Chương 130 Phân chia thế lực

 

Huyễn Dạ và Tông Vô Tình đều là thiên chi kiêu tử.

 

Bọn họ bẩm sinh đã có sự ưu nhã và cao quý của quý tộc, giở tay nhấc chân đều mang khí chất cao quý không thể với tới, hoàn toàn khác vị thiếu gia bị phế của Đế Nặc gia tộc kia, bọn họ không kiêu ngạo cả vú lấp miệng em, lại có ngạo khí tài hơn người khác từ sinh ra đã có.

Luận thân phận, vị thiếu gia của Đế Nặc gia tộc kỳ thực còn không bằng hai người bọn họ, cùng là thiếu gia gia tộc, nhưng hai người bọn họ là người thừa kế trực hệ không thể nghi ngờ, nói cách khác tương lai lớn nhất có thể sẽ kế thừa cả gia tộc. Nên từ nhỏ đến lớn, bọn họ thường thấy sắc mặt lấy lòng từ người xung quanh, nghe qua rất nhiều lời a dua nịnh hót, cho dù là lão nhân trong gia tộc cũng chưa từng dùng giọng ra lệnh với bọn họ.

 

Dù giọng Minh Vương rất nhạt, không phải thỉnh cầu, không phải mệnh lệnh, nhưng khiến nội tâm bọn họ khiếp sợ.

 

Giọng Minh Vương có sự bình tĩnh mà uy nghiêm tự nhiên, khác với giọng uy nghiêm đáng kinh sợ của một người nhiều năm ở địa vị cao thả ra, đây là giọng khiến người ta không thể chống cự, ngược lại sẽ cảm thấy đương nhiên, có mê hoặc khiến họ không tự chủ làm theo lời y nói.

 

Hai người từng trải vô số, đã biết rất nhiều đại nhân vật thân phận tôn quý, cả Thiên tôn của Thiên giới cũng từng tận mắt thấy mấy lần, Thiên tôn tuy rằng bên ngoài nhìn như như một trưởng giả ôn hòa, thế nhưng nhất cử nhất động lại toát ra sự uy nghiêm vô hình, giọng nói càng mang ngữ khí mệnh lệnh, trong mắt lão ta, kỳ thực chúng sinh đều là con kiến hôi!

 

Nhưng hai người chẳng bao giờ nghĩ tới, lại ở địa phương hẻo lánh gặp được người siêu nhiên như vậy.

 

Chỉ tiếc bọn họ căn bản không nghĩ ra Thần Ma đại lục có bao giờ xuất hiện nhân vật như vậy, theo lý, nhân vật thế này ở Thần Ma đại lục không thể nào yên lặng vô danh, trừ phi bọn họ là người bế quan lâu năm của mấy gia tộc lánh đời, trước đó chưa nghe nam nhân nói, bọn họ đúng là nghĩ như vậy, thế nhưng hiện tại đã bác bỏ suy đoán ấy.

 

Bởi vì mặc dù là cường giả của gia tộc lánh đời cũng không thể nào không biết phân chia thế lực của Thần Ma đại lục, trừ phi họ không phải người của Thần Ma đại lục.

 

Huyễn Dạ chỉnh tu lại từ ngữ, giương mắt nhìn ba người người rồi nói: “Ba vị chắc là từ nơi hẻo lánh tới, phân chia thế lực của Thần Ma đại lục thật ra không quá phức tạp, cụ thể chia làm bốn vùng, theo thứ tự là Đông Vực, Tây Vực, Nam Vực, Bắc Vực tứ đại Liên minh, Bắc Vực là nơi này, có đông đảo dân du cư tập hợp hỗn loạn, nhưng thực lực trung bình không cao, là kém nhất trong tứ đại Liên minh, Nam Vực là vùng có diện tích lục địa rộng nhất trong tứ đại Liên minh, vì là Ma Thú Liên minh trứ danh, tuy chủng loại phân hoá nghiêm trọng, nhưng thực lực không thể khinh thường, cho dù là gia tộc lánh đời cũng không dám dễ dàng trêu chọc chúng, bên ngoài đồn thổi ma thú ngày càng giảm thiểu, nhưng thật ra là vì đa phần ma thú đều sinh tồn trong Nam Vực, đặc biệt là các Thần thú sở hữu huyết mạch Thượng cổ.”

