Chương 126 Phượng tộc

 

Phượng Hi nghe tiếng quay đầu lại, thấy một thanh niên tướng mạo anh tuấn cưỡi một Thiên mã trắng nhanh chóng xông về phía hắn.

 

Người đi bên đường bị hành vi bất cần của người kia dọa cho sợ tránh đi hết, có người thiếu chút nữa bị đá ngã xuống đất, mạo hiểm vô cùng.

 

Thanh niên thấy thiếu niên vẫn lăng lăng đứng tại chỗ, trên mặt lộ ra ý cười thâm độc, đột nhiên vươn tay dùng sức vỗ Thiên mã dưới thân, tăng nhanh tốc độ, càng hung ác lao về phía thiếu niên…

Không ít người sợ đến hít ngược, khi mọi người cho rằng thiếu niên đứng giữa đường sẽ bị đụng bay, Thiên mã dưới thân thanh niên đột nhiên phát ra một tiếng hí sợ hãi chói tai, tiếng ngựa thê lương vang lên, thanh niên cả người lẫn ngựa bay ra ngoài, mắt thấy sắp te tua trước mặt đám đông, phía sau một cường giả đuổi tới đột nhiên quát to một tiếng “Thiếu gia”, sau đó phi thân đón được thanh niên, về phần Thiên mã, đã nặng nề té xuống đất.

 

Mọi người không ngờ đột nhiên xảy ra biến cố này, chờ phản ứng kịp, thanh niên và ngựa của gã đã gậy ông đập lưng ông.

 

Khi mọi người tập trung nhìn kỹ, con Thiên mã đã hấp hối, không khỏi hít ngược một hơi.

 

Thiên mã là một loại ma thú phi hành cấp cao, tốc độ của chúng cực nhanh, có thể chiến đấu trên trời, là phần tử chiến đấu bậc nhất, tuy rằng phòng ngự không phải mạnh nhất, nhưng không phải chỉ một chiêu là có thể giải quyết, bởi vì sự linh hoạt của chúng rất mạnh, nên hiện tại nhìn thấy bộ dáng Thiên mã nửa sống nửa chết, tất cả khiếp sợ nhìn về phía thiếu niên biểu cảm vô tội đứng giữa đường.

 

Phượng Hi căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì.

 

“Tiểu Hi, đi thôi!” Đôi mắt thâm thúy khẽ nổi hàn khí, Minh Vương bình thản tiêu sái đến bên người Phượng Hi.

 

“Vâng.” Phượng Hi gật đầu, không chút do dự nào, hắn tuy rằng không biết vừa xảy ra chuyện gì, nhưng biết chuyện này có thể liên quan đến lão đại, nên chuyện hiện tại hắn cần đi theo bước lão đại.

 

Bởi vậy nhắm mắt theo đuôi, nhưng còn chưa đi được hai bước, phía sau đột nhiên vang lên tiếng hét giận dữ.

 

“Đứng lại!”

 

Phượng Hi và Dạ Xoa Thần quay đầu, thấy người trung niên dáng vẻ kiêu ngạo đúng lúc đón được thanh niên bị đụng bay kia vọt tới, mang trên mặt lửa giận phẫn nộ dẹp đường hỏi tội, xông đến nơi liền tức giận quát Phượng Hi: “Các ngươi là ai, dám đánh ngã thiếu gia nhà ta, chán sống sao? Lập tức đến tạ tội với thiếu gia nhà ta!”

 

Giọng người trung niên ra lệnh cực kỳ tự nhiên, ai đúng ai sai không thèm hỏi rõ, thế mà liền trực tiếp bắt qua tạ tội với thanh niên, những người này thật đúng là cực phẩm!

 

Dạ Xoa Thần dùng ánh mắt kỳ dị đánh giá bọn họ, như thể đang nhìn đám khỉ trong sở thú.

 

Phượng Hi càng trực tiếp, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng mới chỉ vào chính mình, “Ngươi đang nói chuyện với ta?”

 

Sắc mặt người trung niên đỏ lên, quát to: “Không nói với ngươi lẽ nào nói với quỷ sao?”

 

Phượng Hi lắc đầu, “Không phải, ta nghĩ ngươi nói với không khí.”

 

Đám người vây xem trên đường nhịn không được cười ra tiếng, sắc mặt người trung niên càng thêm khó coi, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén cực kỳ bất thiện phóng về phía Phượng Hi, lúc này thanh niên kia đã khôi phục từ trong kinh hách, nghe được âm thanh xung quanh, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống, đi nhanh tới, nhìn chằm chằm Phượng Hi rít từng chữ: “Tiểu tử, ngươi có biết trước đây kẻ dám nói với Đế Nặc gia tộc chúng ta như vậy sẽ về đâu không?”

 

“Ta nghĩ ta biết.” Phượng Hi suy nghĩ một chút liền gật đầu, dưới ánh mắt bất ngờ kinh ngạc của thanh niên, hắn nói tiếp: “Chắc là nhà ta.”

