3 Tình đầu vi thân

 

Nhận được tin tức Quân Ly Xuân tỉnh lại, Lục Hoàng tử Quân Ly Triệt cũng an lòng. Quân Ly Uyên sai người nói cho hắn không cần phải gấp gáp trở về, Quân Ly Triệt liền an tâm xử lý tốt chuyện Phụ Hoàng giao cho, lúc này mới trở lại kinh. Từ ngự thư phòng đi ra, liền đi thẳng đến cung điện Quân Ly Xuân dưỡng thương.

 

“Lục ca.” Mính Lễ mời Quân Ly Triệt vào, Quân Ly Xuân buông sách trong tay chào hỏi. Nghĩ đến vị huynh trưởng mình thất thanh khóc rống trước linh cữu mình, trong mắt Quân Ly Xuân thêm sầu não. Kiếp trước y không để ý cảm nhận của người khác, thế nên bỏ qua rất nhiều lúc thân cận huynh đệ nên có, cũng may hiện tại đã có cơ hội bù lại.

 

“Sao lại dậy đọc sách rồi? Đệ bị thương phải nghỉ ngơi nhiều, ít hao tâm tốn sức.” Quân Ly Triệt tao nhã cười nói.

 

“Đã khỏi hơn phân nửa, hai ngày nữa là có thể hồi phủ nghỉ dưỡng.” Chổ này đã không có người ngoài, Quân Ly Xuân liền nói thẳng: “Nói thật, trong cung mặc dù tốt, nhưng nhiều ít gì vẫn câu nệ. Vương phủ vẫn tự tại hơn chút.”

 

Quân Ly Triệt hiểu rõ gật gật đầu, “Đúng vậy, mới trước đây còn không cảm thấy, chờ tự mình ra khỏi cung kiến phủ, rồi lại hồi cung, đúng là ràng buộc. Bất quá ở trong cung tiện dùng dược, đệ cũng đừng tham tự tại, vẫn là thân thể trọng yếu.”

 

“Ta biết. Đã kết vảy rồi, không sao.”

 

Quân Ly Triệt nhìn thấy Quân Ly Xuân thần sắc, thật lâu sau lúc sau gật gật đầu, nói: “Ly Xuân, đệ lần này tỉnh lại nét tàn khốc trong mắt hình như phai nhạt một chút rồi.”

 

“Vậy sao?” Quân Ly Xuân đã nhiều ngày chưa soi gương, bản thân cũng không rõ ràng.

 

“Ừ. Nét tàn khốc của đệ ở trên chiến trường là uy nghiêm, nhưng ngày thường, đúng là có chút làm cho người ta sợ hãi. Ba huynh đệ chúng ta ngày ngày ở cùng nhau, cũng quen. Nhưng đệ xem xem người hầu trong cung cùng trong phủ đệ, người nào người nấy thấy đệ không phải cũng thấp đầu hận không thể tự chon đó sao.”

 

Quân Ly Xuân khẽ nhíu mày, nghĩ đến thì đúng là như thế. Trong phủ trừ Mính Lễ từ nhỏ đi theo y, không ai dám nói hơn một câu với y. Nét tàn khốc của y là trời sinh, mẫu hậu vì thế cũng có chút ưu sầu, có đôi khi nhìn thấy y cũng sẽ cả kinh chấn lăng một lúc, đây cũng là nguyên nhân kiếp trước làm bất hòa với mẫu hậu.

 

Hiện tại nghĩ đến, Hoàng nương kỳ thật cũng không phải không thích y, cũng không phải sợ y, chỉ là ngẫu nhiên sẽ bị nét tàn khốc của y chấn kinh mà thôi. Vậy cũng không thể trách nàng, dù sao nàng cũng là nữ tử được nuôi dưỡng từ khuê phòng, lá gan không bằng nam tử cũng bình thường.

 

“Được rồi, không nói cái này nữa.” Thấy không khí có chút ngưng trọng, Quân Ly Triệt hợp thời đổi đề tài, “Ta nghe nói có người đổi tính rồi, muốn lấy Lăng Kì Ương.”

