21 Hiếu tâm vi noãn

Bãi tha ma tuy rằng bị hỏa thiêu sạch sẽ, nhưng vì phòng ngừa trong quân có người thông qua đường khác nhiễm cổ, chỉ là tạm thời chưa phát tác, Lăng Kì Ương quyết định chế tạo gấp một đống dược có thể giết chết thi tuyến cổ. Chẳng qua đối với phương diện giải cổ này, hắn mặc dù biết dược lý, nhưng chưa từng làm qua.

Cửa dược phòng bị gõ vài tiếng, Quân Ly Xuân đi vào, “Nghĩ xong dược chưa?”

Lăng Kì Ương lắc đầu, nói: “Ta phải về lại Dương phủ một chuyến.”

“Sao vậy?” Quân Ly Xuân bất ngờ nhìn Lăng Kì Ương, cho dù không viết ra được đơn thuốc, cũng không đến nỗi cần trốn về nhà mẹ chứ.

“Sư phụ có mấy bản tự tay ghi chép để ở chỗ cha, trên đó có rất nhiều ghi chép về cổ. Bởi vì thứ này ở Nghiệp quốc rất ít gặp, phía nam lại luôn yên ổn, ta mới không cần xem.” Lúc trước hắn gả đến đây, cũng muốn đem vài thứ kia đến bảo quản, nhưng bản tự tay ghi chép này đầy cả một thùng, Lăng Kì Ương lúc ấy cũng không nói cho Quân Ly Xuân biết chuyện y thuật, cho nên mang lại đây cũng không tiện, liền để lại chỗ cha.

“Sư phụ ngươi không hổ là thiên tài.” Quân Ly Xuân gật gật đầu.

“Ừm, nói đến lại thấy đồ đệ như ta học nghệ không tinh.” Y giả trừ việc phải biết rằng bệnh lý ra, quan trọng hơn phải biết thực tiễn, có những thứ không thể chỉ dựa vào nhận thức, còn cần tích lũy kinh nghiệm.

“Ngươi mới bao nhiêu tuổi? Có tạo nghệ hiện tại thế này đã rất không tồi rồi.” Quân Ly Xuân không yêu cầu gì với hắn, chỉ cần hắn vui vẻ tâm ở bên mình, y thuật thế nào cũng không quan trọng.

“Con người phải có chí tiến thủ.” Lăng Kì Ương liếc y.

Quân Ly Xuân cười khẽ, “Được, nghe lời ngươi. Thời gian còn sớm, ngươi đến phủ Vọng Dương Bá, bọn họ còn phải chuẩn bị tiếp đón, dù sao thân phận ngươi khác rồi. Không bằng, nói Mính Lễ dẫn người đến mời cha ngươi lại đây, cũng lấy sách luôn.”

Lăng Kì Ương với đề nghị Quân Ly Xuân có chút bất ngờ, Lăng đa đa chưa từng đến làm khách, chính là đã ít lại càng ít, “Có không tốt lắm không?”

Quân Ly Xuân cười nói: “Không có gì không tốt, Lân Vương phủ trừ ta ra, chỉ còn ngươi có quyền. Chúng ta đều đồng ý, là có thể.”

Lăng Kì Ương gật gật đầu. Kỳ thật hắn cũng muốn mời cha đến chơi, thấy cuộc sống hiện tại của hắn, có lẽ sẽ càng an tâm.

“Ta đi phân phó người làm. Ngươi đừng suy nghĩ nhiều, uống chén trà nghỉ ngơi một chút.”

“Được.”

Vương gia nhà mình phân phó, Mính Lễ tất nhiên nhanh nhẹn đi làm. Không quá một canh giờ, đã đưa thư Lăng Kì Ương tự tay viết cùng lệnh bài Lân Vương phủ, thỉnh Lăng đa đa trở về. Hai tiểu tư theo phía sau xách một cái rương gỗ lớn, thoạt nhìn không nhẹ.

“Bái kiến Lân Vương gia.” Lăng đa đa ôm tay nghiêm ngặt cúi người hành lễ.

“Cha không cần đa lễ.” Quân Ly Xuân đỡ.

Nghe được động tĩnh Lăng Kì Ương từ dược phòng chạy tới, thấy Lăng đa đa, liền bước nhanh đến, “Cha.”

Lăng đa đa đánh giá hắn, thấy Lăng Kì Ương khí sắc tốt, liền an tâm.

“Vào nhà nói.” Quân Ly Xuân nghiêng người, mời bọn họ đi vào.

