34 Đoạt thành vi đích

Khi Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương đi vào quân trướng của Quân Thừa Vinh, Quân Thừa Vinh đang nằm ở trên giường, sắc mặt nhìn qua không tốt lắm. Nghĩ đến cũng đúng, ai tìm được đường sống trong chỗ chết dưới binh khí của chủ tướng địch nhân, sắc mặt cũng không tốt nổi, cũng không phải mình đánh bại, chỉ là kẻ được cứu mà thôi, nhưng lại là được người mình không phục cứu.

“Đại Hoàng tử chỗ nào không thoải mái?” Lăng Kì Ương hỏi.

Quân Thừa Vinh cũng không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, hữu khí vô lực nói: “Ta vốn đang đối chiến cùng tướng quân quân địch, nhưng đột ngột ngực đau đến mức không thở được, không hô hấp được.”

“Sao lại đột ngột hiểu ngực không thoải mái? Trước kia có từng bị triệu chứng loại này chưa?” Đối với giả ý hỏi của mình, ngay cả Lăng Kì Ương cũng cảm thấy buồn cười. Nhưng không còn cách nào, diễn trò cũng phải diễn đến cùng.

Quân Thừa Vinh lắc đầu,”Chưa bao giờ. Trong cung có thái y đúng hạn xem mạch, đều không có cái gì dị thường, hơn nữa thân thể ta từ trước đến nay khoẻ mạnh.” Hắn cũng rất lo lắng mình có phải bị tật chứng gì hay không.

“Bây giờ còn ngực còn đau không?” Lăng Kì Ương hỏi.

“Không đau như vừa rồi, nhưng vẫn xót, không thể thở mạnh.” Quân Thừa Vinh tỉ mỉ nói.

“Nếu không ngại, ta đem mạch cho huynh một chút.” Lăng Kì Ương nói.

Quân Thừa Vinh nhanh chóng gật đầu, giơ cánh tay.

Lăng Kì Ương xem mạch cho hắn, thân thể Quân Thừa Vinh thật sự khoẻ mạnh, nếu không phải vì Quân Ly Xuân nói sư phụ hắn hạ dược, hắn thật đúng là chẩn không ra nguyên do. Lăng Kì Ương làm bộ tái mặt, mày nhíu mặt nhăn, làm ra vẻ mặt nghiêm trọng, Quân Thừa Vinh thấy vậy trong lòng càng không yên.

Một lát sau, Lăng Kì Ương thu hồi tay, hỏi: “Đại Hoàng tử có để cho thái y khác xem qua chưa? Kì Ương bất tài, phải hỏi ý kiến của các thái y khác.”

Nghe hắn nói như vậy, Quân Thừa Vinh trong lòng càng rối rắm, nói: “Đã để bọn họ đến xem qua, cũng chưa chẩn ra nguyên nhân, cũng không như bệnh tim.”

Lăng Kì Ương gật gật đầu, “Đúng là không phải bệnh tim, nhưng bệnh trong ngực nói nhỏ thì nhỏ nói lớn thì lớn, không thể bỏ qua. Hơn nữa triệu chứng tới đột ngột……” Lăng Kì Ương như là nhớ tới cái gì, muốn nói lại thôi.

“Có cái gì cứ nói đừng ngại.” Quân Thừa Vinh hiện tại cấp thiết muốn có đáp án.

Lăng Kì Ương do dự một chút, nói: “Ta bây giờ chưa thể xác định, suy đoán này cũng chỉ xem qua trong sách cổ, thỉnh Đại Hoàng tử đợi một chút, đừng sốt ruột, đợi hỏi sư phụ, xác định lại rồi sẽ báo.”

Quân Thừa Vinh nhăn lại mày, hắn thường nghe người trong quân khen ngợi y thuật của Lăng Kì Ương, nhưng hiện giờ ấp a ấp úng như vậy, khiến hắn trong lòng càng thêm bất an, cảm thấy mình chắc bị bệnh gì không trị được.

Lăng Kì Ương thấy hắn nôn nóng, trấn an nói: “Đại Hoàng tử không cần lo lắng, có sư phụ ở đây, không sao.”

Nghe hắn nhắc tới Y thánh, Quân Thừa Vinh cũng an tâm chút, nói, “Phiền đệ.”