 

Nói đến Lăng Kì Ương, Quân Ly Xuân đảo qua vẻ lo lắng, biểu cảm nhu hòa đi rất nhiều. Nghĩ đến mười năm cô phụ kiếp trước, món nợ trước khi chết cùng với ba năm chờ đợi kiếp này, Quân Ly Xuân thấp giọng nói: “Nghĩ đến thì, mấy năm nay cũng thật là ta nợ hắn. Từ đầu đến cuối chung quy hắn cũng chưa làm sai cái gì. Vốntưởng rằng hắn là người của Hoàng Quý phi, mới không muốn lấy hắn. Nhưng ta năm đó cự tuyệt việc hôn sự, trừ việc Phụ hoàng giận dữ ra, Hoàng Quý phi là một câu cũng không nói. Muốn ta lấy Lăng Kì Ương, hẳn là tự chủ ý của Phụ hoàng.”

 

“Hắn đợi ta ba năm, mắt thấy sắp qua lứa tuổi đẹp nhất. Kỳ thật ta cùng với hắn sớm có ngọn nguồn, chính là ta đã quên. Gần đây mối nhớ ra, vẫn có chút buồn bã. Hắn nếu không phải thật tình với ta, có lẽ đã không chờ đợi. Dù sao ta lúc ấy đã nói nhất định sẽ không lấy hắn rồi.”

 

Quân Ly Triệt gật gật đầu, “Lâu ngày sẽ thấy tâm, đệ đã nhìn thấy thực tâm của hắn, sau này hảo hảo đối đãi hắn đi.”

 

“Vâng.” Quân Ly Xuân ngồi thẳng dậy, lại nói: “Phụ hoàng vốn có tính toán cho huynh lấy hắn, là ta cầu Phụ hoàng sửa lại chủ ý.” Trong các huynh đệ của y, trừ y ra thì còn lại Quân Ly Triệt không có thiếp thất.

 

“Ta chưa bao giờ gặp qua Lăng Kì Ương, tất nhiên cũng sẽ không có tình cảm, cho nên hắn cùng ngươi với ta mà nói không sao cả. Hơn nữa Phụ hoàng muốn cho ta lấy hắn, cũng chỉ là ý tưởng, không xác định, càng chưa ban chỉ. Huống chi trong lòng hắn chỉ có ngươi, ta lấy hắn cũng là hủy cả đời người ta. Lục ca cũng muốn tìm một người có lòng, bên nhau đầu bạc.” Quân Ly Triệt cười nói. Nếu Phụ hoàng hạ chỉ cho hắn lấy, hắn không thể cự tuyệt, nhưng sau này hai người ước chừng cũng chỉ có thể tôn trọng nhau như khách, không có ôn tình gì đáng kể.

 

“Mặc kệ như thế nào, đệ đệ tạ ơn Lục ca giúp ta hoàn thành ước nguyện.” Sự tình liên quan đến Lăng Kì Ương, Quân Ly Xuân nguyện ý đem tất cả cấp bậc lễ nghĩa đều làm chu toàn.

 

“Tạ ơn không cần thiết, đợi ngày ca ca có người trong lòng, ngươi thay ca ca ở trước mặt Phụ hoàng nói tốt vài câu, làm cho Phụ hoàng tứ hôn cho ta là được.” Quân Ly Triệt cười đến tiêu sái.

 

“Nhất định.” Quân Ly Xuân trịnh trọng gật đầu.

 

Vì hôn sự của Lân Vương tháng sau, trong cung cao thấp một mảnh bận rộn, ai cũng không dám chậm trễ.

 

Số lượng nữ tử của Đại Nghiệp vương triều chỉ chiếm gần một phần tư nam tử,tỉ suất mang thai lại cực thấp.

 

Tổ tiên hạ chỉ chiêu nạp y giả tài ba trong thiên hạ, thăm dò sách cổ, nghiên cứu chế tạo ra một loại dược có thể khiến nam tử mang thai. Nam tử ăn loại dược này được gọi là Khanh tử, chỉ có thể gả đi, không thể cưới. Tuy rằng Khanh tử mang thai so với nữ tử còn khó hơn, rất nhiều Khanh tử cả đời không có con, nhưng có chút ít còn hơn không. Cũng bởi vì Khanh tử xuất hiện, Đại Nghiệp bắt đầu thừa nhận việc hôn sự giữa nam tử cùng Khanh tử. Trừ phi tử của Hoàng Thượng phải toàn bộ là nữ tử ra, từ thân vương hoàng tử, cho tới lê dân bách tính, đều có thể cùng Khanh tử lập gia đình.

