6 Dược miêu vi ngọc

 

Tháng chạp, trong cung ngoài cung đều là một đoàn bận rộn. Lễ mừng năm mới là đại sự, từng nhà đều xuất tiền bạc, chuẩn bị cho trừ tịch. Năm trước đó, Lăng Kì Ương vẫn còn ở chỗ cha dùng tiền tiết kiệm của cả năm, mua chút đồ đạc mới. Mà nay năm hắn gả đến Lân Vương phủ, chuyện trong nhà hắn không lo được nữa, không tránh khỏi có chút nhớ thương cha.

 

Hôm nay là ngày 28, trong cung phải phong bút, Quân Ly Xuân đi lâm triều lần cuối trước năm mới, nói hạ triều sẽ cùng Tam ca Lục ca dùng bữa sáng, giữa trưa rồi trở về. Lăng Kì Ương không có chuyện gì, ngồi trước vại sứ lớn cho cá ăn. Lúc trời ấm, chỗ cá đó đều được nuôi ở ao trong phủ. Chờ trời lạnh, sẽ vớt lên bỏ vào vại nuôi trong phòng. Nếu không hàng năm đông chết rồi nuôi lại, cá chép cẩm nuôi để lấy may mắn cũng không lưu được chút phúc phận nào.

 

Mính Lễ cùng Lạc Tố luân phiên tiến vào hỏi ý kiến Lăng Kì Ương, hắn làm chủ sự vụ tân niên, khiến Lăng Kì Ương cũng không rảnh nghĩ đến cha, thật ra cũng ít sầu não.

 

Thấy đã cho ăn nhiều rồi, Lăng Kì Ương đặt thực hạp sang một bên.

 

“Vương phi.” Lạc Tố cười bước nhanh vào.

 

“Làm sao vậy?” Năm nay lễ mừng năm mới Quân Ly Xuân toàn bộ giao cho hắn an bài, mặc dù không cần hắn tự mình động thủ, nhưng mọi chuyện đều phải tới hỏi ý kiến hắn, cũng khiến Lăng Kì Ương cảm thấy thật sự bận rộn.

 

Lạc Tố “hì hì” cười một tiếng, nói: “Y phục của ngài tới rồi.” Nói xong vẫy tay với một tiểu thị bên ngoài đối diện cửa một cái, nhóm tiểu thị đợi hầu ở ngoài cửa nối đuôi nhau vào, trên tay mỗi người nâng một bộ y phục, nhưng lại thuần một sắc đỏ.

 

“Đây là y phục gì?” Y phục tân niên hôm trước đã làm xong đưa đến đây, hắn không nhớ trong phủ còn có phần nào khác. Hơn nữa cho dù làm y phục, cũng không cần đỏ đến như vậy chứ, quả thực so với hỉ phục còn rạng rỡ hơn.

 

“Hồi bẩm Vương phi. Đây là Vương gia phân phó làm, tổng cộng hơn 100 bộ, tất cả đều là y phục mùa đông, muốn ngài đổi mặc.” Lạc Tố cười càng xán lạn.

 

Lăng Kì Ương lại mơ hồ, “Làm nhiều y phục mùa đông như vậy làm gì?”

 

“Cái này tiểu nhân cũng không biết. Đại hôn ngày thứ ba Vương gia liền phân phó, châm công cục còn cả chế y điếm hang đầu bên ngoài ngày đêm làm gấp, mới đủ số đưa tới.” Y phục Lăng Kì Ương phần lớn là màu nhẹ, ngày ấy y ở tân phòng hầu hạ, nhìn Lăng Kì Ương mặc giá y, cảm thấy Vương phi nhà mình mặc màu nổi càng đẹp mắt.

 

“Để đó đi.” Lăng Kì Ương chỉ chỉ cái bàn.

 

Nhóm tiểu thị nghe vậy cầm y phục để lên, kết quả chất cao một chồng ở đó có vẻ hơi buồn cười. Đang định gọi Lạc Tố đem y phục cất vào tủ, Quân Ly Xuân liền tiến vào.

 

“Đã đưa tới?” Miễn hạ lễ, Quân Ly Xuân đi đến trước bàn, lật lật y phục, gật gật đầu, “Làm không tồi, ban thưởng.”

 

“Vâng.” Lạc Tố lĩnh mệnh, sau đó rất thức thời dẫn những người khác lui ra ngoài.

