14 Lưu luyến vi ái

 

Buổi tối, Quân Ly Xuân có chút mất ngủ, liền kéo Lăng Kì Ương nói chuyện. Lăng Kì Ương buông sách dược, nói: “Nếu không thì để Mính Lễ điểm an thần hương cho ngươi?”

 

“Không cần. Nói một lát là tốt rồi. Có thể là thời gian luyện công buổi tối quá dài, cho nên thanh tỉnh.” Thời điểm không xuất binh, Quân Ly Xuân đã quen mỗi ngày sớm muộn gì cũng luyện tập nửa canh giờ. Hôm nay đưa tiễn tướng sĩ, khiến trong lòng y buồn bã, bất tri bất giác liền luyện lâu hơn so với bình thường.

 

“Ừm. Ta ấn đầu cho ngươi vậy, trầm tĩnh lại sẽ ngủ ngon hơn.” Lăng Kì Ương ngồi dậy, đem một cái gối mềm để tới trước người.

 

“Ừ.” Quân Ly Xuân đáp lời nằm qua. Thật ra y không muốn ngủ, chỉ là muốn cảm thụ chút độ ấm trên ngón tay Lăng Kì Ương xuyên qua tóc y. Bọn họ thành thân cũng đã một thời gian, nhưng đây là lần đầu tiên Lăng Kì Ương nói muốn giúp y thả lỏng, Quân Ly Xuân tất nhiên sẽ không cự tuyệt.

 

Cảm thụ lực đạo Lăng Kì Ương, Quân Ly Xuân hỏi: “Nghe nói ngươi có hai muội muội, sao ngày ấy chỉ thấy một người?”

 

“Tiểu muội muội vẫn luôn ở mẫu gia của đại phu nhân, rất ít khi về.”

 

“Sao?” Quân Ly Xuân có chút nghi hoặc, hững lúc khác không ở nhà cũng được, lễ mừng năm mới nên cùng gia đình đoàn viên mới phải.

 

“Năm đó lúc đại phu nhân hoài thai tiểu muội muội, một lòng nghĩ là nam, dùng hết các loại giữ thai tẩm bổ, sợ đứa nhỏ sinh hạ có chút gì không khoẻ. Mỗi ngày sai người đọc sách sử quân kế cho nàng, vì muốn con của nàng sau này hứa hẹn. Nhưng không ngờ cuối cùng là nữ, đại phu nhân lúc ấy liền ngất đi.” Lăng Kì Ương khinh thường cười một tiếng, nói tiếp: “Càng hoang đường là nàng tỉnh lại rồi, quyết ý phải coi tiểu muội muội như nam hài mà nuôi, còn không cho chúng ta gọi muội muội, liền ngay cả tên cũng lấy giống nam hài. Phụ thân cũng hết cách với nàng, lúc ấy nếu không theo ý đại phu nhân, nàng liền làm ầm ĩ trong nhà.”

 

Quân Ly Xuân nhăn mày, cảm thấy đại phu nhân này muốn hài tử phát điên rồi. Tuy rằng Đại Nghiệp ít nữ tử, nhưng mọi người vẫn nguyện ý nuôi nam hài, cùng lúc Khanh tử giải quyết vấn đề nữ tử rất thưa thớt, mặt khác, nam hài theo họ thấy, vẫn có ý nghĩa nối dõi tông đường.

 

“Sau này mẫu thân đại phu nhân thật sự nhìn không được, liền nhận nuôi tiểu muội muội, tên cũng sửa lại. Nhưng đại phu nhân không muốn thấy nàng, cho nên nàng cơ bản sẽ không quay về Bá phủ.”

 

“Thì ra là thế.” Có một mẫu thân cực đoan như vậy, nuôi ra nữ nhân cực đoan như Lăng Giải Ngữ cũng là đúng, “Hy vọng nàng đừng giống tỷ tỷ nàng.”

 

Lăng Kì Ương cười mà không nói, ấn tượng của hắn đối với tiểu muội muội đều mơ hồ, cũng không có cách nào đánh giá.

 

“Kì Ương……” Quân Ly Xuân nhìn người trước mặt vẫn thành thật ấn.

 

“Sao?” Lăng Kì Ương nhẹ đáp.

 

“Ngươi lúc chưa gả cho ta, có tính toán gì đối với tương lai? Hoặc là có chuyện gì muốn làm không?” Quân Ly Xuân cũng không tình nguyện chỉ hiểu biết Lăng Kì Ương mặt ngoài, cả suy nghĩ của hắn y cũng muốn biết.