 

“Về phần Cổ Thế Liên minh của Tây Vực, đó là gia tộc của ta, còn có một vài gia tộc lánh đời, nhưng mặt nổi là Thiên Huyễn gia tộc và Đế Nặc gia tộc chiếm một phương, Đế Nặc Thương hội là sản nghiệp của Đế Nặc gia tộc, ba vị nếu muốn hành tẩu bình yên ở đại lục, phải cẩn thận Đế Nặc gia tộc, hôm nay chuyện các ngươi làm ngoài cổng thành tất sẽ truyền đến tai Đế Nặc gia tộc, với tác phong làm việc của bọn họ tất nhiên sẽ không bỏ qua. Sau cùng là Liên minh ở Đông Vực, kỳ thực là thế lực do cư dân nguyên thủy của Thần Ma đại lục hình thành, Thiên Uyên Thần lĩnh trứ danh ở ngay biên giới Đông Vực, gần Ma Thú Liên minh, ở đó đã từng bạo phát một trận chiến tranh đoạt khổng lồ, hiện tại đề phòng cực kỳ nghiêm ngặt!”

 

“Vì nguyên nhân gì?” Phượng Hi ngửi được mùi ngon, mở rộng tầm mắt.

 

“Bởi vì Thiên Uyên Thần lĩnh có một gốc cây cổ thụ vạn năm sinh trưởng, chính là Giới thụ trong truyền thuyết, nó mỗi ngàn năm mới kết quả một lần, hơn nữa số lượng cực kỳ ít ỏi, nên mỗi ngàn năm đều khiến vô số người cướp đoạt, mãi đến ba ngàn năm trước bạo phát đại chiến, cuối cùng Người Thủ Hộ Thần Ma đại lục cùng hai vị Chí tôn của Ma giới và Thiên giới định ra hiệp nghị, Giới thụ kết quả để cho Cổ Ni Lạc Thương hội tiến hành bán đấu giá, đương nhiên chỉ là một phần, một phần khác dùng để làm phần thưởng cho đại chiến trăm năm, lúc đó người của Thiên giới và Ma giới sẽ tới tham gia, hiện tại cách thời gian Giới thụ kết quả đã không còn xa.” Huyễn Dạ thấy hắn chủ động hỏi, liền thuận thế giải thích một chút.

 

“Giới quả?” Âm lượng Phượng Hi đột nhiên đề cao hơn rất nhiều, ngay khi Huyễn Dạ và Tông Vô Tình đang thấy kỳ quái, hắn lại nói tiếp: “Ra là phần thưởng cho đại chiến trăm năm chính là Giới quả a…”

 

Giọng nói có sự thất vọng khó giải bày.

 

Huyễn Dạ không biết vì sao hắn lại dùng giọng thất vọng như thế, cho rằng là một vật hắn muốn, nhân tiện nói: “Ra Phượng Hi biết đại chiến trăm năm, nhưng ngươi cũng không phải thất vọng, phần thưởng của đại chiến trăm năm không chỉ có Giới quả, cụ thể có cái gì ta thì không biết.”

 

“Ồ, vậy Người Thủ Hộ ngươi vừa nói là cái gì?” Hăng hái của Phượng Hi cuối cùng cũng bị kéo dậy.

 

Huyễn Dạ lúc này mới phát hiện mình vừa bị thiếu niên nắm mũi dẫn đi, kết quả kéo trọng tâm câu chuyện đi chỗ khác, âm thầm đè nén kinh ngạc, nói: “Người Thủ Hộ chính là thần linh thủ hộ Thần Ma đại lục, siêu việt cả Đại Thần Thiên, chính là người ta muốn nói tiếp đây, ở trung ương Thần Ma đại lục, cũng chính là Trung Vực, có một tòa tháp Thần Ma, Người Thủ Hộ ngủ say bên trong tháp Thần Ma.”