 

Lăng Kì Ương đứng dậy đi qua, nói: “Làm sao lại nhiều y phục như vậy, căn bản mặc không hết, hơn nữa đều là màu đỏ, ra ngoài rất kỳ quái.”

 

Kỳ thật người mặc đồ đỏ cũng có, nhưng cũng không phải đỏ rực. Mà Quân Ly Xuân sai người làm toàn bộ là màu đỏ rực, tươi đẹp vô cùng.

 

“Không hề gì, ngươi nếu không muốn xuất môn thì mặc ngay tại trong phủ, cho ta xem là được rồi.” Quân Ly Xuân nhấc lên một bộ, ướm trên người Lăng Kì Ương, cảm thấy rất thích hợp, “Ngươi mặc đồ đỏ rất đẹp, tươi đẹp mà không yêu mị, rất có phong thái. Cho ngươi chỗ này, cũng là tự ta muốn nhớ rõ một khắc tiếp ngươi hạ kiệu kia, cảm giác tim đập thình thịch.”

 

Quân Ly Xuân nhìn Lăng Kì Ương, ánh mắt sâu không thấy đáy giống như là xuyên thấu qua cảnh trước mắt nhớ lại một chuyện khác. Quân Ly Xuân không nói cho Lăng Kì Ương sở dĩ mình làm cho hắn chỗ y phục đỏ này, là vì muốn bản thân thời thời khắc khắc nhớ rõ kiếp trước tất cả những gì Lăng Kì Ương làm vì y, nhớ rõ một khắc người này chết đi mình đau lòng, nhớ rõ một đời này mình phải đối xử tốt với hắn gấp bội……

 

Lăng Kì Ương cúi đầu không nói, hắn có thể cảm nhận được tâm ý của Quân Ly Xuân, hơn nữa rất thích.

 

Buổi chiều, hai người ngồi trên nhuyễn tháp trong phòng ấm tự đọc sách, tiếng lật trang sách ngẫu nhiên vang lên điểm xuyết sự tĩnh nhàn, cảm giác ngày tháng yên bình thanh thản.

 

Chớp chớp mắt có chút mỏi mệt, Lăng Kì Ương nhìn về phía Quân Ly Xuân, phát hiện ánh mắt người này tuy rằng đặt trên sách, nhưng đang ngẩn người, phỏng chừng trên sách viết cái gì cũng không biết.

 

“Làm sao vậy?” Lăng Kì Ương buông sách hỏi.

 

Quân Ly Xuân giơ tay kéo Lăng Kì Ương lên trên người, có chút sầu lo nói: “Lần này bởi vì có ngươi, mới giải được chứng bóng đè của Phụ hoàng. Nhưng nghĩ đến vẫn là khó lòng phòng bị, lần này tính mạng Hoàng nương dù chưa bị uy hiếp, nhưng khó bảo toàn lần sau. Chúng ta hiện tại ngầm đề phòng thì tốt hơn so với quang minh đề phòng, nhưng tóm lại không phải kế sách lâu dài. Còn cần nghĩ vài biện pháp bảo hộ Hoàng nương mới tốt.”

 

Đối với con cái, phụ mẫu khỏe mạnh tự nhiên là vướng bận lớn nhất. Phụ mẫu an thì tâm ổn, phụ mẫu có việc thì tâm loạn. Hoàng gia tuy rằng uy nghiêm, phụ mẫu cùng con cái thân cận không giống dân thường tùy ý, luôn luôn quy củ khắc chế. Thân là Hoàng tử dã tâm bừng bừng, vì tư lợi có khối người, bọn họ nhìn chỉ là cái vị trí trên vạn người kia, cho dù hiếu thuận cũng bất quá chỉ cho có lệ. Người như vậy, cho dù thân phận tôn quý, Lăng Kì Ương cũng khinh thường. Mà Quân Ly Xuân lo lắng cùng hiếu thuận là phát ra từ nội tâm, tuy rằng người này ngoài miệng không nhiều lời, nhưng một mực dùng hành động chứng minh, Lăng Kì Ương rất thanh tỉnh mình không có nhìn lầm người. Cho dù trên chiến trường Quân Ly Xuân lãnh huyết vô tình, nhưng ở nhà cũng là hiếu tử hiền đệ, là phu quân tốt.

