28 Xuất thân vi hàn

 

Du quốc là một nước phụ thuộc phía tây Nghiệp quốc, không lớn, nhưng sản vật phong phú. Trước đây lúc mới lập, liền dựa vào Nghiệp quốc, hàng năm đúng hạn tiến cống, Nghiệp quốc cũng đúng hạn cho quân lực bảo hộ. Bao nhiêu năm rồi vẫn tường an vô sự.

 

Nhưng đầu năm nay, Sí Trạch quốc phía nam Du quốc bắt đầu phát động chiến sự, hình như mơ ước đã lâu với khối thịt béo Du quốc này. Đầu năm, Nghiệp quốc đang ứng phó với chiến sự phương Bắc, tuy nói Nhị Hoàng tử đã giải quyết vấn đề lương thảo biên quan, lại không thay đổi được vấn đề đồng thời phát binh khiến lương thảo không đủ. Lo lắng đến điểm này, Du quốc tạm thời lựa chọn tự ứng đối. Không ngờ căn bản không địch lại, khốn khổ chống đở đến hiện tại, thật sự không nổi nữa, chỉ còn biết gửi thư hướng Duyên Hi đế xin giúp đỡ.

 

“Con thấy thế nào?” Duyên Hi đế ngồi ở trước bàn, đánh giá Quân Ly Xuân đã xem xong thư tín.

 

“Bởi vì chuyện Thát Mã tộc, Đại Nghiệp đúng là đã xem nhẹ phía tây. Bất quá phía tây từ trước đến nay yên ổn, nhi thần cũng không dự đoán được cư nhiên sẽ khởi chiến sự.” Quân Ly Xuân nói.

 

“Ừm. Nếu Sí Trạch vẫn là dưới trướng vị quân chủ ban đầu kia, có lẽ còn tường an nhàn rỗi.” Duyên Hi đế uống ngụm trà, tiếp tục nói: “Năm trước, Sí Trạch nguyên quân chủ đột ngột chết bất đắc kỳ tử, quân chủ tân vị hình như thích chiến tranh, trong nước đã kêu gào bốn phía.”

 

“Nếu đã mất dân tâm, sẽ dễ đối phó hơn so với dự tính một chút.” Nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền, đạo lý này Quân Ly Xuân rất rõ ràng.

 

“Ừm. Thư tín này con cứ giữ trước đưa cho Tam ca, Lục ca con xem, thương lượng quan điểm một chút. Lần này binh chắc chắn phải xuất, về phần phái ai đi, dùng bao nhiêu binh mã, trẫm còn phải suy nghĩ.” Làm Hoàng Thượng, Duyên Hi đế không thể không nhìn đại cục. Hắn phải dự tính tổn thất có thể xảy ra nếu đại quân xuất chinh, rồi cân nhắc tiến cống từ Du quốc hàng năm có đáng để hắn mạo hiểm như vậy hay không.

 

“Vâng. Nhi thần cáo lui trước.” Quân Ly Xuân hành lễ.

 

“Đi đi.” Duyên Hi đế gật gật đầu.

 

Trong Sùng Vương phủ, Lăng Kì Ương lấy ra hai dược bình, nói với Tiểu Ảnh: “Bình trắng là dược Khanh tử, bình xanh là thuốc giải độc. Lát nữa ta xem mạch cho ngươi xong rồi mở kê một đơn thuốc ngâm mình tắm. Ngươi ăn xong dược Khanh tử lần đầu tiên, sẽ có thể bắt đầu dùng thuốc giải độc, thuốc này là sư phụ ta lưu lại, ngươi có thể yên tâm dùng. Chờ độc hoàn toàn giải, dùng hai lần dược Khanh tử kia.”

 

Tiểu Ảnh nắm bình, gật gật đầu.

 

Quân Ly Triệt ngồi bên giường, ngón tay xuyên qua mái tóc không buộc của Tiểu Ảnh, nhẹ giọng nói: “Đừng sợ, ta cùng ngươi.”

