35 Tung tích vi tầm

 

Quân Ly Xuân sắc mặt nghiêm trọng tỉ mỉ tìm một vòng trong thành, sau đó lại đến chiến địa vừa nãy tìm một lần, sợ mình bỏ lỡ. Nhưng bóng dáng Lăng Kì Ương vẫn không xuất hiện trước mắt y.

 

Lúc này, Quân Ly Xuân thấy Mính Lễ vẻ mặt lo lắng, hình như đang tìm người. Quân Ly Xuân lập tức giục ngựa tiến lên.

 

Nhìn Quân Ly Xuân, Mính Lễ lập tức nói: “Vương gia, ngài có thấy Vương phi không?”

 

Quân Ly Xuân nhăn lại mày, hỏi: “Ta không phải cho ngươi đi theo Vương phi sao? Sao lại không thấy người?”

 

“Đều là tiểu nhân không tốt.” Mính Lễ kích động nói: “Sau khi ngài công tiến Phụng Châu thành, quân y cũng bắt đầu lên đường cứu người bị thương. Vương phi cũng đi theo. Ta đi theo Vương phi, nhưng trên đường vải trắng không đủ, Vương phi sai ta đi lấy. Ta vốn cũng không yên tâm, nhưng lúc ấy còn có những quân y khác ở cùng Vương phi, Vương phi nói ta không cần lo lắng. Ai ngờ ta lấy được vải trắng trở lại, Vương phi đã không thấy tăm hơi. Những quân y kia nói sau đó bọn họ tách ra cứu người, căn bản không chú ý.” Mính Lễ cuống đến độ mắt đỏ bừng.

 

Quân Ly Xuân trầm mặc suy tư, lấy mức lưu tâm của Lăng Kì Ương với y, nhất định sẽ không chạy loạn ở nơi không có y. Nếu thật sự mất tích, rất có thể là bị bắt đi. Nhưng vừa nãy công đoạn cứu người hỗn loạn như vậy, ai còn có thể chú ý tới chuyện này?

 

“Đều do tiểu nhân. Chờ tìm được Vương phi trở về, tiểu nhân tình nguyện bị phạt.” Thật lòng mà nói, Vương phi đối với hắn thật sự không tồi, chưa bao giờ vênh váo lệnh cho hắn làm này làm kia, cũng sẽ không làm khó dễ hắn.

 

Quân Ly Xuân nhìn nhìn hài tử đời trước vì y mà chết kia, nói: “Cũng không thể hoàn toàn trách ngươi. Nếu ta có thể sớm đánh hạ Phụng Châu thành, Cô Diệu tiền bối cũng không cần ra tay tương trợ, có hắn trông chừng Kì Ương, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện.”

 

Bởi vì tin Hoàng đế Sí Trạch muốn thân chinh tới đột ngột, cho nên việc công thành là y đem kế hoạch sau làm trước. Lăng Hồng Chi vốn nên lưu lại bảo hộ Lăng Kì Ương cũng bị phái lên chiến trường, cho nên mới trở tay không kịp.

 

“Vương gia đừng nói như vậy.” Mính Lễ thấp giọng nói.

 

“Hiện tại tìm Vương phi quan trọng hơn. Bổn vương tiếp tục ở đây tìm, ngươi đến Phụng Châu thành thông báo cho Cô Diệu tiền bối cùng Lăng phó tướng, bọn họ sẽ biết làm gì.” Quân Ly Xuân phân phó nói.

 

“Vâng, tiểu nhân đi.” Mính Lễ kéo qua một con ngựa bị bỏ trên chiến trường, rất nhanh chạy đến Phụng Châu thành.

 

Cùng lúc đó, trên một ngọn núi nhỏ cách chiến trường không xa, Lăng Kì Ương hai tay hai chân bị trói, ngồi trước cửa một sơn động nhỏ. Chỗ núi này cây cối tươi tốt, hình thành lớp che lấp rất tốt, nếu không phải người quen thuộc sơn đạo, cũng rất khó tìm đến đây.

 

Trong sơn động một vị nam tử áo lam đi ra, tướng mạo đường đường, có vài phần nho nhã, trong mắt cơ trí lại có chút dáng dấp người đọc sách, có vẻ dã tâm bừng bừng.

 

Nam tử đánh giá Lăng Kì Ương một lát, chắp tay nói: “Từ lâu đã nghe đại danh Lân Vương phi, hôm nay may mắn gặp, cũng là duyên phận.”

