Chương 131 Ai đúng ai sai

 

Vừa mở cửa bao sương ra là khuôn mặt mồ hôi như mưa của chưởng quỹ.

 

Thấy người mở cửa đúng lúc là thiếu gia nhà mình, vội vàng kể lại một lần, nhưng lúc này trên mặt đã tràn phẫn nộ, “Thiếu chủ, đại sự không tốt, người của Đế Nặc gia tộc đã tìm tới cửa, bảo là muốn tìm ai đó, hiện tại đang ở bên dưới, nếu không phải Dương thống lĩnh chống đỡ, bọn chúng đã xông lên rồi.”

“Bọn chúng thực sự quá đáng, ở đây nói thế nào cũng là địa bàn của Thiên Huyễn gia tộc, Đế Nặc gia tộc cho dù lợi hại hơn nữa, cũng không thể trực tiếp xông tới như vậy, rõ ràng không coi Thiên Huyễn gia tộc của chúng ta ra gì mà.” Chưởng quỹ tức giận đến râu mép nhếch hết cả lên.

 

Tông Vô Tình gật đầu, “Đích thật là quá đáng, nhưng bọn chúng có nói muốn tìm ai không?”

 

Chưởng quỹ thấy người lên tiếng là Tông Vô Tình, cũng không chần chờ, “Bọn họ nói tận mắt nhìn thấy nhóm người sát hại thiếu gia của chúng đi vào đây, nói là có ba người, hai đại một tiểu, cho nên muốn lục soát.”

 

Huyễn Dạ lập tức cười lạnh nói: “Chẳng lẽ sản nghiệp của Thiên Huyễn gia tộc lại là địa bàn cho bọn chúng muốn lục thì lục sao? Ngươi có thấy rõ ràng kẻ tới là ai không?”

 

“Có ạ.” Chưởng quỹ lập tức gật đầu, “Là Mạc Lan Thần Tôn của Đế Nặc gia tộc, còn có hai đại cao thủ thủ hạ của lão cùng một đám hộ vệ.”

 

“Mạc Lan Thần Tôn? Lão gia hỏa đó sao lại tới đây?” Huyễn Dạ nhất thời cau mày, chỉ là một con có huyết mạch Thượng cổ Thần thú, Đế Nặc gia tộc lại phái lão già Mạc Lan kia tới, có hơi lố rồi.

 

“Ngay cả Mạc Lan cũng phái ra, lẽ nào trong đó có biến cố gì chúng ta không biết?” Suy nghĩ của Tông Vô Tình rõ ràng giống của Huyễn Dạ, hắn không tin vì một con Thần thú mà Đế Nặc gia tộc lại phái ra một Thần Tôn cường đại, sợ rằng thật sự có điểm kỳ quái.

 

“Hừ, nếu không phải biến cố ở cổng thành, sợ là chúng ta phải đến cuối cùng mới biết được lão gia hỏa Mạc Lan ẩn thân trong thành Thiên Nhai, nếu như lộ ra, chỉ sợ là càng thu hút? Thiếu gia Đế Nặc bị phế thực sự chọc cho Mạc Lan tức giận, không tiếc bại lộ thân phận cũng phải tìm ra hung thủ, lão gia hỏa này là cao thủ nhất nhì của Đế Nặc gia tộc, nếu như lão thật sự muốn động thủ, sợ rằng ngay cả chúng ta cũng không chiếm được thượng phong.” Huyễn Dạ càng nghĩ sắc mặt càng khó xem, khó trách bọn chúng dám xông vào địa bàn của Thiên Huyễn gia tộc, ra là lão già Mạc Lan kia tới.

 

“Bọn họ không phải tới tìm chúng ta?”

 

Phượng Hi đột nhiên từ bên cạnh xông ra, Huyễn Dạ và Tông Vô Tình thiếu chút nữa bị dọa cho giật mình, cũng may hai người tâm chí kiên định, không phải người tầm thường, vừa nhìn là hắn liền thu lại tâm tình không vui.