 

“Ta không sợ.” Tiểu Ảnh rầu rĩ nói. Cái gì khổ mà hắn còn chưa nếm, lại đi sợ chút dược ấy? Chỉ là về sau sẽ biến thành Khanh tử, rất nhiều chuyện cũng sẽ khác đi, cái đó mới là chỗ khiến hắn rối rắm.

 

“Ừ.” Quân Ly Triệt cười yếu ớt.

 

Lúc sau, Lăng Kì Ương xem mạch cho Tiểu Ảnh, liền kê đơn.

 

Quân Ly Triệt nói: “Ăn xong cơm chiều hãy về.”

 

“Xem ý của Ly Xuân đã.” Lăng Kì Ương buông bút, hong khô đơn thuốc.

 

“Y còn không phải rất nghe lời đệ.” Chuyện Quân Ly Xuân từ trước đến nay theo Lăng Kì Ương quyết định, hắn biết.

 

Quân Ly Xuân từ trong cung đến trước Dịch Vương phủ, thỉnh Quân Ly Uyên, cùng nhau tới phủ Quân Ly Triệt.

 

Biết họ có chuyện muốn nói, Lăng Kì Ương lưu lại cùng Tiểu Ảnh, để ba người họ bàn việc.

 

Ba người đi rồi, Lăng Kì Ương ngồi ở một bên, trong tay bưng chén trà, nhìn Tiểu Ảnh.

 

Bị hắn nhìn có chút không được tất nhiên, Tiểu Ảnh hỏi: “Làm sao vậy?”

 

“Tuy rằng ngươi ở trước mặt Lục ca giả không sao, nhưng nam tử phải đổi thành Khanh tử, tâm lý thường mới là khó qua nhất.” Hắn tin Tiểu Ảnh thực sự kiên cường, nhưng là đã quen cẩn thận quan sát người bệnh của mình.

 

Tiểu Ảnh nhấp hé khoé miệng, suy nghĩ một lát, mới hỏi: “Vương phi, ngươi lúc trước vì sao lại dùng?”

 

“Ta a…… Lăng Kì nhoẻn miệng, cười hoài niệm, “Chuyện của ta cùng Lân Vương ngươi cũng có thể đã nghe nói qua. Lúc trước ta không có chút đấu tranh gì, một lòng muốn gả cho y, dược cũng cam tâm tình nguyện ăn.”

 

Tiểu Ảnh gật gật đầu, “Sùng Vương gia luôn nói Vương phi tình thâm, Lân Vương phúc khí hảo.”

 

Lăng Kì Ương nở nụ cười, “Kỳ thật cũng là Lân Vương không chê ta, nếu không thì không phải thế này đâu. Mệnh số này thật sự không nói chính xác được, có khi cơ duyên thúc đẩy, chưa chắc là chuyện xấu, cũng có thể là một bắt đầu mới.”

 

Tiểu Ảnh suy tư về lời Lăng Kì Ương nói.

 

“Kỳ thật ngươi không cần có gánh nặng, cho dù ngươi biến thành Khanh tử, trừ hoa văn lá sen trên vai, sẽ không khác gì nam tử. Bọn họ có thể làm gì ngươi cũng có thể làm nấy, không nhất định phải như nữ tử ở mãi trong phủ. Ngươi nếu thật sự không muốn thấy hoa văn lá sen kia, ta dùng dược giúp ngươi che đi là được.” Lăng Kì Ương tận lực làm cho ngữ khí có vẻ thoải mái, như vậy Tiểu Ảnh nghe cũng sẽ thoải mái.

 

“Kỳ thật ta cùng Lục Hoàng tử xảy ra chuyện như vậy…… Ngươi cũng biết……” Tiểu Ảnh mặt hơi hơi đỏ lên, “Đây bất quá là chuyện sớm muộn gì, chỉ là độc này khiến sự tình thuận lý thành chương xảy ra. Nói thật, cho dù ta biết Lục Hoàng tử đối với ta tốt, ta cũng chưa từng nghĩ sẽ ở bên hắn……”

 

“Ngươi không thích Lục ca?” Lăng Kì Ương khó hiểu, theo hắn quan sát không đến mức là Quân Ly Triệt đơn phương a.