“Đại Hoàng tử khách khí. Huynh hảo hảo nghỉ ngơi trước, vạn lần chớ làm việc nặng.” Lăng Kì Ương thu hòm thuốc.

Quân Ly Xuân vẫn không nói gì nhận lấy hòm thuốc của Lăng Kì Ương, phân phó tiểu binh hảo hảo chiếu cố Đại Hoàng tử, liền dẫn người rời đi. Nhìn biểu cảm Lăng Kì Ương giả vờ có chút rõ ràng mới nãy, y cảm thấy phi thường thú vị.

Trở lại quân trướng, Quân Ly Xuân nhéo nhéo Lăng Kì Ương chóp mũi, cười nói: “Bé con, diễn trò hay quá.”

“Có khó gì đâu. Hơn nữa Đại Hoàng tử tự cảm thấy mình bệnh nặng, ta chỉ cần hơi biểu hiện ra một chút khó xử, hắn sẽ tự suy nghĩ theo hướng nghiêm trọng.” Nói đúng ra hắn cũng chỉ lợi dụng tâm tư Đại Hoàng tử thôi.

“Vậy kế tiếp thì sao?” Quân Ly Xuân hỏi.

“Lát nữa ta đến chỗ sư phụ đợi một canh giờ, để người ta thấy ta đến cùng sư phụ thảo luận bệnh tình là được.” Lăng Kì Ương cười nói.

“Vẫn nên thỉnh sư phụ lại đây đi. Dù sao ngươi đến trướng của sư phụ, mục tiêu nhỏ. Sư phụ nếu lại đây, mục tiêu lớn hơn chút, trong quân cao thấp đều theo dõi chủ trướng, chắc hẳn sư phụ chân trước mới tiến vào, sau lưng tin tức đã bay đến chỗ Đại Hoàng huynh rồi.” Quân Ly Xuân tự tiếu phi tiếu nói. Y trị quân nghiêm minh, nhưng có nghiêm minh mấy cũng sẽ một hai người nói. Điểm ấy y cũng không lo lắng, bởi vì có đôi khi có những lời không cố ý truyền ra, cũng có thể đạt được mục đích, cớ gì không làm?

Lăng Kì Ương cảm thấy lời Quân Ly Xuân nói rất có lý, liền gật đầu.

Quân Ly Xuân sai Mính Lễ đi thỉnh Cô Diệu.

Sau khi Cô Diệu đến, cũng không hỏi nhiều. Chỉ là truyền thụ một ít y lý cho Lăng Kì Ương, lại bắt Lăng Kì Ương căn cứ theo bệnh tình hắn miêu tả viết đơn thuốc cho hắn xem, cảm thấy kiến thức không kém, mới vừa lòng gật gật đầu.

Cứ thế qua một canh giờ. Còn chưa chờ Cô Diệu rời đi, mật thám trước đó đi tìm hiểu đã truyền đến tin tức, nói ở Sí Trạch quốc Hoàng đế sau khi nghe nói Lân Vương đến bình loạn, hạ chỉ phải ngự giá thân chinh. Tuy rằng trong triều đình có phản đối, nhưng có vẻ cũng không địch lại Hoàng đế Sí Trạch khư khư cố chấp. Vậy ngự giá thân chinh là chắc chắn rồi.

Sau khi nhận tin tức, Quân Ly Xuân sai người thỉnh Du quân vương cùng thuộc hạ đến trù tính. Trước khi rời đi, thỉnh Cô Diệu lưu lại cùng Lăng Kì Ương ăn cơm rồi hãy trở về.

Cô Diệu nhìn nhìn y, khó có được lần nói: “Sí Trạch Hoàng đế thân chinh không đủ gây sợ hãi. Tuy nói ngự giá thân chinh có thể ủng hộ sĩ khí, nhưng Sí Trạch lần này xuất binh không được dân tâm, các tướng sĩ quen an nhàn chắc hẳn cũng chỉ là nghe theo hoàng lệnh thôi, không phải thật sự nguyện chiến. Cho nên Hoàng đế Sí Trạch lần này đến đốc chiến, đến tột cùng là ủng hộ sĩ khí hay tăng thêm bất mãn còn phải xem đã.”

Sí Trạch tự động khởi xướng chiến tranh, các tướng sĩ tất nhiên sinh không nổi nhiệt tình bảo gia vi quốc gì. Hơn nữa cuộc sống vốn an nhàn bị quấy rầy, thậm chí cửa nát nhà tan. Lấy tính tình cùng thanh danh của Hoàng đế Sí Trạch hiện tại, sẽ biến quân ngũ thành dạng gì đúng là chưa biết được.