 

“Phượng huynh cứ yên tâm, đây dù sao cũng là địa bàn của Thiên Huyễn gia tộc, người của Đế Nặc gia tộc cho dù phách lối nữa cũng không dám xằng bậy, đợi một lát nữa xuống đuổi bọn chúng đi là được.” Huyễn Dạ nhẹ nhàng cười, một câu liền xác định sự tình, rõ ràng muốn giúp bọn hắn che giấu tung tích.

 

Đối với mấy người xa lạ mới vừa quen, Huyễn Dạ thế mà định bảo vệ, không thể không nói hắn đã đặt cược hơi lớn, bởi vì đại giới là đắc tội Đế Nặc gia tộc, nếu như nhóm Phượng Hi chỉ là ba người bình thường, Huyễn Dạ cuối cùng không chiếm được nửa phần lợi ích, ngược lại sẽ kết hận thù với Đế Nặc gia tộc, đến lúc đó sẽ tiền mất tật mang.

 

Nhưng có can đảm đặt cược, cũng nên nói hắn dũng khí hơn người, ánh mắt sáng như đuốc, nhìn ra được ba người bọn họ đều không phải cá trong ao, hơn hẳn những kẻ chỉ biết cố làm ra vẻ mà thật ra không đáng kết giao.

 

Phượng Hi nghe xong, nhịn không được bật cười, “Ngươi gọi ta Phượng Hi là được rồi, đừng gọi Phượng huynh, rất mất tự nhiên.”

 

Huyễn Dạ sửng sốt, lập tức gật đầu, “Phượng Hi, các ngươi ở đây chờ chốc lát, ta đi xử lý.” Quyết định không chút dây dưa rất có phong phạm.

 

“Không cần.” Minh Vương đứng lên, thấy tất cả mọi người nhìn qua, lạnh nhạt nói, “Việc này nếu là chúng ta tạo ra, thì để tự chúng ta giải quyết, chỉ là một Thần Tôn mà thôi!”

 

Thái độ vân đạm phong khinh giống như chỉ là giải quyết một bữa cơm chiều, quyết đoán cỡ này lại khiến Huyễn Dạ và Tông Vô Tình nhìn với cặp mắt khác, mặc dù đối thủ là một Thần Tôn cũng biểu hiện trấn định tự nhiên như thế, xem ra thân phận và thân thủ của bọn họ đều cao sâu hơn so với bọn hắn tưởng tượng nhiều.

 

“Không sai không sai, tự chúng ta giải quyết.” Phượng Hi lập tức lộ ra biểu cảm sợ thiên hạ bất loạn, ôm lấy cánh tay của Minh Vương không kịp chờ kéo ra bên ngoài bao sương.

 

Hai người đã nói như vậy, Dạ Xoa Thần tự nhiên không thể ngồi nữa, cũng đứng lên đi theo.

 

Đi ra khỏi bao sương, nhóm năm người rất nhanh xuống dưới lầu.

 

Lúc này, bên trong và bên ngoài tửu lâu đã bị người chen lấn chật như nêm cối, đa phần là người của Đế Nặc gia tộc, xem trận này cũng biết Đế Nặc gia tộc sẽ không từ bỏ ý đồ, triệu tập toàn bộ người được phái tới núi Thanh Long, chỉ là có người nhiều hơn nữa, vẫn bị một nam tử ngăn lại, chính là Dương thống lĩnh theo lời chưởng quỹ.

 

Nhưng khí thế chiến trận nhóm Huyễn Dạ đã gặp nhiều, chỉ hơn mười người không dọa được bọn họ, Huyễn Dạ biết Mạc Lan không phải một lão già hồ đồ, tuy rằng nóng nảy, thế nhưng lão tuyệt đối không thể nào mạo hiểm đắc tội Thiên Huyễn gia tộc mà làm xằng bậy, nên trận này trong mắt hắn chỉ là phô trương thanh thế mà thôi.