 

Trong mắt thanh niên lộ ra sát khí, khẩu khí đè nén lạnh như băng nói: “Tiểu tử thối, ngươi dám đùa giỡn ta?”

 

“Không có, ta nói thật đó, nếu như chết rồi, thực sự đến nhà ta!” Phượng Hi nói thật, hắn nói không hề sai, sau khi chết phải đến Luân Hồi điện báo cáo, sau đó đến Quỷ giới hoặc Âm giới, không có ngoại lệ, đều do lão đại thống trị, nên tính là nhà hắn cũng không sai.

 

Tuy rằng lời thiếu niên nói rất buồn cười, thế nhưng hiện tại không ai dám cười.

 

Tây Vực nổi danh nhất là hai gia tộc, một là Thiên Huyễn gia tộc, còn lại chính là Đế Nặc gia tộc, tuy rằng cùng là gia tộc tiếng tăm lừng lẫy, thế nhưng phương hướng hai gia tộc phát triển lại khác nhau, Thiên Huyễn gia tộc là trọng võ khinh kinh thương, mà Đế Nặc gia tộc trọng điểm lại đặt trên kinh thương, Đế Nặc Thương hội nổi danh Thần Ma đại lục chính là sản nghiệp của Đế Nặc gia tộc, tuy rằng không dám nói trải rộng toàn bộ Thần Ma đại lục, thế nhưng danh vọng và địa vị lại gần với đế chế kinh thương đệ nhất Thần Ma đại lục là Cổ Ni Lạc Thương hội.

 

Nên đôi khi ngay cả Thiên Huyễn gia tộc cũng phải nể mặt Đế Nặc gia tộc.

 

Nghe thanh niên là người của Đế Nặc gia tộc, bọn họ chỉ là bình dân nho nhỏ, đâu còn dám cười nhạo thanh niên, bốn phía đã một mảnh im ắng, có người thậm chí không dám lưu lại nữa, trực tiếp rời đi, chỉ sợ dính phải rủi ro từ Đế Nặc gia tộc.

 

Thanh niên hình như rất hưởng thụ ánh mắt ước ao lại ghen tỵ từ người khác, ngẩng đầu rất là đắc ý, nhưng khi gã nghe Phượng Hi nói, thoáng chốc từ thiên đường rơi xuống địa ngục, gương mặt tuấn tú trướng đỏ bừng, cắn răng nghiến lợi nhìn Phượng Hi: “Tiểu tử thối, đắc tội với Đế Nặc gia tộc, ngươi nhất định phải chết, Xuân Sơn thúc, giết bọn họ cho bản thiếu gia!”

 

“Vâng, thiếu gia!” Xuân Sơn thúc, cũng chính là tên người trung niên kia, khí thế trên người bộc phát theo hành động rút vũ khí tùy thân, người này là một cường giả Thần Quân, phán đoán sơ bộ chắc là Thần Quân năm sao, ở chỗ này là cao thủ khó lường.

 

Xuân Sơn chậm rãi đi về phía trước, lạnh lùng nói: “Muốn trách chỉ có thể trách mạng các ngươi không tốt, ai không đắc tội, cố tình đắc tội thiếu gia nhà ta, nên chết cũng đừng trách ta!”

 

“Nếu ngươi tiến lên một bước nữa, ta đảm bảo khiến ngươi hồn phi phách tán.”

 

Giọng nói đạm mạc bằng phẳng không có một tia phập phồng, Minh Vương chậm rãi xoay người, đôi mắt như thể chứa toàn bộ biển sao lúc này lại phủ sương mù hàn quang, lóe lên tức thì làm cho khắp người Xuân Sơn phát lạnh, giật mình tại chỗ, nháy mắt vừa rồi, Xuân Sơn cảm thấy linh hồn như bị đông kết, ngay cả vũ khí trên tay thiếu chút nữa cầm không được!

 

Tiếng nghị luận nho nhỏ từ đám người trong nháy mắt tắt ngúm.

 

Nam nhân tuấn mỹ không thể dùng bất luận từ gì để hình dung, con ngươi đen trầm ám lại sáng như sao đêm hè, cho dù chỉ là đạm mạc cũng chói mắt khiến không ai có thể nhìn gần, trường bào xanh trắng giao nhau hoa lệ cao quý, đai lưng bên hông miêu tả hoàn mỹ vóc người mạnh mẽ của nam nhân, mái tóc dài màu mực dùng một đoạn dây tùy ý cột, chậm rãi rũ xuống, theo gió phấp phới, phối hợp với khuôn mặt tuấn mỹ hoàn mỹ đến mức không thể xoi mói, tạo cảm giác đây là một nam nhân chỉ có thể ngưỡng mộ!

 

Trên người nam nhân tản ra khí tức hờ hững, dáng người cường tráng thon dài đứng thẳng, trong yên lặng tản ra sự cao quý và ưu nhã của một người từ sinh ra đã là thần thánh, bình thản như thể trời có sập xuống cũng không quan trọng, sau khi thanh niên tuôn ra danh hào gia tộc, sát khí lạnh lùng lại tăng thêm mị lực kỳ dị!