Lăng Kì Ương kéo Lăng đa đa, “Trong phòng rất ấm.”

Lăng đa đa đẩy tay Lăng Kì Ương ra, nói: “Con đứa nhỏ này, ăn nói thế sao được?” Hắn biết Lăng Kì Ương nhớ hắn, đứa nhỏ này cũng so với lúc ở Dương Bá phủ sáng sủa hơn không ít, thậm chí có chút không kiêng nể. Thế này rốt cuộc là ai tập cho quen, trong lòng Lăng đa đa cũng hiểu. Liếc mắt nhìn Quân Ly Xuân, cũng không lên tiếng.

Lăng Kì Ương thành thật đến bên Lăng đa đa, vào phòng.

Lạc Tố chào hỏi Lăng đa đa, dâng trà rồi lui ra ngoài.

“Vất vả ngài đi một chuyến.” Quân Ly Xuân nói với Lăng đa đa.

Lăng đa đa khẽ lắc đầu, “Ta cũng mượn cơ hội này đi ra ngoài một chút.” Có thể rời khỏi bốn bức tường tiểu viện kia, trong lòng Lăng đa đa cũng có chút thoải mái, bên ngoài rét lạnh cũng có thể không màng. Nghĩ đến mục đích đến đây, Lăng đa đa nói với Lăng Kì Ương: “Sao lại đột ngột nhớ đến những bản ghi chép tay kia?”

“Có mấy chuyện quan trọng cần làm chút giải dược, nhưng con thật sự nghĩ không ra đơn thuốc, nên mới muốn mượn đến xem.” Lăng Kì Ương cũng không định lấy cớ, cha hắn rất thông minh, căn bản không gạt được.

“Hy vọng con xem rồi có thể viết ra đơn thuốc tốt, đừng cô phụ khổ tâm của sư phụ con.”

“Vâng, con biết.” Lăng Kì Ương gật gật đầu, lại nói: “Cha, nếm thử chút trà này, hương vị không tồi.”

Lăng đa đa nâng chén trà lên, bình phẩm một ngụm, nói: “Đúng là không tồi.” Trà thượng đẳng như vậy hắn ở Dương Bá phủ cũng rất ít được uống, xem Lăng Kì Ương hiển nhiên đã quen uống loại trà này, cũng biết Quân Ly Xuân không có bạc đãi hắn, “Kì Ương đứa nhỏ này có đôi khi sẽ làm chuyện ngốc nghếch, cũng có chút nhỏ nhen, còn thỉnh Lân Vương gia đừng chấp nhặt với nó, rộng lượng một phần.”

“Cha nói gì? Nếu nói làm chuyện ngốc nghếch, phát giận, có lẽ ta so với hắn còn lợi hại hơn. Kì Ương tốt lắm, ngài đừng lo.” Làm cha lo lắng cho hài tử của mình là thường tình, bất quá cho dù Lăng Kì Ương đúng như lời Lăng đa đa nói, y cũng sẽ không bận tâm.

Đang nói, Mính Lễ đến vào, cười nói: “Vương gia, y phục mới may đã đưa tới.”

Quân Ly Xuân nhìn Lăng Kì Ương, nói: “Lấy vào đi.”

Mấy tiểu thị bưng y phục đến vào, vấn an Vương gia Vương phi, để y phục trên bàn, lui đi ra ngoài.

Quân Ly Xuân lật lật y phục của Lăng Kì Ương, một bộ màu đỏ, một bộ màu hồng cánh sen, cảm thấy rất vừa lòng. Mà Lăng Kì Ương cũng nhìn hai bộ y phục bên cạnh một bộ cẩm phục màu tím đậm cùng một bộ áo khoác lông thỏ màu trắng. Hoa văn tuy khác với của hai người họ, nhưng thợ may vô cùng tinh tế.

Lăng Kì Ương mở áo khoác, khoác lên người Lăng đa đa, “Cha xem thử vừa không?”

Lăng đa đa kỳ quái nhìn hành động của Lăng Kì Ương, hắn cũng thấy được, bộ y phục này không phải quy cách làm y phục cho Vương gia Vương phi.

Lăng Kì Ương cười nói: “Ly Xuân nói về sau mỗi tháng trong phủ may y phục, đều may cho người mấy bộ. Đây là lần đầu tiên làm, xem thử có vừa hay không, nếu vừa, về sau cứ theo kích cỡ này may cho người.”