 

“Thật sự giờ không có chủ ý, ngày mai ta gọi Lục ca cùng đến quý phủ Tam ca, đem chuyện hương liệu nói hết cho họ, cùng nhau nghĩ cách.” Quân Ly Xuân sinh trưởng ở trong cung, thủ đoạn tranh thủ tình cảm thế này cũng thấy rất nhiều rồi, lại chưa bao giờ tự mình dùng. Nhất thời không nghĩ ra một biện pháp  vẹn toàn, mấy thứ thử độc bình thường kia Nhã Khôn cung căn bản không thiếu, nhưng loại người bình thường không dễ tra xét giống như hương liệu đó, hơn nữa không đến mức sát hại tính mệnh lại không thể nào thử được, nghĩ đến cũng là họa lớn.

 

Thật sự không muốn cũng chỉ có thể giải quyết theo như trên, diệt trừ Hoàng Quý phi. Nhưng cái này nói dễ hơn làm đấy chứ? Mẫu gia của Hoàng Quý phi quả thật danh môn chiến tướng, tay nắm binh quyền. Thêm công lao nàng sinh dục Ngũ Hoàng tử, nuôi nấng Tứ Hoàng tử, Hoàng Thượng cuối cùng cũng bận tâm một phần. Hơn nữa cho dù diệt trừ Hoàng Quý phi, ai có thể cam đoan sẽ không xuất hiện Hoàng Quý phi thứ hai, thứ ba?

 

Lăng Kì Ương ngửi thấy túi hương trên người Quân Ly Xuân nhiễm mùi thơm ngát thản nhiên, thấp giọng nói: “Kỳ thật cũng không phải không có biện pháp.”

 

“Ngươi có cách?” Quân Ly Xuân nhìn hắn. Y tuy biết Lăng Kì Ương tinh thông, lại không trông cậy hắn sẽ nghĩ ra biện pháp.

 

Lăng Kì Ương đứng dậy, đi đến trước bàn cầm lấy bút lông, nhấp mực rồi viết lên trên giấy. Viết xong liền gấp lại bỏ vào phong thư, trên bìa viết “Cha thân mến”.

 

Quân Ly Xuân khó hiểu đi tới, cũng chỉ nhìn được chữ trên bìa phong thư. Chữ Lăng Kì Ương rất đẹp, khiến trong lòng Quân Ly Xuân đột ngột nảy ra một ý —— về sau hài tử có thể cùng cha nó học viết chữ.

 

Nghĩ ậy, khóe miệng Quân Ly Xuân nhoẻn ra ý cười. Đối với chuyện con nối dòng, y không có ý gì. Nhưng cùng Lăng Kì Ương hân mật rồi, cũng sẽ cảm thấy nếu là có hài tử của hai người thật cũng không tồi. Bất quá y không định nói ý tưởng này cho Lăng Kì Ương, dù sao Khanh tử có thai không dễ, y không muốn tạo áp lực cho Lăng Kì Ương, thuận theo tự nhiên là tốt rồi.

 

Dán xong phong thư, Lăng Kì Ương vẫy Mính Lễ ở cửa tiến vào, đưa thư cùng ngọc bội bên người mình cho hắn, “Đem hai thứ này đưa đến quý phủ Vọng Dương Bá, giao cho cha ta.”

 

“Vâng, tiểu nhân đi làm ngay.” Mính Lễ hai tay tiếp nhận đồ, liền chạy đi. Hắn tuy là tiểu tư của Quân Ly Xuân, nhưng trong phủ hiện tại ai cũng thừa nhận với tính tình sáng sủa của hắn, Vương phi phân phó cho dù không phải ý của Vương gia, cũng nhất định là giúp cho Vương gia.

 

“Viết gì vậy?” Tiểu tử Mính Lễ cầm thư chạy đi, ngay cả chào hỏi chủ tử là y cho đứng đắn cũng không có, y vốn còn muốn nhìn nhìn thêm chữ của Lăng Kì Ương.

 

“Rất nhanh sẽ biết.” Lăng Kì Ương thắt một cái nút, trở lại tháp tiếp tục đọc sách.

 

Quân Ly Xuân bất đắc dĩ cười cười, cũng lên tháp bồi Lăng Kì Ương cùng xem.

