Chương 129 Lần này sẽ không

 

Tông Vô Tình trong nháy mắt ngây ngẩn cả người.

 

Trước khi mở cửa gã đã nghĩ tới mấy kiểu gặp mặt, nhưng không ngờ lại là lễ gặp mặt độc đáo như thế, một khối điểm tâm chặt chẽ dán trên mũi gã, kỳ thực gã không ngại đối phương đưa chút điểm tâm, thế nhưng tốt nhất là đưa vào bụng gã, chứ không phải đưa cho mũi, gã còn chưa học cách dùng mũi ăn đâu, thật đó!

Huyễn Dạ lúc tránh liền nhớ đến hảo hữu phía sau, thế nhưng đã muộn, chờ hắn quay đầu lại, “hung khí” “tập kích” bọn họ đã ở giữa mặt của hảo hữu, chưa từng thấy hảo hữu bị như vậy Huyễn Dạ định cười tại chỗ, nhưng nét cười còn chưa hiện lên khóe miệng, một giọng nói tràn ngập vẻ thiếu gia bực tức vang lên, đúng là tiếng hô khi ở bên ngoài bọn họ nghe được.

 

“Chưởng quỹ, mang thêm hai bàn điểm tâm!”

 

Những lời này trực tiếp đánh tan nụ cười của hắn, hóa ra bọn họ vừa rồi thật sự bị coi là chưởng quỹ hay tiểu nhị tửu lâu này.

 

Vì một chuỗi bất ngờ, toàn bộ bao sương thoáng chốc yên lặng, thiếu gia bên trong có lẽ đã nhìn thấy bọn họ, giọng nói tràn ngập nghi ngờ lại vang lên, “Ế, sao không phải chưởng quỹ?”

 

Lần này thì khỏi cần suy đoán, Huyễn Dạ và Tông Vô Tình có thể trực tiếp chắc chắn, bọn họ từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên biết hóa ra mình cũng có tướng mạo làm chưởng quỹ.

 

“Nè, các ngươi là ai?” Không đợi được bọn họ đáp, thiếu gia kia tay phải chống cằm, trong miệng ngậm chiếc đũa, hai mắt thật to lập lòe nhìn bọn họ.

 

Huyễn Dạ lúc này mới nhớ ra mục đích bọn họ tới đây, chỉnh đốn biểu cảm trên mặt, chắp tay thản nhiên lễ độ nói: “Tại hạ Huyễn Dạ, là chủ nhân tửu lâu Thanh Long, vị này là hảo hữu của ta Tông Vô Tình, trước cửa thành nhìn thấy ba vị thân thủ bất phàm, cho nên muốn đến đây kết giao một phen, nếu đã quấy rối, xin được lượng thứ!”

 

Tông Vô Tình sau lưng Huyễn Dạ đã gỡ xuống điểm tâm trên mặt, nhẹ lau vài cái, không giận dữ, thấy người trong bao sương nhìn qua, lộ ra nét cười khẽ, vừa đúng mực, không khiến người ta nghĩ mình mất kiên nhẫn, ấn tượng đầu tiên sẽ không quá kém, nghiễm nhiên là hình tượng quý công tử  tác phong nhanh nhẹn ôn văn nhĩ nhã!

 

Thiếu niên sáng mắt lên, “Ra ngươi là chủ nhân tửu lâu này, đến thật vừa lúc, điểm tâm dùng hết rồi, có thể phiền ngươi lấy thêm hai khay đến không?”

 

Huyễn Dạ sửng sốt, nhưng kịp phản ứng, cười nói: “Không thành vấn đề, ba vị xin chờ một chút!”

 

Huyễn Dạ mới rời đi chưa bao lâu, hai bàn điểm tâm thiếu niên muốn lập tức được đưa tới, nóng hầm hập, hình như vừa mới ra lò, hơn nữa người đưa là chính hắn, thành ý kết giao quả thực đầy đủ, thiếu niên không chú ý tới điểm ấy, thế nhưng hai người khác trong bao sương lại xem rõ ràng.