Lăng đa đa nhăn lại mày, nghiêm túc nói: “Điều này Làm sao được? Nào có hài tử nào đã gả đi còn muốn may y phục cho cha mình chứ?” Loại sự tình này hắn lần đầu mới thấy, không phải hắn rập khuôn, cũng không phải hắn không biết tâm ý hài tử, chỉ là như vậy nếu để người ngoài biết, nhiều ít gì cũng sẽ chê cười, không tốt cho thanh danh Lăng Kì Ương.

Lăng Kì Ương không để ý ngữ khí nghiêm khắc của cha, cười không nói.

Quân Ly Xuân thay Lăng Kì Ương mở miệng, “Cha, đây là ý của ta. Kì Ương không thể lúc nào cũng ở bên ngài tẫn hiếu, ta vốn cảm thấy thẹn, dù sao ngài cũng không dễ dàng nuôi lớn Kì Ương. Đây chỉ là một chút tâm ý của ta cùng Kì Ương, cũng không trái với tổ huấn, thỉnh cha xin vui lòng nhận cho.”

Lăng đa đa trầm mặc một lát, sau đó nhẹ nhàng mà thở dài, “Ta biết ngài đối với Kì Ương không tồi, cũng biết hiếu tâm của hai người, có điều đường hoàng quá mức cũng không tốt.”

Quân Ly Xuân cười nói: “Cha yên tâm, y phục ta mỗi tháng sẽ phái người lặng lẽ đưa qua cho ngài, nói là thư phẩm Kì Ương ân cần thăm hỏi. Về phần y phục, chỉ cần không may nhiều, người khác cũng nói không được nguyên cớ. Ngài có thể nói là quà mừng năm mới ta tặng có sai sót, ngài sai người sửa xiêm y, sẽ không ai hoài nghi.” Lúc ấy y đã tặng không ít có quà đến, chắc hẳn Lăng đa đa hẳn là còn chưa kịp bắt đầu dùng.

Nghĩ nghĩ, Lăng đa đa cuối cùng gật đầu, “Được rồi, vậy cha sẽ không khách khí.”

“Tất nhiên. Thứ của ta cũng là của Kì Ương, của Kì Ương là của ngài.” Quân Ly Xuân cảm thấy chiếu cố tốt cho Lăng đa đa, Lăng Kì Ương sẽ càng tốt.

Lăng Kì Ương đưa Lăng đa đa đi thử y phục, Quân Ly Xuân tránh đến thư phòng xử lý công vụ.

“Rất vừa người.” Lăng Kì Ương nhìn nhìn tay áo dài, “Đây đều là sợi vải tốt nhất, giữ rất ấm.”

Lăng đa đa gật gật đầu, bộ y phục này đúng là so ấm áp hơn với những bộ trước đây.

“Cha, có tin tức sư phụ không?” Lăng Kì Ương hỏi.

“Con còn biết mà hỏi?” Lăng đa đa tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn.

“Sư phụ bởi vì giận con mà rời đi, cha cũng biết, người giận con nào dám chọc thêm? Vốn nghĩ qua một thời gian người nguôi giận sẽ gửi thư cho con. Kết quả chờ tới bây giờ cũng không thấy cả thư lẫn người.” Lăng Kì Ương ngồi trở lại trước bàn, hắn biết, sư phụ cho dù không để ý tới hắn, cũng sẽ không phớt lờ cha.

“Sư phụ con trước đó có gửi thư, nói là ở một thôn trang nhỏ phía tây, nơi đó thôn dân đều mắc một loại quái chứng, hắn đang nghiên cứu xem có thể cứu trị hay không.” Lăng đa đa cười nói: “Hắn cũng có hỏi thăm con, ta nói con sống tốt lắm, chờ hắn trở về sẽ biết.”

Lăng Kì Ương cười khẽ, “Có tin tức sư phụ con an tâm rồi.”

“Để khi nào gửi thư cho sư phụ con, ta nói hộ con.” Lăng đa đa nói.

“Được.” Lăng Kì Ương gật đầu, hiện giờ sư phụ hắn cũng có tin tức, hắn không vướng bận nữa, cảm thấy cũng bình tâm không ít.

Buổi tối, Quân Ly Xuân giữ Lăng đa đa lại ăn cơm. Vốn còn muốn thỉnh hắn ngủ lại một đêm, nhưng Lăng đa đa nói quy củ không thể phá, Quân Ly Xuân cũng không còn cách nào. Chỉ phải sai người đưa Lăng đa đa hảo hảo quay về.