 

Quân Ly Xuân nghe nói nam tử muốn biến thành Khanh tử, phải theo yêu cầu uống thuốc ba lượt, mỗi lần uống thuốc, thân thể đều sẽ đau đớn dị thường. Hơn nữa đã dùng một lần, nhất định phải phải dùng hai lần còn lại, nếu không thân mình sẽ bị phế. Cho nên cho dù Đại Nghiệp luôn luôn chiếu cố đối với Khanh tử, đại bộ phận nam tử cũng không nguyện ý biến thành Khanh tử.

 

Quân Ly Xuân hồi phủ dưỡng thương cũng không nhàn rỗi, nghĩ đến bộ giá y cuồn cuộn như ngọn lửa của Lăng Kì Ương trước khi chết kiếp trước kia, Quân Ly Xuân liền cảm thấy Lăng Kì Ương gả cho mình, y phục nhất định phải càng hoa mỹ so với bộ y phục đó. Vốn giá y là bên xuất giá làm, nhưng Quân Ly Xuân lo lắng nhà Vọng Dương Bá bạc đãi Lăng Kì Ương, cho nên thỉnh mẫu hậu ra mặt, hỉ phục sẽ do trong cung chuẩn bị.

 

Nội vụ phủ sai người mang không ít kiểu hỉ phục cho Quân Ly Xuân chọn lựa, nhưng Quân Ly Xuân vẫn không vừa lòng, cuối cùng đơn giản tự mình vẽ a, ra lệnh châm công cục (phường may trong cung) làm gấp suốt đêm.

 

Thời điểm thành thân tiết lạnh, giá y nếu tung bay ngay cả có đẹp đẽ quý giá mấy, cũng thật sự không đủ giữ ấm. Quân Ly Xuân nghĩ đi nghĩ lại, quyết định dùng sợi bông may áo lót và áo trong, áo khoác vẫn là dùng tơ lụa, như vậy không chỉ thỏa mãn ý muốn muốn đẹp đẽ quý giá của y, lại thêm giữ ấm.

 

19 tháng mười một, Tam Hoàng tử thân làm huynh trưởng, mang theo bà mối đi hạ sính lễ. Hết thảy đều trong trình tự ngay ngắn tiến hành.

 

“Con đứa nhỏ này khó có được cẩn thận như vậy.” Hoàng hậu vuốt bộ hỉ phục làm gấp gáp ra, trong lòng rất là ấm áp. Xem ra đứa con này muốn lấy Lăng Kì Ương cũng không phải làm cho có lệ với nàng.

 

Nghĩ đến con sắp thành thân, làm mẫu thân luôn khó tránh khỏi phải nhắc vài câu, “Lăng Kì Ương tuy là thứ tử, nhưng mà con trai đầu cũng là thứ tử, con chính thất chỉ có hai nữ tử, cho nên con thỉnh phong hắn làm chính phi cũng hợp tình lý. Con cũng cần chỉnh đốn người trong phủ, không được để cho bọn hầu khinh thường hắn. Mặt khác, chuyện con nối dòng cũng phải quan tâm. Tuy không có con cũng là thông thường, nhưng Hoàng nương chung quy vẫn hy vọng con có người kế tục.”

 

“Con đã hiểu.” Y đối với chuyện con cái cũng không có yêu cầu gì, nhưng vì trấn an Hoàng nương, vẫnđồng ý.

 

Bát tự hai người ba năm trước đây đã hợp, cho nên có chút bước tuy là tục lệ ấn hôn cần làm chu toàn, nhưng quá trình đơn giản hoá rất nhiều. Tới ngày thử y, Lục Hoàng tử mang theo hỉ phục cùng mũ phượng đến Vọng Dương Bá phủ, Hoàng Thượng Hoàng hậu cũng đều ban thưởng, hiến đồ cưới của Lăng Kì Ương cũng dày thêm không ít.

