Chương 132 Nhận ra

 

Ở trong góc hẻo lánh của tửu lâu, một người mặc thanh sam, khuôn mặt trẻ tuổi.

 

Thấy người kia, Mạc Lan không khỏi kinh ngạc trừng mắt, “Ngươi… Ngươi không phải…”

 

Không chỉ Mạc Lan kinh ngạc, ngay cả Huyễn Dạ và Tông Vô Tình cũng có chút ngạc nhiên, bọn họ không ngờ, ở chỗ này lại gặp nam nhân ấy, không chỉ bất ngờ, còn có vài phần khó tin, Huyễn Dạ và Tông Vô Tình hiện tại càng hoài nghi, có thể núi Thanh Long đang cất giấu cái gì đó mà họ chưa phát hiện.

“Lạc Nam Thư!” Mạc Lan nhịn không được thở hốc vì kinh ngạc, sắc mặt thiên biến vạn hóa, đỏ trắng xanh tím đổi tới đổi lui, “Ngươi tại sao lại ở chỗ này?

 

Ba chữ Lạc Nam Thư tựa như một quả bom ném vào nước, trong tửu lâu thoáng chốc nổ tung.

 

Giọng kinh hô liên tiếp vang lên, nhưng càng nhiều hơn là sùng bái, bởi vì ba chữ Lạc Nam Thư không chỉ đại biểu cho thế hệ trẻ ở Thần Ma đại lục, càng làm cho rất nhiều kẻ không biết đã bao nhiêu tuổi của thế hệ trước thẹn thùng, hơn nữa ba chữ này còn đại biểu cho Cổ Ni Lạc Thương hội – đế chế kinh thương đệ nhất Thần Ma đại lục.

 

Cổ Ni Lạc Thương hội ở Trung Vực của Thần Ma đại lục, người sáng lập là Phong Vân Đại Thần Thiên – một trong chín vị Đại Thần Thiên, Cổ Ni Lạc Thương hội có một vị Đại Thần Thiên là sự tồn tại hoàn toàn bất đồng cấp bậc bất đồng khái niệm với Đế Nặc Thương hội, Cổ Ni Lạc Thương hội có thể nói là thế lực giàu có nhất Thần Ma đại lục, dưới trướng có vô số sản nghiệp, phân bố toàn bộ Thần Ma đại lục, quan trọng nhất là, bọn họ không chỉ sở hữu tài sản kếch sù, còn sở hữu thực lực cực kỳ cường hãn, thủ hạ có rất nhiều luyện khí sư, trong đó thậm chí còn có luyện khí sư Thần Hỏa cấp chín, có thể thấy khả năng chiêu mộ không bình thường.

 

Mà Lạc Nam Thư, là một tên biến thái giàu có nổi tiếng cả trăm năm qua ở Thần Ma đại lục!

 

Sở dĩ gọi hắn là biến thái, bởi vì tốc độ tu luyện và trình độ chiến đấu điên cuồng của hắn, tốc độ tu luyện đã phải dùng từ hỏa tiễn để hình dung, ba tuổi bắt đầu tu luyện, tám tuổi đạt được Huyền Thiên, mười lăm tuổi có tu vi Thiên Thần, hai mươi ba tuổi đã là cường giả Thần Vương, hai mươi chín tuổi đột phá Thần Vương trở thành cường giả Thần Quân, hiện tại hắn đã bốn mươi bảy tuổi —— Thần Tôn ba sao!

 

Tốc độ tu luyện này còn mạnh hơn Phong Vân Đại Thần Thiên tổ phụ của hắn, nhưng hắn nổi danh nhất là lúc chiến đấu sẽ nổi điên, đấu pháp quả thực phải dùng từ không muốn sống để hình dung, nên rất nhiều người nhắc tới hắn ngoài ước ao đố kị còn thêm sợ hãi, đặc biệt là những người đánh nhau với hắn, sau đó mỗi lần nghe đến tên hắn mặc dù có việc gấp cũng tình nguyện đi đường vòng. Mạc Lan chưa đánh với Lạc Nam Thư, thế nhưng trong gia tộc có một vị “may mắn” đã đánh với hắn.

 

Khi vị kia kéo một thân chật vật trở về tộc thì lão đã tận mắt nhìn thấy bộ dáng thảm xúc phạm người nhìn.

 

Từ đó về sau, trong lòng Mạc Lan có một vướng mắc, mỗi khi nghe tên Lạc Nam Thư sẽ nghĩ tới trạng của vị kia, hiện tại tận mắt gặp người, vướng mắc trong lòng càng nghiêm trọng.

 

Nhưng, mặc dù lão phi thường kiêng kỵ Lạc Nam Thư, thì chuyện cháu ruột nhất định phải giải quyết, Mạc Lan không được nhường cũng không thể nhường.

