36 Hiệp nghị vi tư

“Ly Xuân!” Thấy thân ảnh quen thuộc kia, Lăng Kì Ương trong lòng lập tức yên lại.

“Kì Ương.” Quân Ly Xuân nhanh chóng ôm chầm lấy người, dùng chủy thủ tùy thân cắt đứt dây thừng trói tay chân Lăng Kì Ương, lại tỉ mỉ từ đầu tới đuôi kiểm tra rồi một lần, phát hiện không bị thương, mới an tâm, hỏi: “Không sao chứ?”

Lăng Kì Ương lắc đầu, nắm chặt tay Quân Ly Xuân, tuy rằng thời gian tách ra cũng không dài, nhưng Lăng Kì Ương lại sinh ra một loại cảm giác cách xa nhau đã mấy năm.

Chắc chắn Lăng Kì Ương không sao, Quân Ly Xuân mới giận đùng đùng nhìn về phía tên đầu sỏ gây nên bị y đá một cước văng ra, “Các ngươi là ai, dám lớn gan bắt Vương phi của bổn vương?!”

Lúc này, hộ vệ của Đan Văn Kha đã tầng tầng chắn trước người chủ tử của mình, để ngừa Quân Ly Xuân giận dữ, đại khai sát giới.

“Lân Vương gia bớt giận.” Đan Văn Kha ở phía sau chắp tay nói: “Tại hạ Đan Văn Kha, là Húc Hoài Vương của Sí Trạch quốc. Lần này đưa Lân Vương phi đến, thật sự cũng là bất đắc dĩ. Không ngờ Lân Vương gia nhanh như vậy đã tìm đến đây, như vậy cũng tốt, miễn cho ta còn phải nghĩ biện pháp thuyết phục Lân Vương phi.”

“Bất đắc dĩ là có thể tùy ý bắt Vương phi của bổn vương đến? Mặc kệ ngươi là ai, cũng không quan tâm ngươi xuất phát từ mục đích gì, vì ái phi của bổn vương không bị thương, bổn vương có thể tha chết cho ngươi. Nhưng vì hành vi quá phận của ngươi vừa nãy, bổn vương không thể không truy cứu.” Quân Ly Xuân lạnh giọng nói. loại chuyện đút nước này, từ khi Lăng Kì Ương gả cho y ngày đó, cũng chỉ có mình y có thể làm như vậy.

“Hiểu lầm mà thôi, Lân Vương phi thông thạo y thuật, ta sợ thả hắn ra, hắn đột ngột dụng độc, ngược lại sẽ hủy ý tốt của ta.” Đan Văn Kha không ngờ mình chiếu cố đưa nước, lại chọc giận Quân Ly Xuân, hắn cũng chỉ có hảo tâm, không nghĩ lại bị hiểu lầm đến vậy.

“Ngươi nói Vương phi của bổn vương là tiểu nhân sẽ ám toán ngươi?” Quân Ly Xuân nhướn mày.

“Không phải không phải.” Đan Văn Kha vội vàng xua tay, thầm nghĩ, Quân Ly Xuân này còn khó đối phó hơn so với tưởng tượng, hơn nữa đối với chuyện về Vương phi y, quả rất nói một câu nghi ngờ cũng có thể bị xuyên tạc thành ác ngôn.

Lăng Kì Ương nhẹ nhàng kéo tay Quân Ly Xuân, để y bình tĩnh một chút, mới lặng lẽ ghé vào tai y thấp giọng nói: “Hắn nói muốn cùng ngươi hợp tác.”

Quân Ly Xuân nhướng mày, nhớ tới lời Lăng đa đa nói trong túi gấm trên, bảo y đừng ngại suy nghĩ một phần, chiếm quyền chủ động, lại đặt điều kiện. Cảm thấy bình tĩnh lại không ít, mở miệng nói: “Ngươi bắt Vương phi của bổn vương đến, rốt cuộc là muốn gây chuyện gì?”

“Người quang minh không nói chuyện mập mờ, ta cũng nói thẳng. Ta muốn hợp tác cùng Lân Vương, loại bỏ Thập ca của ta, đương kim Hoàng đế Sí Trạch, giành ngôi.” Đan Văn Kha đơn giản rõ ràng nói.

Quân Ly Xuân soi mói đánh giá hắn, y mặc dù y chưa gặp Sí Trạch đế, không thể so sánh, nhưng chỉ nhìn Đan Văn Kha một cách đơn thuần mà nói, thật cũng có vài phần đế vương, là quan trọng hơn là người này có chút độ lượng rộng rãi, không giống Hoàng gia tử đệ thường cao ngạo vô lễ. Ngay cả việc Quân Ly Xuân cho tới giờ, một chữ kính xưng cũng chưa dùng, Đan Văn Kha vẫn không có nửa phần bất mãn, chính hắn cũng tự xưng “Ta”,chứ không phải “Bổn vương”.