 

Liên tục qua hai ngày, đợi đến ngày thành thân thời tiết đã hết rét lạnh, ánh mặt trời rạng rỡ, ngàn dặm trời quang.

 

Đại hôn của Lân Vương gia, đây chính là đại hỷ sự của Đại Nghiệp, dân chúng trong thành ăn xong cơm trưa, liền sớm tụ tập ở hai bên đường, ngóng náo nhiệt.

 

Giờ Thân một khắc, đội ngũ đón dâu diễn tấu sáo và trống xuất phát từ Lân Vương phủ, đến Vọng Dương Bá phủ đón dâu, tiên phong chính là Tam Hoàng tử cùng Lục Hoàng tử. Quân Ly Xuân tuy rằng trong lòng vội vã muốn gặp Lăng Kì Ương, nhưng theo quy củ lập gia đình của Đại Nghiệp, cũng chỉ có thể thành thành thật thật ở trong phủ chờ.

 

Đón dâu rồi, kiệu hoa đi vòng quanh kinh thành một vòng, mới chuyển hướng đến Lân Vương phủ, nha hoàn người hầu phía sau đội ngũ mỗi người mang theo một cái rổ, phát bánh kẹo cưới cho dân chúng đến xem náo nhiệt.

 

“Vương gia, tới rồi!” Mính Lễ cười hì hì chạy vào, hành lễ với Hoàng Thượng Hoàng hậu đã an tọa, lại nói: “Vương gia, ngài nhanh ra cửa đón dâu đi.”

 

Quân Ly Xuân nhấp hé khóe miệng, áp chế nét cười, đi theo Mính Lễ ra đại môn.

 

Kiệu hoa từ xa đến gần, Quân Ly Xuân theo đội ngũ tiếp cận, trong lòng cũng bắt đầu có chút khẩn trương. Trong ngày nay từ lúc y dưỡng thương đến thành thân, từng vô số lần nhớ đến khuôn mặt của Lăng Kì Ương, đoạn ký ức này dừng lại lúc Lăng Kì Ương trước khi chết, còn đối với Lăng Kì Ương khi 18 tuổi, hắn thật sự ấn tượng rất ít.

 

“Hạ kiệu.” Hỉ bà vẻ mặt đầy ý cười hô: “Thỉnh tân lang mở cửa kiệu nghênh đón thê khanh.”

 

Quân Ly Xuân đi xuống bậc thang, đứng ở trước cửa kiệu, như sợ kinh động đến người ở bên trong, nhẹ nhàng kéo cửa kiệu. Gương mặt Lăng Kì Ương xuất hiện trước mắt y, vẫn mĩ nhan khuynh thành như trong trí nhớ, chỉ là thiếu một chút ưu sầu, hơn một nét thanh lệ.

 

Vươn tay, chờ Lăng Kì Ương hạ kiệu. Lăng Kì Ương chậm rãi chớp mắt, mới đưa tay đặt vào trong tay Quân Ly Xuân, đứng dậy hạ kiệu. Bàn tay lạnh lẽo làm cho Quân Ly Xuân không thể không nhận ra nhíu mày, thấp giọng hỏi nói: “Lạnh sao?”

 

Lăng Kì Ương giương mắt nhìn về phía y, lập tức lắc đầu.

 

Hai tay ôm lấy bàn tay Lăng Kì Ương, Lăng Kì Ương thân thể cứng đờ, tai lộ ra một mạt đỏ ửng. Quân Ly Xuân nhờ thế mới biết tay Lăng Kì Ương lạnh không phải bởi vì trời lạnh, mà là do khẩn trương.

 

Cầm bàn tay chặt thêm chút, Quân Ly Xuân dẫn Vương phi của mình đi vào phủ đệ, trong tiếng hỉ bà xướng bước qua chậu than, đạp mái ngói. Sau đó bái đường dưới sự chứng kiến của tân khách xem lễ.

 

Trong tục lệ kết hôn ở Nghiệp quốc, Khanh tử thành thân không cần khăn voan. Thấy được khuôn mặt Lăng Kì Ương, tân khách đều cảm thán thật là một đôi bích nhân, Hoàng Thượng Hoàng hậu trên chủ vị cũng không ngừng gật đầu, cười đến vừa lòng.

