Chương 127 Móc cắt

 

“Phượng tộc? Sao chưa từng nghe nói?”

 

Xuân Sơn nhíu mày, trong đầu hiện lên các thế lực lớn của Thần Ma đại lục, nhưng không nghĩ ra bất kỳ một thế lực nào gọi là Phượng tộc, không khỏi hoài nghi, chẳng lẽ là một gia tộc lánh đời ư?

 

Phượng Hi nghe được nghi vấn của lão, đã nói: “Ngươi đương nhiên chưa từng nghe nói, bởi vì ta vừa mới lập đấy.”

 

Mọi người, “…”

Xuân Sơn trong nháy mắt sắc mặt xanh mét, khóe mắt điên cuồng co quắp, tức giận đến cả người không ngừng run rẩy, “Ngươi… Ngươi dám đùa giỡn ta!”

 

Phượng Hi bỗng dưng lộ ra nụ cười, liếc mắt nhìn lão, nói: “Ta đùa giỡn ngươi lúc nào, Phượng tộc đích thật là ta vừa lập, nên chúng ta là Phượng tộc không sai, ngươi không tin cũng được!” Phượng Hi lộ ra bộ dáng thích tin hay không tùy đấy, kiên trì của hắn đã sắp dùng hết.

 

Nói xong, hắn không để ý tới Xuân Sơn nữa, nhảy đến trước mặt Minh Vương, kéo tay áo Minh Vương xòe ra.

 

“Lão đại, ngươi nói ta lấy cái tên hay không?”

 

“Hay, thứ Tiểu Hi lấy đều tốt, sau này chúng ta là Phượng tộc.” Minh Vương rũ đôi mắt xuống nhìn khuôn mặt tươi cười của thiếu niên, đường cong đạm mạc trên khuôn mặt y thoáng chốc nhu hòa đi rất nhiều, người xung quanh nhìn mà sửng sốt.

 

Nam nhân này mỉm cười tựa như còn đẹp đến mức khiến người ta hít thở không thông!

 

“Xuân Sơn thúc.” Thanh niên đột nhiên như u hồn bay tới bên người Xuân Sơn, giọng nói trầm thấp vang lên.

 

Xuân Sơn đại thúc nhìn lại, chỉ thấy thiếu gia nhà mình đang nhìn chằm chằm vào nam nhân đối diện, ánh mắt mang sự cuồng nhiệt rõ ràng, trong nháy mắt lão gần như hiểu ra thiếu gia đang nghĩ gì, chỉ là có chút không chắc chắn, cho nên dò hỏi: “Thiếu gia có gì phân phó?”

 

“Bắt sống y cho ta! Những kẻ khác —— giết!” Trong mắt thanh niên thoáng chốc phát ra sát ý dày đặc và tự tin nhất định phải được.

 

“Vâng!” Xuân Sơn sửng sốt, cũng rất nhanh phản ứng, không có khuyên nhủ là vì lão cũng bị ba người đối diện chọc cho lửa giận thiêu đốt, nếu như chuyện này truyền đến gia tộc, chức vị của lão không chừng sẽ bị huỷ bỏ, gia tộc không cho phép xuất hiện vết nhơ, nên hiện tại lão phải cứu lại!

 

Xuân Sơn mới gật đầu, một luồng kình phong bén nhọn đột nhiên từ trắc diện tập kích tới, khí thế của người đánh cường đại khiến lòng lão kinh hoàng, không kịp thấy rõ bộ dáng của đối phương liền lập tức lắc mình né tránh, nhưng sau khi né tránh thì sắc mặt lão đại biến, bởi vì đối tượng người kia tập kích không phải lão, đợi lão tránh thoát, động tác công kích lại đột nhiên đổi hướng đánh úp ngược về phía thiếu gia.

 

Thanh niên cũng là cường giả cấp bậc Thần Quân, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của gã không phong phú như Dạ Xoa Thần, huống hồ trong nhận thức của gã, trên đời này không có người nào dám động thủ với người có chỗ dựa là Đế Nặc gia tộc như gã, nên chỉ hoảng sợ mở to mắt, sau đó trơ ra nhìn chủy thủ sắc bén trên tay hắc bào nhân cắt qua cổ của gã, mãi đến khi cổ căng một cái, thân thể bị người dùng lực kéo vài bước ra sau, gã mới phát quan tự mình căng thẳng bị hách xuất mồ hôi lạnh cả người.

