Chương 128 Thay đổi mặt

 

Bởi sự kiện kia đã truyền vào trong thành, nên ba người Phượng Hi đi đến đâu cũng sẽ có người lén theo bọn họ.

 

Nhưng Phượng Hi vô cùng mất hứng, bởi vì hắn phát hiện, đối tượng khiến mấy người kia lén theo bọn họ kỳ thực là lão đại, nên một đường đi mặt hắn đều thối thối, mỗi lần có người lén theo, hắn liền phóng một đao mắt qua, kết quả… bị đối phương làm như không thấy.

Minh Vương tất nhiên thấy, nhưng y lại không để ý, trái lại tâm tình rất tốt.

 

Mãi đến khi ba người đặt chân vào trong bao sương một tửu lâu, Minh Vương mới vuốt đầu Phượng Hi, giả như nghi vấn: “Tiểu Hi giận cái gì? Không phải là thấy chuyện trước đó còn chưa trả đủ?”

 

Dạ Xoa Thần thức thời đi ra ngoài tìm chưởng quỹ, lưu không gian trong bao sương cho hai người “nói chuyện riêng”.

 

Phượng Hi nhìn gương mặt tuấn mỹ tuyệt luân của Minh Vương, thở dài nói: “Lão đại, ta phát hiện một chuyện rất nghiêm trọng.”

 

Minh Vương kéo hắn vào trong lòng, khuôn mặt lộ một tia cười nhẹ, khóe môi hơi cong lên, “Tiểu Hi phát hiện chuyện quan trọng gì?” Phượng Hi xoay người, bày ra biểu cảm nghiêm túc và nghiêm trọng nhìn chằm chằm gương mặt của Minh Vương, đưa ngón tay ra chỉ còn kém chọc lên thôi, hắn nỗ lực thể hiện vẻ mặt nghiêm túc nói: “Lão đại, ngươi có phát hiện vóc người đẹp quá kỳ thực cũng là một loại phiền não không?”

 

“Không có.” Minh Vương khẽ nhướn mày, nắm lấy khuôn mặt thiếu niên tinh tế quan sát một hồi, cười nói: “Đừng sợ, Tiểu Hi vĩnh viễn cũng sẽ không gặp loại phiền não đó đâu.”

 

Phượng Hi, “…” Hắn không phải có ý này.

 

Hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, sau đó Phượng Hi mới thất bại cúi đầu, sau đó lấy khẩu khí trẻ nhỏ không thể dạy mà nói: “Lão đại, ta biết ta rất khả ái, ngươi đừng nhìn chằm chằm vào ta nữa, với lại ta không phải nói ta, ta là nói ngươi, lẽ nào lão đại không phát hiện, trên đường rất nhiều người nhìn ngươi sao? Nên ta mới nói bộ dáng quá đẹp cũng là phiền não.”

 

Khóe môi Minh Vương hơi cong lên, nói: “Ta chưa từng có phiền não đó.”

 

Phượng Hi thở dài nói: “Thế nhưng ta rất phiền não a!”

 

Trên mặt Minh Vương rốt cuộc lộ ra ý cười, ánh mắt cưng chiều nhìn thiếu niên, xoa đầu hắn nói: “Tiểu Hi không cần vì thế mà phiền não.”

 

“Làm sao có thể?” Phượng Hi thấy Minh Vương lơ đãng, mâm môi, “Lão đại bộ dáng đẹp như vậy, nhất định sẽ có rất nhiều người mơ ước sắc đẹp của ngươi, thế nhưng mỹ sắc của lão đại chỉ có thể cho mình ta mơ ước, nên ta rất rất phiền não.”

 

“Vậy không bằng đổi mặt?” Minh Vương thật cao hứng thiếu niên muốn chiếm y làm của riêng, nghe hắn nói như vậy, nụ cười trên mặt không giảm mà lại tăng, không tiếp tục dời trọng tâm câu chuyện nữa, suy tư một lát rồi nói, kỳ thực đổi khuôn mặt trước đây rất lâu không phải chưa từng làm, nhưng y đã quá lâu không rời khỏi Minh giới, mới không đổi trước khi đi mà thôi.