 

Lăng Kì Ương được đưa vào động phòng, các tân khách cũng thả lỏng, nhất trí mục đích bắt đầu mời rượu Quân Ly Xuân. Quân Ly Xuân bình thường rất khó tiếp cận, hôm nay thành thân, quan viên vương hầu muốn cùng y tạo chút quan hệ tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này. Vốn Quân Ly Xuân còn nghĩ có Phụ hoàng ở đây, sẽ không ai không dám làm càn, nhưng không ngờ Hoàng Thượng không những căn bản mặc kệ y, còn cùng vài vị cựu thần cười tủm tỉm nói chuyện.

 

Bọn họ tổng cộng có bảy người huynh đệ, Tứ Hoàng tử cùng Ngũ Hoàng tử ở lại dùng xong hỉ yến liền rời đi, Quân Ly Xuân cũng không giữ. Đại Hoàng tử hiện tại đang ở chiến trường, ước chừng lễ mừng năm mới mới có thể trở về. Nhị Hoàng tử đang ở đất phong, không tiện đến. Đối với Quân Ly Xuân mà nói huynh đệ chỉ có Tam ca cùng Lục ca của y, hai người này cũng thật không làm cho y thất vọng, cũng giúp đỡ cản không ít rượu. Cho dù Quân Ly Xuân ngàn chén không say, nhưng uống rượu nhiều cũng hại thân thể, dễ làm việc sai.

 

Trong tân phòng, Lăng Kì Ương ngồi ở bên giường, nhìn thấy một đôi nến đỏ cháy sáng ngời, cảm thấy vẫn không thật lắm. Lân Vương rõ ràng quyết liệt cự tuyệt hôn sự, sao lại đột ngột đổi chủ ý? Di nương nói hắn là khổ tẫn cam lai, cha nói không biết là phúc hay họa, phụ thân trầm mặc không nói, chủ mẫu mặt mang oán khí. Mà hắn cũng chỉ có thể đi bước nào xem bước ấy. Đã là trò cười trong kinh thành rồi, cũng không sợ bị cười thêm lần nữa.

 

Tiếng hỉ yến cười đùa dần dần tán đi, Hoàng Thượng Hoàng hậu cũng đã hồi cung, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Lân Vương.

 

Lăng Kì Ương nhìn nhìn canh giờ, nói với tiểu thị yên lặng đợi ở một bên: “Đi chuẩn bị nước rửa mặt đi.”

 

Tiểu thị khó hiểu nhìn Lăng Kì Ương, lúng ta lúng túng nói: “Vương gia còn chưa trở về.”

 

Lăng Kì Ương hạ mắt, vừa định nói “Vương gia sẽ không đến”, cửa liền bị đẩy ra từ bên ngoài. Quân Ly Xuân đi đến. Lăng Kì Ương kinh ngạc nhìn Quân Ly Xuân, sau khi yến tiệc kết thúc, Quân Ly Xuân vẫn không có vào, hắn đã nghĩ y sẽ không đến.

 

Tiểu thị cười nói: “Vừa nãy Vương phi còn sai tiểu nhân chuẩn bị nước rửa mặt, dọa tiểu nhân nhảy dựng đâu.”

 

Quân Ly Xuân chưa nói gì, nhét cho tiểu thị một bao tiền lì xì. Tiểu thị cười nói tạ ơn, còn chúc cát tường, sau đó cười ha hả đi ra ngoài, còn không quên dóng cửa lại.

 

Trong tân phòng chỉ còn lại có hai người, Quân Ly Xuân không chớp mắt nhìn chằm chằm Lăng Kì Ương, mặt mày mũi của hắn giống như trong trí nhớ, môi so ký ức hồng trên rất nhiều, phá lệ trêu chọc người.

 

Lăng Kì Ương Vốn cũng nhìn Quân Ly Xuân, nhưng không được bao lâu liềni liền xấu hổ dời đi, tim cũng vì thế đập nhanh hơn, vành tai lại nhiễm nét đỏ ửng. Hắn nhìn không thấu Quân Ly Xuân lúc này suy nghĩ cái gì, nhưng so sánh với trước đây lạnh lùng không thèm nhìn, có lẽ hắn hẳn đã cảm thấy đủ……

Advertisements