 

“Diện tích Trung Vực còn lớn hơn rất nhiều so với Nam Vực, cũng là nơi cường giả Thần Ma đại lục thường lui tới nhiều nhất, chỗ đó, cường giả cấp bậc Thần Quân căn bản nhan nhản, chỉ có thể coi là miễn cưỡng đúng quy cách mà thôi, bởi vì Trung Vực là do thế lực của chín vị Đại Thần Thiên cấu thành, bọn họ mặt ngoài lấy danh trấn thủ tháp Thần Ma, trên thực tế phân hoá cực kỳ nghiêm trọng, bởi vì Người Thủ Hộ trong tháp Thần Ma đã vạn năm không có thức tỉnh, nhưng chín vị Đại Thần Thiên đều là cường giả chứng kiến tháp Thần Ma được xây dựng, nên mỗi khi có đại sự sẽ do chín vị Đại Thần Thiên cùng nhau thương nghị.”

 

“Ngươi vừa nãy còn nói không phức tạp, ta thấy rất phức tạp đó!” Phượng Hi nghe mà chóng mặt, tuy rằng người kia nói kỳ thực rất có trật tự.

 

Biểu cảm Huyễn Dạ nhất thời trở nên cổ quái, kỳ thực còn chưa nói xong.

 

“Còn một Hải Tộc Liên minh.” Minh Vương tuy rằng nhớ không quá rõ thế lực của Thần Ma đại lục, thế nhưng Hải tộc cường đại y cũng biết đến, thế giới Hải Vực rộng vô biên, cho tới bây giờ không ai biết Hải Vực rốt cuộc lớn cỡ nào, có người suy đoán Hải Vực có thể so với Thần Ma đại lục còn lớn hơn.

 

Minh Vương chỉ đến Hải Vực một lần, thế nhưng lúc đó không dừng lại lâu lắm, mà y cũng không có hứng thú tìm hiểu quy mô Hải Vực.

 

“Các hạ nói không sai, đúng là còn có một Hải tộc Liên minh, nhưng bọn họ cùng Thần Ma đại lục từ trước đến nay nước giếng không phạm nước sông, hơn nữa Hải tộc sinh sống trong Hải Vực, nên tại hạ cũng ít tiếp xúc với họ, nhưng nghe nói, thực lực Hải tộc cũng không kém bao nhiêu so với Trung Vực.” Hải tộc gần như bị người Thần Ma đại lục quên lãng, Huyễn Dạ thật ra không ngờ bọn họ lại biết.

 

Minh Vương nói: “Bất luận vị diện nào cũng có áp chế, Hải tộc tuy rằng cường đại, nhưng cũng không ngoại lệ.”

 

Tựa như lời vô tâm, nhưng trong lòng Huyễn Dạ và Tông Vô Tình dậy sóng, nghe lời này, tựa như y biết thực lực của Hải tộc thế nào vậy.

 

“Lão đại, Hải tộc chơi vui không? Là bộ dáng gì?” Phượng Hi thật vất vả nghe được một từ mới mẻ, lập tức hỏi tới.

 

Minh Vương đảo mắt, nhớ lại thế giới Hải Vực trước đây rất lâu đã thấy, “Hải tộc là một đám sinh vật sinh sống trong thế giới Hải Vực, tu luyện thành tinh có thể biến hóa khổng lồ, nhưng Hải tộc phân hoá cũng không đỡ hơn so với Thần Ma đại lục bao nhiêu, thế giới Hải Vực cũng cực kỳ hỗn loạn, còn vặn vẹo hơn Thần Ma đại lục, Tiểu Hi nếu muốn, về sau tìm thời gian đến!”

 

“Thế giới Hải Vực ở đâu?” Phượng Hi hỏi.