Qua vài ngày nghiên cứu chế tạo, Lăng Kì Ương rốt cuộc cũng làm ra giải biết dược, bảo đảm không gì sơ sót, giao cho Quân Ly Uyên. Vì không để các tướng sĩ nghi hoặc, Quân Ly Uyên riêng sai người nấu mấy nồi canh thịt dê, đúng lúc thịt dê là thực phẩm bổ dưỡng mùa đông, lấy món này đi khao mọi người cũng đúng, mặt khác, mùi canh thịt dê đủ để che giấu dược hương vị, chỉ cần sai người hầm canh trước, rồi bỏ dược vào, múc cho các tướng sĩ là được. Trọng điểm là phải bảo đảm ai cũng uống, không bỏ sót.

Trong lúc nghiên cứu giải dược, Lăng Kì Ương cũng không quên đến Dịch Vương phủ trị thương cho Mạc Thanh Ca. Đến đến đi đi, hắn đã thân với Mạc Thanh Ca. Mạc Thanh Ca không chỉ giỏi cầm kỳ thi họa, cũng thông văn sử thi từ, cùng hắn nói chuyện không nhàm chán, hơn nữa còn có thể trò chuyện thật vui vẻ.

Ngày hôm đó, Lăng Kì Ương cầm thuốc trị thương mới phối, cùng Quân Ly Xuân tới Dịch Vương phủ. Tiểu tư đưa hai người đến viện của Quân Ly Uyên.

Lúc hai người vào cửa, Mạc Thanh Ca đang dựa vào nhuyễn tháp, Quân Ly Uyên ngồi một bên, đút hắn ăn canh. Thấy hai người, Mạc Thanh Ca cả kinh bị sặc, cúi đầu ho khan mãi. Quân Ly Uyên làm như không có gì, bưng bát canh nói: “Đến đây, ngồi xuống trước.”

Lăng Kì Ương cùng Quân Ly Xuân nghe vậy, ngồi vào ghế bên cạnh bàn. Mạc Thanh Ca khó khăn mới ngừng ho khan, mặt đỏ đến mức có thể xuất huyết.

Quân Ly Uyên thấy thế giải vây nói: “Tay hắn không có tiện, tiểu thị hầu hạ hắn lại nhiễm phong hàn, ta mới chiếu cố một chút.”

Vốn Mạc Thanh Ca là không muốn có người hầu hạ, nhưng ngại tay không thể dùng, thật sự không tiện, Quân Ly Uyên cũng không thể lúc nào cũng đợi ở hắn bên người, liền chỉ phải gật đầu đồng ý.

Quân Ly Xuân trầm mặc không nói. Lăng Kì Ương cười khẽ cũng không nói thêm cái gì. Tiểu thị bị bệnh tổng còn có khác tiểu thị có thể đến thay một chút, đoạn sẽ không để chủ tử tự mình động tay.

Bất quá Lăng Kì Ương vẫn chưa vạch trần, chỉ nói: “Tay hắn đang ở khép lại giai đoạn, giai đoạn trước cũng khôi phục đến mức không tồi, đúng là không thích hợp dùng tay.”

Nghe hắn nói như vậy, đỏ ửng trên mặt Mạc Thanh Ca cũng nhạt đi không ít. Quân Ly Uyên gật gật đầu, tiếp tục đút hắn ăn canh.

“Vương gia, Lục Hoàng tử điện hạ đã trở lại.” Quản gia kích động đi vào, trên mặt mang theo nét tươi cười.

“Lão Lục đã trở lại? Mau gọi hắn vào.” Quân Ly Uyên buông bát đứng dậy.

Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương cũng cảm thấy kinh hỉ. Tuy rằng biết Quân Ly Triệt rất nhanh sẽ trở lại, nhưng cụ thể là ngày nào còn chưa biết được. Hiện giờ đã tới cửa, không thể nói không phải một chuyện mừng.

“Tam ca.” Quân Ly Triệt phong trần mệt mỏi đi vào, Ôn Mạch phía sau chờ ở cửa, “Ly Xuân cùng đệ khanh đã đến a, ta còn sai riêng người đến Lân Vương phủ mời các đệ nữa, xem ra uổng công rồi.”

“Uống ngụm trà đã, vừa về đã đến đây, cũng không ngại mệt.” Quân Ly Uyên chỉ chỉ trà tiểu tư đưa lên.

Quân Ly Triệt bưng chén, còn chưa mở nắp, đã sắc mắt thấy được Mạc Thanh Ca ngồi trên tháp, khóe miệng lộ ra một ý cười bất ngờ, nhưng cũng có thâm ý khác……

Advertisements