8 Ngô tâm vi quân

 

Từ lúc Quân Ly Xuân làm y phục đỏ cho Lăng Kì Ương, trong Lân Vương phủ có thêm một thân ảnh màu đỏ. Quân Ly Xuân cảm thấy tươi đẹp hết mức, bọn hạ nhân cảm thấy không khí vui vẻ cực điểm, mỗi lần Lăng Kì Ương đi qua, bọn hạ nhân đều sẽ nhìn trộm vài lần, cảm thấy Vương phi vừa nhân hậu lại đặc biệt.

 

Lúc Quân Ly Xuân hồi phủ, Lăng Kì Ương đang tựa vào nhuyễn tháp đọc sách. Thấy y vào cửa, liền buông sách đứng lên, “Bên ngoài lạnh không?” Quân Ly Xuân sợ hắn lạnh, sai người bỏ vài cái chậu than ở trong phòng, lại phân phó hắn không có việc thì không cần ra khỏi phòng, cho nên hắn cũng không biết hôm nay trời thế nào.

 

“Hoàn hảo, có vẻ mấy ngày này hẳn là thời tiết tốt.” Quân Ly Xuân cởi áo khoác ra đưa cho Mính Lễ, “Ngày mai ta mang ngươi tiến cung sớm, ngươi xem cho Hoàng nương.”

 

“Được.” Lăng Kì Ương đáp lời.

 

Đang nói, Lạc Tố bưng lên trà nóng cho hai người, liền cùng Mính Lễ đi ra, chờ bên ngoài.

 

“Chuyện hương liệu ta đã nói với Hoàng nương, người trong cung luôn khó lòng phòng bị, ngày mai ngươi vào cung cũng phải cẩn thận khắp nơi.” Quân Ly Xuân đưa tay đặt ở phía trên chậu than làm ấm, mới ngồi vào tháp.

 

“Ta đã biết.”

 

“Ngày mai chuẩn bị mặc bộ nào? Ngươi nếu không muốn mặc đồ đỏ cũng có thể không mặc.” Quân Ly Xuân nhìn khuôn mặt Lăng Kì Ương bị y phục đỏ tôn lên đến mức cực kỳ trắng nõn, nhịn không được giơ tay nhéo nhéo hai má hắn.

 

Thiết yến mừng năm mới xem như gia yến, y phục cũng không cần chú ý nhiều, cũng không cần mặc quan phục, chỉ cần đúng mực là được.

 

“Ta cảm thấy bộ màu đỏ thêu quân tử lan không tệ, ngày mai mặc cũng thỏa đáng, màu đỏ cũng có không khí tân niên vui mừng.” Lăng Kì Ương nâng cằm cười nói.

 

“Ừm, vậy mặc bộ đó.” Quân Ly Xuân lập tức gật đầu, Vương phi nhà mình tất nhiên là mặc cái gì cũng đều khí độ bất phàm.

 

Vào đêm, hai người tắm rửa qua rồi lên giường, Lăng Kì Ương nhìn chằm chằm đỉnh giường ngẩn người, trong phòng ngủ lưu lại một chén nến nhỏ, ánh sáng chập chờn khiến người ta có một loại cảm giác buồn ngủ.

 

“Nghĩ cái gì vậy?” Quân Ly Xuân thấy hắn trừng mắt to, tựa như không có buồn ngủ.

 

“Không có gì.” Lăng Kì Ương nhẹ giọng nói.

 

Quân Ly Xuân bắt lấy tay Lăng Kì Ương trong chăn, nói: “Ta đã sai người chuẩn bị lễ, sáng mai đưa đến phủ Vọng Dương Bá, một nửa là cho người trong phủ, một nửa cho cha ngươi.”

 

Lăng Kì Ương quay đầu nhìn về phía y.

 

Quân Ly Xuân cười cười, “Ngày mai ngươi không thể trở về mừng năm mới, cha ngươi lại là thị quân, ngươi nếu không có mặt, chắc hẳn hắn cũng quạnh quẽ. Cho người đến tặng chút đồ tốt, cho cha chút không khí vui mừng của tân niên, cũng không khiến người trong Vọng Dương quý phủ coi thường hắn.” Mấy thứ này theo lý thuyết là do Vương phi tự làm, chỉ cần đem danh mục quà tặng cho Hoàng tử xem qua là tốt rồi. Nhưng thời gian Lăng Kì Ương nhập phủ ngắn ngủi, trong nhà một vài khoản cũng không rõ ràng, cho nên Quân Ly Xuân liền thay hắn nghĩ ra.