 

“Giế… giết hắn cho bản thiếu gia!!” Thanh niên tức giận rống, lần này giận đến mức cả người run rẩy.

 

Hôi bào lão giả vừa cứu thanh niên nhăn chặt lông mày, mặc dù không đáp lại lời thanh niên, nhưng ánh mắt nhìn hướng Dạ Xoa Thần lại sinh ra vài phần căm giận, “Người thanh niên, trước khi kích động phải suy nghĩ xem hậu quả có phải là thứ các ngươi có thể gánh hay không, nếu ngươi giết thiếu gia nhà ta, Đế Nặc gia tộc cho dù trên trời dưới đất không tiếc bất kỳ giá nào cũng sẽ bắt các ngươi giao ra tính mạng!”

 

Khuôn mặt tuấn tú của Dạ Xoa Thần lạnh lẽo, hắn đột nhiên động thủ, tất nhiên không phải bị kích động ra quyết định.

 

Vừa rồi hắn nghe được thanh niên đối thoại với cái người tên Xuân Sơn kia, thanh niên kiêu ngạo dám khinh nhờn Minh Vương Bệ hạ, sự thật này khiến hắn chịu không nổi, trong lòng hắn, Minh Vương Bệ hạ không chỉ là đại ân nhân của Tu La tộc, đồng thời cũng là thần thánh không thể xâm phạm, huống hồ hắn đã tuyên bố thuần phục Minh Vương Bệ hạ, tự nhiên không cho phép bất luận kẻ nào dám khinh nhờn Minh Vương Bệ hạ!

 

Quan trọng nhất là, hắn có thể nghe được đoạn đối thoại của hai người, vậy Minh Vương Bệ hạ có bản lĩnh thông thiên càng nghe rõ ràng.

 

Hắn nếu đã theo tới, tự nhiên không thể để Minh Vương Bệ hạ tự mình động thủ, vốn hắn xuất thủ đã thoả đáng, chỉ không ngờ, trong đội ngũ của thanh niên vẫn còn cao thủ ẩn thân, thật không hổ danh tiếng của Đế Nặc gia tộc.

 

“Muốn giáo huấn người khác trước tiên trông nom cho tốt cái miệng của thiếu gia nhà ngươi đi, cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói bậy, cho dù các ngươi là người của Đế Nặc gia tộc đi nữa!” Hai mắt Dạ Xoa Thần tràn đầy hàn khí, trong mắt nổi sát ý, nhìn hôi bào lão giả lạnh lùng nói.

 

Câu nói sau cùng tràn đầy khinh miệt và uy hiếp rõ ràng, dù là Hôi bào lão giả cũng không nhịn được thay đổi sắc mặt.

 

“Tiểu tử, ngươi có biết uy hiếp người của Đế Nặc gia tộc là kết cục gì không?” Hôi bào lão giả trầm mặt, một khí tức cường hãn từ trên người lão bộc phát, so với Dạ Xoa Thần mạnh hơn rất nhiều.

 

Uy áp cường đại nhất thời làm Dạ Xoa Thần không nhịn được định lui về phía sau một bước, nhưng kiêu ngạo từ trong xương máu và bản chất thà chết chứ không chịu khuất phục lại không cho phép hắn lui, cho dù người trước mặt hắn là cường giả mạnh hơn hắn rất nhiều lần, hắn cũng không muốn bại bởi người của Đế Nặc gia tộc, phần ý chí này khiến Dạ Xoa Thần cường ngạnh chống lại áp lực của khí thế hôi bào lão giả.

 

Hôi bào lão giả vô cùng kinh ngạc, nhưng nghĩ tới việc bị một vãn bối khiêu khích, sắc mặt càng khó coi, luồng uy áp gia tăng, cuối cùng khí thế trực tiếp tăng đến Thần Quân chín sao đỉnh.

 

Khí huyết toàn thân Dạ Xoa Thần sôi trào, ngay khi hắn sắp không chịu được nữa, thân thể bỗng nhiên nhẹ đi một chút, bốn luồng cảm giác thanh lương đột nhiên dâng lên, toàn thân như được gột rửa, như thể khớp xương trên người đều nhẹ nhàng hơn rất nhiều, máu nóng trong kinh mạch lại chậm rãi xuôi chảy, không cần nội thị hắn cũng có thể nhận thấy toàn bộ thực lực gần như trong chớp mắt đã tinh tiến!