“Bổn vương vì sao phải cùng ngươi hợp tác? Chuyện này chúng ta có được lợi gì, giúp ngươi bỏ Sí Trạch đế, ngươi làm Hoàng đế, Sí Trạch cũng chả có nửa phần quan hệ cùng Đại Nghiệp. Mà chúng ta ra nhân xuất lực, chỉ là giúp đỡ Du quốc đoạt lại thành trì vốn có, cuối cùng còn làm xiêm y cho ngươi nữa. Ngươi nghĩ hay quá nhỉ.” Quân Ly Xuân mặt không chút thay đổi nói.

“Ta tất nhiên hiểu không thể bắt Lân Vương gia giúp ta không công, không bằng như vậy, chúng ta tìm một chỗ, ngồi xuống đàm đạo chi tiết thế nào?” Chuyện này tuyệt đối không thể dùng hợp đồng miệng được, thứ nhất Quân Ly Xuân căn bản sẽ không cảm thấy hắn có thành ý hợp tác, thứ hai, hắn cũng phải tính toán vì tình thế mình cầm quyền sau này.

Quân Ly Xuân nghĩ nghĩ, nói: “Đến quân doanh đi. Hiện tại bọn họ đều đang bận rộn, sẽ không ai chú ý có người vào quân trướng của ta hay không.”

“Cũng tốt.” Đan Văn Kha gật đầu, sau khi chắc chắn Quân Ly Xuân sẽ không tức giận mà chém hắn, hắn cũng không ngại đến quân doanh nghị sự.

Trên đường xuống núi, Lăng Kì Ương thấp giọng hỏi nói: “Ngươi làm sao tìm được chỗ này?”

“Cô Diệu tiền bối ở thử một loại dược trên người ngươi, sau khi đó dùng một con bọ cánh cứng nhỏ tìm tới.” Nói đến người này, Quân Ly Xuân đột ngột nhớ ra, Cô Diệu cùng y tới, nhưng không hiện thân.

Thấy y nhìn quanh quất, Lăng Kì Ương khó hiểu hỏi: “Làm sao vậy?”

“Cô Diệu tiền bối cùng ta cùng đến, chỉ là vẫn không lộ diện, không biết hiện tại đang ở đâu……” Y chiếu cố Lăng Kì Ương, đã quên mất Cô Diệu cùng theo mình đến……

Lăng Kì Ương bật cười, “Sư phụ sợ là đã về thành từ lâu rồi.” Sư phụ hắn giúp người từ trước đến nay đều như vậy, giúp xong rồi, chuyện kế tiếp liền mặc kệ.

Quân Ly Xuân gật gật đầu, không để Cô Diệu một mình lại trên núi là tốt rồi.

Trở lại Phụng Châu thành, Mính Lễ vẫn chờ ở cửa thành lập tức chạy tới, thấy Lăng Kì Ương liền quỳ xuống, mắt đỏ đến mức giống con thỏ. Lăng Kì Ương đỡ lấy hắn, biết hài tử này áy náy, trấn an nói: “Không liên quan đến ngươi, đây chỉ là chuyện bất ngờ. Ta hiện tại không phải đã trở lại rồi sao?”

Mính Lễ lau lau mắt, nói: “Nếu Mính Lễ sớm một chút chạy về thì tốt rồi.”

Lăng Kì Ương nở nụ cười, “Bọn họ muốn bắt ta, tất nhiên phải thừa dịp ngươi không ởđó, bằng không sao có thể đắc thủ?”

“Vương phi, là kẻ nào bắt ngài? Tiểu nhân nhất định cho bọn chúng ăn đập.” Mính Lễ nhéo nhéo nắm tay, một bộ dáng rất không cam tâm.

Lăng Kì Ương cũng không hy vọng Mính Lễ xung đột với Đan Văn Kha, tốt xấu gì đối phương cũng là khách, liền giải vây nói: “Vương gia đã giáo huấn, ta còn không ăn cơm trưa, nghĩ đến Vương gia cùng sư phụ cũng không muốn ăn, ngươi đi lấy điểm tâm đi. Tiện thể cũng tự ăn no, đừng để bị đói.”

Mính Lễ hít hít mũi, nói: “Tiểu nhân lập tức đi, quân trướng đã dựng xong, Vương gia cùng Vương phi đến trước nghỉ ngơi.”

Quân Ly Xuân gật gật đầu, “Đi đi.”

“Vâng.” Mính Lễ lên tiếng, lại nhìn nhìn Đan Văn Kha trên mặt tựa tiếu phi tiếu phía sau Quân Ly Xuân, xoay người chạy.

Mính Lễ mới vừa rời đi, Lăng Hồng Chi nghe được tin tức đã chạy đến, sau khi phát hiện đệ đệ nhà mình không sao, mới nhẹ nhàng thở ra, hỏi: “Có bị thương không?”