 

Nhàn nhạt nhìn quét tửu lâu một vòng, tầm mắt Huyễn Dạ cuối cùng rơi vào Mạc Lan đứng đầu, trầm mặt phát tiếng gầm trầm thấp: “Mạc Lan lão tiên sinh, ta nể ngươi là trưởng bối, nhưng không có nghĩa là ngươi có thể tùy tiện dẫn người xông tới địa bàn của Thiên Huyễn gia tộc, nếu ngươi tới uống rượu nói chuyện trời đất, ta rất hoan nghênh, thế nhưng nếu đến gây chuyện, chớ trách ta làm vãn bối không khách khí.”

 

Dương thống lĩnh vừa thấy thiếu chủ xuống, lập tức lùi lại, giao sự tình cho thiếu chủ xử lý.

 

Đối diện Mạc Lan bề ngoài thoạt nhìn mới có 37-38 tuổi, nhưng trên thực tế đã hơn sáu trăm tuổi, do công pháp tu luyện khác biệt, nên bề ngoài mới có vẻ còn trẻ, nhưng luận thân phận đúng là trưởng bối, thiếu chủ của Thiên Huyễn gia tộc gọi lão một tiếng lão tiên sinh không quá đáng, mà người ở đây đều biết, Mạc Lan ngoại trừ tính khí nóng nảy còn có một đặc điểm rất lớn, lão thống hận người khác gọi mình là lão tiên sinh, thiếu chủ Thiên Huyễn gia tộc biết rõ còn cố phạm, có thể thấy đã nổi giận thật sự!

 

“Huyễn Dạ thiếu chủ nên biết ta hôm nay vì sao mà đến, ta chỉ nói một câu, giao người ra đây rồi chúng ta đi.” Nếu là trước đây, Mạc Lan nhất định sẽ nổi trận lôi đình, thế nhưng lúc này lão chỉ biểu hiện bình tĩnh không ngờ, xem ra lão thật dự định tốc chiến tốc thắng, đáng tiếc dùng sai phương pháp, vận khí cũng hơi kém, bằng không sẽ không gặp nhóm Huyễn Dạ.

 

“Mạc Lan lão tiên sinh đừng đùa với ta, không đầu không đuôi đã muốn ta giao người, các ngươi coi chỗ này của ta là nơi nào, muốn tới thì tới?” Huyễn Dạ lạnh mặt, giọng nói như sấm đập vào ngực mọi người.

 

Bên ngoài đồn thiếu chủ Thiên Huyễn gia tộc tác phong nhanh nhẹn, là một thiên tài trăm năm khó gặp, có người nói hắn còn trẻ đã có tu vi Thần Vương chín sao đỉnh, cách Thần Tôn chỉ kém một cước, tuy rằng có hào quang thiên tài cùng thiên chi kiêu tử, thế nhưng thái độ làm người lại hết sức khiêm tốn lễ độ, quả thực là một trời một vực với vị thiếu gia bị phế của Đế Nặc gia tộc, rất ít người từng thấy hắn tức giận, một ít người biết tính cách hắn lập tức bị chấn nhiếp.

 

Tuy rằng tự biết đuối lý, thế nhưng hôm nay bất luận thế nào đều phải tìm được ba người kia, bằng không sau khi trở về lão cũng không thể ăn nói với đại ca, dù sao cháu ruột là theo lão tới, hôm nay bị phế, không tức giận là không thể, nhưng Mạc Lan biết Huyễn Dạ của Thiên Huyễn gia tộc không phải dễ trêu, nên tính tình nóng nảy bị miễn cưỡng nén xuống.

