía trong, mở ra, bên trong đều là đồng tâm kết đặt thành đôi, trung gian ngọc bội ở giữa cũng dùng dương chi ngọc tốt nhất chạm thành, có uyên ương, có tuần lộc, cũng có quả lựu hồ lô linh tinh. Mà trong các hình khắc, Quân Ly Xuân liếc mắt liền nhìn trúng một đôi tịnh đế liên (hai bông sen cùng đài, ý chỉ phu thê mặn nồng).

 

Nghĩ đến hoa văn lá sen trên vai Lăng Kì Ương, Quân Ly Xuân cầm lấy nó, hỏi: “Đôi này bao nhiêu tiền?”

 

“Công tử thật có mắt nhìn, ngọc chất này là cực phẩm. Một đôi một trăm hai lượng.” Chưởng quầy nói.

 

Đối với vàng bạc ngọc khí, cho dù Quân Ly Xuân không thích, nhưng từ nhỏ mưa dầm thấm đất, tất nhiên cũng có thể biết một phần. Chưởng quầy cũng không gạt người, ngọc này thật là cực phẩm, cũng chỉ có Du quốc, mới có thể sản xuất ra ngọc tốt như thế, mà lấy giá cả cũng rất hời.

 

“Không dối gạt công tử, giá này đã là lỗ. Nhưng không còn cách nào, một nhà già trẻ đợi bữa, cho nên có thể bán ra đổi lấy bữa no cho cả nhà là được.” Đối với dân chúng trải qua chiến loạn mà nói, đã không còn nhiều yêu cầu, chỉ cần qua ngày bình an là tốt rồi.

 

Quân Ly Xuân lấy qua một cái đồng tâm kết tịnh đế liên trong đó, đeo trên đai lưng Lăng Kì Ương. Cái còn lại đeo lên đai lưng mình. Lại chỉ chỉ một đôi cá chép cẩm cùng một đôi hoa mai với chim khách, nói: “Hai đôi này ta cũng muốn, bao lại đi.”

 

“Được!” Chưởng quầy cười nở hoa, lưu loát bao lại hai đôi đồng tâm kết kia.

 

“Mua nhiều như vậy sao?” Nhìn Quân Ly Xuân giơ tay hỏi lấy túi tiền, Lăng Kì Ương nhẹ giọng hỏi. Không biết từ khi nào, chỉ cần hai người xuất môn, tiền của Quân Ly Xuân đều đặt ở trong túi của Lăng Kì Ương, để hắn đưa.

 

“Đôi cá chép cho Lục ca, đôi còn lại cho Tam ca.” Quân Ly Xuân sớm đã có an bài.

 

Lăng Kì Ương đưa túi tiền cho y, nghĩ đến ngụ ý các hình khắc, ý cười khóe miệng thêm sâu. Tịnh đế liên tất nhiên không cần phải nói, tượng trưng cho có đôi có cặp, bạch đầu giai lão. Mà cá chép cẩm đại biểu cho phú quý, cát tường, khỏe mạnh cùng hạnh phúc. Hoa mai cùng chim khách kết hợp mang ngụ ý kiên quyết, cao nhã, cát tường cùng linh khí.

 

Thu tiền xong, chưởng quầy ân cần tiễn hai người đến cửa. Quân Ly Xuân bỏ đồ vào túi trong tay áo, một tay dắt Lăng Kì Ương, rời khỏi tiệm vàng.

 

Lăng Kì Ương vẫn như trước lộ ý cười, thấy Quân Ly Xuân không khỏi cúi đầu hôn một chút, mới tiếp tục dắt Lăng Kì Ương đỏ mặt trở về……

Advertisements