Chương 133 Không bằng ngươi chịu thua đi

 

Sự tĩnh mịch ngắn ngủi qua đi, đoàn người rốt cuộc nhẹ giọng nghị luận.

 

Mọi người nhất trí nhìn sang phía thiếu niên, bởi vì không biết là ai ra tay, nên tầm mắt rơi vào thiếu niên.

 

Nhìn hắn mở to mắt vô tội, bộ dáng thiên chân vô tà, rõ ràng không phải là hắn xuất thủ, cũng không ai nghĩ là hắn làm, nên tầm mắt của mọi người liền chuyển qua nam nhân đang ôm thiếu niên, khuôn mặt tuấn mỹ nho nhã phóng một tia hàn khí, ánh mắt tuy không phải sắc bén như dao, thế nhưng trong nét an tĩnh lại tạo một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

Trên người nam nhân tản ra khí thế khó diễn tả, uy hiếp đồng thời bồng bềnh như linh khí trong thiên địa, khiến người ta kiêng kỵ lại không có nổi một tia phản kháng, như một ngọn núi sừng sững mờ ảo trước mặt, không biết có phải ảo giác không, có vài người đã kích động muốn cúng bái.

 

Nhìn nam nhân bình thản, nội tâm rất nhiều người vô cùng kinh ngạc.

 

Người của Đế Nặc gia tộc đã sớm ngốc trệ một mảnh, bọn họ nghĩ tới rất nhiều kết quả, không ngờ bên bại lại là Mạc Lan Thần Tôn.

 

Sự đả kích này tuyệt đối không nhỏ, vốn cho là có Mạc Lan Thần Tôn, bọn họ nhất định có thể đưa hung thủ đến trước Thiên Huyễn gia tộc, nhưng không ngờ nửa đường nhảy ra một tên Trình Giảo Kim, không chỉ về phe Thiên Huyễn gia tộc, còn bao che hung thủ, mà lại là Lạc Nam Thư, chỗ dựa phía sau của hắn Đế Nặc gia tộc không dám chọc.

 

Nhưng chỉ vậy thì thôi đi, dù sao Lạc Nam Thư thực sự không dễ chọc, nhưng bây giờ, Mạc Lan Thần Tôn vô cùng cường đại trong lòng bọn họ lại bị một người không có danh tiếng gì đánh bại, phải biết rằng uy vọng của Mạc Lan Thần Tôn trong gia tộc không thấp, thực lực cũng cực mạnh, tuy rằng không phải cường đại tuyệt đối, thế nhưng ở Bắc Vực này, đi ngang qua tuyệt đối không thành vấn đề.

 

Bọn họ lần này tới núi Thanh Long là có nhiệm vụ đặc biệt, bằng không sẽ không bí mật tiến hành.

 

Trong tâm tư, bọn họ đã sớm coi thứ ở núi Thanh Long trở thành vật trong bàn tay, mà chỗ dựa lớn nhất là Mạc Lan Thần Tôn, đây cũng là nguyên nhân quan trọng nhất để họ có thể hoành hành Bắc Vực và Tây Vực, thủ hạ của Mạc Lan chính là hai đại cao thủ Tả hộ pháp và Hữu hộ pháp, bọn họ không ngờ đối phương thế mà giấu một cao thủ siêu cấp, một chiêu đã đánh bại Mạc Lan Thần Tôn.

 

Nhất thời, người của Đế Nặc gia tộc không dám thêm xằng bậy.

 

“Lão đại, lão sẽ không chết đấy chứ?”

 

Giọng thiếu niên phá vỡ bầu không khí đè nén trong tửu lâu, mang kinh ngạc và tiếc nuối, kinh ngạc có thể đoán được, về phần tiếc nuối cái gì, mọi người biểu thị trầm mặc.

 

“Không đâu, ta hạ thủ có chừng mực.” Giọng nói đạm mạc của nam nhân vang lên.

 

Giờ mọi người rốt cuộc biết rốt cuộc là ai hạ thủ, ngay cả Lạc Nam Thư cũng ngạc nhiên nhìn y, biểu cảm lăng lăng không biết đang suy nghĩ gì, mãi đến khi bốn phía vang lên nghị luận, hắn mới phản ứng được, lập tức lớn tiếng trầm trồ khen ngợi.

 

Khuôn mặt như thể vĩnh viễn đều tràn ngập nhiệt tình nay càng cuồng nhiệt hưng phấn, mắt như sáng lên nhìn chằm chằm Minh Vương.

 

“Hay, không ngờ các hạ thâm tàng bất lộ, ngay cả ta cũng không nhìn ra, nhưng chiêu thức đúng là cực đẹp, lão già Mạc Lan này rốt cuộc nếm đau khổ rồi, bị đánh thành bộ dáng người không ra người, quỷ không ra quỷ trước mặt mọi người, xem lão sau này còn mặt mũi nào đi ra đường nữa không, thực sự là đại khoái nhân tâm!” Tiếng cười của Lạc Nam Thư lấp đầy toàn bộ tửu lâu, át đi mọi tiếng nghị luận.