 

“Mạc Lan lão quỷ, ngươi tại sao ở đây thì ta cũng vậy mà?” Lạc Nam Thư đổ một ngụm rượu lớn, nhe hàm răng trắng nõn nhìn sắc mặt Mạc Lan tái xanh, lật ngược thế cờ ném vấn đề cho lão.

 

Mạc Lan đương nhiên không thể nói ra mình vì sao mà đến, lão không ngốc đến mức tự khai, “Lạc Nam Thư, ta hỏi ngươi, ngươi nhất định phải nhúng tay vào chuyện này sao?”

 

Nếu như Lạc Nam Thư thật sự muốn nhúng tay, hôm nay chuyện này chỉ sợ không giải quyết được, nhưng nếu như không giải quyết, trở lại tộc lão sẽ phải đối mặt với lửa giận của đại ca, đến lúc đó sợ cả hai mặt đều không tốt, dù sao cháu ruột theo mình ra ngoài, không bảo vệ tốt trái lại khiến nó bị người khác phế, chuyện này lão khó thoát trách nhiệm!

 

Nghe vậy, Lạc Nam Thư cười lên ha hả, lúc Mạc Lan sắp tức điên mới dừng lại, dòm lão nói: “Lão tử không ưa nhất chính là đồ ngu cãi cùn không nói lý, không phải là một đứa phá gia chi tử chỉ biết ỷ vào chỗ dựa gia tộc sau lưng tự tung tự tác thôi sao, kẻ như thế chết thì chết, có cái gì đáng so đo, lão tử cảm thấy ngươi nên cảm tạ người kia, nếu như không phải hắn giúp ngươi diệt trừ đứa cháu phá gia đó, tương lai chỉ làm cho gia tộc mất mặt!”

 

Tửu lâu thoáng chốc yên tĩnh.

 

Tính cách thẳng thắn của Lạc Nam Thư quả nhiên như tin đồn, nghĩ gì nói nấy, hoàn toàn không nhìn hoàn cảnh.

 

Nhưng vẫn có người ủng hộ hắn, trong đám người truyền tới một tiếng cười trộm, ngay sau đó một giọng nói thanh thúy nói bổ sung: “Ngươi nói sai rồi, đứa phá gia chi tử đó không có chết, chỉ bị móc hai mắt, cắt tiểu đệ đệ mà thôi.”

 

Lần này ngay cả Lạc Nam Thư cũng kinh nghi nhìn về nơi phát ra giọng nói, thấy một thiếu niên có vẻ mười bảy mười tám tuổi vùi trong lòng một nam nhân. Hai mắt thật to chứa ý cười nồng đậm nhìn ra, mái đầu nhỏ nhung nhung lắc lắc, thoạt nhìn tựa như một thiếu niên thiên chân vô tà khả ái, thấy Lạc Nam Thư đang nhìn mình, thiếu niên nở nụ cười, lộ ra hai chiếc răng nanh nho nhỏ.

 

“Tiểu tử, ngươi tên gì, rất thú vị!” Lạc Nam Thư dựng thẳng ngón cái, thiếu niên này rất hợp khẩu vị với hắn.

 

“Ta là Phượng Hi.” Phàm là người về phe mình, thiếu niên sẽ không keo kiệt nụ cười.

 

Thấy hai người trò chuyện không coi ai ra gì, ánh mắt Mạc Lan âm trầm đến gần như nhỏ mực, ngập lửa giận lạnh lùng nói: “Lạc các hạ, cháu ta thế nào còn chưa tới phiên người ngoài như ngươi bình luận, ngươi không chút kiêng kỵ sỉ nhục như vậy sợ rằng sẽ có hại cho thân phận của ngươi, còn nữa chuyện của Đế Nặc gia tộc gia cũng không tới phiên ngươi trông nom.”

 

“Đây là tự do ngôn luận của ta, ngươi quản được sao?” Lạc Nam Thư vốn cũng không phải là một người quy củ, càng không có khả năng tuân thủ điều lệ thế tục, hắn thấy, là người nên nói cho tiêu sái, so với tuân thủ các loại quy tắc chó má đó, hắn tình nguyện tự do tự tại.

 

“Ngươi…” Mạc Lan bây giờ mới biết, người này tuyệt đối không thể nói nghiêm chỉnh.

 

“Ta cái gì mà ta, nói chung một câu, hôm nay cái chuyện này ta nhất định quản đấy, ai bảo ngươi lúc nào không đến, cố tình lúc bản đại gia ở chỗ này uống rượu lại đến, không phải định tự gây ngột ngạt cho mình sao? Chỉ có thể trách vận khí ngươi không tốt, có lẽ, đây là số mệnh! Số mệnh đã định trước cháu ngươi phải chịu một kiếp này!” Lạc Nam Thư như không thấy sắc mặt của lão, lại hăng hái bừng bừng trào phúng vài câu.