“Không có, để đại ca lao tâm.” Lăng Kì Ương khẽ mỉm cười, sau đó lại hỏi: “Thấy sư phụ đâu không?”

“Có, sư phụ đệ về sớm một khắc so với mọi người, hiện đang ở trong lều ăn cơm, nói lát nữa phải ngủ trưa, không cho quấy rầy.” Lăng Hồng Chi đến, sau khi nhìn về phía sau hai người, “Mấy vị này là?”

“Đợi lát nữa nói cho đại ca, còn phải phiền đại ca lặng lẽ đưa những người này vào quân trướng của Vương gia, càng ít người thấy càng tốt.” Lăng Kì Ương nói. Nếu thoả thuận được hiệp nghị, để một mình Quân Ly Xuân làm việc chắc chắn sẽ không tiện, mà Lăng Kì Ương có thể tín nhiệm, trừ sư phụ của mình, chỉ còn lại đại ca.

Lăng Hồng Chi gật gật đầu, nói câu “Đi theo ta”, liền đưa Đan Văn Kha cùng thuộc hạ hắn đi, hướng về phía chủ trướng.

Đợi bọn họ rời đi, Quân Ly Xuân đem túi gấm Lăng đa đa cho đưa cho hắn. Lăng Kì Ương khó hiểu Quân Ly Xuân vì sao mở ra hết cả hai túi gấm đều, nhưng đọc nội dung trên giấy, lại hiểu rõ.

“Ngươi định lấy điều kiện gì?” Hiện tại bọn họ còn không chắc Đan Văn Kha rốt cuộc sẽ dùng điều kiện gì đến hợp tác, nhưng bọn hắn không ngại ngẫm lại yêu cầu phía mình, cũng để suy nghĩ chu toàn, tránh sơ hở.

“Còn chưa nghĩ ra. Dù sao cùng lắm cũng là liên minh thông thương các loại. Từ trước đến nay đều thế, cuối cùng không để Sí Trạch trở thành nước phụ thuộc Đại Nghiệp là được.” Y là Hoàng tử, cho dù là chủ tướng, nhưng quyết định chuyện triều đình việc vẫn nên ít làm.

“Liên minh ngươi có thể làm chủ, nhưng thông thương lại phải xem ý của Hoàng Thượng. Hơn nữa giữa chúng ta cùng Sí Trạch còn cách Du quốc, còn phải thương nghị.” Lăng Kì Ương hiểu việc có thể bàn cũng không nhiều.

“Quên đi, trước cứ mặc kệ, đến lúc nghe điều kiện của Đan Văn Kha, rồi ứng đối là được.”

“Cũng tốt.”

Sau đó, hai người cùng nhau trở về quân trướng, sau khi cùng Đan Văn Kha ăn cơm xong, bắt đầu bàn chuyện hợp tác.

“Tin rằng các ngươi cũng thấy quân tiên phong Sí Trạch quái dị.” Đan Văn Kha mở miệng nói: “Thật không dám giấu diếm, ta mặc dù không rõ chuyện gì xảy ra lắm, nhưng ngẫu nhiên thấy có cổ sư ra vào thư phòng hoàng huynh. Ta không biết bắt đầu từ khi nào, cổ sư kia xuất hiện từ lúc nào, nhưng nhìn bộ dáng quân tiên phong, mười phần là trúng cổ.”

Quân Ly Xuân gật gật đầu, cũng không tỏ vẻ kinh ngạc. Từ lúc Cô Diệu lần đầu tiên nhìn thấy quân tiên phong kia, đã kết luận bọn họ trúng cổ, hiện tại bất quá là con rối bị khống chế thôi. Bất quá bởi vì quân tiên phong kia căn bản không bắt sống được, không giết chết bọn họ, thì kẻ chết là tướng sĩ Nghiệp quốc, cho nên vẫn không có bắt được một người còn sống để Cô Diệu cẩn thận nghiên cứu.

Cô Diệu cũng từng nói qua, trúng loại cổ này hiển nhiên cứu không được, bởi vì đã không còn tư tưởng, y như tử thi. Nếu muốn thanh trừ, chỉ có thể xuống tay từ căn nguyên, chính là giết chết cổ sư kia.

“Húc Hoài Vương cũng biết chuyện cổ trùng?” Lăng Kì Ương hỏi.

“Tiểu vương nhàn rỗi đọc sách, có thấy đề cập, nhưng hiểu biết cũng chỉ là chút đỉnh mà thôi.” Đan Văn Kha nói: “Bất quá ta nghe nói, cổ sư kia từ trước đến nay không quan tâm đến việc nước, chỉ cần không phạm hắn, hắn sẽ không chủ động phạm.”