 

“Nếu không gả cho ngươi, hai năm sau chắc hẳn cũng không gả đi. Ta từng nghĩ tới việc rời khỏi kinh thành, giống sư phụ dạo chơi khắp nơi, trị bệnh cứu người.” Cho tới bây giờ hắn vẫn còn có ý tưởng ra ngoài dạo chơi, không vì gì khác, chỉ vì muốn làm việc thiện tích phúc cho Quân Ly Xuân.

 

Quân Ly Xuân bắt lấy tay Lăng Kì Ương, ngồi dậy, thật lòng nói: “Ta nếu nguyện cùng ngươi đi, ngươi có bằng lòng mang theo ta hay không?”

 

Lăng Kì Ương kinh ngạc nhìn Quân Ly Xuân, y có vương vị của y, có quốc gia y phải tận trung cùng phụ mẫu phải tẫn hiếu, sao có thể nào bỏ xuống hết thảy cùng hắn đi. Hơn nữa hắn dạo chơi không có mục đích cùng thời gian, có lẽ đợi khi bọn hắn trở về, Hoàng thành hết thảy đều đã hoàn toàn thay đổi.

 

Quân Ly Xuân mơn trớn lọn tóc hắn, cười nói: “Với ta mà nói, đời này không có gì quan trọng hơn so với ngươi. Bất luận tận trung hay là tẫn hiếu, đều có người có thể thay ta làm. Nhưng có thể cho ngươi tình yêu cùng hạnh phúc chỉ có ta, đối với ta cũng thế. Cuộc đời này ngươi chỉ có ta, ta cũng chỉ có ngươi.”

 

Lăng Kì Ương hạ mắt, vành tai phiếm hồng cực kỳ chọc người.

 

“Sư phụ ngươi nếu biết ngươi có thể đi ra ngoài du lịch, cũng có thể cao hứng. Có lẽ sẽ không phản đối ngươi gả cho ta nữa.” Đối với sư phụ mà nói, ai cũng hy vọng đồ đệ của mình thành tài. Làm y giả, đi trực tiếp tiếp xúc với bệnh tình người bệnh so với chỉ nhìn sách thuốc hữu dụng hơn nhiều, “Đúng rồi, sư phụ ngươi am hiểu nhất là phần y thuật nào?”

 

“Sư phụ cái gì cũngđều am hiểu.” Đối với y thuật của sư phụ, Lăng Kì Ương chưa bao giờ hoài nghi.

 

“Khoản mang thai cũng am hiểu?” Quân Ly Xuân cười hỏi.

 

“Tất nhiên.”

 

Quân Ly Xuân cười đè Lăng Kì Ương lên trên giường, ghé sát vào hỏi: “Vậy ngươi cũng am hiểu?”

 

Lăng Kì Ương không ngờ y cư nhiên đem đề tài kéo đến mặt này, gật đầu không được, lắc đầu cũng không xong.

 

“Ta rất hy vọng có một hài tử giống ngươi……” Thông minh, ôn hòa, chung tình…… Với y mà nói không gì không tốt.

 

Sắc đỏ ửng trên vành tai Lăng Kì Ương lan lên mặt, đây là lần đầu tiên Quân Ly Xuân nhắc tới chuyện hài tử. Vốn hắn cảm thấy hài tử còn cách bọn họ rất xa, nhưng hiện tại lại có cảm giác gần như vậy.

 

“Kỳ thật việc này vốn không nên gấp gáp, ta cũng không muốn làm ngươi cảm thấy khó xử, hết thảy thuận theo tự nhiên là tốt rồi. Ta chỉ là muốn nói cho ngươi, ở cùng ngươi lâu dài, tình cảm càng ngày càng sâu, sẽ không khỏi hy vọng.” Quân Ly Xuân thần dán bên tai hắn, hơi thở lưu luyến.

 

“…… Ta hiểu……” Cảm giác òhư vậy hắn hiểu sớm hơn so với Quân Ly Xuân.

 

Quân Ly Xuân cười khẽ, nhẹ nhàng đẩy áo trong của Lăng Kì Ương ra. Hôn từ bên môi chậm rãi đi xuống. Thân thể Lăng Kì Ương từ mưa hôn dần dần nóng lên.

 

Hôn đến điểm mẫn cảm trước ngực, Lăng Kì Ương khẽ ngâm nâng thân, mái tóc xoã cùng tóc Quân Ly Xuân dây dưa một chỗ.

 

“Khó chịu thì nói……” Quân Ly Xuân tách hai chân hắn ra, thử thăm dò nơi bí ẩn mà chặt chẽ kia.