 

“Đổi mặt? Không phải là dịch dung sao? Có phải kiếm một tấm da mặt rồi mới đổi được không?” Phượng Hi đã sớm có chủ ý này, nhưng hắn không biết lão đại nói đổi mặt có giống dịch dung mà hắn nghĩ không.

 

“Không cần phiền phức như vậy.” Minh Vương nói rồi tiện thể biến thành bộ dáng khác.

 

Minh Vương ở trước mặt Phượng Hi, viên bảo thạch trên trán kia đã không còn, dung mạo tuấn mỹ mang vài phần phong thái nho nhã, ngũ quan tuấn tú nhưng không mất anh khí, sống mũi cao, môi mỏng ôm lấy nét cười nhẹ, khí chất mới lạ, trưởng thành lịch sự tao nhã, đây là khuôn mặt đẹp mắt khiến kẻ khác khó quên, thế nhưng kém hơn rất nhiều so với dung nhan vốn có của Minh Vương, khác biệt duy nhất là, gương mặt này đường cong thiên về nhu hòa, tạo cảm giác ôn nhu như nước.

 

Phượng Hi tỉ mỉ quan sát một lần, thoả mãn gật đầu, “Được rồi, miễn cưỡng dùng gương mặt này đi!”

 

Tuy rằng hắn không hi vọng người khác thấy khuôn mặt đặc biệt đặc biệt dễ nhìn của lão đại, thế nhưng hắn cũng không muốn khuôn mặt biến ra đáng xấu hổ, nên thế này vừa vặn, tuy rằng vẫn xuất chúng, nhưng có vài phần vừa phải!

 

Nhưng…

 

Đôi mắt đen láy của Phượng Hi đột nhiên vòng vo, hắn dụi trong lòng Minh Vương làm nũng nói: “Lão đại, không bằng ngươi cũng đổi mặt cho ta có được không?”

 

“Lẽ nào gương mặt này cũng khiến Tiểu Hi cảm thấy phiền não?” Minh Vương mỉm cười nắm lấy mặt của Phượng Hi, y đương nhiên biết thiếu niên thấy chơi vui, nên muốn thử một chút, nhưng lại giả bộ hiểu lầm ý của hắn.

 

“Đúng vậy đúng vậy!” Phượng Hi không chút do dự gật đầu, “Lão đại ngươi suy nghĩ một chút, nếu như chúng ta đi làm chuyện bí mật bị phát hiện, chẳng phải là sẽ bị người nhận ra, nên chúng ta đều đổi mặt không phải không ai biết là chúng ta làm, ngươi nói có phải không?”

 

“Ra Tiểu Hi định làm những chuyện người khác không thể biết?” Minh Vương “kinh hãi”.

 

“Ta chỉ là giả dụ, không phải thật sự muốn làm.” Phượng Hi thấy Minh Vương “hiểu lầm”, vội vã giải thích, nhưng thấy lão đại tự tiếu phi tiếu nhìn hắn, hắn lại chớp mắt, “Nhưng… Khụ khụ, nói không chừng thật sự có thể hữu dụng.”

 

“Thì ra là thế.” Minh Vương “bừng tỉnh đại ngộ”.

 

“Ha ha, chính là như vậy!” Phượng Hi khô khốc cười nói, tròng mắt lại chuyển sang chỗ khác không dám nhìn Minh Vương, rõ ràng đang chột dạ.

 

Rõ ràng như vậy Minh Vương vừa nhìn là biết, nhưng đích thật nên đổi mặt, bọn họ lần này đến núi Thanh Long là vì mạch khoáng, nếu như quá rõ ràng chỉ lãng phí nhiều thời gian hơn, Minh Vương cũng muốn tốc chiến tốc thắng, chuyện Đế Nặc gia tộc tuy rằng y chưa từng nghe nói, nhưng cũng đoán được, tám chín phần mười có liên quan đến Đế Nặc Thương hội, thiếu gia của gia tộc bị phế, với thân phận của Đế Nặc gia tộc, chỉ sợ sẽ không từ bỏ ý đồ.