 

Tiểu Ảnh lắc đầu, “Không phải, Lục Hoàng tử tốt lắm. Chỉ là ta không xứng với hắn.”

 

“Nếu bàn về học vấn thì đúng thật là Lục ca hơn, nhưng nếu luận võ công, Lục ca căn bản không phải đối thủ của ngươi, lại có cái gì không xứng? Hai người ở bên nhau, vừa hợp pháp, vừa là bù trù tính cách cùng am hiểu. Hai điểm này ngươi cùng Lục ca đều rất hợp.” Lục ca thích Tiểu Ảnh, sẽ không ghét bỏ điểm mà Tiểu Ảnh tự cho là không xứng với hắn, vậy còn vấn đề gì nữa?

 

Tiểu Ảnh giương mắt nhìn, “Ta xuất thân không tốt……”

 

Lăng Kì Ương bật cười, “Vậy ngươi cảm thấy ta xuất thân tốt?”

 

“Không giống. Ngươi ít nhất cũng từ Bá phủ ra.”

 

“Vậy thì thế nào? Trước khi ta gả đến Lân Vương phủ, ngoại trừ là trò cười trong kinh, có bao nhiêu kẻ bận tâm đến chuyện ta là thứ tử Bá phủ? Lại có ai bởi vì ta xuất thân từ Bá phủ mà tôn trọng ta?” Hắn cũng không cho rằng mình xuất thân tốt hơn chỗ nào so với Tiểu Ảnh, ít nhất Tiểu Ảnh còn có thể làm chuyện muốn làm, mà hắn lúc trước chỉ có thể bị nhốt trong tiểu viện kia, sống phụ thuộc, “Tự tôn là phải tự mình giành được.”

 

“Ngươi đã thắng được tự tôn địa vị, còn ta…… Trừ võ công ra, cái gì cũng không biết……” Trên mặt Tiểu Ảnh thoải mái, nhưng có chút buồn bực.

 

“Cái này không đơn giản, ngươi nếu muốn học chữ đọc sách, nói Lục ca tìm cho ngươi một tiên sinh cũng được. Bể học mênh mông. Ta tới tuổi này, tập võ là không thể, nhưng ngươi ở tuổi này muốn học thi thư văn tự vẫn dư dả.” Vấn đề khiến Tiểu Ảnh rối rắm này, ở trong mắt Lăng Kì Ương không đáng kể chút nào.

 

Tiểu Ảnh trước mắt sáng ngời, sau đó lại có điểm do dự, “Thỉnh vương phủ mời tiên sinh đến phủ dạy ta thật sự không ổn, ta chỉ là ảnh vệ của Vương gia, nói gần một chút, bất quá chỉ là nam sủng…… Vương gia vì ta thỉnh tiên sinh, sẽ bị người nhàn thoại.”

 

Lăng Kì Ương cười để chén trà hơi lạnh sang một bên, nói: “Kỳ thật ngày thường nếu Lục Hoàng tử không bận, hắn chắc chắn đồng ý dạy ngươi. Nếu hắn bận, ngươi cũng có thể tới tìm ta.”

 

“Thật sao?” Trong mắt Tiểu Ảnh lộ ra ý cười.

 

“Đương nhiên. Cho dù ta cũng bận, phủ Tam ca còn có một vị Mạc công tử, học vấn cũng phi thường xuất chúng, ngươi đến thỉnh giáo hắn, Lục ca sẽ không phản đối, Mạc công tử cũng đang muốn có chút việc làm. Mà ngươi ra vào phủ Tam Hoàng tử hoặc là Mạc công tử đến đây đều bình thường lui tới giữa hai phủ, sẽ không bị ai nói xấu.” Hiện tại Mạc Thanh Ca cũng có thể thanh nhàn hơn rất nhiều so với trước đây, tìm việc cho hắn làm cũng không tệ.