 

Bữa tối, Mính Lễ từ quý phủ Vọng Dương Bá đã trở lại, trong tay còn ôm một con mèo toàn thân đều đen. Hắc miêu có cái đầu không lớn, đôi mắt xanh biếc vô cùng xinh đẹp, ghé vào trong lòng Mính Lễ không nhúc nhích, trong chân ôm khối ngọc bội của Lăng Kì Ương được treo trên cổ nó.

 

Mính Lễ cũng khẩn trương mà ôm nó, tựa như sợ không cẩn thận một cái liền ném nó ngã, hoặc để nó chạy. Mãi đến khi vào thiên thính mới nhẹ nhàng thở ra, hoàn lễ, nói: “Nhạc Khanh phu nhân nói tiểu nhân bắt nó mang về……”

 

Nói còn chưa xong, hắc miêu đã thấy Lăng Kì Ương ngồi ở chính vị, lập tức hưng phấn nhảy ra khỏi ngực Mính Lễ, phóng đến chỗ Lăng Kì Ương. Lăng Kì Ương cười ôm lấy nó, vuốt bộ nó lông bóng loáng như nước, sủng nịch trêu đùa nó, “Bé con, mày không phải béo lên đấy chứ?”

 

Hắc miêu vô cùng thân thiết dụi tay Lăng Kì Ương, làm nũng lăn lộn ở trong ngực hắn.

 

Quân Ly Xuân nhìn một người một mèo ở đằng kia ôm ấp vui vẻ, cảm thấy thú vị, “Ngươi gửi thư đi chỉ là muốn con mèo này?”

 

“Ừ. Nó tên Mặc Ngọc Nhi, còn là dược miêu.” Lăng Kì Ương nói.

 

“Miêu yêu?” Quân Ly Xuân khó hiểu, Mặc Ngọc Nhi tên thật ra dễ nghe, cũng hợp với con hắc miêu này, nhưng sao lại là yêu?

 

“Không phải yêu, là ‘dược’ trong dược liệu.” Lăng Kì Ương bị y xuyên tạc rất bất đắc dĩ, giải thích: “Nó từ nhỏ được cho ăn dược mà lớn, cái gì có chứa độc tính nó đều có thể phát hiện.”

 

“Ta chỉ mới nghe qua dược nhân.”

 

“Tính chất không sai biệt lắm. Chẳng qua đa số dược nhân toàn đi ra hại người, hoặc là thân mình dược nhân giống như người chết. Nhưng dược miêu thì không độc, hơn nữa rất có linh tính.” Lăng Kì Ương xoa bụng Mặc Ngọc Nhi, thoải mái đến mức nó kêu meo meo mãi.

 

“Biện pháp ngươi nói là chỉ nó?” Nhìn con mèo hận không thể dán trên người Lăng Kì Ương này, Quân Ly Xuân cảm thấy hẳn là có linh tính.

 

“Ừ.” Lăng Kì Ương đứng dậy nhét Mặc Ngọc Nhi vào trong lòng Quân Ly Xuân, còn mình lấy hòm chứa trầm nguyệt hương cùng vân trúc hương ra.

 

Đột ngột bị nhét vào một lồng ngực xa lạ, Mặc Ngọc Nhi vươn cổ trừng đôi mắt to nhìn chằm chằm Quân Ly Xuân, Quân Ly Xuân cảm thấy mình chỉ cần một tay cũng có thể bóp chết bé con này, đành phải cứng người bất động, để tránh làm bị thương nó, Lăng Kì Ương đau lòng.

 

Lăng Kì Ương thả một ít vân trúc hương vào lư hương, lại dẫn Lạc Tố đi ra ngoài, ngón út khẽ nhấp một chút mạt trầm nguyệt hương bôi lên cổ tay áo Lạc Tố, nói hắn lát nữa hãy tiến vào.

 

Trở lại thiên thính, nhìn Quân Ly Xuân ôm Mặc Ngọc Nhi cứng người ngồi ở kia, Lăng Kì Ương cười nói: “Mặc Ngọc Nhi sức sống rất mạnh, ngươi không cần lo lắng thương tổn đến nó.”

 

Mặc Ngọc Nhi đứng ở trên đùi Quân Ly Xuân, quơ quơ đầu, ánh mắt nhìn về phía Lăng Kì Ương, nhưng chưa phóng qua.