“Đa tạ sư phụ đề điểm.” Quân Ly Xuân chắp tay gật đầu nói.

Cô Diệu không nói gì nữa, Quân Ly Xuân cười cười với Lăng Kì Ương, xoay người rời khỏi quân trướng.

Cô Diệu sở dĩ đồng ý đề điểm cho Quân Ly Xuân một phần, cũng là vì mấy ngày nay ở chung, hắn cảm thấy Quân Ly Xuân đối xử với Lăng Kì Ương cũng được, ít nhất tốt hơn nhiều so với hắn nghĩ. Mặc dù còn chưa thể hoàn toàn yên tâm, nhưng ít ra có thể bớt một chút thành kiến.

Ngày kế, Quân Ly Xuân vẫn như trước bận rộn chuyện trong quân, vì phải bảo đảm, Đại Hoàng tử tạm thời không thể xuất chinh, chỉ có thể tĩnh dưỡng, trong quân cũng yên lặng không ít.

Buổi chiều, Lăng Kì Ương đi vào quân trướng Quân Thừa Vinh, sắc mặt nghiêm túc.

Quân Thừa Vinh được tiểu binh nâng ngồi dậy, dựa vào gối đầu hỏi: “Sao vậy?”

“Ta hôm qua đã hỏi sư phụ. Sư phụ nói theo triệu chứng hiện tại của huynh, không giống như mắc bệnh, càng giống trúng cổ.” Lăng Kì Ương nói.

“Cổ?!” Mắt Quân Thừa Vinh trừng thành viên, mặt kinh hoảng, hiển nhiên là bị dọa. Không xác định lại hỏi một lần, “Đệ là nói thứ từ phía nam kia?”

“Vâng.” Lăng Kì Ương gật gật đầu, nếu Quân Thừa Vinh có chút hiểu biết về cổ, vậy hắn cũng sẽ không cần tốn công sức, “Triệu chứng của huynh tới đột ngột, lại không có bệnh lý. Từ khi xuất chinh tới nay, ngươi luôn thỉnh thoảng lại thấy không khoẻ, đều hẳn là do cổ này tạo thành.”

Quân Thừa Vinh thật sự nghe Lăng Kì Ương nói, một chữ cũng không dám bỏ sót.

“Sư phụ ta lúc du ngoạn xuống phía nam, từng nghe một vị lão tiền bối y thuật cao siêu kể về bệnh nhân có triệu chứng giống như huynh, ban đầu còn tưởng thân thể không khoẻ, sau đó ngực đau đớn, thường xuyên không thể hô hấp, cuối cùng đột tử. Vị lão tiền bối kia từng xẻ thi thể người nọ ra xem qua, tim hình như là bị cái gì đó cắn phá, cũng ở trong lớp thịt nát tìm được một con cổ trùng.” Lăng Kì Ương tận lực nói sinh động như thật, đây cũng không phải Lăng Kì Ương bịa ra, mà là chuyện thật sư phụ hắn từng nghe sư tổ hắn nói. Thấy có thể liên hệ đến chứng bệnh của Đại Hoàng tử, hắn liền đơn giản dùng.

Nghe xong lời Lăng Kì Ương nói, sắc mặt Quân Thừa Vinh nhất thời trắng bệch, có xu hướng muốn nôn. Lăng Kì Ương nhanh chóng đưa chén trà cho hắn.

Uống trà xong, Quân Thừa Vinh thoáng bình phục một chút, lại đột ngột căng thẳng hỏi han: “Nói như vậy, là có người muốn lấy tính mạng bổn Hoàng tử?!”

Lăng Kì Ương gật gật đầu, “Cổ này cụ thể tên là gì sư phụ ta cũng không rõ, nhưng giải pháp chỉ có một, chính là tìm được kẻ hạ cổ huynh.”

Quân Thừa Vinh nhăn lại mày, nói: “Nơi này biển người mênh mông, phải làm sao tìm?”