 

Nhưng khiến kẻ khác sợ hãi nhất là bảo thạch ngân sắc trên trán nam nhân, phát ánh sáng cực kỳ mạnh, chưa từng thấy qua bảo thạch xinh đẹp như vậy.

 

Đây tuyệt đối là một nam nhân hoàn mỹ không ai có thể soi ra khuyết điểm!

 

Giọng nói lạnh lùng mặc dù tràn đầy uy hiếp và sát khí, thế nhưng vào trong tai mọi người lại êm ả giống như dư âm tiếng suối văng vẳng bên tai, có người thậm chí si ngốc, ngơ ngác nhìn Minh Vương, ngay cả thanh niên và Xuân Sơn đại thúc cũng không nhịn được ngốc ra một lát.

 

Trên đỉnh Thanh Long, hai thanh niên tài tuấn dung mạo thượng đẳng giật mình trong nháy mắt, nhưng bọn họ dù sao cũng khác người thường, rất nhanh đã phản ứng, hai người liếc nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương thấy được sự kinh diễm và thán phục.

 

Bọn họ lần đầu tiên gặp người có dung mạo phong thái hơn cả bọn họ.

 

“Kế tiếp càng ngày càng thú vị!” Nam tử mặc tử sam cong tuấn mâu mỉm cười, mày kiếm khẽ nhướn.

 

Bạch y nam tử cũng mỉm cười thần bí, cho rằng người thừa kế Đế Nặc gia tộc hình như chọc phải nhân vật khó lường rồi!

 

“Ngươi là ai? Dám nhúng tay vào chuyện của Đế Nặc gia tộc, mau mau xưng tên ra!” Gương mặt già nua của Xuân Sơn đỏ lên, sống đến bây giờ chưa hề bị người khác uy hiếp ngay mặt, nhất thời tức giận lan tràn, càng làm cho lão tức giận là, lão lại nhìn gương mặt của một người nam nhân tuấn mỹ đến ngây dại, đối với Xuân Sơn mà nói, là vô cùng nhục nhã!

 

“Tên của lão đại tại sao phải nói cho ngươi biết!” Phượng Hi thấy mọi người đều nhìn lão đại nhà hắn ngây người, trong lòng hờn giận, lại thấy lão gia hỏa trước mắt dám nói như vậy với lão đại, lập tức tức tối chắn trước Minh Vương, hai tay chống nạnh, khí thế Thần Quân tuôn ra.

 

Nhưng nháy mắt vừa rồi, hắn hình như nhớ đến một việc, chính hắn hình như cũng không biết tên lão đại là gì.

 

Sắc mặt Xuân Sơn hơi kinh ngạc, không ngờ thiếu niên trước mắt nhìn như mới mười bảy mười tám tuổi thế mà là một cường giả Thần Quân, lúc này lão mới chú ý, y phục của ba người trước mặt hình như không hề kém so với thiếu gia nhà lão, khí độ và cử chỉ cũng bất phàm, nghĩ vậy, lão không khỏi hơi biến sắc, ba người kia biết rõ họ là người của Đế Nặc gia tộc còn dám dùng thái độ đó, rõ ràng là phía sau có chỗ dựa, thậm chí có thể cường đại hơn so với Đế Nặc gia tộc, nếu quả thật như vậy, trận này thực sự đã chọc phiền toái lớn rồi!

 

“Xin hỏi ba vị là người của gia tộc nào?” Xuân Sơn thay đổi thái độ ngạo mạn cả vú lấp miệng em trước đó, giọng nói và cử chỉ thêm một phần cẩn thận.

 

Hành động khác thường thoáng chốc đánh ngã vô số người.

 

Ngay cả thanh niên cũng lộ ra vài phần kinh ngạc, nhưng gã không ngăn cản Xuân Sơn, bởi vì qua hành động này của Xuân Sơn, lý trí bị tức giận che mờ thoáng chốc trở lại, giờ gã mới phát hiện chỗ không đúng, cũng nghĩ như Xuân Sơn.

 

Phượng Hi bị thái độ của lão làm cho khó hiểu, nhưng sau khi nghe lời lão hỏi, ánh mắt lại phút chốc sáng lên, ngẩng đầu ưỡn ngực chỉ vào mình, vô cùng tự hào nói: “Ta là Phượng Hi!”

 

“Phượng Hi?” Xuân Sơn sửng sốt, lão rõ ràng hỏi gia tộc.

 

“Nên chúng ta đều là Phượng tộc!”

 

“…” Xuân Sơn, mọi người.

 

 

Chời ơi, không biết trong cái bộ này đã tả bạn công bao nhiêu lần rồi á. Tác giả như thể dùng bạn công để khắc họa hình tượng Mr.Right của mình á ==

 

Doãn Gia tỷ ơi em biết Minh Vương đẹp thần thánh bất phàm rồi, chị có thể ngừng tả giùm em được không????? Vốn từ của chị phong phú quá, tả N lần mà không lần nào trùng nhau mới ghê chứ == Chị có bek chị làm khổ editor em không???????

Advertisements