 

Cười xong, Lạc Nam Thư rất tự nhiên đi tới ngồi cùng bọn họ, mắt đen đảo qua đảo lại giữa Phượng Hi và Minh Vương, cuối cùng hiểu rõ cười, tự nhiên hào phóng nói: “Hai vị thật xứng, chẳng biết các hạ có hứng thú so tài với ta một trận không?”

 

Mọi người thoáng chốc té xỉu, câu trước nghe có vẻ nịnh nọt, câu tiếp theo đã gọn gàng dứt khoát muốn người ta đánh với mình, thảo nào trên đường rất nhiều cường giả nghe được ba chữ Lạc Nam Thư đều đại biến sắc mặt, ra là Lạc đại thiếu gia mỗi lần gặp mặt không thể thiếu màn muốn người khác so tài với mình, rõ ràng là một kẻ cuồng chiến đấu, khó trách hắn còn trẻ đã lợi hại như vậy, không hổ là biến thái!

 

“Ngươi muốn so tài với ta sao? Tốt tốt!” Phượng Hi khoe răng hổ, trên mặt lộ ra quang mang hăng hái bừng bừng.

 

“…” Lạc Nam Thư không nói nổi, không phải hắn khinh thường thiếu niên, mà là tu vi của người kia vừa nhìn là biết kém rất nhiều so với hắn, vì sao thiếu niên lại nghĩ là hắn nói với mình nhỉ, không hiểu nổi, thế nhưng nếu trực tiếp cự tuyệt sẽ làm tổn thương tự tôn của người kia, hắn luôn thẳng ruột ngựa lần đầu tiên nếm được tư vị khó trả lời.

 

“Làm sao vậy?” Phượng Hi chăm chú nhìn hắn.

 

“Không…” Lạc Nam Thư liều mạng nghĩ xem phải thuyết phục thiếu niên như thế nào, hắn chưa bao giờ biết mình sẽ có ngày như vậy, đồng thời cũng biết một việc, ra là khai khẩu thực sự rất quan trọng, “Không biết… Ngươi định so tài thế nào?”

 

Những lời này vừa nói ra khỏi miệng, Lạc Nam Thư tức thì có kích động muốn tự vả miệng, bởi vì hắn thấy đôi mắt thiếu niên sáng lên.

 

“Nếu muốn so tài, tất nhiên phải có tiền đặt cược, nếu không chơi không vui, ngươi nói có phải không?” Mắt Phượng Hi vòng vo chuyển, cười hì hì nên hơi giống một tiểu hồ ly, hai cái răng khểnh cũng phụ trợ cho hình tượng ấy.

 

“Ừ ừ ừ, tiểu huynh đệ nói có lý, vậy ngươi nghĩ nên đặt tiền cược thế nào?” Lạc Nam Thư nghĩ đầu mình sắp nổ, rốt cuộc không nghĩ nữa, quyết định thuận theo tự nhiên, cùng lắm thì chờ một chút lại nghĩ biện pháp, đánh ngang có lẽ là một chú ý tốt.

 

“Ta… Ta gần đây tình hình kinh tế hơi khó khăn, không bằng cược chút tinh tệ là được rồi, ngươi thấy thế nào?” Phượng Hi cẩn thận suy tính một chút, vẫn cảm thấy tinh tệ có lợi ích thực tế nhất.

 

Cược tinh tệ không thành vấn đề, thế nhưng nếu đã nói túng quẫn, không phải là đại biểu trên người không có tinh tệ sao, nếu thua thì trả kiểu gì? Đương nhiên tinh tệ không thành vấn đề, Cổ Ni Lạc Thương hội chẳng có gì ngoài có tiền, Lạc Nam Thư giật mình nhất là ý thiếu niên nói, lẽ nào người kia cho rằng mình sẽ thất bại?

 

Lạc Nam Thư vội vàng nhặt lại cái cằm thiếu chút nữa rớt xuống đất, thật lâu mới nghẹn khuất nói: “Được thôi, vậy cược mười vạn tử tinh, à không, hồng tinh thôi, thế nào?”

 

Trả lời hắn là ánh mắt khinh bỉ của Phượng Hi, Lạc Nam Thư nhất thời không hiểu ra sao, chẳng lẽ mười vạn hồng tinh cũng quá nhiều?

 

Hắn còn chưa nghĩ ra nguyên cớ, đang định nói, nếu không thì lam tinh cũng được, thiếu niên liền lên tiếng.