 

Thiếu niên thấy Huyễn Dạ hữu lễ như vậy, lập tức vẫy vẫy tay với hắn và Tông Vô Tình, “Mau vào, tùy tiện ngồi, đừng khách khí!”

 

Ngữ khí đương nhiên như mình mới là chủ nhân nơi này, nhưng Huyễn Dạ và Tông Vô Tình không để ý, buôn bán vốn khách hàng là trên hết, bọn họ càng ước gì có thể có cơ hội làm quen với ba người, nên rất tự nhiên ngồi vào hai chỗ trống khác, nhìn ba khuôn mặt khác hẳn so với khi thấy ngoài cổng thành, hai người không hề nghi hoặc, chỉ cần hơi thông minh một chút là có thể nghĩ ra nguyên nhân.

 

Ánh mắt Huyễn Dạ đảo qua hai người kia, cuối cùng dừng ở thiếu niên, “Ba vị thoạt nhìn không giống nhân sĩ bản địa, chẳng lẽ là từ nơi xa tới?”

 

“Đúng vậy, nhưng làm sao ngươi biết?” Phản ứng vẫn là thiếu niên, hai người khác không nói một lời, gần như bàng quan.

 

Nhưng nam nhân ngồi bên cạnh thiếu niên mặc dù không nói lời nào, sự tồn tại cường liệt vẫn khiến người ra không bỏ qua được.

 

Huyễn Dạ vừa cười vừa nói: “Địa phương nào dưỡng ra người nấy, Bắc Vực nổi tiếng hỗn loạn, ba vị khí chất xuất trần không giống người sống ở Bắc Vực, vì vậy mới đoán các ngươi không phải người Bắc Vực mọi.”

 

“Cái đó cũng bị ngươi nhìn ra.” Thiếu niên cắn điểm tâm tán thán một câu.

 

“…” Huyễn Dạ không ngờ phương thức tư duy của thiếu niên đặc biệt như vậy, hoàn toàn không biết nói gì tiếp.

 

“Đừng mãi ăn điểm tâm, uống trà đi.” Đúng lúc này, nam nhân ngồi bên thiếu niên cuối cùng cũng lên tiếng.

 

Giọng nói của nam nhân giống như dòng suối mát lạnh, bên trong bao sương an tĩnh tạo cảm giác thanh lương dị thường, gương mặt tuấn dật mặc dù không có biểu cảm, nhưng Huyễn Dạ và Tông Vô Tình lại nghe ra sự cưng chiều và quan tâm trong đó, thiếu niên liên tục gật đầu cười hì hì nâng chung trà lên uống mấy ngụm, khiến hai người không khỏi nhìn nhau.

 

Thấy họ không có dấu hiệu tự giới thiệu, Huyễn Dạ mới lên tiếng, “Xin hỏi ba vị xưng hô như thế nào?”

 

“Ai nha, ta quên mất.” Thiếu niên đột nhiên vỗ đầu mình, nụ cười trên mặt vẫn xán lạn, tuyệt không nghĩ mình vô lễ.

 

“Không sao.” Huyễn Dạ và Tông Vô Tình muốn kết giao, tự nhiên sẽ không vì bị lờ đi mà thẹn quá thành giận.

 

“Ta là Phượng Hi.” Thiếu niên chỉ mình, sau đó lại chỉ Dạ Xoa Thần ở bên mang vẻ mặt lãnh khốc, vừa nhanh vừa chuẩn nói: “Hắn tên Dạ Tu La, còn vị này.”

 

Phượng Hi nói rồi kéo cánh tay của Minh Vương qua, ngọt ngào nói: “Y là lão Đại của ta, tên là Phượng Minh.”

 

Không đợi Huyễn Dạ và Tông Vô Tình phản ứng, Dạ Xoa Thần đã vô cùng kinh ngạc, nhưng trên mặt vẫn là dáng vẻ lạnh như băng, hắn liếc mắt nhìn Minh Vương, phát hiện y không có phản ứng, như chấp nhận cái tên Phượng Hi lấy cho y, nếu trước đây sự cưng chiều chỉ khiến người ta biết Phượng Hi trong lòng Minh Vương Bệ hạ chiếm vị trí rất quan trọng, hiện tại Minh Vương phóng túng để Phượng Hi định họ Phượng cho mình, đã không phải “rất quan trọng” bình thường nữa rồi!