 

“Duyên phận?” Lăng Kì Ương cười lạnh, “Nếu là tình cờ, ngươi nói duyên phận cũng được đi. Nhưng hôm nay là ngươi sai người bắt ta tới, các hạ vẫn là hảo hảo trở về đọc lại sách, đừng làm nhục hai chữ duyên phận.”

 

Nam tử ha ha cười, vẫn không bất mãn với lời nói lạnh lùng của Lăng Kì Ương, “Nghe nói Lân Vương phi tài mạo song toàn, chỉ tiếc là nam tử. Hôm nay nghe Vương phi nói, thật khiến tại hạ cảm thấy may mắn Vương phi là nam, nếu là nữ tử, tài hoa này chẳng lẽ không phải sẽ mai một?”

 

“Không cần ngươi lo.” Hắn vốn đang trên chiến trường cứu người, nghĩ nơi này đã bị Đại Nghiệp quân bước qua, không có quân địch lui tới, cũng không để ý lắm. Không ngờ, trong nháy mắt, đã bị nhân nhét vào bao tải trói lại đưa đến đây.

 

“Tại hạ biết mời Vương phi đến như vậy, đúng là không thích hợp. Nhưng tại hạ cũng không còn cách nào, ta muốn hợp tác cùng Lân Vương, lại ngại không cửa để cầu kiến, cũng không tiện xuất nhập quân doanh Nghiệp quốc, cho nên chỉ phải làm phiền Vương phi một chuyến.” Nam tử ý cười trên mặt chưa giảm.

 

“Hợp tác?” Lăng Kì Ương nhăn mày.

 

“Phải, tại hạ là Húc Hoài Vương Đan Văn Kha của Sí Trạch quốc. Hoàng đế đương nhiệm của Sí Trạch là Thập ca của tại hạ, tại hạ đứng hàng thứ mười sáu.” Nam tử báo danh hào, lại nói: “Thỉnh Vương phi đến như vậy, đúng là bất đắc dĩ. Nếu ta trực tiếp tiến đến quân doanh Nghiệp quốc, chỉ sợ chưa kịp vào, đã bị phó tướng các ngươi chém. Cho dù ta có thể từ chạy thoát đao của phó tướng các ngươi. Hoàng huynh của ta cũng sẽ không buông tha ta. Ngươi cũng có thể nhìn ra, ta võ học không tốt. Bình thường cưỡi ngựa săn thú miễn cưỡng ứng đối, mặt khác thì không được.”

 

“Ngươi muốn hợp tác cái gì?” Lăng Kì Ương tuy rằng tay chân đều bị trói, nhưng cũng không có vẻ chật vật, đối phương cũng miễn cưỡng xem như lễ độ.

 

Đan Văn Kha cũng không giấu diếm, nói thẳng: “Tin là các ngươi cũng nghe nói ta hoàng huynh vi quân bất nhân, tru sát cựu thần, lại khởi chiến sự, không được dân tâm. Ta sống dưới mí mắt hoàng huynh, ngày ngày lo lắng đề phòng, thật sự vất vả. Chắc hẳn Lân Vương phi tâm tư tinh tế, suy bụng ta ra bụng người, có thể thông cảm vài phần.”

 

“Cho nên?” Lăng Kì Ương cũng không tiếp chuyện, hỏi han rõ ràng.

 

“Ngươi có biết phương pháp duy nhất khiến bản thân không còn phải sống trong hoảng loạn không?” Đan Văn Kha ghé sát vào chút, thấp giọng nói: “Phải tự tay giành lấy.”

 

Lăng Kì Ương không nói, cũng không tiếp tục hỏi.

 

Thấy hắn trầm mặc, Đan Văn Kha nói: “Có lẽ Vương phi đối với thứ này cũng không cảm thấy hứng thú. Không sao cả, chỉ cần cho ta một cơ hội, để ta nói vài câu cùng với Lân Vương là được. Nếu Lân Vương cũng không đáp ứng, vậy tại hạ cũng chỉ có thể nghĩ cách tiếp.”

 

“Ngươi muốn thế nào?” Lăng Kì Ương cũng không phải không có hứng thú với đề nghị của hắn, chỉ là biểu hiện có hứng thú, ngược lại sẽ làm đối phương chiếm thượng phong, bàn điều kiện sẽ không dễ dàng.

 

“Rất đơn giản, Vương phi chỉ cần gửi cho Vương gia một phong thư, hẹn Vương gia đến biệt viện của tại hạ là được.” Đan Văn Kha khoát tay, thuộc hạ của hắn liền nâng bàn thấp đến, trên đó đã đặt giấy mực bút.