 

“Ngươi mau tới ôm nó đi, ta thấy nó sắp nhìn đến phát khóc rồi.” Quân Ly Xuân nhìn Mặc Ngọc Nhi lăng lăng ngó chằm chằm Lăng Kì Ương, cảm thấy con mèo này tựa như có điểm là lạ.

 

Lăng Kì Ương lắc đầu, “Nó không phải muốn ta ôm.”

 

Đang nói, Lạc Tố đi đến. Chân mới vừa bước vào cửa thiên thính, Mặc Ngọc Nhi liền lập tức quay đầu, đôi mắt xanh biếc gắt gao nhìn chằm chằm Lạc Tố, Lạc Tố sợ tới mức không khỏi lui về sau từng bước, sững sờ ở tại chỗ. Mặc Ngọc Nhi cong lưng, lông toàn thân đều xổ tung, “ngao ngao” kêu một tiếng, nhảy ra, phóng về phía lư hương.

 

Lư hương ngã choang xuống đất, tro tàn tung tóe.

 

Quân Ly Xuân nhìn Mặc Ngọc Nhi phát hiện nguy hiểm, trong lòng có chút kinh ngạc, xem ra con mèo này còn rất linh.

 

“Mặc Ngọc Nhi.” Lăng Kì Ương kêu nó một tiếng, Mặc Ngọc Nhi nghe lời chạy tới, nhảy vào trong lòng Lăng Kì Ương. Lăng Kì Ương vuốt cái đầu nhỏ của nó, cười nói: “Làm tốt lắm.”

 

“Meo.” Mặc Ngọc Nhi dụi Lăng Kì Ương, tựa như cũng thật cao hứng.

 

Lăng Kì Ương nói với Lạc Tố bị dọa: “Đừng sợ, Mặc Ngọc Nhi sẽ không đả thương người. Là do vừa rồi ta bôi mạt hương liệu lên ngươi. Đi đổi y phục đi.”

 

“Vâng.” Lạc Tố phục hồi tinh thần lại gật gật đầu, kỳ thật con mèo này không lớn, căn bản không có lực sát thương, chỉ là vừa mới nãy đôi mắt đúng là dọa người.

 

Lạc Tố đi xuống rồi, Lăng Kì Ương nói tiếp: “Vừa mới rồi ngón tay ta cũng dính hương liệu, tuy rằng đã bôi gần hết lên trên người Lạc Tố, nhưng còn có vi lượng lưu lại. Mặc Ngọc Nhi nhìn thấy ta mà không phóng lại muốn ta ôm, cũng là vì phát hiện khác thường. Bất luận cái gì, chỉ cần là bất lợi với con người, nó đều có thể phát hiện, sau đó lao về phía thứ đó, nhưng tuyệt đối sẽ không đả thương người. Ngươi có thể yên tâm đưa nó đến nuôi ở chỗ Hoàng nương.”

 

“Quả nhiên là mèo tốt.” Ngay cả y vừa nãy cũng cảm thấy Mặc Ngọc Nhi kỳ quái, nghĩ đến nếu đổi thành một nữ tử cẩn thận như Hoàng nương vậy, nhất định sẽ phát giác nhanh hơn, từ đó tránh nguy hiểm, “Bất quá nó giống như rất nhận chủ nhân.”

 

Lăng Kì Ương gảy gảy ngọc bội trên cổ nó, “Chỉ cần mang theo cái này nó sẽ không chạy, thứ này có mùi trên người ta.”

 

“Vì Hoàng nương, ta làm ngươi từ bỏ thứ yêu thích rồi.” Quân Ly Xuân đi đến trước người Lăng Kì Ương, xoa xoa Mặc Ngọc Nhi trong lòng hắn.

 

“Chỉ cần ngươi có thể an tâm là tốt rồi.” Đưa Mặc Ngọc Nhi đến chỗ Hoàng hậu cũng không xem như cho người ngoài, hơn nữa lúc hắn tiến cung cũng có thể thăm. Đợi về sau có mèo con nào thích hợp, hắn sẽ để Hoàng hậu nuôi, như vậy đợi mèo trưởng thành, nhận Hoàng hậu là chủ nhân rồi, hắn có thể ôm Mặc Ngọc Nhi về.

 

Quân Ly Xuân cười nắm tay Lăng Kì Ương, hôn lên môi, cực kỳ lưu luyến.

Advertisements