 

“Có quấy rầy Mạc công tử hay không?” Người này hắn cũng nghe Quân Ly Triệt đề cập qua, nhưng cụ thể cũng không hiểu biết.

 

“Không đâu, ta đến nói cho ngươi.”

 

“Đa tạ Vương phi.” Tiểu Ảnh ý cười sâu hơn.

 

“Không khách khí. Bất quá ngươi nên dụng tâm học, ta chờ nhìn ngươi tài hoa hơn người, diễn kinh tứ toạ đây.” Học vấn, chỉ cần dụng tâm, biết chịu khổ, sẽ không kém hơn ai.

 

“Vâng.” Tiểu Ảnh dùng sức gật gật đầu.

 

Phê xong tấu sớ, Duyên Hi đế nhắm mắt dưỡng thần một lát, mới nói với đãi tòng theo bên cạnh: “Trẫm hôm nay đến chỗ Hoàng Quý phi dùng bữa tối.”

 

“Vâng.” Đãi tòng đáp.

 

Ở cửa cung tiếp Duyên Hi đế giá đáo, Hoàng Quý phi thướt tha đứng dậy, ngâm ngâm cười nói: “Hoàng Thượng đến đây cũng không sớm nói cho nô tì, để nô tì tự mình làm chút món Hoàng Thượng thích.”

 

“Trẫm hôm nay bận việc triều chính, đến lúc cảm thấy đói, nghĩ đã ngày không thấy gặp nàng, liền đến bồi nàng.” Duyên Hi nhìn Hoàng Quý phi.

 

Hoàng Quý phi cười nói: “Thiếp phi cũng rất nhớ Hoàng Thượng.”

 

Duyên Hi đế cười khẽ, dẫn đầu vào cửa cung.

 

Bữa tối Hoàng Quý phi chuẩn bị phong phú, trong tịch gian, Hoàng Quý phi cười nói: “Hoàng Thượng bận việc triều chính, cần phải chú ý thân thể a.”

 

Duyên Hi đế gật gật đầu, “Nàng cũng vậy.”

 

Hoàng Quý phi ý cười càng đậm, lại nói: “Nói đến thân thể, hôm qua Doanh phi bị phong hàn. Nhưng đang bị cấm cung, không tiện lộ, nô tì nhìn cũng thấy đáng thương. Hiện giờ chiến sự Thát Mã đã bình, còn thỉnh Hoàng Thượng vì công Doanh phi hầu hạ ngài nhiều năm, thả nàng cùng Đại Hoàng tử ra.”

 

Duyên Hi đế ăn mà không nói gì. Phương Bắc bình ổn, hắn còn đang vì Lục tử lập công mà cao hứng, chuyện Doanh phi cùng Đại Hoàng tử, sớm bị hắn ném ra sau đầu.

 

Hoàng Quý phi dùng khăn khẽ lau lau khóe miệng, tiếp tục nói: “Chắc hẳn Doanh phi cùng Đại Hoàng tử cũng biết sai rồi, Hoàng Thượng cũng nên cho bọn họ một cơ hội sửa đổi phải không? Nô tì nghe nói Du quốc phía tây đến cầu Đại Nghiệp xuất binh trợ giúp, ngài nếu cảm thấy Đại Hoàng tử còn chưa bị phạt đủ, sao không để nó mang binh xuất chinh, lấy công chuộc tội?”

 

Duyên Hi đế buông đũa, nói: “Tin tức của nàng thật linh thông.”

 

Nét tươi cười của Hoàng Quý phi cứng đờ, lập tức ý thức được hậu cung không được hỏi đến việc triều, cười trừ dịu dàng nói: “Hoàng Thượng, nô tì cũng chỉ là nghe nhóm nô tỳ trong cung nói mới biết được. Đại Hoàng tử cũng coi như nô tì nhìn lớn lên, hiện giờ đứa nhỏ kia đã biết sai, thỉnh Hoàng Thượng cho hắn một cơ hội sửa đổi. Ngũ tử Thừa Tích của nô tì mặc dù thông văn võ, nhưng thật sự chưa có kinh nghiệm xuất binh, không thể vì Hoàng Thượng phân ưu, chỉ có thể dựa vào Đại Hoàng tử phân ưu một phần vì Hoàng Thượng.”