 

Nghe Huyễn Dạ nói, thái độ lão cũng không nhường chút nào, nhìn chằm chằm Huyễn Dạ nói từng chữ từng câu: “Cháu ruột của ta hôm nay ở bên ngoài thành Thiên Nhai bị mấy kẻ hành tung bất minh phế bỏ huyết mạch và móc hai mắt, tuy rằng còn sống, thế nhưng ngày sau cũng là một phế nhân, có người chính mắt thấy ba kẻ kia đi vào tửu lâu này, ta chỉ muốn Huyễn Dạ thiếu chủ giao ba người kia ra đây, tất cả ta có thể bỏ qua!”

 

Thiếu gia gia tộc bị phế, hậu quả tuyệt đối không nhỏ, chưa nói đến bọn họ có liên hệ máu mủ, Mạc Lan cũng không thể để hung thủ nhởn nhơ dưới mí mắt mình, bằng không truyền ra, mất mặt chính là Đế Nặc gia tộc!

 

Tuy rằng nguyên nhân gây ra là do thiếu gia của Đế Nặc gia tộc không đúng, thế nhưng theo tính nết Mạc Lan, lão tự nhiên không có khả năng bỏ qua.

 

Chiến trận trước mắt rõ ràng nhất định phải bắt giao người ra mới chịu rời đi.

 

Nhưng Huyễn Dạ cũng không phải ngồi không, tuyệt đối không thể thoả hiệp, chỉ thấy sắc mặt hắn giận dữ, khuôn mặt anh tuấn kéo giãn, “Hừ, ngươi nói vậy chẳng lẽ là muốn đổ trách nhiệm cháu ngươi bị phế lên đầu Thiên Huyễn gia tộc sao? Làm người mà da mặt dày đến mức độ đó đã là cảnh giới mới rồi, ngươi chớ quên, nguyên nhân hết thảy, là do cháu của ngươi gieo gió gặt bão, gia tộc của ta còn chưa tìm các ngươi tính sổ, mà ngươi còn có mặt mũi nói thế.”

 

Trong đám người có kẻ cười ra tiếng.

 

Khí thế của Mạc Lan bộc phát, sắc mặt lạnh lùng cười, “Tính sổ? Ta muốn biết, Thiên Huyễn gia tộc các ngươi muốn tìm Đế Nặc gia tộc tính cái gì?”

 

“Thành Thiên Nhai từ khi thành lập đã có văn bản quy định rõ ràng, bất kể là bên trong thành hay cổng thành không được xảy ra đánh nhau ẩu đả, cháu của ngươi ngay từ đầu đã không tuân thủ quy tắc, không chỉ đụng bị thương nhiều người, còn dẫn đầu khơi mào tranh đấu, không có quy củ nào phân biệt thân phận, cho dù các ngươi là người của Đế Nặc gia tộc, cũng phải tuân thủ, hơn nữa không khách khí mà nói, gã là tự làm tự chịu, gieo gió gặt bão, đừng trách người khác, nếu thật phải cho một lý do, chỉ có thể trách gã tài nghệ không bằng người ta, kiêu ngạo mới bị phế!” Huyễn Dạ nói mỗi chữ mỗi câu, mặt không đổi sắc, thế nhưng phía sau hàm chứa đầy châm chọc.

 

Mạc Lan bị chọc cho phẫn nộ, không lãnh tĩnh được nữa, hung ác nói: “Ta mặc kệ ai đúng ai sai, ta chỉ muốn ba tên hung thủ tàn hại cháu của ta, nếu ngươi cố ý bao che bọn họ, đừng trách ta hạ đao vô tình.”

 

“Mạc Lan lão quỷ. Ngươi thực sự càng sống càng thụt lùi, bây giờ lại luân lạc tới mức đi uy hiếp ngay cả một đứa nhỏ Thần Tôn cũng chưa tới, ta thật cảm thấy mất mặt thay ngươi.”

 

Trong đám người truyền ra một giọng nói châm chọc sang sảng.

 

Chủ nhân của giọng nói rõ ràng thiên vị Huyễn Dạ, bởi vậy ngay cả Phượng Hi cũng men theo giọng nói dáo dác nhìn sang.

Advertisements