 

“Cám ơn.” Lăng Kì Ương nhấp môi dưới, cũng không biết còn có thể nói cái gì. Một kẻ bạc tình, cho dù có trả giá bao nhiêu cũng không có được nửa phần hồi báo, nhưng nếu đã đối tốt với một người, cũng sẽ suy nghĩ chu toàn, khiến người ta cảm động.

 

“Ngủ đi.  Mấy ngày nữa muốn làm gì thì làm, ta cũng chưa chắc phải vào triều, có thể cùng ngươi.”

 

“Được.”

 

Dưới ánh nến, một giấc an nhàn.

 

Ngày kế, Quân Ly Xuân ôm Lăng Kì Ương ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao, mới rời giường dùng cơm. Hai người không phải kiểu thích ngủ nướng, nhưng nhàn rỗi khó có, lại là trừ tịch, làm biếng chút cũng chẳng sao, mà thật ra cũng có chút lạc thú.

 

Buổi chiều, hai người vào cung, Hoàng hậu vừa ngủ trưa dậy, đang ngồi ở tẩm điện uống trà. Thấy hai người tiến vào, liền miễn hai người lễ, cười nói: “Còn đang đoán xem các con chừng nào mới đến đây.”

 

“Sợ quấy nhiễu Hoàng nương nghỉ ngơi.” Quân Ly Xuân kéo Lăng Kì Ương ngồi xuống.

 

“Kì Ương mặc hỉ khí, rất đẹp.” Hoàng hậu đánh giá y phục của Lăng Kì Ương, nghĩ đến lời của Lục tử hôm qua.

 

“Tạ ơn Hoàng nương.” Lăng Kì Ương ôn hòa cười nói.

 

Mặc Ngọc Nhi có lẽ là nghe được tiếng Lăng Kì Ương, mừng rỡ từ buồng lò sưởi chạy đến, thả người nhảy phốc lên định lao vào lòng Lăng Kì Ương, nhưng cái đầu nhỏ của nó điểm này cho dù có linh hoạt mấy cũng phóng không được. May mắn Lăng Kì Ương giơ tay đỡ nó một phen, bằng không bé con này không đụng vào đầu gối thì cũng là ngã trên mặt đất.

 

“Bé con này quả nhiên hiểu nhân tính.” Hoàng hậu nhìn Mặc Ngọc Nhi vùi trên đùi Lăng Kì Ương lăn lộn làm nũng, cười nói.

 

“Nuôi từ nhỏ, nó đã quen với mùi trên người con.” Lăng Kì Ương xoa bụng Mặc Ngọc Nhi, nói với Hoàng hậu: “Con xem mạch cho ngài một chút.”

 

“Được.” Hoàng hậu gật gật đầu, đưa tay để lên bàn tròn.

 

Ngón tay Lăng Kì Ương đè lên cổ tay Hoàng hậu, tinh tế chẩn. Quân Ly Xuân nhìn nét mặt hắn, hy vọng từ đó nhìn ra chút gì đó, nhưng không thu hoạch được gì.

 

Một lát sau, Lăng Kì Ương bỏ tay xuống, hành lễ với Hoàng hậu, nói: “Hương liệu còn sót lại trên người Hoàng nương chỉ còn cực ít. Huân thêm một canh giờ nữa, rồi cho người hủy bỏ lư hương. Rồi còn cần mở cửa sổ tẩm cung để thở, đệm chăn màn đều phải thay mới, sau đó đem giải dược còn lại trộn vào nước, dùng khăn sạch sẽ tẩm nước thuốc, chà lau tất cả gia cụ vật phẩm là ổn.”

 

“Được, chuyện lần này con vất vả rồi.” Hoàng hậu vỗ vỗ tay Lăng Kì Ương, phân phó tiểu thị bên người đi làm.

 

“An nguy của Hoàng nương liên quan đến hậu cung Đại Nghiệp, hậu cung gặp chuyện không may tất sẽ liên lụy chính sự, nhi thần tất nhiên tận tâm.” Lăng Kì Ương nói.

 

“Ngoan.” Hoàng hậu cười gật gật đầu.

 

Một canh giờ trôi qua, nhóm tiểu thị bắt đầu theo lời Lăng Kì Ương sửa sang lại tẩm điện, Hoàng hậu đưa Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương đến chính điện ngồi uống trà.

 

Ba người đang tán gẫu cảnh tượng lễ mừng năm mới ngoài cung, chợt nghe ngoài cửa truyền đến một tiếng”Hoàng Thượng giá lâm”.