 

Dạ Xoa Thần hiện tại nghĩ, vì Phượng Hi, Minh Vương Bệ hạ có thể hy sinh bất kỳ thứ gì, bao gồm cả tính mạng, đương nhiên đây chỉ là một ví dụ.

 

“Chẳng biết ba vị có phải đến vì Thần thú ở núi Thanh Long?” Huyễn Dạ không muốn bầu không khí lạnh xuống, cho nên trực tiếp lên tiếng hỏi.

 

“Nếu như ta nói là đến ngắm phong cảnh, các ngươi tin không?” Mắt Phượng Hi vòng vo đảo, nói ra một đáp án khiến Huyễn Dạ và Tông Vô Tình bất ngờ.

 

“Tin!” Tông Vô Tình và Huyễn Dạ đồng thanh nói.

 

Gần đây tin tức liên quan đến Thần thú đã truyền đi sôi sùng sục, xuất hiện ở thành Thiên Nhai lúc này, đa số là vì Thần thú mà đến, thế nhưng cũng không ngoại trừ một phần nhỏ không phải là vì Thần thú, trên đời luôn có mấy ngoại tộc như thế, Huyễn Dạ và Tông Vô Tình không phải người thiển cận, nên thiếu niên nếu đã nói vậy, bọn họ không có đạo lý không tin!

 

Phượng Hi cười tuyệt không chột dạ, chuyện mạch khoáng có đánh chết hắn cũng sẽ không nói ra.

 

“Nhưng ba vị nếu muốn thám hiểm trong rừng rậm, tốt nhất hãy tìm người dẫn đường, hoặc mua một phần địa đồ, địa thế núi Thanh Long phức tạp, trong rừng rậm có rất nhiều ma thú sinh sôi nảy nở, nghe nói có ma thú Thượng cổ, nếu như vận khí không tốt, rất có khả năng sẽ gặp phải ma thú triều, tuy rằng quy mô không quá lớn, nhưng cũng rất phiền toái, có rất nhiều tu luyện giả bỏ mạng trong ma thú triều rồi.” Huyễn Dạ tuy tin bọn họ tới ngắm phong cảnh, nhưng lại càng tin bọn họ muốn đến phiến rừng rậm Ma Thú, nói như vậy không phải hoài nghi, mà là thành tâm kiến nghị.

 

“Cám ơn các ngươi kiến nghị, chúng ta sẽ suy tính.” Dạ Xoa Thần lo lắng Phượng Hi sẽ lộ kẽ hở, trước khi hắn lên tiếng đã nói.

 

“Đừng khách khí!” Huyễn Dạ cười cười.

 

Nhưng Phượng Hi đã cảm thấy hứng thú với ma thú triều, hắn đột nhiên nghĩ, nếu như có một đám ma thú triều thì sẽ như thế nào, trong đầu ảo tưởng hình ảnh mình thống lĩnh một đoàn ma thú uy phong lẫm liệt, càng nghĩ hắn lại càng chờ mong, rốt cuộc nhịn không được cười ra tiếng.

 

Ánh mắt mọi người bị kiểu cười kẻ trộm trên mặt hắn thu hút.

 

Nhưng khi đương sự một câu giải thích cũng không nói, từ chỗ ngồi nhảy lên ngồi trên đùi Minh Vương, nắm tay hưng phấn hô: “Lão đại lão đại, ta nghĩ tới một chuyện rất lợi hại.”

 

“Nói nghe xem.” Minh Vương bình tĩnh nói.