“Đúng là như thế, cho nên việc nước phía nam đột ngột giao thiệp với hắn, không thể không phòng.” Lăng Kì Ương cũng nghe nói qua quy củ phía nam.

“Mặc kệ nói thế nào, nếu ta có thể đoạt được ngôi vị Hoàng đế, tất cùng Đại Nghiệp kết đồng minh, ngày sau cũng dễ chiếu ứng.” Đan Văn Kha cười nói.

“Nếu nói như vậy, vẫn là Đại Nghiệp ta bị hại. Sí Trạch gặp phải cổ sư, nhưng chúng ta Đại Nghiệp không có. Nếu kết đồng minh, lỡ đâu Sí Trạch cùng phía nam phát chiến, Đại Nghiệp ta còn phải ra tay tương trợ. Chẳng lẽ không phải là hy sinh không cần thiết?” Chuyện trong quân xuất hiện thi tuyến cổ cũng không có truyền ra, Quân Ly Xuân tiện thể dùng điểm này, ngồi vững vị thế chủ động.

“Đúng vậy. Ta đây cũng không khách sáo nữa, Lân Vương gia cứ nói yêu cầu của ngươi đi.” Đối với ngôi vị Hoàng đế kia, Đan Văn Kha là tình thế bắt buộc.

“Ta cũng không nói dối ngươi. Hiện tại Đại Nghiệp là của Phụ hoàng, cho dù ta cùng với ngươi có ước định gì, cũng chỉ có thể làm ngầm, chuyện triều đình còn cần Phụ hoàng làm chủ.” Quân Ly Xuân không tin hắn không suy nghĩ đến điểm ấy.

“Lân Vương gia nói đúng, trao đổi giữa ta cùng với Lân Vương ngươi có thể đáp ứng điều kiện, ngầm trợ ta một phần. Đợi ngày sau ta đăng cơ, sẽ tự mình đến Nghiệp quốc, cùng Duyên Hi đế thương nghị việc hai nước hợp tác. ÝLân Vương thế nào?” Đan Văn Kha nói.

Quân Ly Xuân nhướn mày, nói: “Bổn vương hình như không có gì cần ngươi hỗ trợ, điều kiện hợp tác thế nào đây?”

“Vương gia lời ấy sai rồi. Chuyện Nghiệp quốc ta cũng nghe nói một chút, ba người huynh đệ các ngươi tuy là trưởng tử, nhưng trong triều đình cũng có khối người ủng hộ thứ tử đăng cơ, mà các thứ tử lại làm thành một phe, đều mơ ước với ngôi vị Hoàng đế. Thái tử Đại Nghiệp từ trước đến nay do người có năng lực làm, cũng không phân thứ trưởng. Nếu ta cùng cả Sí Trạch ủng hộ các ngươi, giúp đỡ ngươi, hoặc là hai vị huynh trưởng của ngươi đăng cơ, kết liên bang, Duyên Hi đế cũng không thể không suy nghĩ, phe phái trong triều đình cũng cần để tâm một phần, đối với Lân Vương gia mà nói là trăm lợi không hại.” Đan Văn Kha biết, đối với Hoàng tử mà nói, người ngồi trên long ỷ là ai, trực tiếp liên quan đến sinh tử phú quý của bọn họ. Cho nên điều kiện này, cho dù Quân Ly Xuân không có lòng đối với ngôi vị Hoàng đế, cũng không thể không lo lắng cho các huynh trưởng của y.

Nghe hắn nói xong, mắt Quân Ly Xuân nhíu lại. Ngôi vị Hoàng đế này, y đúng là có tính toán cho hai vị huynh trưởng.

“Ta cũng hy vọng là ngươi hoặc là huynh đệ của ngươi ngồi lên vị trí kia, như vậy đối với Sí Trạch mà nói cũng có ưu đãi, bất luận là thông thương hay cùng phòng ngự, hợp tác đều dễ dàng hơn nhiều.” Đan Văn Kha dừng một chút, lại nói: “Đương nhiên, Lân Vương gia nếu có yêu cầu khác, cũng có thể đề cập. Chỉ cần ta có thể đáp ứng, nhất định không chối từ. Ta cũng biết nói miệng không bằng chứng, Đan mỗ nguyện ý cùng Lân Vương gia làm bản thư đóng dấu, coi như thành ý.”

“Là ngươi nói đấy, nếu sau này đổi ý, đừng trách bổn vương không tha cho ngươi.” Quân Ly Xuân nghiêm túc nói.

“Tất nhiên.” Đan Văn Kha ý cười nơi khóe miệng càng đậm.

Sau khi hai người ngầm làm hiệp nghị xong, Đan Văn Kha lưu lại một thuộc hạ, để dễ bề hai người tùy thời liên lạc. Sau đó, Quân Ly Xuân sai Lăng Hồng Chi lặng lẽ đưa người ra.

Advertisements