 

Mạc Lan bị châm chọc cho mặt giật giật liên hồi, phẫn nộ lại không được phát tiết, một ngụm oán khí tích trong lòng như sắp nổ tung, nhưng có Lạc Nam Thư ở đây, lão muốn tìm hung thủ cũng đã không thể, Lạc Nam Thư cố ý nhúng tay, tuy rằng hắn hiện tại mới là Thần Tôn ba sao, đánh nhau chưa chắc lão sẽ thua, nhưng Mạc Lan thật sự kiêng kỵ là Phong Vân Đại Thần Thiên sau lưng Lạc Nam Thư, nên hôm nay cơn giận này bất luận thế nào cũng chỉ có thể nuốt vào bụng, tuy nhiên lão không cam lòng.

 

Đúng lúc này, Xuân Sơn bên cạnh lại mở to hai mắt, trên mặt lộ oán giận nhìn chằm chằm thiếu niên vừa lên tiếng, chỉ vào hắn rống lớn lên, “Mạc Lan lão nhân, chính là hắn, không sai, chính là người này, hắn chính là một kẻ trong nhóm đã phế thiếu gia!”

 

Khi mọi người cho rằng Mạc Lan sắp mang người rời đi thì tình huống lại xảy ra biến hóa kịch tính, người của Đế Nặc gia tộc đột nhiên chỉ vào thiếu niên biểu cảm vô tội ngây thơ lớn tiếng rống lên, nghe ý là, người bọn chúng muốn tìm từ đầu tới cuối đều đứng hóng chuyện mà đến bây giờ mới bị phát hiện?

 

“Ngươi nói cái gì? Ngươi chắc chắn là hắn?” Mạc Lan ngạc nhiên kêu lên.

 

“Không sai, ta chắc chắn là hắn.” Xuân Sơn gật đầu, đừng tưởng rằng thay đổi khuôn mặt thì không nhìn ra, đôi mắt này cùng với tên của hắn đã được nhớ rõ ràng, “Ta nhớ rõ một người trong nhóm kia tên là Phượng Hi, vừa rồi hắn cũng chính miệng nói hắn tên Phượng Hi, ánh mắt của hắn ta cũng không nhận sai, nhất định là bọn họ, hai nam nhân bên cạnh hắn cũng nhất định là hai người còn lại.”

 

Mạc Lan thấy sự tình có xoay chuyển, không suy nghĩ nhiều, lập tức tiến lên định bắt thiếu niên.

 

Lạc Nam Thư đã sớm chú ý cử động của lão, vừa thấy lão muốn hạ thủ với  thiếu niên hắn coi trọng, lập tức giận, vỗ bàn tay, cái bàn kia căn bản không chịu nổi một kích trực tiếp vỡ thành vụn gỗ, cả người lập tức biến mất tại chỗ.

 

Nhưng một màn khiến mọi người khiếp sợ xảy ra.

 

Cùng với tiếng quát nhẹ lạnh lùng, một thân ảnh chật vật như thể va vào một cái lồng vô hình tạo một tiếng ‘rầm’ thật lớn, ngay cả kêu cũng không kịp đã té bay ra ngoài, như đồ vật bị tùy ý ném đi qua đỉnh đầu mọi người, hung hăng bay khỏi tửu lâu, chật vật bất kham lăn vài vòng trên mặt đất, cuối cùng đụng vào tường thành, lớp sơn quỷ dị cả vài thập kỷ cũng chưa từng sứt mẻ giờ bị va chạm cho vỡ mất một tầng.

 

Trên người Mạc Lan không có vết máu nào, nhưng khuôn mặt lại thê thảm không gì sánh được, vết máu loang lổ, hai mắt hoảng sợ trừng lớn, quỳ rạp trên mặt đất rên rỉ không ngừng.

 

Toàn bộ tửu lâu thoáng chốc tĩnh mịch.

 

Không ai biết vừa rồi rốt cuộc xảy ra chuyện gì!

 

Lạc Nam Thư đã vọt tới nửa đường cũng rất hiếm khi kinh ngạc há hốc miệng nhìn một màn này, bởi vì ngay cả hắn cũng không thấy là ai ra tay, nhưng khi hắn kịp phản ứng, Mạc Lan đã bị đụng bay, một cường giả Thần Tôn năm sao, chỉ bị đụng một chút cũng đã mất sức chiến đấu?

 

Đừng nói Lạc Nam Thư khó tin, mọi người đang ngồi sợ rằng không ai tin tưởng điều mình vừa thấy.

 

Huyễn Dạ và Tông Vô Tình lại nhìn nhau, lúc này ánh mắt nhìn về hướng Minh Vương đã sinh ra vài phần kính nể và kích động, có thể bọn họ đánh cược thành công rồi.

Advertisements