“Đối chiếu thời gian, cổ này hẳn là đã bị hạ hồi ở trong kinh thành. Nếu đối phương đúng là muốn lấy mạng huynh, tất nhiên sẽ không dễ dàng rời khỏi kinh thành. Người phía nam bộ dáng cùng cách ăn mặc lại khác chúng ta, trong kinh chắc chắn có người từng gặp qua ai đó tướng mạo đặc biệt, cử chỉ quái dị.” Lăng Kì Ương giãn mày ra nói: “Kinh thành là chỗ của Hoàng gia, Đại Hoàng tử lại là Hoàng tử, tất nhiên cũng chính là địa bàn của mình. Ở chỗ của mình tìm người, hẳn là dễ dàng hơn nhiều.”

Lời này Quân Thừa Vinh nghe thấy rất thư thái, gật đầu nói: “Nói rất đúng. Chỉ cần hồi kinh sẽ không sợ tìm không ra người!”

“Không dối gạt huynh, trước đây trong quân kinh thành cũng từng xảy ra chuyện giống vậy, những người đó nửa đêm mộng du giết người, cũng là triệu chứng trúng cổ. Nhưng là chưa tìm ra hung phạm.” Lăng Kì Ương khẽ thở dài một tiếng, “Việc này vốn phải giữ bí mật, nhưng huynh hiện tại gặp phải loại sự tình này, ta cảm thấy vẫn nên nói cho huynh thì tốt hơn, trong lòng huynh cũng có cái đề phòng.”

“Thật sao?” Nghe hắn nói như vậy, Quân Thừa Vinh càng chắc chắn chính mình trúng cổ.

“Nhưng việc này vẫn đang trong giai đoạn giữ bí mật, mong rằng Đại Hoàng tử có thể bảo vệ bí mật, ngầm thăm dò là được, để tránh bứt dây động rừng. Người kia nếu nghe được tiếng gió chạy ra khỏi kinh thành, vậy tính mạng huynh liền thật sự khó giữ.” Lăng Kì Ương dừng một chút, nói tiếp: “Nếu Đại Hoàng tử có thể tìm được người hạ cổ, cũng là vì Hoàng Thượng phân ưu. Hoàng Thượng tất sẽ cảm động và nhớ hiếu tâm của Đại Hoàng tử, coi như là lấy công chuộc tội.”

Quân Thừa Vinh lúc này vỗ một cái, nói: “Đệ nói đúng. Lần này đa tạ chủ ý tốt của đệ khanh. Bổn Hoàng tử sẽ viết thư về, thỉnh Phụ hoàng chuẩn cho ta hồi kinh.”

Lăng Kì Ương gật gật đầu, “Đại Hoàng tử khách khí. Ta cũng sẽ nói Vương gia báo cáo chi tiết bệnh tình của đại ca cho Hoàng Thượng, Hoàng Thượng cũng sẽ lo lắng thân thể của huynh, cho huynh hồi kinh tĩnh dưỡng. Chỗ sư phụ ta có một phương thuốc, có thể tạm hoãn sự ăn mòn của cổ, chờ ta chế được giải dược sẽ gửi đến.”

“Nấu vậy, thật sự là đa tạ đệ khanh.”

“Đại ca khách khí, là chuyện dương nhiên.”

Lúc sau khi, Quân Thừa Vinh sai tiểu binh mài mực, rất nhanh viết một phong tấu sớ, sai người ra roi thúc ngựa, đưa đến tay Duyên Hi đế, không được có sai lầm.

Từ quân trướng Đại Hoàng tử đi ra, Lăng Kì Ương hít một hơi thật dài, màn diễn này xem như đã xong……

Sau đó một thời gian, Quân Ly Xuân một mực bận rộn chuyện bố trí trong quân, y phải thừa dịp trước khi Hoàng đế Sí Trạch đến đây, chiếm lại một thành trì. Quân địch vẫn như cũ thỉnh thoảng gây hấn, nhưng cũng không đủ gây sợ hãi.

Lúc Quân Ly Xuân ở tiền tuyến bận rộn, Lăng Kì Ương ở y trướng giúp quân y cứu trị người bị thương. Cô Diệu ngẫu nhiên cũng sẽ xuất hiện, nhưng phần lớn cũng chỉ nhìn xem Lăng Kì Ương có cái gì cần hỗ trợ, không có gì liền rời đi.

Quân Thừa Vinh một mực lo lắng chờ đợi thánh chỉ Hoàng Thượng gọi hắn hồi kinh, bởi vì thân thể, hắn cũng sợ xảy ra lại sự, liền một mực dưỡng trong trướng ,không tham dự chiến sự.