 

Không cần quay đầu hắn cũng biết là ai giúp hắn, ngoại trừ Minh Vương Bệ hạ, còn ai có thể khiến hắn trong nháy mắt đạt được Thần Quân hai sao đỉnh.

 

Minh Vương xuất thủ, Dạ Xoa Thần sẽ không xấu mặt trước mặt kẻ thù, nhưng với hôi bào lão giả đối diện lại không dễ chịu, máu nghịch lưu, linh hồn bị hung hăng đánh sâu, cả khuôn mặt trong nháy mắt trắng bệch, một ngụm máu ác phun ra, khí tức nhất thời uể oải, thoạt nhìn như sắp chết.

 

Biến hóa đột ngột khiến cho mọi người choáng váng, bốn phía im ắng không gì sánh được.

 

Người của Đế Nặc gia tộc, đặc biệt là thanh niên, thấy hôi bào lão giả chậm rãi ngã xuống, mắt gã phút chốc trừng lớn, trong con ngươi ngoại trừ kinh hãi còn có sợ hãi càng ngày càng rõ ràng, hôi bào lão giả là lợi hại nhất trong số những người gã mang tới, nhưng căn bản không ai thấy rõ vừa rồi rốt cuộc xảy ra chuyện gì, hôi bào lão giả đã ngã xuống, ngoại trừ yên ắng, trong đầu thanh niên còn trống rỗng!

 

“Những người này đều thật đáng ghét.”

 

Phượng Hi cầm lấy cánh tay Minh Vương, phiền muộn lắc lắc, bởi vì mấy người của Đế Nặc gia tộc kia, bọn họ đã trễ nãi lâu lắc ở chỗ này, hắn còn phải đi tìm mạch khoáng, trăm ngày sau còn phải đến Thiên giới tham gia yến hội.

 

“Tiểu Hi nghĩ nên xử trí chúng như thế nào?” Tầm mắt vô cảm của Minh Vương đảo qua người của Đế Nặc gia tộc, ai bị nhìn hầu như không đứng vững chân.

 

“Ta ghét gã.” Phượng Hi chỉ vào thanh niên nói, sau đó lại rầu rĩ nói bên tai Minh Vương: “Ta ghét ánh mắt gã nhìn lão đại, đặc biệt đặc biệt ghét.”

 

“Vậy thì móc mắt của gã ra.” Minh Vương thản nhiên nói, một câu máu tanh nói được y nói cực kỳ bình thản. Tiếng vừa dứt, một tiếng kêu thảm thiết thê lương thoáng chốc vang lên, chỉ thấy thiếu gia Đế Nặc gia tộc ôm hai mắt máu dầm dề lăn lộn trên mặt đất, máu tươi không ngừng chảy ra từ viền mắt, nhưng người động thủ lại là hắc bào nhân muốn lấy mạng thanh niên kia, chỉ thấy hắn chậm rãi lau chủy thủ vốn sạch sẽ, quay đầu, khuôn mặt tuấn tú lãnh khốc mỉm cười.

 

“Có cần ta cắt luôn vật đó trên người gã không?”

 

Phượng Hi sửng sốt, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, đột nhiên cười, “Tùy ý!”

 

Thoải mái như vậy?

 

Mọi người cảm thấy da đầu tê dại, mọi người đều là nam nhân, ngoại trừ ‘cái đó’ thì còn cái gì có thể cắt nữa, nhưng không ngờ ba người này quá ngoan độc, không chỉ móc mắt thiếu gia của Đế Nặc gia tộc, còn muốn cho gã đoạn tử tuyệt tôn, chiêu này còn độc ác hơn đánh cho gã nửa chết nửa sống!

 

Mới nghĩ, tiếng kêu thảm thiết của thanh niên lần thứ hai vang lên, hai nỗi đau đớn thấu xương đã chôn vùi ý thức gã, giữa hai chân gã, máu dần dần tràn ngập, mọi người nhìn mà trừng mắt hốc miệng, lông tơ dựng đứng!

 

“Thiếu gia!!!”