 

Minh Vương cũng không muốn lãng phí thời gian ở đây, nên đổi mặt đúng là có thể tránh một chút phiền toái.

 

Dạ Xoa Thần ở bên ngoài chốc lát, trực giác đoán hai người kia nói chuyện hẳn đã kết thúc, bưng một bàn điểm tâm và một bình trà lấy từ chỗ chưởng quỹ đi về, khi hắn mở cửa bao sương, thấy cảnh bên trong thì không khỏi sửng sốt, là hai người hoàn toàn xa lạ đang ngồi.

 

Có trong nháy mắt hắn hoài nghi mình đi nhầm phòng.

 

“Khụ khụ, ngươi là vị nào?” Thiếu niên mặt mày thanh tú ngồi bên cạnh nam tử nho nhã đột nhiên lên tiếng, mắt to đen bóng lập lóe, sắc mặt lại lộ vẻ nghi hoặc nghiêm túc, như thể hắn thực sự đi nhầm phòng rồi.

 

Dạ Xoa Thần mặt không đổi sắc đi tới, bỏ đồ xuống, nói: “Ta là Dạ Tu La.”

 

Thiếu niên khóe miệng đột nhiên giật một cái, “Ra ngươi tên là Dạ Tu La, nhưng chúng ta không quen ngươi, cũng không mời ngươi qua đây, lẽ nào ngươi là tiểu nhị nơi này?”

 

Dung mạo một người có thay đổi như thế nào đi nữa, nhưng có một thứ thế nào cũng không đổi được, đó chính là đôi mắt được coi là cửa sổ tâm hồn, điểm này ứng dụng trên người Phượng Hi là thích hợp nhất, bởi vì ánh mắt của hắn rất dễ nhận biết, Dạ Xoa Thần ban đầu cũng cho là mình đi sai chỗ, nhưng điểm then chốt lại phát ra từ trên người Minh Vương Bệ hạ, dung mạo thay đổi có thể trong khoảng thời gian ngắn không thể nhận ra, nhưng hắn đã ở cùng Minh Vương Bệ hạ một đoạn thời gian rồi, khí chất Minh Vương Bệ hạ là độc nhất vô nhị, nên liếc mắt đã nhìn ra, bởi vì chỉ có người ở gần mới nhìn ra được.

 

“Không, ta cũng là khách nơi này, không ngại ta không mời mà tới chứ!” Nếu người kia đã muốn chơi, Dạ Xoa Thần liền phụng bồi.

 

Thiếu niên nhìn hắn cực kỳ tự nhiên ngồi xuống, bĩu môi nói: “Nếu như ta ngại thì sao?”

 

“Vậy ngươi coi như ta không tồn tại là được rồi, ta không ngại ngươi không để ý đến ta.” Dạ Xoa Thần lấy chiêu đối chiêu, trấn định đến nỗi sắc mặt của thiếu niên càng ngày càng bất mãn.

 

“Không chơi nữa, ngươi không phối hợp ta.” Phượng Hi bĩu môi cướp lấy điểm tâm Dạ Xoa Thần đem tới, rắc rắc cắn, nhưng vẫn không phục lắm hỏi: “Ngươi làm sao nhìn ra được? Mặt và y phục của ta rõ ràng đã thay đổi.”

 

Hắn có thể nói mặc kệ mặt ngươi có thay đổi thế nào đều nhìn giống hệt một tiểu quỷ ấu trĩ không?

 

Đáp án là: Đương nhiên không thể.

 

“Mắt, ánh mắt của ngươi một chút cũng không đổi, nhưng đây là bởi vì ta đã ở chung với ngươi một thời gian, nên ta mới đơn giản nhìn ra, nếu đổi thành người khác thì chưa chắc, nên ngươi không cần ỉu xìu thế.” Dạ Xoa Thần thở dài một hơi, vừa giải thích vừa an ủi.

 

“Được rồi, để thưởng cho ngươi đã đoán đúng, ta sẽ nói lão đại tặng gương mặt mới cho ngươi.” Phượng Hi ngẩng đầu, cười hì hì nói.