 

“Ưm……” Lăng Kì Ương bị Quân Ly Xuân đùa nghịch, thân thể trắng nõn nằm giữa lớp y phục hỗn độn, giữa nét đơn bạc mang theo một chút dụ hoặc.

 

Mưa hôn vẫn tiếp tục, Lăng Kì Ương khẽ nắm lấy tóc Quân Ly Xuân, thân thể run nhè nhẹ. Tuy rằng loại chuyện này với hắn không phải lần đầu tiên, nhưng tay Quân Ly Xuân mỗi lần đều có thể khiến hắn trầm luân, đầu óc trống rỗng.

 

“Ưm ta…… Không được…… A……” Thân thể đột ngột cứng còng, Lăng Kì Ương tiết ra giữa giáp kích trc sau của Quân Ly Xuân, cả người thoát lực ngã trên giường thở.

 

Quân Ly Xuân hôn lên người đã thất thần, đem đưa chính mình vào nơi cực nóng kia……

 

Một đêm kiều diễm, màn đỏ ôn tồn, khao khát lẫn nhau là tình dược tốt nhất……

 

Tình cảm hai người ngày càng ngọt ngào, trong vương phủ cao thấp không ai không biết, nhìn Vương phi mặc y phục đỏ, miễn cưỡng tựa trên tháp, nhà giữa hạ nhân đang chờ hầu hạ đều cười kín đáo. Trong nhà Vương gia tuy rằng lạnh lùng nghiêm túc, nhưng Vương phi thưởng phạt phân minh, bọn hạ nhân cũng dần dần ko phải sợ vương phủ này, làm việc cũng càng dốc sức.

 

15 tháng giêng là ngày tết cuối cùng, một ngày này người trong kinh thành đều sẽ đến miếu thắp hương cầu phúc, lại dạo quanh chợ đặc biệt mà quan phủ dựng riêng, năm này coi như đầy đủ.

 

Hoàng gia có chùa miếu chuyên biệt để hoàng thất đệ tử trong cung dâng hương, nhưng Quân Ly Xuân cảm thấy hàng năm đều như vậy, rất vô nghĩa, liền kéo Lăng Kì Ương đi thể nghiệm cuộc sống thường dân, làm một ngày phu phu bố y.

 

Trong kinh Nghiệp quốc không hề ít chùa miếu, mỗi tòa đều có thể nói là hương khói tràn đầy, Quân Ly Xuân mang Lăng Kì Ương đến Tích An tự ở ngoại thành phía tây, một là gần chợ, hai là nơi này Khanh tử đến cầu phúc nhiều, hắn đưa Lăng Kì Ương đến cũng không đột ngột.

 

Lăng Kì Ương bị Quân Ly Xuân bọc kín, trên đầu đội mũ của áo khoác dài, cơ hồ che khuất cả khuôn mặt, ngồi ở trước ngựa, Quân Ly Xuân ôm hắn, giục ngựa đi. Người Quân Ly Xuân rất nóng, tựa vào người y, Lăng Kì Ương cũng không cảm thấy lạnh.

 

Tới chân núi, Quân Ly Xuân đỡ Lăng Kì Ương xuống ngựa, giao ngựa cho tùy tùng trông, còn mình đưa Lăng Kì Ương đi lên trên núi. Hai người tướng mạo xuất chúng cho dù chen giữa đám người, cũng cực kỳ bắt mắt.

 

Lăng Kì Ương thấy ánh mắt ái mộ của những cô nương, Khanh tử chưa gả phóng đến, giật mình cảm thấy nếu hiện tại hắn không phải Lân Vương phi, có lẽ cũng giống những người đó, từ xa xa nhìn Quân Ly Xuân, yên lặng ái mộ.

 

“Nghĩ cái gì vậy?” Quân Ly Xuân dắt Lăng Kì Ương không nhanh không chậm đi lên bậc thang.

 

“Không có gì, ngươi lần đầu Tiên đến Tích An tự sao?” Lăng Kì Ương hỏi.

 

“Ừ, việc cầu phúc này thường là mẫu thân làm là nhiều, ta rất ít làm. Hơn nữa Tích An tự Khanh tử nhiều, ta đến cũng không tiện.” Quân Ly Xuân nói.

 

Tích An tự vì ở trong núi, muốn lên núi phải đi một đoạn đường, nhưng ven đường có mỹ cảnh tuyết trắng, cũng đáng là phần thưởng.

 

“Về sau nếu ngươi muốn tới, ta sẽ đi cùng ngươi.” Quân Ly Xuân bổ sung nói.