 

Sau mấy giây ngây ngẩn ngắn ngủi, Xuân Sơn và các thành viên khác của Đế Nặc gia tộc lập tức xông tới, kiểm tra thương thế trên người thiếu gia, lại phát hiện cực kỳ nghiêm trọng, hắc bào nam tử hạ thủ cực kỳ nặng, hai con mắt bị móc sạch sẽ, mà thứ ở nửa người dưới cũng thật sự bị cắt, một chút cũng không chừa, đối với thanh niên tuyệt đối là một đả kích trầm trọng, nên lúc này gã đã hoàn toàn mất đi ý thức.

 

“Các ngươi… Các ngươi dám làm như vậy với thiếu gia nhà ta, Đế Nặc gia tộc chắc chắc sẽ không tha cho các ngươi!” Xuân Sơn giận đỏ hai mắt, nhưng biết bọn họ bây giờ không phải đối thủ của ba người kia, nên buông lời ác độc rồi ôm thanh niên nhanh chóng rời đi.

 

Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ, vốn chỉ là một chuyện nhỏ, cuối cùng lại diễn biến thành cảnh này, thiếu gia tuy không phải người thuận vị thừa kế Đế Nặc gia tộc, thế nhưng cũng là một trong những người sở hữu quyền kế thừa, bởi vì phụ thân của thiếu gia là gia chủ của Đế Nặc gia tộc, từ nhỏ đã được phủng trong lòng bàn tay, nếu như chuyện này truyền đến tai gia tộc, gia chủ nhất định sẽ tức giận, đến lúc đó bọn họ cũng nhất định sẽ bị liên lụy!

 

Xuân Sơn hối hận ban đầu không ngăn cản thiếu gia, thế nhưng trên đời không có hối hận!

 

Đoàn người tán đi, không khí vẫn vương mùi máu tanh không phủi đi được, tuy đã kết thúc, nhưng lưu lại ấn tượng vô cùng sâu sắc trong đầu mọi người, sợ rằng trong khoảng thời gian ngắn không ai quên được một màn vừa rồi.

 

Hai nam tử khí độ bất phàm đứng trước cổng thành, vẻ nghiền ngẫm trên mặt rút sạch, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc.

 

“Huyễn Dạ huynh cảm thấy thế nào?” Bạch y nam tử liếc nhìn sang tử sam nam tử không mang biểu cảm, thiếu gia của Đế Nặc gia tộc ở chỗ này gặp chuyện xui xẻo, nếu Đế Nặc gia tộc truy cứu, Thiên Huyễn gia tộc sợ là cũng bị liên lụy.

 

“Sâu không lường được!”

 

Tử sam nam tử là Huyễn Dạ thiếu chủ của Thiên Huyễn gia tộc, địa vị trong gia tộc rất cao, lần này đến núi Thanh Long phát hiện tung tích Thần thú, gia tộc liền phái hắn đến xử lý, không ngờ vừa mới đến đây đã chứng kiến tràng cảnh vừa rồi, không chỉ quá bất ngờ, hơn nữa còn rất khiếp sợ, Thần Ma đại lục từ lúc nào xuất hiện một cường giả chói mắt cường đại đến ngay cả họ cũng không thấy rõ động tác đối phương thế chứ!

 

“Xem ra nên phái người điều tra thân phận của bọn họ, cố tình vào thời điểm này đến, rất khó không gây hoài nghi.” Bạch y nam tử dùng quạt che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt lợi hại lóe lên tinh mang, hắn không biết cuối cùng Thần thú sẽ rơi vào tay ai, nhưng đột nhiên xuất hiện một cường giả mạnh mẽ lại chưa từng nghe nói, cũng đáng nghi ngờ.

 

“Đúng.” Tử sam nam tử gật đầu.

 

Hai người chậm rãi đi vào trong thành, lại ăn ý không nói ra một chuyện khác.

 

Vừa rồi lúc nhóm người kia rời đi, hai người mơ hồ cảm giác được, nam nhân trán có bảo thạch kia hình như đã phát hiện vị trí của bọn họ, mặc dù chỉ thoáng nhìn, lại đủ khiến nội tâm hai người dậy sóng, khiếp sợ không gì sánh được, người này tuyệt đối không phải là cường giả thông thường!

Advertisements