 

Hoàng hậu nhanh chóng đứng dậy nghênh tiếp, hai người từ phía sau, vấn an hành lễ với Duyên Hi đế.

 

“Đều miễn, người trong nhà không cần câu nệ.” Duyên Hi đế ngồi vào chủ vị, tiểu thị đưa lên trà nóng.

 

“Hoàng Thượng sao lại đến đây lúc này?” Hoàng hậu hỏi.

 

“Không có việc gì, tới đây thăm nàng.” Duyên Hi đế uống ngụm trà, lại nhìn về phía hai người, “Các con tới sớm như vậy.”

 

“Nhi thần đưa Kì Ương tới thỉnh an mẫu hậu, nếu tới muộn, trong cung nhiều người, Hoàng nương cũng bận rộn.” Quân Ly Xuân nói rất hợp tình hợp lý.

 

“Ừm.” Hoàng Thượng gật gật đầu, lại nói với Hoàng hậu: “Hôm nay Hoàng Quý phi giữa trưa phái người đến thỉnh trẫm, nói là bị con mèo của nàng dọa, tinh thần cả người đều có chút uể oải.”

 

“Mặc Ngọc Nhi?” Hoàng hậu giả không biết nói: “Hôm nay phi tần trong cung tiến đến thỉnh an, Mặc Ngọc Nhi ghé vào trong lòng thiếp, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Hoàng Quý phi, thiếp còn nghĩ nó vì thấy muội muội đẹp, mới nhìn chằm chằm, không ngờ cư nhiên dọa đến nàng.” Hoàng hậu hôm nay cũng cảm giác được Mặc Ngọc Nhi vô cùng cảnh giác đối với Hoàng Quý phi, nhưng cũng không có động thái gì, nghĩ có thể là hương vị trên người Hoàng Quý phi khiến nó bất an, nhưng không tới mức gây hại.

 

“Mặc Ngọc Nhi?”

 

“Là tên của con mèo kia.” Hoàng hậu cười nói.

 

“Khởi bẩm Phụ hoàng, Mặc Ngọc Nhi là con mèo nhỏ do nhi thần tặng Hoàng nương giải buồn, là do Kì Ương nuôi từ nhỏ. Nhi thần thấy nó nhu thuận, chủng loại lại quý, nghĩ chúng nhi thần đều đã lớn, Hoàng nương khó tránh khỏi cảm thấy dưới gối cô độc, liền đưa nó tới xem như lễ vật tân niên cho Hoàng nương, cũng có thể khiến Hoàng nương cười.” Quân Ly Xuân nói.

 

“Con thật có hiếu.” Duyên Hi đế nói.

 

“Meo……” Mặc Ngọc Nhi uống nước trở về đúng lúc đi ra, đứng ở cửa nhìn nhìn Duyên Hi đế, liền chạy tới bên chân Lăng Kì Ương.

 

Duyên Hi đế nhìn Mặc Ngọc Nhi nho nhỏ, trong mắt có chút kinh ngạc, lập tức trầm mặc như đang suy nghĩ cái gì. Thật lâu sau, mới bất động thanh sắc thở dài, nhìn nhìn Lăng Kì Ương, nói: “Mèo con nuôi rất đặc biệt, rất đáng yêu. Nếu về sau có cơ hội, cũng cho trẫm một con nuôi đi.”

 

Lăng Kì Ương mặc dù không rõ lời Hoàng Thượng có ý gì, nhưng vẫn là đáp ứng, “Nhi thần tuân mệnh.”

 

“Hoàng Quý phi lúc mới vừa vào cung, cũng nuôi một con mèo, tuyết trắng xinh đẹp, lớn bằng hai lần Mặc Ngọc Nhi. Nô tì nhớ rõ sau khi con mèo ấy chết, Hoàng Quý phi còn thương tâm một trận. Không ngờ nàng lại bị Mặc Ngọc Nhi làm sợ, còn tưởng rằng nàng là người thích mèo. Là nô tì sơ sót.” Hoàng hậu xin lỗi.

 

Duyên Hi đế lắc đầu, “Không liên quan đến nàng, là Hoàng Quý phi không phải. Được rồi, trẫm về cung trước, tiệc tối các ngươi đến sớm một chút.”

 

“Vâng, cung tiễn Hoàng Thượng.”

 

“Cung tiễn Phụ hoàng.”

 

Sau khi Hoàng Thượng đưa một đám người chậm rãi rời đi, Quân Ly Xuân xoa xoa đầu Mặc Ngọc Nhi, cảm thấy con mèo nhỏ này thật đúng là rất đáng tin.