 

Cho dù đã chứng kiến rất nhiều chuyện kinh thiên động địa, lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này này mặt Huyễn Dạ và Tông Vô Tình lại lộ ra biểu cảm kinh ngạc, cũng may hai người không phải người bình thường, rất nhanh đã kịp phản ứng, nhưng trong đầu có một suy nghĩ khác, không phải chưa nghe nói qua, chỉ là chưa được tận mắt thấy, cứ tưởng rằng thiếu niên và nam nhân chỉ là quan hệ khá thân mật mà thôi, không ngờ là loại quan hệ này.

 

Ngẫm lại cũng bình thường trở, chuyện đó kỳ thực cũng không có gì đáng kinh ngạc, chuyện tình cảm không ai nói trước được!

 

Minh Vương không dấu vết liếc mắt quét qua hai người, rồi rơi vào Phượng Hi vẻ mặt hưng phấn.

 

Phượng Hi lập tức thao thao bất tuyệt nói ra ý nghĩ, hoàn toàn không thấy suy nghĩ đó có bao nhiêu huyễn tưởng, ý nghĩ kỳ lạ, Huyễn Dạ và Tông Vô Tình vốn đã thấy thiếu niên suy nghĩ rất kỳ lạ, tay cầm chén trà run một cái, bây giờ mới biết, ra là bọn họ thấy chỉ là một góc băng sơn.

 

Đến tột cùng là cái đầu như thế nào mới nghĩ tới việc đi khế ước một đám ma thú để trợ uy phong của mình, từ cổ chí kim, bọn họ có thể chắc chắn, thiếu niên tuyệt đối là người đầu tiên, về phần có phải là người cuối cùng không, cái này thì chưa chắc.

 

Hai người đều dựng thẳng tai, muốn nghe xem Minh Vương trả lời như thế nào.

 

“Suy nghĩ này —— không tệ!” Minh Vương trầm mặc một hồi, sau đó rất trấn định khẳng định suy nghĩ của Phượng Hi, nhưng ngay khi Phượng Hi lộ vẻ tươi cười đắc ý thì y lại bổ sung một câu, “Nhưng điều kiện tiên quyết là, trước hết Tiểu Hi đề thăng tinh thần lực của mình, bằng không thiếu tinh thần lực, đừng nói khế ước một đám ma thú, cho dù là khế ước mười con ma thú cũng không thể được!”

 

Phượng Hi cắn răng nói: “Vì đại quân ma thú của ta, sau này ta sẽ cố gắng tu luyện.”

 

“Những lời này, Tiểu Hi đã nói rất nhiều lần.” Minh Vương cũng đã nghe rất nhiều lần, nhưng quyết tâm thiếu niên có kỳ hạn, cho nên thường cứ dến ngày thứ hai đã quên.

 

Phượng Hi chớp mắt mấy cái, “Lần này sẽ không.”

 

Vẻ mặt này quá không có sức thuyết phục! Dạ Xoa Thần và Huyễn Dạ và Tông Vô Tình đồng thời nghĩ trong lòng.

 

Ngay lần đầu tiên gặp Huyễn Dạ và Tông Vô Tình đã có thể xem thấu bản chất hắn, có thể thấy Phượng Hi làm người quá là thất bại!

 

Huyễn Dạ và Tông Vô Tình ban đầu đích thật là ôm tâm tình khác mà tới, thế nhưng trong thời gian ngắn ngủi, hai người lại phát hiện ba người kia rất thú vị, đặc biệt là thiếu niên tên Phượng Hi, không chỉ suy nghĩ rất kỳ lạ, hình thức hành vi cũng rất kỳ quái, tuyệt không phải kiểu người tầm thường có thể so sánh, ở cùng người như vậy rất mới mẻ đối với bọn họ, có thể kết giao cùng cũng không tệ.

 

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên nhận thấy có tầm mắt dừng trên người, Huyễn Dạ và Tông Vô Tình mới chú ý, nam nhân kia đang nhìn hai người bọn họ, vừa định hỏi, y lại tự mình lên tiếng.

 

“Thần Ma đại lục địa vực rộng lớn, ta đã lâu không đến, các ngươi hãy kể ra phân chia thế lực hiện tại.”

Advertisements