 

Lăng Kì Ương cười nói: “Đợi khi hoa hoè nở khắp núi rồi, chúng ta đến thưởng hòe.” Lăng Kì Ương tuy là Khanh tử, nhưng những lúc cần hắn đi cầu phúc cũng không nhiều, ở Đại Nghiệp, ko có lễ khánh cố định, chuyện cầu khẩn thắp hương trong nhà đều là nữ nhân làm, nếu thật sự không có nữ nhân, mới cần Khanh tử làm.

 

“Được.” Quân Ly Xuân ở trong đầu phác hoạ cảnh tượng thưởng hòe, cảm thấy cũng có chút chờ mong.

 

Tới miếu, hai người chỉnh ống tay áo, song song quỳ xuống trước phật hứa nguyện cầu khẩn, sau đó Lăng Kì Ương xin xăm.

 

Chỗ giải đoán xăm có mấy người đang xếp hàng, Quân Ly Xuân để Lăng Kì Ương đến chỗ giải trước, còn mình đến bỏ chút tiền hương khói. Lăng Kì Ương đáp ứng, để y đi.

 

Bỏ tiền hương khói, hoàn lễ tiểu sư phụ, Quân Ly Xuân quay người lại, thấy Thanh Nhất đại sư đứng bên tượng phật, cười tủm tỉm. Đại sư từng xem tướng cho y nói phải lấy nam thê, kiếp trước Quân Ly Xuân gặp qua vài lần, lại chưa từng nói gì, cũng theo bản năng có chút bài xích. Nhưng đời này, y nguyện ý tin tưởng lời vị sư kia.

 

“A di đà phật. Không thể ngờ lại ở đây gặp được thí chủ, chính là hữu duyên.” Thanh Nhất đại sư đi tới, ánh mắt từ ái giống như là đang nhìn chúng sinh sống yên vui.

 

“Đại sư.” Trước đây Thanh Nhất đại sư vào cung xem bói giải tự cho Hoàng Thượng, giảng kinh cho Hoàng hậu, Quân Ly Xuân từ trước đến nay ngay cả tiếp đón cũng không làm, hiện giờ nghĩ đến, thấy thẹn trong lòng.

 

“Hôn sự của thí chủ lão nạp có nghe nói, Lăng thí chủ cùng ngài đời đời hữu duyên, hơn nữa còn cho ngài thuốc hay muôn đời, đây là thiên ý. Mong rằng thí chủ tiếc duyên, vạn lần chớ cô phụ. Lão nạp đã hết lời, Vương gia tự ngộ. A di đà phật.” Hai tay Thanh Nhất đại sư chắp lại nói.

 

“Đa tạ đại sư chỉ điểm, tiểu vương tất ghi nhớ. Trước kia có chút thất kính, mong rằng đại sư chớ trách.” Quân Ly Xuân nói rất thành tâm, y cũng muốn vậy, mình sống lại hẳn là Lăng Kì Ương lấy cái chết đổi lấy. Nếu không, y chết đã nhiều ngày vì sao không sớm đầu thai, mà phải đến khi Lăng Kì Ương chết ở trước mặt khi, mới mất ý thức.

 

Đương nhiên, việc này không thể nào kiểm chứng. Nhưng Quân Ly Xuân nguyện ý tin tưởng sự thật là như thế.

 

“Không sao cả. Gặp chuyện mới biết nhân quả đúng sai, ngã phật từ bi. Lão nạp thấy phu phu hai người tình ý sâu nặng là đủ.” Thanh Nhất đại sư cười nói: “Lão nạp còn phải đến hậu đường dạy học, không ở lâu, thí chủ xin cứ tự nhiên.”

 

“Vâng, cũng thỉnh đại sư bảo trọng.” Y nhớ rõ lần đầu tiên gặp Thanh Nhất đại sư, hắn cũng tầm tuổi này, hiện giờ y đã hai mươi, đại sư vẫn như trước, có thể nói là thần tăng chứ?

 

“A di đà phật, đa tạ thí chủ.” Đại sư hoàn lễ, liền xoay người đi về hậu đường.

 

Đại sư rời đi không bao lâu, Lăng Kì Ương giải xăm xong trở lại, “Sao lại đứng ở đây?”

 

“Nhìn ngắm phong cảnh, tĩnh tâm.” Quân Ly Xuân không nói chuyện Thanh Nhất đại sư, “Cầu được xăm tốt?”

 

“Ừm, là xăm tốt nhất. ” Lăng Kì Ương cười nói, hiển nhiên xăm này khiến hắn an tâm không ít.

 

“Tốt, nếu không yêu cầu gì khác, chúng ta xuống núi đến chợ dùng cơm.” Quân Ly Xuân cầm bàn tay Lăng Kì Ương có chút rét run.