 

“Bắc Vực của Thần Ma đại lục có một dãy núi lớn kéo dài từ phía đông sang phía tây, được gọi là núi Phục Ma, cao vót khổng lồ, là một vùng hùng vĩ của Thần Ma đại lục, là lá chắn thiên nhiên ngăn cách Thần Ma đại lục và Hải Vực, bởi vì bên kia núi là thế giới Hải Vực.”

 

“A? Lẽ nào không có đường có thể đến Hải Vực sao?”

 

“Có thì có, nhưng có một tòa thành rất lớn được gọi là Hàng Rào Sắt thành lập con đường duy nhất thông đến Hải Vực, muốn đến Hải Vực nhất định phải đi Hàng Rào Sắt đó, mà nó được thành lập là để chống lại động vật biển chen chúc nhau tràn lên bờ trong hải triều, cũng giống ma thú triều, có ý nghĩa giống nhau.”

 

Phượng Hi mắt sáng lên, “Lão đại, ta có thể…”

 

“Không thể.” Minh Vương không đợi hắn nói xong đã cắt đứt, một điểm thương lượng cũng không cho.

 

Phượng Hi bĩu môi, “Vì sao không thể?”

 

“Động vật biển chỉ có thể sinh hoạt ở đáy biển, trừ phi ngươi sau này ở lại đáy biển.”

 

“… Vậy thôi đi.”

 

Ba người kia rốt cuộc biết bọn họ đã thành đồ làm cảnh trong bao sương, vốn là mình giải thích thì Huyễn Dạ trái lại nhờ họ mà gia tăng một ít tri thức, Thần Ma đại lục cùng Hải tộc đã mấy ngàn năm không có tiếp xúc, trưởng bối trong gia tộc cũng chưa từng nhắc qua, Huyễn Dạ và Tông Vô Tình chỉ từ trong sách hiểu biết đại thể một phần, đối với Hàng Rào Sắt và Hải tộc, bọn họ chỉ biết chút đỉnh.

 

Huyễn Dạ đột nhiên đứng lên nói: “Quấy rối ba vị lâu như vậy, chúng ta cũng nên đi rồi, tương lai nếu có cơ hội đến Tây Vực, ba vị đừng ngại có thể tới tìm Huyễn Dạ, Huyễn Dạ nguyện ý tẫn hết sức lực.”

 

Lúc này Tông Vô Tình vẫn chưa lên tiếng cũng đứng lên, một thân bạch y khá bắt mắt, trên mặt vẫn là nét cười ôn văn nhĩ nhã.

 

“Ba vị tương lai nếu có hứng thú đến Trung Vực, cũng có thể tìm đến Tông Vô Tình, gia chủ chính là Lục Diệt Đại Thần Thiên, hoan nghênh ba vị đến.”

 

Gã vừa lên tiếng, Dạ Xoa Thần không khỏi liếc mắt nhìn, không ngờ bối cảnh của Tông Vô Tình còn mạnh hơn so với Huyễn Dạ, thế lực sau lưng thế mà là Lục thiên một trong chín vị Đại Thần Thiên của Thần Ma đại lục, nhưng gã  từ đầu tới đuôi đều không nói ra, tốt hơn những kẻ ỷ vào thế lực gia tộc làm xằng làm bậy nhiều lắm.

 

Lời tuy là thế, thế nhưng ba người không biểu hiện ra kinh ngạc quá lớn.

 

Phần trấn định này hai người kia xem trong mắt, Tông Vô Tình cũng không phải muốn ỷ vào thân phận làm gì, nói xong chỉ cười trừ, sự hào hiệp cực kỳ hiếm có, hai bên còn nói mấy câu khách sáo, Huyễn Dạ và Tông Vô Tình đang muốn rời đi, cửa bao sương đột nhiên vang lên một loạt tiếng động dồn dập, giọng nói lo lắng của chưởng quỹ từ bên ngoài truyền vào.

 

“Thiếu chủ, không xong rồi, người của Đế Nặc gia tộc đã tìm tới cửa.”

Advertisements