 

“Ngươi cũng quá nhỏ mọn đó, bọn họ không phải nói ngươi là thiếu chủ của Thương hội cái gì Cổ cái gì Lạc, là Thương hội giàu nhất Thần Ma đại lục đó sao? Ngươi thế mà chỉ cược có mười vạn, hơn nữa còn trực tiếp là hồng tinh? Ngay cả tử tinh cũng không có? Ngươi có phải giả danh không đấy?” Phượng Hi liên tiếp hoài nghi khinh thường, ánh mắt nhìn Lạc Nam Thư cuối cùng trực tiếp nghi đối phương là hàng giả.

 

Một loạt nghi vấn liên tiếp khiến Lạc Nam Thư dở khóc dở cười, xem ra hắn thực sự đánh giá thấp những người này.

 

“Vậy chính ngươi nói xem, nên cược bao nhiêu, ta sẽ phụng bồi.” Lạc Nam Thư vô cùng dứt khoát ném vấn đề cho đối phương.

 

“Ít nhất cũng phải một trăm vạn tử tinh.” Phượng Hi lập tức mặt mày rạng rỡ nói.

 

“Được! Một trăm vạn thì một trăm vạn! Muốn thi như thế nào, quy tắc ngươi định.” Đừng nói một trăm vạn, cho dù mười triệu tử tinh hắn cũng sẽ không chớp mắt, tốt xấu gì hắn cũng là thiếu chủ của Cổ Ni Lạc Thương hội, chút tiền ấy cầm ra được, Lạc Nam Thư thẳng thắn giao quyền chủ động vào tay thiếu niên, miễn cho người khác nói hắn ỷ lớn hiếp nhỏ.

 

Huyễn Dạ và Tông Vô Tình hai người càng xem càng kinh ngạc, ánh mắt đều rơi vào Minh Vương, bọn họ nhìn ra tu vi thiếu niên chỉ là cấp bậc Thần Vương mà thôi, hai người chênh lệch thật sự quá lớn, nếu đánh nhau, Lạc Nam Thư một chiêu đã đánh ngã được thiếu niên, ngay cả họ cũng có thể nhìn ra, không lý nào nam nhân lại không, vì sao không ngăn cản thiếu niên?

 

Ngay khi tất cả mọi người nghi ngờ, thiếu niên ngọt ngào lên tiếng.

 

“Chúng ta oẳn tù tỳ, một ván định thắng bại.”

 

Trong nháy mắt, sàn tửu lâu hứng vô số cái cằm, bao gồm cả Lạc Nam Thư.

 

Duy nhất mặt không đổi sắc chính là Minh Vương và Dạ Xoa Thần, hai người hiểu thấu bản chất của Phượng Hi từ lâu, đừng thấy hắn bình thường luôn là một bộ rất thiên chân vô tà nghịch ngợm, kì thực chủ ý còn khôn khéo hơn bất kỳ ai, chuyện không nắm chắc hắn tuyệt đối sẽ không làm, cho nên kết quả này sớm đã nằm trong dự liệu.

 

Đối diện Huyễn Dạ và Tông Vô Tình vuốt cái cằm thật vất vả mới hứng về được, cùng gật đầu nói: “Thì ra là thế thì ra là thế!”

 

“Ngươi cũng đã đồng ý, chúng ta bắt đầu đi! Nhớ kỹ, là một ván định thắng bại nha!” Phượng Hi cười tủm tỉm nhìn Lạc Nam Thư, người kia ngơ ngác, hiển nhiên bị đả kích không nhỏ.

 

“Ta…” Lạc Nam Thư nén giận, khuôn mặt anh tuấn hiện lên vài tia đỏ ửng khả nghi.

 

Phượng Hi thấy biểu cảm hắn cổ quái, vẻ mặt cũng cổ quái, đảo mắt một vòng, hỏi: “Ngươi… đừng nói là không biết oẳn tù tỳ là gì nhé?”

 

Lạc Nam Thư xoạt một cái ngay cả tai cũng đỏ, hắn giương khóe miệng một lát mới thốt ra vài chữ, “Ta đúng là không biết oẳn tù tỳ là gì, xin chỉ giáo.”

 

Thân là thiếu chủ Cổ Ni Lạc thương hội, thân phận Lạc Nam Thư có thể nói là phi thường tôn quý, hơn nữa hắn còn là một kẻ cuồng chiến đấu, hơn hai mươi năm qua việc thường làm nhất chính là tìm cường giả đánh nhau, nên mấy trò chơi con nít này nọ, Lạc Nam Thư như một người không biết nấu ăn, cái gì cũng không biết, vốn Lạc Nam Thư không cảm thấy có gì đáng mất mặt, cố tình hắn từ nhỏ trong mắt chỉ thấy khinh bỉ trần trụi, không biết thứ này thật sự là chuyện phi thường phi thường mất mặt!

 

Nhưng đạo lý không biết thì hỏi hắn vẫn hiểu, cho nên kiên trì hỏi ra.

 

Một lát sau, hắn mới từ trong miệng thiếu niên nghe được một câu thoáng chần chừ.

 

“Không bằng… Ngươi trực tiếp chịu thua đi?”

Advertisements