 

Lăng Kì Ương nhìn động tác của Quân Ly Xuân, nói: “Phỏng chừng hương liệu Hoàng Quý phi dùng cùng loại Hoàng Thượng sở dụng là hỗ trợ lẫn nhau, hiệu quả như nhau, lại không giống trầm nguyệt hương khắc đến mức lợi hại, cho nên Mặc Ngọc Nhi cũng chỉ nhìn thôi.”

 

“Mặc Ngọc Nhi này đôi mắt bích trừng lên đúng là có điểm dọa người. Hoàng Quý phi nói là bị làm sợ, kỳ thật là chính mình chột dạ thôi. Có truyền thuyết về hắc miêu thông linh, nàng ta có lẽ cảm thấy Mặc Ngọc Nhi nhìn được gì đó.” Quân Ly Xuân nói.

 

“Đúng là có chuyện này. Nếu Hoàng Thượng tin Hoàng Quý phi, Mặc Ngọc Nhi nếu bộ dạng lớn hơn hung dữ hơn chút, phỏng chừng Hoàng Thượng không phải cho ngươi ôm trở về đâu, là trực tiếp giết.” Lăng Kì Ương vuốt lông mèo nhỏ, cảm thấy bé con này cũng có chút nguy hiểm.

 

“Cũng may Phụ hoàng không để ý việc này, Mặc Ngọc Nhi cũng coi như an toàn.” Quân Ly Xuân an ủi nói.

 

“Ừ.” Lăng Kì Ương gật đầu.

 

Hoàng hậu uống trà, nhìn hài tử cùng Khanh Nhi không hề kiêng dè nhau đối thoại, cảm thấy phu thê chỉ có như vậy mới giống phu thê, mới là người một nhà.

 

Gần thời gian tiệc tối, Hoàng hậu đến ngự thiện phòng trước, xem thái phẩm chuẩn bị thỏa đáng hay không. Đây vốn không cần Hoàng hậu tự mình đi xem, nhưng nghĩ cũng là ngày vui, vạn nhất gặp chuyện không may thì không tốt, hơn nữa gần đây hậu cung không yên, cho nên Hoàng hậu vẫn quyết định tự mình đi xem, cầu ổn thỏa.

 

Trước khi đi, nàng nói tiểu thị cầm một cái hộp đi ra, giao cho Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương, nói: “Lễ vật tân niên Hoàng nương cho các con, mong các con bình an hài lòng, phu thê hòa thuận.”

 

“Tạ ơn Hoàng nương.” Hai người cảm tạ, tiễn Hoàng hậu xuất môn.

 

Hoàng hậu đi rồi, Quân Ly Xuân mở hòm ra, bên trong là một đôi vòng tay ngọc châu cho nam tử, hai bên ngọc châu cực lớn khảm một viên phật châu, mùi gỗ đàn thoang thoảng khiến người ta cảm thấy rất an bình, là vật tĩnh tâm rất tốt.

 

Quân Ly Xuân nắm lấy tay Lăng Kì Ương, đeo vòng vào cổ tay hắn, “Hy vọng nó có thể phù hộ suông sẻ bình an.”Bốn chữ này là kiếp trước Lăng Kì Ương lưu cho y, hiện giờ y mới hiểu được, “Suông sẻ bình an” cũng không phải một câu chúc phúc đơn giản, mà là quá mức để tâm tới đối phương, không biết phải khẩn cầu đối phương sao này như thế nào an khang mới tốt, chỉ có thể dùng bốn chữ này bao dung hết thảy.

 

Lăng Kì Ương cười nhìn vào mắt y, thấp giọng nói: “Quân nguyện cũng là ta nguyện, quân tâm cũng là tâm ta.”

 

Quân Ly Xuân không nhin được giơ tay ôm lấy Lăng Kì Ương, gắt gao siết, giốngnhư gửi gắm thay một cảm xúc, cũng như sợ buông lỏng tay, đối phương sẽ không thấy tăm hơi.

 

Quân Ly Triệt vào cửa nghe nói Quân Ly Xuân ở trong cung Hoàng hậu, tiến xem, định cùng đi dự tiệc. Nhưng mới vừa xốc một góc rèm lên, liền nhìn thấy hai người ôm nhau. Quân Ly Triệt nhanh chóng buông rèm xuống, làm như không có chuyện gì, không nhìn thấy gì, chắp tay sau người rồi đi ra ngoài. Thầm nghĩ: tin tức mình nhận được cũng không theo kịp một phần vạn sự thân mật của hai người này a.

Advertisements