 

Duyên Hi đế tuy rằng trên mặt không biểu hiện ra cái gì, nhưng người hầu bên người hắn vẫn có thể cảm thấy Hoàng Thượng rất không cao hứng.

 

“Không cần vọng nghị triều chính.” Lo đến yên ổn hậu cung, Duyên Hi đế cũng không phát hỏa.

 

“Nô tì nói với ngài chỉ là gia sự.” Hoàng Quý phi ý cười trong suốt như trước.

 

Duyên Hi đế không nói gì nữa. Bất quá ngẫm lại, cứ cấm chừng hài tử như vậy cũng không phải cách, dù sao cũng là con hắn, nếu Quân Thừa Vinh thật sự biết sai, hắn cũng nguyện ý cho một cơ hội.

 

Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương ăn cơm chiều, mới rời Sùng Vương phủ.

 

Trên mã xa, Quân Ly Xuân nói: “Phụ hoàng hôm nay triệu ta đến, là Du quốc phía tây xảy ra chiến sự, muốn nghe ý kiến của ta. Ta cảm thấy lần này Phụ hoàng mười phần sẽ phái ta đi.”

 

Lăng Kì Ương cảm thấy có chút bất ngờ, nhưng hắn cũng hiểu được, Quân Ly Xuân chiến công lớn, xuất chinh chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Nhưng làm thê khanh, Lăng Kì Ương cũng không thể không lo lắng.

 

Thấy hắn cúi đầu không nói, Quân Ly Xuân giơ tay ôm hắn lại, nói: “Cho dù phải đi, ta cũng sẽ đem ngươi cất vào trong rương mang đi, cứ nói là binh thư ta muốn mang theo.”

 

Lăng Kì Ương bật cười, “Sao vậy được?”

 

“Để ngươi ở lại trong kinh, ta thật sự lo lắng. Chẳng bằng mang ngươi đi, cho dù nguy hiểm, ít nhất cũng là ta tự mình che chở.” Quân Ly Xuân vuốt mái tóc dài của hắn.

 

Lăng Kì Ương cảm thấy cảm động, nghiêng người, chủ động hiếm có hôn y, “Tự ý mang ta đi, sẽ bị giáng tội. Ngươi nếu thật phải xuất chinh, ta sẽ ở nhà chờ ngươi.”

 

Tay Quân Ly Xuân ôm Lăng Kì Ương siết chặt chút, trong lòng rất cảm động, điều này khác với sự trông mong y trở về của Hoàng nương, chờ đợi cùa Lăng Kì Ương với y, càng khiến y cảm động.

 

Quay thân đặt người trong xe ngựa, Quân Ly Xuân tháo đai lưng hắn hôn lên.

 

Lăng Kì Ương hoảng sợ, khẽ ninh một tiếng, nói: “Đừng ở đây, bên ngoài sẽ nghe được.”

 

Quân Ly Xuân cười búng chóp mũi hắn, “Vậy chỉ có thể phiền thê khanh của ta nhỏ tiếng thôi.”

 

“Ngươi……” Còn chưa chờ Lăng Kì Ương nói xong, Quân Ly Xuân liền hôn hạ thân Lăng Kì Ương, khiến giọng hắn nghẹn ở giữa cổ.

 

Bên trong xe ngựa nhất thời cảnh xuân vô hạn, Mính Lễ đánh xe tất nhiên biết nhà mình chủ tử đang làm cái gì, tán thưởng Vương gia nhà mình càng ngày càng biết thương người, đồng thời, tận lực đánh xe đuổi càng vững vàng, cũng chọn đường xa, cho Vương gia nhà mình chút thời gian……

 

Advertisements