 

“Biệt viện của ngươi?” Lăng Kì Ương hiển nhiên không ý muốn viết, “Ngươi nếu ở đó mai phục, ta chẳng phải thành đồng lõa của ngươi sao?”

 

Đan Văn Kha cười ha ha, “Lân Vương phi nói đúng, là ta suy nghĩ không chu toàn. Nếu không ngài chọn nơi đi?”

 

“Ta không quen nơi này, sao biết phải định ở đâu?” Lăng Kì Ương dừng một chút, tiếp tục nói: “Nếu không ngươi đưa ta về quân doanh, quân đội Sí Trạch đã bị đuổi khỏi Phụng Châu thành, ngươi cho dù tiến quân doanh cũng sẽ không có ai truyền tin đến tai Hoàng đế Sí Trạch.”

 

Đan Văn Kha lắc đầu, “Không được. Hiện tại Lân Vương gia chắc chắn phát điên tìm ngươi rồi. Nếu hiện tại ta đến, y chắc chắn sẽ không hỏi được một câu sẽ chém đầu ta, chuyện nguy hiểm như vậy, vẫn là quên đi. Cho dù ta muốn đến quân doanh Nghiệp quốc, cũng phải chờ Lân Vương bớt giận.”

 

Lăng Kì Ương cau mày, suy nghĩ một lát, nói: “Nếu không sai người thỉnh Vương gia đến đây?”

 

“Không ổn.” Đan Văn Kha lại phản đối, “Nơi này là chỗ ta ẩn thân, ngay cả hoàng huynh cũng không biết. Ta nếu gọi Lân Vương đến đây, về sau muốn trốn rất khó.”

 

Thế này không được, thế kia cũng không được. Lăng Kì Ương dứt khoát không nói nữa. Dù sao trực giác của hắn chắc chắn Quân Ly Xuân sẽ đến cứu hắn, mà sư phụ cũng nhất định có thể nghĩ biện pháp tìm được hắn.

 

Thấy hắn không thèm nói, Đan Văn Kha cũng có chút bất đắc dĩ. Lại không thể ép hắn, đành phải sai người đem gà rừng mới vừa nướng cắt thành miếng, cho Lăng Kì Ương lấp bụng trước.

 

“Đây đều là dã vị, bình thường ăn không được đâu. Không kém hơn so đầu bếp trong vương phủ làm, ngươi nếm thử chút. Miễn gặp Lân Vương gia rồi, y lại nói ta ngược đãi ngươi.” Đan Văn Kha cười nói.

 

Lăng Kì Ương nhìn thịt gà nướng vàng óng ánh, giật mình nghĩ đến Quân Ly Xuân trước đây có nói, đợi quân sự ổn định, dẫn hắn đi ra bắt dã vị nướng ăn. Khiến Lăng Kì Ương lập tức mất hết khẩu vị ăn uống.

 

“Không thích?” Đan Văn Kha nhăn mày, hắn tự nhận là mấy thứ này bán đi không tồi, hơn nữa cũng đã trưa, Lăng Kì Ương không thể nào không đói.

 

“Đưa ta trở về.” Ngữ khí Lăng Kì Ương hoàn toàn không để cho ai cự tuyệt, tưởng tượng Quân Ly Xuân sẽ sốt ruột vì hắn, hắn một khắc cũng đợi không nổi.

 

“Chờ một chút, chờ một chút……” Đan Văn Kha nhìn sắc trời, cũng không có động tác nào hơn.

 

Quân Ly Xuân còn đang tìm kiếm phát hiện hòm thuốc của Lăng Kì Ương rớt ở một chỗ khá xa, bởi vậy y có thể kết luận Lăng Kì Ương thật sự bị bắt đi rồi. Cũng may trên hòm thuốc không có vết máu, tạm thời có thể khiến y an tâm chút.

 

Mở ra muốn xem dược bình bên trong, may mà chưa vỡ, nếu không Lăng Kì Ương trở về lại phải bận rộn. Đang xem xét, Quân Ly Xuân phát hiện túi gấm đặt ở trong hòm thuốc. Lúc này y không cẩn thận được nữa, trực tiếp mở ra túi gấm thứ hai.

 

Tờ giấy trong túi gấm thêu chữ “Nhị” viết: nếu Kì Ương mất tích, không được sốt ruột, xem xét địa thế dãy núi xung quanh.

 

Quân Ly Xuân nhướng mày, lập tức khẩn cấp xem xét túi gấm thứ ba, trong đó viết: người tìm hợp tác, đừng ngại suy nghĩ một phần. Chiếm quyền chủ động, lại đặt điều kiện.