 

Lăng Kì Ương gật gật đầu, hai người cùng xuống núi.

 

Người từ miếu trực tiếp đến chợ không ít, trên đường đông đúc không tiện cưỡi ngựa, hai người liền đi bộ. Đi đến một chỗ trà quán ven đường, chủ quán đang bán cháo gạo nóng, hương cháo tinh khiết mang theo vị ngọt hoa quế đường nhè nhẹ, mùa đông cực kỳ hấp dẫn.

 

Quân Ly Xuân kéo Lăng Kì Ương đi qua đến, bình thường y không ăn đồ ở lộ quán, nhưng hôm nay dẫn theo Lăng Kì Ương, cháo này nhìn cũng ấm người, hắn cũng nguyện ý thử.

 

“Lão bản, cho một phần lớn.” Quân Ly Xuân nói.

 

“Được, ngài tìm một chỗ ngồi trước, chờ một lát.” Lão bản là người có nhãn lực, thấy chất liệu y phục của hai người bất phàm, liền xác nhận là công tử nhà giàu dạo chơi, hơn nữa bộ dáng Lăng Kì Ương lại văn nhã, lão bản liền lén bỏ thêm chút quả nhân cho họ.

 

Lăng Kì Ương kéo y phục của Quân Ly Xuân, hắn cũng chưa bao giờ ăn cái gì ở trên đường.

 

Quân Ly Xuân khẽ cười nói: “Nhìn không tồi, ta cùng ngươi ăn.”

 

Tìm một chỗ trống ngồi xuống, không bao lâu, lão bản đã đem cháo gạo lên, “Hai vị khách quan, từ từ dùng.”

 

Quân Ly Xuân gật gật đầu, cầm thìa đưa cho Lăng Kì Ương.

 

Lăng Kì Ương múc một thìa nhỏ, hương vị ngọt ngào lan tràn trong miệng, mang theo hơi nóng hầm hập, thật là thượng phẩm khi vào đông. Cho dù chỉ là đồ ven đường, hương vị cũng không kém so với trong phủ, còn có một tư vị khác.

 

Quân Ly Xuân thấy hắn thích ăn, cảm thấy cao hứng, cũng cùng ăn hai thìa, nhưng y không thích ngọt, cũng không ăn nhiều, chỉ nhìn Lăng Kì Ương ăn.

 

Hai người bên này đang ăn đến ấm áp, chợt nghe cách đó không xa truyền đến một loạt tiếng nữ tử kêu cứu.

 

“Cứu mạng a! Ai cứu ta với……” Một nữ tử bạch y từ đường nhỏ chạy sang bên này, người trên đường thấy thế đều tránh ra.

 

Mà ở phía sau nữ tử cách không xa, một đám tráng hán cầm trong tay mộc côn gắt gao đuổi theo, vừa chạy vừa hét, “Đứng lại, xem ngươi hôm nay chạy đi đâu! Đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”

 

Tóc nữ tử bạch y vì chạy mà tán loạn, y phục cũng có mấy chỗ vì ngã mà bẩn, gương mặt hoảng sợ đầy bất lực, người qua đường cũng không biết sao lại thế, lại thấy một đám người đằng sau hung thần ác sát, cũng đều không dám tiến lên.

 

“Nhìn cái gì vậy?! Chưa thấy kỹ viện bắt người bao giờ a!” Đại hán đi đầu phất mộc côn, cho người trên đường tránh ra đừng chặn đường.

 

“Ta không phải, không phải…… Các ngươi……” Nữ nhân vội cãi mà ngã trên mặt đất, như thể không chạy nổi nữa.

 

“Cho ngươi chạy, xem ngươi có thể chạy đến đâu?!” Đại hán xông lên, vây quanh nữ nhân.

 

“Ta là nữ nhân trong sạch, không phải người…… mà ngươi nói. Không phải!” Nữ tử hiển nhiên nói không nên lời hai chữ kia, cãi lại cũng có vẻ bất lực.

 

Đôi mắt Quân Ly Xuân híp lại, khách nhân trong quán trà xơ xác cũng đều không khỏi ghé mắt.

 

Lăng Kì Ương giơ tay giữ Quân Ly Xuân, nếu theo tính cách Quân Ly Xuân, muốn ra tay thì đã sớm động thủ. Mà y đến giờ vẫn ngồi, chắc hẳn có lý do.

 

Lăng Kì Ương cũng hiểu cứu người cần dùng trí, động võ tuy hữu dụng, nhưng trong kinh thành đông đúc cũng không phải biện pháp thông minh……

Advertisements