Mười ngày sau, Quân Ly Xuân tập hợp đại quân, chuẩn bị chiếm lĩnh Phụng Châu thành bị Sí Trạch đoạt được. Trước khi lâm chiến, Quân Ly Xuân kéo Lăng Kì Ương qua, khẽ hôn một chút lên môi hắn, thấp giọng nói: “Ngoan ngoãn chờ ta trở lại.”

Lăng Kì Ương gật đầu, lo lắng lại không thể miễn.

Tiếng trống trận vang lên, đại chiến xuất thành, Lăng Kì Ương chạy lên thành, từ xa nhìn bóng dáng túc sát anh khí kia, trong lòng trăm mối ngổn ngang.

Đại quân theo chiến lược đã định trước phân công nhau hành động, Quân Ly Xuân sau khi giết hai vị phó tướng địch quân, ép chủ tướng ra khỏi Phụng Châu thành. Quân Ly Xuân cũng không chờ lâu, trực tiếp giao tranh cùng chủ tướng.

Bên kia, Lăng Hồng Chi đưa quân tiên phong mở một đường máu, sau đó một đội theo phó tướng dẫn dắt, bắt đầu phụ đẩy xe ở dưới sự bảo vệ của thuẫn binh (quân lá chắn) phá cửa thành. Mà ở nơi xa hơn một chút, nô binh (quân pháo) cùng một đội tướng sĩ khác đang dùng cơ quan nô pháo cùng xe bắn đá bắn chết cung thủ địch quân trên thành để bảo hộ đội phá cửa.

Quân Ly Xuân lần này không chọn dùng thang, theo y thấy, đây là phương pháp vô ích nhất, hy sinh nhiều, xác xuất thành công lại thấp.

Một danh phó khác chỉ huy đại quân còn lại, treo cổ quân sĩ địch.

Trong nhất thời, trên chiến trường cát bụi mù mịt, chiến thanh sôi sục. Quân Ly Xuân còn đang cùng chủ tướng triền đấu, lúc trượng đánh tới, các tướng sĩ hai bên đều đỏ mắt, nếu lúc này y giết chủ tướng, quân địch nói không chừng sẽ bị kích thích mà khởi sát. Quân địch có thể không muốn sống, nhưng y làm chủ tướng, chính muốn giữ tính mạng cho các tướng sĩ bên mình.

Lúc đang phá thành, một bóng đen từ phía sau bay đến trước cửa thành. Rất nhanh ném vào trong lỗ hổng lớn bằng nắm tay trên cổng thành khó khăn lắm mới phá ra một viên hỏa lôi đạn cùng khói mê đạn cỡ một viên dược hoàn. Lập tức lạnh giọng nói: “Lui về phía sau!”

Phó tướng lập tức gọi người một nhà lui về phía sau, cửa thành lập tức đóng. Trong nháy mắt, chợt nghe một tiếng nổ, theo đó, còn có tiếng quân địch kêu thảm thiết.

Phó tướng tiến đến ôm quyền với Cô Diệu, sai người tiếp tục phá cổng. Lần này vô cùng thuận lợi, then cửa đã gãy bị một hai lần thúc liền bị phá mở.

Nghiệp quân thấy cửa thành đã mở, phó tướng hô một tiếng”Xông lên”, các tướng sĩ liền vọt vào cửa thành, chiếm thành đoạt đất. Quân Ly Xuân thấy thời cơ đã đến, trong vòng mười chiêu chém đầu chủ tướng, sau tiếng lệnh nổ pháo cùng xe bắn đá lót đường, Lăng Hồng Chi cùng quân tiên phong đánh vào bên trong thành.

Hai canh giờ sau, Nghiệp quân công thành đắc thắng chấm dứt. Quân địch chạy trốn, Quân Ly Xuân cũng không sai người đuổi theo, lệnh mấy vị phó tướng điểm lại nhân mã, chuẩn bị cắm trại.

Mà lúc này y quất ngựa không nghỉ chạy về, muốn tự mình đón Lăng Kì Ương lại đây. Ngay cả việc tạ ơn Cô Diệu cũng đã quên. Nhưng chờ y về tới trước thành kia, tìm khắp nơi không thấy Lăng Kì Ương……

Lăng Kì Ương…… Mất tích……

Advertisements