 

Tuy rằng nói không nhiều, nhưng Quân Ly Xuân lại nắm chặt túi gấm trong tay, khó nén kích động trong lòng. Y không biết cha làm sao lại đoán được Lăng Kì Ương có thể mất tích, nhưng lời này đúng là trấn an y không ít.

 

Nhìn nhìn khắp nơi, thấy một ngọn núi nhỏ cách đó không xa. Lúc này, Cô Diệu cùng Lăng Hồng Chi cũng chạy đến.

 

Cô Diệu lạnh giọng hỏi: “Sao lại thế này?” Hắn thấy cửa thành vẫn không phá mở được, cũng biết không nên đánh lâu, liền ra tay tương trợ. Không ngờ giúp Quân Ly Xuân, lại để mất đồ nhi.

 

“Ta đã phái người tìm trong ngoài thành, nếu có chút tin tức, sẽ dùng tên lệnh báo.” Lăng Hồng Chi nhíu mày nói.

 

Đôi mắt Quân Ly Xuân nhìn chằm chằm vào ngọn núi phía trước, kể lại chuyện vì sao không thấy Lăng Kì Ương một lần, cuối cùng đưa hai túi gấm cho Cô Diệu.

 

Cô Diệu nhìn chữ trên tờ giấy, sắc mặt hòa hoãn hơn rất nhiều, “Cha nó đưa?”

 

“Là cha cơ trí, Ly Xuân kính nể.” Quân Ly Xuân nói.

 

Cô Diệu thở dài, lấy ra một ống trúc nhỏ tùy thân đưa, thả ra một con bọ cánh cứng màu đen lớn cỡ móng tay, nhìn không ra có gì đặc biệt.

 

“Đây là gì?” Quân Ly Xuân hỏi.

 

“Mấy ngày nay ta đang thử một loại thuốc bột trên người Kì Ương, nếu không có gì sai, bé con này có thể từ mùi tìm được hắn.” Cô Diệu nói.

 

Bọ cánh cứng bay vòng quanh Cô Diệu hai vòng, cuối cùng dừng trên vai của hắn. Cô Diệu lấy ra thuốc bột, chấm một chút rắc trên thân bọ cánh cứng, con bọ hình như hiểu được ý của hắn, xoay vòng giữa không trung một lát, sau khi đó hướng về phía ngọn núi nhỏ bay đi.

 

Quân Ly Xuân cùng Cô Diệu nhanh chóng đuổi theo, trước khi rời đi, Quân Ly Xuân lệnh Lăng Hồng Chi gọi mọi người tìm Lăng Kì Ương trở về, không cần hưng sư động chúng nữa.

 

Bọ cánh cứng không tìm đường người đi, chỉ có thể căn cứ mùi trực tiếp bay. Như vậy điểm tốt là không phải lạc đường ở trong cánh rừng không quen, nhưng không tiện là hai người cần dùng khinh công đuổi theo.

 

Sau khoảng hai khắc, bọ cánh cứng dừng trên một cành cây. Quân Ly Xuân cùng Cô Diệu theo tới cũng mơ hồ nghe được chút tiếng vang, thả người nhảy, trốn trên cây. Cúi người liền thấy được sơn động bị rừng rậm che cùng Lăng Kì Ương ngồi trước sơn động.

 

Từ lúc Đan Văn Kha cứ nói chờ một chút, Lăng Kì Ương không còn nói qua một câu với hắn nữa, Đan Văn Kha cũng có chút phát sầu, nhưng lại không thể làm gì.

 

“Buổi trưa sắp qua rồi, ngươi không đói sao?” Đan Văn Kha nói: “Cho dù không ăn cơm, tốt xấu gì cũng uống nước đi.” Nói xong đem đưa chén trà tới bên miệng Lăng Kì Ương. Không phải hắn muốn chiếm tiện nghi gì, mà là từ sau khi nghe nói Lân Vương phi thông thạo y thuật, hắn liền lo lắng nếu mở trói cho tay Lăng Kì Ương, Lăng Kì Ương thừa dịp hắn không để ý, vẩy độc dược gì đó, chẳng phải là khổ rồi?

 

Lăng Kì Ương dứt khoát quay đầu, căn bản không cảm kích.

 

Mà Quân Ly Xuân nhìn thấy hết thảy cũng đỏ mắt —— cái gì vậy? Dám chiếm tiện nghi thê khanh y.

 

Thấy vậy, Quân Ly Xuân mượn lực nhảy, bay đến trước mặt Lăng Kì Ương, khi đám hộ vệ ở bên cạnh còn không kịp phản ứng, một cước đá Đan Văn Kha sang một bên……

Advertisements