 

Dạ Xoa Thần, “…”

 

Kết quả chính là ba người đều thay đổi mặt, Dạ Xoa Thần không giống Phượng Hi còn cần Minh Vương giải thích, hắn thấy Minh Vương Bệ hạ đổi gương mặt, là biết có thể vì chuyện xảy ra ở cổng thành, Đế Nặc gia tộc tám chín phần mười sẽ tìm đến cửa, nếu như muốn do thám chuyện mạch khoáng, nhất định phải giải quyết phiền toái này, nên đổi mặt là phương pháp trực tiếp nhất, đương nhiên, y phục trên người cũng cần đổi, bằng không cho dù đổi mặt cũng sẽ bị nhận ra.

 

Thành chủ thành Thiên Nhai là người của Thiên Huyễn gia tộc, bởi vì đệ tử Thiên Huyễn gia tộc thường xuyên đến núi Thanh Long lịch lãm, hơn nữa số lượng lớn, nên lấy tài lực của Thiên Huyễn gia tộc, thành Thiên Nhai được khởi công xây dựng lên, trong đó Thanh Long tửu lâu là một trong các sản nghiệp của Thiên Huyễn gia tộc, chính là tửu lâu mà ba người Phượng Hi tiến vào.

 

Huyễn Dạ nghe nói ba người Phượng Hi ở ngay trong tửu lâu Thanh Long, nên cự tuyệt kiến nghị của Thành chủ, cùng bạch y nam tử Tông Vô Tình tức hảo hữu của hắn đến tửu lâu Thanh Long, chưởng quỹ biết thân phận Huyễn Dạ, đang muốn sắp xếp cho họ một bao sương cao cấp, đã thấy Huyễn Dạ thiếu chủ lắc đầu.

 

“Vừa nãy có người ba dung mạo cực kỳ xuất sắc đến đây, hiện tại bọn họ ở đâu?”

 

Chưởng quỹ sửng sốt, rất nhanh nhớ lại trước đó không lâu đúng là có ba người đến, một nam tử trong đó dung mạo cực kỳ tuấn mỹ, vì chưa từng gặp nam tử xuất sắc như vậy, nên ấn tượng rất sâu sắc, liền gật đầu, “Hồi bẩm thiếu chủ, đúng là có ba người tướng mạo xuất sắc đến, bọn họ đang ở trong bao sương.”

 

“Dẫn đường.” Huyễn Dạ quả quyết ra lệnh.

 

Chưởng quỹ không dám chậm trễ, lập tức dẫn Huyễn Dạ và bạch y nam tử lên lầu, cuối cùng dừng lại trước một bao sương, “Đại thiếu gia. Bọn họ đang bên trong.”

 

“Ngươi đi xuống trước!” Huyễn Dạ phất tay lệnh người rời đi, chưởng quỹ cũng không chậm trễ xoay người đi xuống lầu.

 

Tông Vô Tình cười cười, “Gõ cửa đi!”

 

Huyễn Dạ trừng mắt nhìn hắn một cái, động tác lại không chậm trễ, giơ tay lên đang muốn gõ, bao sương đột nhiên truyền tới tiếng hô, “Không cần gõ, vào đi!”

 

Hai người đưa mắt nhìn nhau, cho rằng người bên trong đã phát hiện bọn họ, cũng khó trách, người có thực lực đẳng cấp như vậy nếu như ngay cả bọn họ đứng ngoài cửa cũng không phát hiện thì rất đáng nghi, nghĩ lại nghĩ, Huyễn Dạ không khách khí, nếu chủ nhân bao sương đã lên tiếng, bọn họ còn không vào thì có vẻ thiếu lễ độ, nghĩ rồi đẩy cửa ra, còn chưa thấy rõ tình huống bên trong, trước mặt một vật bay đến.

 

Huyễn Dạ theo phản xạ né tránh, Tông Vô Tình sau lưng hắn lại không ngờ tới.

 

“Bộp” một tiếng, vật đó va vào mặt gã…

Advertisements